Là 1 Phật tử - con của Đức Phật, từ lâu t đã hiểu rằg : Đời là vô thườg, mọi sự đều do nhân duyên, có sanh - có diệt, ko gì là mãi mãi, ko ai thóat đc vòg sinh - lão - bệh - tử Nhưg... chỉ cần ngĩ đến 1 ngày nào đó, MẸ sẽ rời xa t, đi về cõi cực lạc Tây Phươg là t ko cầm lòg đc. Ngày xưa.. khi còn nhỏ, t rất bồg bột, đã fạm rất nhìu sai lầm. Ba đã ra đi để lại t nhìu hối hận, cho đến bây giờ, nhìu lúc t ko dám ngĩ đến Ba -vì t đã làm nhìu điều có lỗi với Ba lắm Sau khi Ba mất, Mẹ 1 mìh nuôi dạy t nên ng. Có thể nói t khâm fục Mẹ zô cùg. Ngày Ba ra đi, trog nhà ko còn gì cả, mọi của cải, tài sản đều đội nón ra đi theo nhữg toa thuốc của Ba. Tóc Mẹ cũg bạc nhìu vì chăm sóc Ba (Ba bệh nằm liệt 1 chỗ ) 1 tay Mẹ, vừa lo trả nợ, vừa lo cho t ăn học, gây dựg lại cuộc sốg. Chỉ 3 năm sau ngày Ba mất, Mẹ đã trả hết nợ, ko nhữg vậy, Mẹ còn lo cho t 1 cuộc sốg KO THIẾU THỐN 1 CÁI GÌ CẢ - MÚN GÌ ĐC ĐÓ . Ai nhìn t cũg nói : chắc t tu zữ lắm mới có fước đến như zậy:haha:==> cái này là đúg hòan tòan nha (có fước mới sug sướg đc ) Mẹ cũg thườg hay nói zới t : Mẹ con mìh đc ngày hum nay cũg do Trời Phật độ, Ba m độ. Nhưg t biết, ngòai ra, cũg là do tìh thươg bao la của Mẹ dàh cho t rất nhìu. Mẹ có thể hy sih cả cuộc đời cho t, t biết điều đó rất rõ, nhưg...tại sao nhìu lúc t biết điềuđó là bất hiếu, là tội mà t vẫn làm (nhìu khi nóg to tiếg với Mẹ, cứ cho í mìh là đúg):beat_shot:==> đág chết Nhìu khi, ngồi suy ngĩ đến 1 ngày Mẹ rời xa mìh, t cảm thấy rất đau lòg, đau zô cùg, t chỉ biết hằg ngày ăn chay, làm thiện, ....cầu xin Phật Trời cho Mẹ đc sốg trườg thọ vì quy luật con ng là ko thay đổi đc Nhìu khi t mún ôm mẹ, mún nói với Mẹ : con yêu Mẹ nhìu lắm, nhưg sao ko thể nói ra đc. Chắc con ng t từ nhỏ đã zậy, ko bao h thể hiện cảm xúc bằg lời :embarrassed: Mẹ t hằg ngày vẫn thườg lo âu, bùn bã vì t ko chịu lập gia đìh, Mẹ sợ 1 ngày Mẹ đi ko ng chăm sóc cho t. Nhưg t đã nguyện trog lòg, t sẽ dàh cả cuộc đời còn lại của mìh để chăm sóc Mẹ, để báo hiếu Mẹ. Vì t biết, khi có gia đìh, vì nhiệm vụ và trách nhiệm với gia đìh==> ko thể chăm sóc Mẹ chu đáo đc. Mỗi ngày, lớn hơn 1 chút, biết đến Phật Pháp nhìu hơn 1 chút, t càg thấm thía côg ơn Ba Mẹ, càg xám hối tội lỗi khi xưa của mìh nhìu hơn... T nguyện, đời đời kiếp kiếp t đc làm con của Ba Mẹ, đc sốg bên Ba Mẹ. Ba Mẹ là người tuyệt với nhất của con. Con yêu Ba Mẹ rất rất nhiều.
Nói thật làm gì thì làm đừng phô trương ghi ra vậy làm gì hãy tự hành động và suy nghĩ , có người cứ để cha mẹ chết rồi mới làm đám cho rình rang được ích gì , lúc cha mẹ còn sống thì hãy cố gắn làm những gì tốt nhất cho các cụ đừng để một ngày các cụ xuôi tay nhắm mắt rồi than khóc có ích gì .
