Tìm kiếm bài viết theo id

Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi mamay, 15/2/08.

ID Topic : 106715
Ngày đăng:
15/2/08 lúc 13:32
  1. neomax5772 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    biết thế nào cũng có cãi nhau
     
  2. thanglong5 Thành Viên Mới

    cảm ơn vision đã edit lại, cảm ơn hoamais đã warning! nhưng góp ý tí nhé, bạn Hoamai ấy, cậu bé trong chữ kí rất đẹp tuy nhiên nếu bạn thu nhỏ ảnh lại một chút sẽ đẹp hơn đấy, vừa xinh, vừa đỡ chật, nhưng đừng xóa nó đi nhé, tớ cũng thích nó lắm, à mà cho hỏi bro là gì vậy? Vậy tớ xóa bài này di cho hợp lý.
     
  3. ___Vision___ Thành Viên Cấp 4

    Mạn phép đc edit lại giùm bác thanglong5 để cho các bác đọc vì chữ hơi nhỏ :

    theo tin VOV http://vovnews.vn/Home/Quy-tap-hai-cot-liet-si-tu-chien-truong-Lao/20101/133505.vov

    đựoc tiếp xúc với nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài công tác trong miền nam.
    tôi đã may mắn gặp mặt chị , trong những ngày cuối năm 2009 trong chuyến đi này, bằng khả năng của mình chị tìm được liệt sĩ Mai Văn Tách tại CHDCND Lào về Việt Nam.
    Tôi xin gửi đến các bạn một câu chuyện có thật
    mang đầy chất huyền bí và nhân văn cao cả nhân ngày đầu năm
    Áp vong – điều kỳ diệu

    Tôi đã đi áp vong tại văn phòng nhà ngoại cảm NguyễnNgọc Hoài, sau lần tiếp cận với người âm, tôi suy nghĩ rất nhiều về thế giới tâm linh, thế giới có thật mà tôi chưa một lần nghĩ rằng có thật, sau nhiều đêm trăn trở tôi quyết định kể lại câu chuyện của gia đình tôi với tất cả mọi người, biết đâu trong câu chuyện của tôi sẽ giúp ích được cho bao người ở hai cõi giới, như vậy chẳng là việc tốt hay sao, rất mong quí vị tham khảo để chúng ta hiểu biết thêm về cõi hư vô, nơi có những người thân yêu của gia đình mình đang tồn tại…

