Tìm kiếm bài viết theo id

Đau đớn thay, phận rể nghèo!

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi laptop_2nd_giare, 19/1/11.

ID Topic : 2741406
Ngày đăng:
19/1/11 lúc 16:02
  1. laptop_2nd_giare Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    17/1/11
    Tuổi tham gia:
    15
    Bài viết:
    1,167
    Hai anh trai cô ấy nói thẳng với tôi rằng: “Mày là chồng mà không nuôi nổi vợ, để vợ phải xòe tay xin tiền cha mẹ, không biết nhục sao?”.




    Tôi làm công nhân trong một công ty dệt may, vợ tôi là giáo viên dạy cấp II. Chúng tôi kết hôn đã 3 năm và có với nhau một con gái 18 tháng. Vợ tôi hiền lành, yếu đuối, luôn xem tôi là chỗ dựa vững chắc cho gia đình; Nhưng sự tôn trọng, tin yêu của cô ấy dành cho tôi càng nhiều thì tôi càng cảm thấy mình… thật không xứng đáng. Tất cả cùng vì cái phận rể nghèo!


    Đau đớn thay, phận rể nghèo!


    Rể nghèo khó có được cảm giác thoải mái, thân thiện trong gia đình vợ




    Tôi là dân quê chính gốc, lên Sài Gòn làm công nhân 7 năm nay. Mẹ tôi mất sớm, nhà nghèo, con đông nên anh em tôi lớn lên ai tự lo thân nấy.

    Vợ tôi người Sài Gòn, gia đình có của ăn của để, có hai anh trai đều đã lập gia đình, thành đạt và khá giả. Anh Hai đang ở với cha mẹ. Hai người anh của cô ấy không thích tôi vì chê tôi học vấn thấp, nhà nghèo lại ở miền quê; nhưng ba mẹ vợ tôi là người nhân hậu nên cũng bằng lòng gả con gái cho tôi, một công nhân quèn.

    Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi thuê nhà trọ ở, dù lương chúng tôi không cao nhưng cũng đủ trang trải. Dành dụm chắt chiu gần 2 năm chúng tôi mới dám sinh con nhưng từ khi con gái ra đời, cuộc sống chúng tôi bắt đầu chật vật, nhất là khi vợ tôi đi dạy lại.

    Thương con nhỏ, tôi đành nghỉ làm ở nhà chăm sóc con. Cũng từ đó, đủ thứ khó khăn chồng chất, nào tiền sữa cho con, tiền sinh hoạt, tiền nhà trọ đều phụ thuộc vào đồng lương giáo viên của cô ấy.

    Thấy vậy, ba mẹ vợ tôi bàn nhau trích một phần tiền dưỡng già mua cho vợ chồng tôi một mảnh đất ở vùng ven, cất vài phòng trọ; rồi cho ít vốn mở một tiệm tạp hóa nhỏ để tôi vừa trông con, vừa trông coi nhà trọ và bán tạp hóa.

    Khi biết ý định này, hai anh vợ phản đối quyết liệt với lý do… “ai biểu lấy chồng nghèo, ráng chịu”; và họ còn nói thẳng với tôi rằng, “mày là chồng, mày không nuôi nổi vợ, để vợ phải xòe tay xin tiền của cha mẹ, không biết nhục sao?”. Thật là đau đớn!

    Tôi nhục lắm, nhưng lực bất tòng tâm. Tôi không rượu chè, cờ bạc, không tệ bạc với vợ, luôn làm việc chăm chỉ nhưng vì hoàn cảnh, cái nghèo vẫn bám lấy tôi. Cha mẹ tôi nghèo, không sao có tiền của để cho con trai làm giàu nơi xứ sở đắt đỏ như Sài Gòn; Thân tôi tài mọn, sức hèn làm sao có thể bảo đảm cho cô ấy có một cuộc sống sung túc như ở nhà mẹ đẻ!

    Những lời xỉ vả của hai người anh vợ khiến tôi cứ lần lữa không đồng ý nhận “tài trợ” của cha mẹ vợ. Vướng bận con nhỏ không ra ngoài kiếm tiền được, tôi cố hết sức để trở thành người “nội trợ đảm đang”, mong giảm bớt những vất vả cho vợ.