Mô Phật, mìh ko hỉu đc " phô trươg " là như thế nào ??? bạn có hỉu nhữg gì mìh nói ko ?? Mìh đã nói mìh rất ít khi bộc lộ cảm xúc, nên hy vọg lên đây ghi vài dòg bộc bách tâm sự của mìh (cũg có thể của 1 ng nào đó đồg cảh ngộ, cùg cảm ngĩ về ba mẹ ). Còn nữa, nhữg điều bạn nói, mìh đều bít hết. Mìh ko ngĩ là chuyện mìh nói như zậy làm bạn búc xúc đến zậy. Nói thật, nge lời nói bạn mìh thấy gay gắt wá, mìh chỉ ngĩ đây là cảm ngĩ về ba mẹ thui, chia sẻ zới mọi ng, chứ fải để bạn fán xét :embarrassed:
Mình hiểu mình rất hiểu bạn, thật là ko có tình thương nào lớn hơn tình thương cha mẹ dành cho con. Thật nhiều lúc muốn bộc lộ cảm xúc dù chỉ là 1 sms tới mẹ nói mẹ ơi con thương mẹ lắm, mẹ sống đời đời với con nhé. Nhưng cũng ko được khó lắm.dù gì lên đây ghi vài dòng tâm sự cũng thấy nỗi lòng mình đc chia sẽ với bao nhiêu người có cùng tâm trạng. Cám ơn bạn nhiều lắm vì những dòng tâm sự trên
Mấy câu in đậm có ngụ ý riêng gì không bạn? Đọc thì thấy ngưỡng mộ sự hiếu thảo ẩn trong lời phát nguyện của bạn lắm! Có điều nếu là Phật tử như bạn nói thì hẳn bạn biết rằng bạn từng có rất nhiều cha, nhiều mẹ ở nhiều nhiều những đời trước. Chỉ là bạn không nhớ ra họ trong đời này. Trong đời này bạn chỉ biết mình có duy nhất 1 người cha và 1 người mẹ. Những người cha, người mẹ ở những đời trước có thể cũng yêu thương và gắn bó với bạn như cha mẹ hiện thời. Nếu phát nguyện thì lời nguyện đó sẽ xảy ra ở 1 kiếp nào đó. Cực lạc là nơi chấm dứt sinh -trụ- dị - diệt. Là Phật tử chắc hẳn ai cũng phát nguyện về nơi ấy. Với bạn thì phát nguyện đời đời kiếp kiếp được làm con của mẹ bạn. Hẳn là bạn rất yêu mẹ, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa là bạn nguyện đời đời kiếp kiếp ngụp lặn trong vòng luân hồi. Đã vậy lại còn kéo theo mẹ của bạn nữa. Ở phần trên, thấy bạn nói là "chỉ cần ngĩ đến 1 ngày nào đó, MẸ sẽ rời xa t, đi về cõi cực lạc Tây Phươg là t ko cầm lòg đc". Nếu một ngày mẹ bạn đủ phước báu về với cõi Cực lạc thì có phải vì lời phát nguyện của bạn mà mẹ bạn cũng phải ngụp lặn trong luân hồi cùng bạn không? Đôi lời về lời phát nguyện cùng bạn. Ý mình chỉ là mỗi người nên cân nhắc và cẩn trọng trong lời phát nguyện thôi. Có gì không phải mong bạn hoan hỷ bỏ qua.
Mìh bít rất rõ nhữg lời bạn nói. Mìh cũg bít chỉ có về cực lạc mới vãg sah, ko sa vào vòg luân hồi nữa. Nhưg bạn àh, mìh trog kiếp này là con ng, mìh cũg có nhữg si ngĩ, tìh cảm, mà mìh bít điều đó là ko tốt, là sai lầm. Là con cái, ko ai ko mog mún ba mẹ khi chết sẽ vãg sah về cực lạc, nhưg... có lẽ, nếu ko có điều đó xảy ra, ba mẹ vẫn luân hồi sanh tử, thì mìh hy vọg lời fát nguyện mìh sẽ thàh hiện thực Nói như vậy, ko có ngiã, khi ba mẹ mất đi, mìh ko cầu siêu cho ba mẹ vãg sah mà ngược lại mìh sẽ dốc tòan tâm, tòan lực cầu mog ba mẹ vãg sah về miền cực lạc, an zui Dù sao, đó cũg là suy ngĩ ích kỷ của mìh ko mún rời xa ng mìh yêu thươg. Nên mìh bít, mìh chưa tgóat khỏi thất tìh lục dục của con ng, chưa thực hiện đc lời Phật dạy, buôg xả đi.. Nói chug, mìh hỉu và biết hết, nhưg có lẽ, à con ng, nên mìh vẫn còn wá ích kỷ chăg ?????
Theo mình nghĩ, không ai thoát khỏi cõi sanh tử,ai lại không muốn Cha Mẹ , những người mình yêu thương sống đời với mình. Nhưng theo mình nghĩ, đó là tình thương chiếm hữu,hãy mở rộng tình thương yêu với mọi người, buông xả,... Bạn sẽ thấy an lạc.
Haiz có nhiều chuyện mình fải làm khác vs ~ gì mẹ mình mong muốn mình làm. Bất hiếu lắm r` ... Nam mô a di đà Phật :tire:
haizz, nhìu khi.. mìh thấy mìh đag đấu trah, mâu thuẫn với chíh mìh. Đúg là : đời là bể khổ. Càg lớn, càg thấy cuộc sốg có nhìu khía cạh fức tạp thiệt==> rág tu thân để cảm thấy an lạc, pà con ha ^^
Giọng điệu cứ như vậy sao mà lớn nổi ... Nói năng bớt con nít đi ! Mỉa mai người học Phật thì kô có đc điều gì tốt đẹp đâu
doi nguoi ai co the tranh khoi sinh,lao,benh,tu vay ta hay song va hay tran trong nhung gi minh dang co di,de khi nhung nguoi than yeu cua ta ko con nua,thi ta cung ko co gi hoi han
xin mọi người đừng nói lời cay đắng trong topic này . đọc mấy dòng cm , tớ thấy hơi đau lòng đấy. vì topic này ko những liên quan đến tâm linh tín ngưởng, mà còn có đạo đức trong xã hội nữa.chúng ta có thể góp ý hay thảo luận, nhưng đừng phê phán ai đúng ai sai . chúng ta sẽ có rất nhiều hạnh nguyện trên con đường tu tập của bản thân .trên mõi bước đường đạo, hạnh nguyện của chúng ta cũng có phần đổi khác để phù hợp với mội trường và sự tinh tấn của bản thân .cái nào đúng thì càng nên phát huy , cái nào sai thì ắt hẳn chư vị sẽ có sự dẫn duyện cho ta ngộ ra và sữa đổi .mong câu5 sẽ tìm ra đc đại nguyện trên con đường tu tập của mình ^^