    Gia đình tôi là gia đình buôn bán, trong cuộc sống vợ tôi rất duy tâm, đi xem, đi bói, đi cầu cô cầu cậu là việc thường xuyên của vợ, có lần cô ấy còn mang cả thầy cúng về “chập cheng” hàng ngày trời đến bực cả mình, những lần như thế đúc kết lại chẳng mang kết quả gì mà chỉ thấy mệt người, lời thầy phán thì đúng ít, sai nhiều, tóm lại không giải quyết được việc gia đình mong muốn, nói một cách thực tế là cúng không ra được vật chất mà tôi vẫn phải lăn lưng ra lao động hàng ngày để có, tôi vốn không tin vào những chuyện đại loại như đã kể trên nhưng vợ tôi hay lôi kéo tôi vào cuộc gọi hồn, xem bói. Tôi không bao giờ tin, tôi là người yêu quí vợ con, tôi vốn không muốn gia đình bất đồng quan điểm nên ậm ừ qua chuyện, nhưng cuối cùng cũng phải đưa ra ý kiến với vợ con, muốn làm sao thì làm, xem đâu thì xem, bói đâu thì bói miễn là đừng làm gì quá đáng quá, nếu không nghe lúc đó đừng trách tôi.
    Gần đây vợ tôi huy động cả nhà bên vợ đi áp vong bố vợ tôi, nghe vợ kể qua tôi đã thấy khiếp cái đức tính mê tín của vợ, trong gia đình vợ người muốn, kẻ không muốn, nên tôi nhắc nhở vợ tôi làm gì cũng cần suy nghĩ chín chắn.
    Vợ tôi nói tôi là người cổ hủ ấu trĩ, bực mình vì xúc phạm nên hai chúng tôi có lớn tiếng, cuối cùng cô ấy vẫn nhất quyết rằng quyết định của cô ấy là đúng đắn, cực chẳng đã tôi đành phải làm người chứng kiến, để rồi qua đó phân tích cho vợ tôi hiểu. Tôi cố chờ cái ngày hẹn…
    Đến lịch hẹn làm việc gia đình vợ tôi đi khoảng chục người, tôi là người ngoài cuộc, anh vợ tôi oang oang.
    - Cô V thì chỉ hay rắc rối, mê tín dị đoan, đã chết rồi làm gì có cái gì mà hồn với chẳng không? Chuyện ngoại cảm tìm mộ thì có thật, có lâu rồi, báo chí người ta đưa đầy dãy ra đấy, phải đọc đi mà hiểu. Nhưng đâu phải người giỏi có nhiều, cả đất nước mình đâu chỉ có khoảng chục người có khả năng tìm mộ, mà họ tận đâu đâu ấy chứ, với lại ngoại cảm là họ dùng khả năng của họ, và tôi cũng cảnh báo cho cả nhà biết là có rất nhiều đồ rởm đấy nhé, từ bé tới giờ tôi chưa nghe thấy chuyện áp vong như cô nói cả.
    - Anh đi thì biết, em không nói nhiều sợ lại còn mê tít hơn em!
    Nghe vợ nói, tôi giận đến tím ruột, nhưng biết làm sao được vì mỗi người một hiểu biết nhận thức khác nhau, muốn nói cho vợ hiểu, mà khó nói quá, lúc này tôi mới thấm thía lời anh vợ “ chú nhu mì” đang mải nghĩ thì anh vợ tôi quát.
    - Làm gì cũng cần có hiểu biết, đừng có nhảm nhí, lấy đâu ra người âm, nếu nói thế người chết cũng có cuộc sống hay sao? Học thức ít, nhận thức kém hiểu biết mù quáng, tôi á, có chết tôi cũng không bao giờ tin.
    - Không tin rồi sẽ tin !
    vợ tôi quả quyết rồi cười tít, bực mình tôi tua cho vợ tôi một trận, cô ấy nói “không nói lằng nhằng, người tin, người không, không nhất tâm sợ bố không về” nghe vợ hễ mở mồm là nhất tâm, nhất tâm, tôi ức chế đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không khí trong đoàn đi nặng nề…
    Tới nơi có rất đông người, đủ các loại ô tô, xe máy có tới hàng trăm người, tấp nập, vào qua cổng có bảo vệ trông xe, vào bên trong có một gian phòng lớn, người ngồi chật phòng, sang gian khác một gian thờ nhỏ đơn giản trên ban thờ bày đặt hoa quả bánh kẹo, mọi người đang vào gian thờ khấn vái, gian kế bên được bài trí như công sở, có ba bốn người làm việc hành chính, họ hướng dẫn mọi người làm thủ tục đăng ký áp vong và tìm mộ.