    Vợ tôi cũng thông cảm cho chồng, không hề phàn nàn, đòi hỏi gì. Chúng tôi tiết kiệm tối đa mọi chi phí trong cảnh vật giá ngày càng leo thang, nhưng khó khăn vẫn chồng chất. Thương con gái, thương cháu ngoại vất vả, cha mẹ vợ tôi kiên quyết mua đất cho vợ chồng bất chấp sự phản đối của hai anh.

    Thương vợ cực khổ vì mình, ái ngại vì tấm lòng của cha mẹ vợ, tôi dẹp hết sĩ diện, nhận sự “ưu ái” từ cha mẹ vợ trong sự dè bĩu của hai người anh.

    Kể từ khi có khu nhà trọ, vừa tiết giảm được chi phí thuê nhà, lại có thêm thu nhập, cuộc sống vợ chồng tôi dễ thở hơn.

    Nhưng cũng từ đó, mỗi khi có dịp tề tựu về nhà vợ, chạm mặt với hai anh trai của cô ấy, tôi thấy hết sức khổ sở. Tôi cố gắng chào hỏi lễ phép, nhã nhặn nhưng đều nhận lại sự lạnh nhạt, khinh rẻ của họ. Lúc đó, cảm giác khó thở, nghèn nghẹn cứ dâng lên trong tôi. Tôi không biết mình phải chịu đựng tình cảnh này đến bao lâu nữa?

    Nhìn thấy người ta, anh vợ-em rể thân thiết nhau, cứ vài ba bữa lại rủ nhau đi nhậu, lễ tết, giỗ chạp thì quần tụ trò chuyện rôm rả mà tôi tủi phận.

    Dù cố gắng “lơ” mọi chuyện khinh rẻ ấy, luôn cố gắng làm tròn nghĩa vụ làm chồng, làm rể, và cố gắng dành dụm để có ngày trả hiếu cho cha mẹ vợ nhưng cái cảm giác mình là một thằng đàn ông “chẳng làm nên tích sự gì” luôn làm tôi cảm thấy đau đớn, tủi hổ!

    nguồn Internet
     
  2. brian_ngt Thành Viên Cấp 3

    ôi cũng chữ nghèo
     
  3. want Thành Viên Cấp 4

    ngheo cung la 1 cai toi hix
     
  4. truongthanhthuy Thành Viên Cấp 6

    thoi buoi ngay nay nhat la song o dat sai gon nay , k co tien thi chang lam duoc gi , luc bat tong tam
     
  5. piponovo Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    hay co gang len,minh nghi 1 ngay nao do ban se thanh dat.
     
  6. keisuke.ami Thành Viên Cấp 5

    từ lâu tôi biết cau .... thời gian là thuốc tiên
    đời việc gì đến sẻ đến
    nhưng ai bạc bẻo mình sẻ không... đời nào quên
     
  7. tattoo_2009 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    em cũng nghèo cũng xấu nhưng em biết phấn đấu nên hok ai coi em là kon "gấu" Đau đớn thay, phận rể nghèo!
     
  8. gsm_modem Thành Viên Cấp 2

    tội nghiệp 2 ông anh vợ, có tiền mà không biết cách sống
     
  9. gsm_modem Thành Viên Cấp 2

    Nhiều người cứ phân biệt, mặc cảm nhà quê thành phố nhỉ, sao lại lấy cái tiền ra để so sánh. Mình thì thấy người ở quê hay hơn một phần người ở thành phố, vì họ sống thật thà chân chất, đối xử với nhau bằng tình người, còn người thành phố thì bị ảnh hưởng của tiền nhiều quá. Đáng buồn là nhiều bạn trẻ ở quê ra thành phố lại bị cuốn theo.
     
  10. quangthao14 Thành Viên Bạch Kim

    nghèo cũng là cái tội, xã hội phát triển phân hóa giàu nghèo cao quá nên tình trạng này vô cùng phổ biến
     
  11. nhansamqua Thành Viên Cấp 5

    nghèo đâu phải là cái tội,,,mà là cái kiếp....
     
