Em học Quản trị kinh doanh năm 2, có được vinh dự học môn marketing của Thạc sỹ đàm Trí Cường. Thầy em cho 1 cái bài tập như sau: " Hãy ứng dụng kiến thức marketing đã học để làm thế nào bán được Lược cho các thầy tu và các ni cô ? " Vậy đó, em thì em botay rùi, còn các bro thì nghĩ sao !
Lại một anh đàm hoang tưởng nữa rồi. Để thuyết phục ông làm thầy tu còn dễ hơn đi bán lược theo yêu cầu nữa đó. Nếu thực sự một thạc sỹ marketing mà ra cái đề này thì đúng là tay này ngu hết chỗ nói. Em hãy nói với ông thầy rằng: em muốn tặng(không phải bán) thầy một cái quan tài rất giá trị, thầy có nhận không, em chở đến tận nhà cho.
bạn nghĩ sao nếu bạn ko có tóc mà người khác tặng bạn cây lược . để bài này chuối quá, nếu ko muốn nói là hơi bất lịch sự, vì nếu thực tiễn mà có điều này hì thầy u sẽ thấy mình bị xúc phạm
Nếu áp dụng chiến lược đánh vào nhu cầu sử dụng thì ko bao giờ bán được lược, vì sư đâu có tóc... Nhưng nếu nghĩ rộng ra tí, VD như: nhà chùa có thể mua lược để tặng kỷ niệm cho những người làm công quả, từ thiện, các khách hành hương đến viếng chùa...cây lược đó tuy nhỏ nhưng những người được nhận cũng cảm thấy vui và xem đó là kỷ vật --> đó là 1 chiến lược marketing
câu này có nghe qua, chỉ hỏi là làm cách nào bán lược cho họ chứ không bắt buộc nhà sư hay ni cô mua về phải chải.
mình là rất dị ứng mấy cái đề kiểu này lắm........ngồi đó mà vẽ mấy cái chiến lược để bán lược như vậy thì tìm mấy khách hàng có tiềm năng để bán không phải dễ và nhanh hơn àh................làm marketing thì đầu tiên phải phân loại các khách hàng ra chứ,chui đầu vô mấy khách hàng không phải khách hàng không tiềm năng như vậy là ngu chứ hay gì. ___còn thuyết phục chùa mua tặng thì không khả thi chút nào,chưa thấy ai không quen biết mà tặng lược cho nhau cả.nếu để các sư tặng ng thân cũng không nên chút nào,vì khi 1 ng đã vô chùa rồi thì rất ít khi liên lạc với ng thân nữa mà chỉ thăm nhau những dịp đặc biệt thôi.
mình đồng ý với bạn này Mình chỉ xin chém gió tí chút, một trong những bài học đầu tiên của marketing, cũng chính là điều quan trọng hàng đầu khi quyết định kinh doanh hay lập kế hoạch, lập chiến lược gì gì đó chính là phân khúc thị trường - phải xác định rõ khách hàng của mình là ai, tại sao họ mua hàng của mình, mình có thể phục vụ họ như thế nào bla bla bla? Câu hỏi đặt ra ở đây là "Liệu thầy tu có phải là đối tượng khách hàng tiềm năng thích hợp cho những sản phẩm kiểu như lược chải hay không?" 1. với vị trí là người trực tiếp sử dụng (user)? > khỏi nói, ai cũng biết, thầy tu mua lược chẳng để làm gì cho bản thân họ cả. 2. với vị trí là người ra quyết định mua hàng (về tặng - như ý kiến phía trên) > có thể. Nhưng đến đây, một câu hỏi khác nảy sinh: "đối với mục đích đó, những sản phẩm nào khác cạnh tranh với lược của mình?" > nhiều lắm, hợp lý nhất là tặng sách kinh, lời răn dạy của Phật, hình ảnh Phật, chuỗi hạt,... "Đứng bên cạnh các lựa chọn này, liệu lược chải có gì hơn để được lựa chọn?" > em ngu, không thấy chút xíu ánh sáng nào để lược có thể đọ lại các option kia cả, bro nào có cao kiến xin chỉ giáo. Đề tài này không còn mới và thực tế là em đã được đọc điển tích này lâu rồi, và những hoàn cảnh như thế này được xem như khả năng tác động vào cảm xúc và những nhu cầu tiềm ẩn của khách hàng mà marketing hiện đại đang cố khai phá. Tuy nhiên, theo ngu ý của em thì cụ thể với thầy tu và cái lược, nó không phù hợp với hiện tại cho lắm, và đứng trên quan điểm kinh doanh, ra cả cái chiến lược để bán lược cho thầy tu không phải là sự "đầu tư" đúng đắn. Vài ngu ý của em, có gì chỉ giáo em chứ đừng chém em tội nghiệp
Bác này nói có lý đấy, hj thạc sỹ với trình của mình thì phải nghj ra câu trả lời mà phải hỏi vặn với thầy giáo đó, câu hỏi rất hay, hóc búa