    Tôi vào phòng áp vong một cô còn trẻ xinh tươi ăn vận giản dị, không trang điểm, đứng ra thu xếp chỗ ngồi cho các gia đình, cô ấy chỉ cho ngồi từ 4 đến 6 người còn bao nhiêu cho ra ngoài, thế là ngoài sân người đứng, người ngồi la liệt, họ bàn tán nói chuyện về nhà ngoại cảm và khả năng của người đó, bỗng chốc tôi lăng xăng như phóng viên, qua các câu chuyện của họ tôi được biết có rất nhiều gia đình đã tìm được mộ qua văn phòng này, họ trở lại để cảm ơn và lễ tạ
    Đến giờ làm việc nhà ngoại cảm xuất hiện, hóa ra lúc trước tôi đã nhìn thấy cô trong phòng đăng ký, nhà ngoại cảm giản dị bình thường, tôi cứ ngỡ là nhân viên.
    Nhà ngoại cảm dành 10 phút trước khi áp vong hướng dẫn các gia đình cách áp vong, tiếp cận với người âm, sau đó cô vỗ tay rồi nói.
    - Nào, mời các vong linh về nào, người nhà thương nhớ các vong muốn mời các vong về, mời các vong về gặp người nhà của các vong nhé, âm dương cách biệt các vong có nhớ người nhà không …
    Tiếng cô mời tha thiết, nhẹ nhàng, ngọt ngào, khoảng 5 phút sau thật bất ngờ quá sức tưởng tượng của tôi, trong đám người chất ních kia rất nhiều người cả đàn ông lẫn đàn bà lắc lư rồi khóc ầm ỹ lên, họ khóc lóc họ kêu gào vì đau đớn, tiếng khóc, tiếng kêu át tiếng nói như một đám ma, đám vỡ chợ, tôi cố len lỏi vào để xem nhưng bị cô nhân viên chặt lại mời ra ngoài, đứng kiễng chân bên cửa sổ ngó xem mà rùng rợn, nhà ngoại cảm đi đến bên một gia đình hỏi.
    - Nhà này có người đàn ông chết tự tử phải không họ về đây này.
    Chị đưa tay xoa xoa đầu một người gần đấy nói.
    - Cháu mời ông về nhập vào người nhà nào, sao ông lại phí đời thế, cháu thương ông quá thôi, ông về nhập vào người nhà để xem bây giờ ở nơi âm giới ông sống thế nào…
    chị đang nói thì một người trong nhóm không phải người chị xoa đầu tự nhiên nghẹo cổ, mồm thè ra một đống lưỡi, rồi người ấy đổ vật ra người nhà xúm vào hỏi nhưng lưỡi người kia vẫn thò dài ra trông đến khiếp, chẳng biết chị nói sao rồi người đó bắt đầu khóc sằng sặc và bắt đầu nói, qua câu chuyện của người bị linh hồn người chết nhập, hồn là đàn ông lúc còn sống về già bị bệnh nan y, mặc dù gia đình hết lòng chăm sóc nhưng lúc sơ sểnh đã treo cổ tự vẫn,và rồi bây giờ hồn về ân hận nuối tiếc cuộc đời mà tự mình đánh mất, khóc thương thân, thương vợ thương con, hồn nói làm tôi nghĩ…
    - Tôi thương bà quá, tôi khổ lắm chết xuống dưới này mà tự tử như tôi khổ lắm, thương tôi hằng đêm bà cầu nguyện cho tôi được thanh thản bà nhé, tôi xin bà, tôi khổ lắm bà ơi, tôi có tội tự giết đi cái thân xác mình mà không phải của mình tôi, tôi tiếc đời tôi, cuộc đời được sống là đẹp lắm bà ơi…
    Để cho gia đình tự trò chuyện chị quay sang một gia đình khác mời tiếp, chị lại ngọt ngào dỗ dành mời người âm về tôi nghe mà thấy mủn lòng quá, chợt chị dừng lại nói với người nhà
    - Bác đi mời bố của bác phải không? tôi nói cho bác nhận người nhà nhé, bác đi gọi vong để tìm mộ bố của bác đúng không?
    Người nhà xác nhận chị nói tiếp.
    - Tôi nói cho các bác biết ngày trước ông cụ còn sống, nay cụ ở nhà con này, mai ở nhà con kia, các bác dưa nhau không nuôi cụ, cực chẳng đã cụ tự bỏ nhà đi chứ cụ có lú lẫn tâm thần gì đâu, rõ tội, sống thì không nuôi cho tử tế bây giờ còn đi tìm làm gì, cụ về đây rồi, tôi nhìn thấy rồi đấy nhưng chắc gì cụ đã nhập vào ai mà các bác gặp được, tội quá, tội quá. Trời đất xá cho tội người trần, chứ tội ấy là tội bất hiếu đấy các bác ạ…
    Chị nói rồi quay sang nhà khác, chắc chị nói đúng vì gìa đình đó không ai phản đối, trong nhóm có một bác trai già ngồi nghe lặng lẽ khóc.