  12. ShoGunKu Thành Viên Cấp 1

    Chào bác!
    Đọc những dòng râm sự của anh, mình rất hiểu, vì mình cũng là 1 thằng rể nghèo, mặc dù anh em vợ không gay gắt, nhưng nhìn anh chi sung túc, xe hơi ầm ầm, mình cũng thấy rất hổ thẹn, mình thiết nghĩ, một khi đã có cơ hội ( được giúp miếng đất như bác ) thì mình nên phấn đấu hết mình, suy tính mọi hướng hết mình, được cho 1 thì mình sẽ làm ra 2 rồi 3, 4... 10, cái quan trọng mình đừng tự ti quá, bác không tự ti và làm khổ vợ con là rất tốt. Khi hai con người cùng sinh ra cùng lúc, hiện tại anh A hơn anh B, nhưng sau 5 năm sẽ khác, sau 10 năm sẽ khác, cái chính em nghĩ mình đừng dừng lại, cố gắng làm mọi điều, bình thường nhất để phát triển ( ví dụ: khu nhà trọ của bác, 1 khu -> 2 khu -> 3 khu ----> khách sạn...hihih ). Khi bác khá hơn 2 ông anh...họ lại đổ thừa là do bác được viện trợ....nhưng xin thưa.. nếu 2 ông anh là bác, họ làm được không ? Ở đời nên tự trong nhưng làm ơn đừng sĩ diện....anh có thể sống vì sự giúp đỡ của 1 người,2 người... nhưng hay nhớ hàm ơn họ suốt đời.
    Chúc anh có thêm niềm tin để............làm giàu!
     
  13. WaNhi Thành Viên Cấp 3

    vo minh cung giau ma cung hen la con 1
     
  14. pomac Thành Viên Cấp 4

    ngheo thi ngheo,fai co gang song,vuon len chu,nguoi ta lam dc minh lam dc,
     
  15. banhangrong123 Thành Viên Bạch Kim

    nghèo nhưng biết phấn đấu
    để cố làm giàu
    sẽ được mọi người yêu dấu
    như là một con gấu
    chứ nghèo mà còn hay làm màu
    thì như một đĩa thịt trâu
    trên một cái bàn nhậu.
     
  16. senko1990 Thành Viên Cấp 3

    ôi, cũng vì chữ nghèo mà bạn bè khinh, bạn gái bỏ khi thực tập cuối khóa đã tìm đc đại gia, ko xin đc việc vv...vv.
     
  17. dickynguyen86 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    hixx...lại cũng vì chữ "nghèo"...

    Rút kinh nghiệm cho bản thân...khj nào có công ăn sự nghiệp đàng hoàng mới dám cưới vợ....
     
  18. DAVID HUY Thành Viên Cấp 4

    wa câu chuyện này nếu phân tích kỹ,tôi cảm nhận đc theo lời anh nói,anh là ngừi chung thủy bít lo cho vợ con,k cờ bạc rượu chè,nhưng vì chữ nghèo nên mới bị khi rẻ,nhưng tôi thấy anh là 1 thằng đàn ông yếu đúi,nhục chí ấy chứ,bố mẹ cho chứ có phải 2 thằng anh vợ cho đâu mà k nhận,anh nhận rồi anh tính xin luôn hay sao mà tự ái,nói thật nếu anh bit 1suy nghĩ,đã vào đường cùng thì cứ nhận chịu nhục cũng nhận,nhưng cái nhục này....k thể nào wên luôn khắc cốt ghi tâm,mà trả nợ và chứng mình cho 2thằng ôn kia thấy mà nín lại.....
     
  19. hoangthusg Thành Viên Cấp 1

    mong bạn cố gắng thoát được cảnh nghèo,để người đời khỏi khinh !
     
  20. omegaorient Thành Viên Cấp 4

    còn trẻ mà , đởi còn dài,hãy để thời gian chứng minh bản thân bạn. đừng so đo với người giàu vì bản chất của người ta là vậy. cố gắn lên đừng tự ti quá
     

Tình hình diễn đàn

Tổng: 1,167 (Thành viên: 0, Khách: 1,157, Robots: 10)