    Đang mải xem nhà ngoại cảm thì ông anh vợ tôi đi đến bên đập đập vào người nháy tôi ra.
    - Chú thấy thế nào?
    Chưa biết trả lời anh ra sao, tôi lưỡng lự anh nói.
    - Sao nhà mình nhiều đàn bà ngồi thế mà đến giờ chưa thấy đồng bóng nào lên cả, tôi với chú vào xem thử thế nào, nghe họ gào khóc khiếp quá, tôi với chú vào xem có ma nào dám nhập không.
    Nghe anh vợ nói, tôi hơi sợ, anh băm bổ lại vô thần như tôi ma nào dám nhập vào anh, từ lúc vào đến giờ tôi không dám nghĩ bôi bác nữa nên tôi dè dặt nói với anh.
    - Ta cứ xem mọi việc cho có ngọn ngành rồi mới kết luận anh ạ!
    Hai anh em tôi vừa bước chân vào cửa phòng, tự nhiên anh tôi khụy xuống ngỡ là anh bị vấp nhưng không anh tôi hổn hển mắt lờ đờ như người hấp hối, mặt anh tôi tái nhợt tái nhạt, và rồi toàn thân anh tôi run lên, người cứ lắc lư, anh tôi quát
    - Cút hết, chúng mày cút hết!
    Anh quát to giọng oang oang, mắt gườm gườm nhìn mọi người, họ sợ vội xô nhau chạy, anh quay về phía người nhà quát tiếp.
    - Chúng mày đi đâu? Đồ mất dạy.
    Nghe anh quát chị dâu trên anh tôi nói.
    - Đi mời vong bố chứ đi đâu chú thì…
    Chị đang nói anh tôi lại quát tiếp.
    - Cút hết, đồ mất dạy, tao là thằng bố chúng mày đây, hỏi gì, cút hết ra…xê ra, đồ mất dạy, thằng mất dạy này, tao đã chia cho mày hơn các em mà tao chết chưa ráo đất mày đã gianh với em mày, con vợ mày là con mất dạy, thờ với cúng, tổ với chả tiên…
    Mồm chửi, tay đấm, anh tôi quay về phía anh cả gần 70 tuổi đang ngồi đấm trực diện, may mắn mọi người nhanh tay kéo anh cả tôi ra, nếu trúng quả đấm ấy của anh ba tôi mới hơn 50 tuổi, bự con trên 80 ký thì không biết anh cả tôi sẽ ra sao, anh ba đang chửu bới, anh hai nói xen vào.
    - Lúc trước thầy hai vợ mà còn chửu chúng con mất dạy!
    Câu nói ấy vô tình như lửa gặp gió, tức thì anh ba tôi trợn ngược mắt lên mặt đỏ ngầu lao dậy đuổi đấm anh hai, anh hai co cẳng chạy ra phía cổng, mọi người chạy dạt hết ra hai bên vì sợ, tôi chạy gọi cô Hoài, cô tới nói với anh ba.
    - Ông làm cái gì ở đây thế! Sao lại mất trật tự thế đi đâu, ở đâu cũng phải có kỷ luật chứ.
    - Xin lỗi cô, tôi xin phép dạy lũ con nhà tôi, chúng bố láo bố toét quá cô ạ, tôi xin lỗi…xin lỗi.
    Cô nhẹ nhàng.
    - Ông cứ ngồi một chỗ dạy con có phải oai hơn không, ông đuổi con ông làm gì cho mệt, ông cứ ngồi thế này mà dạy ông nhé, thế ông có hút thuốc không để cháu biếu ông một điếu nào, trông ông cháu biết ngày trước ở trần còn trẻ ông đẹp và đức độ lắm, phải cái ông hơi nóng tính tý ông nhỉ, ngày còn trẻ chắc nhiều cô mê ông lắm ông nhỉ…
    Đang cơn hổ lửa nghe cô Hoài nói hồn bố vợ tôi cười tít ( giống hệt lúc bố tôi lúc sống) rồi hồn bố tôi oang oang
    - Tôi hai vợ cô ạ, 10 đứa con, nàng dâu, chàng dể tổng cộng là 20 đứa, con gái tôi chẳng ế đứa nào, chúng bảo đi mời tôi về, tôi về mà chúng lại ăn nói cái kiểu ba que xỏ lá thế là không được.
    - Thôi ông đừng nóng nảy quá ông nhé, từ ngày đi ông đã về với gia đình lần nào chưa, ông có nhớ vợ thương con quí cháu không…
    Cô Hoài đang nói dở thì bố tôi lăn ra khóc, bố tôi khóc to, vừa khóc vừa nói thương nhớ các con, các cháu quá, cả nhà vợ tôi khóc theo, tôi cũng rớm nước mắt vì cảm động, phải công nhận là 100% hồn bố vợ nhập vào anh ba tôi, từ cử chỉ lời nói đến hành động giống bố tôi lúc còn sống như rin, vừa khóc bố tôi vừa nói
    - Con V nó có hiếu vận động các con đi gặp bố về mà mấy ngày nay các anh các chị làm bố cực quá, cả đời bố nuôi nấng cho các con ăn học hơn người mà các con lại nói bố là ma, là đồng, là bóng thế à, bố là người, là người nhớ chưa. Đây bố nhập vào cái thằng ba này cho nó và các con biết là có bố về.
    Đang khóc anh ba tôi im lặng một hồi rồi lớn tiếng.
    - Tao sẽ cho nó ốm xem sức trâu mộng của nó có khỏe hơn tao không, cho ốm ba ngày cho biết bố mẹ ông bà tổ tiên nó ở đâu…
    Cứ như thế hồn bố nhập vào anh ba tôi gần hai tiếng đồng hồ, cứ nói một lúc bố tôi lại lấy tay ôm bụng chỉ vào một chỗ bên phải kêu đau ( lúc sống bố tôi bị đau bụng phải mổ, khi bố tôi chết anh ba tôi hoàn toàn không biết gì về bố tôi vì lúc đó anh đang sinh sống ở nước ngoài)
    Sau lần áp vong đó cả nhà tôi hết hồn luôn, ai cũng thấy việc hồn bố tôi về là có thật, anh ba tôi về tới nhà ốm khật khừ mất vài ngày, anh kể rằng khi bước chân vào cửa phòng áp vong thì tự nhiên mắt anh tối sầm lại anh ngỡ là mình hoa mắt và một lực vô hình nào đó chiếm hữu toàn phần thân thể anh, đè anh nặng trĩu người và anh ba tôi không còn hay biết một điều gì nữa.
    Vợ tôi thấy cả nhà tin tưởng, được thể loa phóng thanh của cô ấy giảng bài tâm linh ngắn hạn, tôi vui vẻ nhưng vẫn bực thái độ của vợ, tôi nói.
    - Thôi đi, từ ngày lấy cô đến giờ gần 30 năm chung sống cô lôi tôi đi bôn ba các loại ông đồng bà cốt, hôm nay tôi tuyên bố xác nhận người âm là có thật, từ nay tôi tin là có thế giới âm, nhưng tôi chỉ công nhận cái mình thấy là thật mà thôi.
    Chị gái vợ phụ họa.
    - Thật đấy, có nhớ hôm đi gọi hồn chỗ bà đồng S không, rõ thật cứ như hề, người mà cứ như chim ấy, gọi về hồn phải bay la, bay bổng…
    Hôm đó tôi cũng đi, vào nhà bà đồng bà ngồi trên nghế lắc lư, lúc đặt lễ bà hé mắt nhìn sau đó bà nhắm mắt phủ khăn đỏ lên đầu và bà khấn thật to.
    - Con lậy hồn, ba hồn chín vía hồn ở đâu thì về đây cho tín chủ gặp, hồn gần bay la...a…hồn xa bay bổng..a…nhanh nhanh mà về cho tín chủ gặp…a…ba hồn bảy vía hồn về…nhưng kết cục cái hồn nhập vào bà đồng ấy chẳng phải là ai trong nhà tôi cả.
    Sau lần áp vong bố vợ độ tin tưởng cao, cả nhà bàn nhau đi mời tiếp để gọi mẹ vợ tôi, nhưng anh ba thì rất quyết không đến đấy nữa, anh tôi sợ, anh nói cái cảm giác ấy theo anh nhiều ngày, anh nói đúng là không biết thì thôi biết rồi mới thấy khiếp.
    Lần áp vong sau mời mẹ vợ, tôi cũng tham gia nhưng ngồi cả buổi không thấy mẹ tôi về, nhà ngoại cảm nói rằng việc đi mời người âm là của người trần và việc có về hay không là của người âm, người âm có về mới gặp được, chứ không phải ai đi áp vong cũng gặp được vong hồn nhà mình, tôi nghĩ người trần và người âm cũng từa tựa như nhau cả, từ niềm tin trên tôi đề xuất với gia đình đẻ của mình, mong muốn gọi hồn bố tôi về gặp, ý kiến của tôi được cả nhà tán thành.
    Cả nhà tôi đi áp vong bố tôi, ngày đi có đủ sáu người hai vợ chồng tôi và mẹ cùng ba đứa cháu họ, chờ mãi cũng chẳng thấy hồn bố tôi về mặc dù xung quanh các vong nhà khác đã về nhập rất nhiều tôi nhấp nhổm đứng ngồi không yên, chị Hoài chắc hiểu tâm trạng của tôi vì thế chị đã hỗ trợ rất nhiệt tình, chị hỏi:
    - Nhà này đi áp vong bố sao lại thấy có bé trai bé tý đi theo ông thế này, có ai đẻ non hoặc con chết bé ở đây không, (vợ tôi có sinh cháu trai đầu lòng bị chết ngạt) chị dứt câu một cháu gái họ của tôi khóc um lên, cháu họ tôi khóc nức nở, khóc kiểu trẻ con, hỏi mãi cháu vừa khóc vừa nói:
    - Bố mẹ ơi! Bố mẹ ơi! Con đây, bố mẹ chẳng ai còn nhớ tới con cả, ông nội cho con đi cùng về gặp bố mẹ, bố mẹ ơi con nhớ bố mẹ quá mà 20 năm rồi bố mẹ bỏ quên con, con nhớ bố mẹ quá bó mẹ ơi...
    Cháu gào khóc thê thảm vợ chồng tôi cũng khóc theo cháu gào lên.
    - Bố mẹ đẻ ra con con xấu số thiệt phận chết non mà bố mẹ không nhớ gì đến con cả, chỉ thờ người lớn thôi, không bao giờ thờ cúng con, con về nhà thổ công toàn đuổi con thôi, nếu còn sống con hai chục tuổi rồi, con cũng là người chứ sao không cho con một chỗ thờ, mà quên hẳn con đi như thế…bố mẹ cho con đi về nhà mình với, con bé cũng là người chứ, con thương mẹ lắm mẹ ơi…bố mẹ ơi…
    Cháu nức nở kể:
    - Bố mẹ biết không ông mới đi đón con về ở mấy năm nay ( bố tôi mới mất cách đây vài năm vì tai nạn) mà con nói cho bố mẹ biết ông nội chết oan đấy, bố mẹ gửi quần áo cho con xin hai bộ, cho con xin ít tiền…
    Tôi giật bắn cả người vì lời cháu cho biết, thú thực nhà tôi cứ nghĩ cháu không thành người, phong tục quê tôi người nhỏ mất không thờ. Cháu nói nhiều, tôi chỉ kể lại những chuyện có liên quan về sau, sau rồi cháu bảo ông muốn về gặp bố mẹ, rồi cháu gọi “ ông nội ơi lên đi ” Cháu gọi dứt lời thì một cháu khác kêu đau đầu và cháu quay tít người rồi khóc nức nở và nhận là bố tôi, bố tôi nói bố tôi bị chết oan chứ chưa hết số, nam tào chưa gạch sổ, bố tôi chết vì tìm nhầm mộ người khác mang về nhà mình, bố tôi bị người này đẩy vào xe cho tai nạn chết, ( Trước khi mất bố tôi tìm mộ ông nội tôi thất lạc qua thầy L ) cụ thể thế nào thì lúc đó tôi không rõ lắm, chỉ biết sau khi tìm được mộ về xây mộ xong là bố tôi bị tai nạn chết, tôi hỏi mộ ông ở chỗ nào để chúng tôi đi tìm thì bố tôi hét lên.
    - Thôi! Không có tìm kiếm gì hết, tao chết tao sợ lắm rồi, không có mộ thì thôi chứ đừng có tìm đòi gì hết, tao cấm chúng mày đi tìm mộ ông nội nhớ chưa, chưa biết chết hay sao mà còn đòi đi tìm, nhìn gương bố mày đây này các con ơi….làm sao mà tao chết, tao đang đi bộ cơ mà….
    Sau khi hồn bố tôi ra khỏi người, tỉnh táo lại cháu kể lúc nghe cháu bên cạnh kêu to “ ông nội ơi về đi ” thì cháu thấy đầu óc ong ong rồi như người bị choáng, nâng nâng người như người say, ruột gan cháu cồn cào như người nạo, mắt mũi tối xầm và cháu không còn biết trời đất gì nữa…
    Tôi kể hoàn toàn sự thật, tôi cảm giác một trong những người bị vong nhập khi áp, họ hoàn toàn như người bị chết lâm sàng không nhận biết được một cái gì nữa nhưng chuyện do vong nhập nói thì tôi phải băn khoăn suy nghĩ, tôi có trao đổi chuyện này với nhà ngoại cảm, chị nói chị chỉ là người có khả năng áp vong và tìm mộ thôi chứ chị không hiểu nhiều về thế giới âm.
    Hồn con tôi về nhập là một bất ngờ, những lời vong nói hoàn toàn chính xác, cháu tôi bị hồn con nhập còn trẻ mới hơn hai mươi tuổi lại ở quê không thể biết chuyện gia đình của gia đình tôi một cách chi tiết như lời vong nói.
    Chuyện về vong hồn bố tôi nói là một bất ngờ tới choáng váng, thế giới âm khó hiểu quá, quả là bố tôi có tìm mộ ông nội tôi nhưng đầu cuối ra sao thì tôi lại không biết vì chúng tôi ở xa, hơn nữa bố tôi lúc sống không kể rõ đã tìm ông nội tôi như thế nào, nếu đúng như lời vong nói thì bố tôi chết có một lý do…
    Tôi đau đớn và xót xa ân hận đối với người thân đã khuất, nhất là với bố đẻ và con trai tôi, phải chăng tôi không tin những chuyện về tâm linh mà không chịu tìm hiểu về lĩnh vực này, giận mình đã không vào cuộc để hiểu và phân tích phải trái lợi hại cho người thân.
    Tôi tự hỏi mình không biết cuộc sống của thế giới bên kia thực chất như thế nào? nhủ với lòng mình tìm hiểu thế giới tâm linh sẽ là một phần việc trong cuộc đời

    Khâm thiên - Hà nội tháng 12 / 2008

    Nguyễn Phúc Thiện


    (theo tin của "cơ quan ngôn luận của ủy ban dân tộc")
    http://cema.gov.vn/modules.php?name=Content&op=details&mid=117451296

    Ngày 26/1/2010, tại huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An đã tổ chức trọng thể Lễ đón nhận 120 hài cốt liệt sĩ, là chiến sỹ Quân đôi nhân dân Việt Nam làm nghĩa vụ quốc tế đã hy sinh trên chiến trường nước bạn Lào.

    Tham dự lễ đón hài cốt các liệt sĩ Việt Nam hy sinh trên chiến trường Lào, có các đồng chí Hoàng Xuân Lương, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc, kiêm Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt - Lào; Thái Văn Hằng, Phó Chủ tịch UBND, Trưởng đoàn công tác đặc biệt tỉnh Nghệ An, lãnh đạo và nhân dân huyện Kỳ Sơn, Cùng 2 phái đoàn công tác đặc biệt tỉnh Xiêng Khoảng, Viêng Chăn (Lào).

    Trong 120 hài cốt liệt sỹ được quy tập lần này có 118 hài cốt do Ban công tác đặc biệt tỉnh Viêng Chăn và Xiêng Khoảng bàn giao cho Ban Công tác đặc biệt tỉnh Nghệ An và 2 hài cốt liệt sỹ được Đoàn quy tập tỉnh Nghệ An vừa tìm thấy tại cao điểm trên tuyến biên giới giáp ranh huyện Kỳ Sơn với tỉnh Xiêng Khoảng.

    Sau Lễ đón Hài cốt liệt sỹ tại Kỳ Sơn, 119 hài cốt liệt sỹ được quy tập tại nghĩa trang liệt sỹ huyện Đô Lương, Nghệ An. Riêng liệt sĩ Mai Văn Tách được thân nhân làm thủ tục đưa về an táng tại nghĩa trang liệt tỉnh Quảng Ninh (quê hương của liệt sỹ).

     
  4. hoamais Thành Viên Bạch Kim

    vừa sợ vừa hấp dẫn.thanks.
     
  5. sirius_ga Đừng sao nhãng!

    về vấn đề gọi hồn thì mình đã từng chứng kiến và xác nhận có thật... hôm nào rảnh kể ae nghe Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
     
  6. Mr[LeVent] Thành Viên Cấp 3

    hay quá Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
    bữa nào chạy tới dòm Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại - 1
    tò mò đã lâu
     
  7. thanglong5 Thành Viên Mới

    dà dà! hôm nay ngổ thấy hào khí trong topic rất hừng hực- hừng hực vì cái chuyện ma, thế nhưng ma mà nhảm nhí chỉ phí thời giờ, ngổ có các câu chuyện hay lám, chuyện li kỳ, chuyện từ một nhà ngoại cảm nổi tiếng do ngổ sưu tầm từ sách, mạng,...chuyện kể.
    Để hừng hực một lần nữa , Ngổ xin phép tuyên bố, những câu chuyện ma của ngổ sẽ chuẩn bị châm ngòi, tuy có nhiều chuyện nhưng ngổ chỉ xin kể một số câu chuyện rùng mình và có ý nghĩa nhân văn nhất, mang lại những ý nghĩa tích cực với mọi ngừời...
    Vậy ai đồng ý xin dơ chân phát biểu! Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
    hì mình già rôì mà vân tuổi tin, tớ năm nay 30 rối đó!
    Nếu có thể ai đó làm giúp một topic mang tên "chuyện gọi hồn sưu tầm có thật ở việt nam" tớ sẽ xung phong ra trận pốt bài, vì tớ mù tin học mà:too_sad: một topic ở trang web nào cũng đựợc rồi gửi link cho tớ để tớ đóng góp hết sức già này, kể ra những câu chuyện bi- hài về ma (có thiệt nha, ma về nhập vào kể ra, )- những nhân quả như: cặp bồ, ăn trộm, bất hiếu, bất nghĩa, t....vv để mọi ngừời nhìn vào và rút ra cách cư xử hợp tình hợp lẽ.
    Mình có cuốn sách "trả lại tên cho liệt sĩ khuyết danh" m- của nxb hội nhà văn 2008, nếu các bạn muốn mình sẽ cất công đánh máy gửi cho, bởi nó hay lắm, có nhắc đến linh hồn liệt sĩ....
     
  8. sirius_ga Đừng sao nhãng!

    sr mod hay admin vì lời mình kể có thể cho là mê tín, đi ngược mĩ tục VN, nhưng mình chỉ nói đúng những gì mình thấy thôi nha.

    Chuyện là thế này: hồi đó bạn của mẹ mình có rủ đi xin số đề bên cầu Chánh Hưng Q8, vì mẹ mình ko dám chạy 1 mình chỗ tối nên rủ mình đi theo, đi qua cầu Chánh Hưng rồi chạy thêm 1 khúc nữa có cái đường đất quẹo vô, ngoài lộ thì có đèn chứ ở trong cái đường đất này tối thui, đi tất cả 8 người, gồm 1 người để nhập vô, 1 người đàn ông đọc cái gì đó, nghe như thần chú, đọc nghe rất đã và buồn ngủ. Bày biện đồ cúng xong xuôi, ông đó đọc (tạm gọi là thần chú) thần chú vào tai bà đó. Tai bả giựt giựt, mình thì vốn ko tin mấy cái đó, vì cứ chắc chắn là bả giả bộ, cũng 1 câu thần chú đó mà đọc lại 2 3 lần lần này đang đọc giữa chừng thì bà kia đổi giọng, khóc luôn, xưg tên tí, thế là mấy người đi theo bắt đầu hỏi, mình ngồi đó thế là nhảy lên chỗ trống cho dễ quan sát, hỏi nhiều thứ lắm, bà đó xưng là Tí. Mình nhớ một vài câu mà Tí đó nói như "Tí ở trong kia lạnh lắm(tay chỉ vô bụi rậm tút trong bóng tối kia) nghe mấy nữ kêu nên Tí ra đây thấy có bánh kẹo nhiều quá", "Mấy nữ nhớ lần sau đem kẹo cho Tí ăn nha, cái gì ngọt ngọt là Tí thích à".... Mấy người đi theo hỏi và than thở "Tí cho mấy nữ số đi, mấy nữ trúng sẽ có hậu lớn cho Tí, mà số ra liền đó nha, mấy nữ ko có tiền theo hoài đâu", Tí: " con voi đó, con voi nó nhỏ xíu à, con voi nhỏ xíu đó nha" Trong khi đó từ đầu buổi tới cuối buổi mình ngồi đọc kinh vì mình theo đạo Thiên Chúa. Tối đó kết thúc, mình về mà trong đầu nhiều suy nghĩ. Hôm sau vẫn ko ra, hôm sau nữa ra số 813, mấy người đi theo trúng lớn, đi trả lễ cho Tí, lần này đi về thì mấy người đó nói Tí nói hôm bữa có 1 thằng đi theo ko tin, nên ko cho trúng. Mình mới tá hỏa, hôm đó mình ko tin thật, đọc kinh trong đầu mà làm quái gì ai biết được===> Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
     
  9. phongred Thành Viên Cấp 4

    topic đang nói về ngoại cảm mà các bác thi nhau vào trổ tài đâm chém pó chíu, tập trung chuyên môn chút đi, nhà nào có điều kiện thì thử là biết!!!!!

    MÌnh đang rất quan tâm vấn đề này vì cũng mong tìm dc nguời thân, ai đã kiểm chứng rồi thì help mình với, và có thử ADN chưa chính xác không?
     
  10. tct-1 Thành Viên Cấp 1

    Cầu vong Lý tiểu long về đá móp trứng nha !
     
  11. mytran108 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đọc hấp dẫn quá. Ngày xưa ông ngoại mình cũng là nhà ngoại cảm..giờ ông khuất núi rùi, ko ai trong nhà học đc gì từ ông hết. Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
     
  12. phimtruyenhinh Thành Viên Kim Cương

    yêu cầu các bạn giữ bình tĩnh, không chửi nhau trong topic nữa. Bạn nào còn nói qua lại nữa mình sẽ close topic và xử lí. Chúng ta hãy quay trở lại chủ đề topic, đừng để đi qua xa nhé,thân...
     
  13. 3D-CPU Thành Viên Cấp 5

    bị xóa .
    Mê đọc sách mà tới 11-2010 mới biết chuyện này .Mình 0 tin báo chí 100% .Nhưng sau khi đọc lời kể của thân nhân thì tin sái cổ ,CHẾT 0 phải là HẾT .La ,la .
    page 47
    http://www.quansuvn.net/index.php/topic,2451.460.html
    20,21,41,43,44 nữa
    Qua đó thấy nếu vc 0 thương nhau ,sống vì sợ dư luận ,con cái thì qua bên kia 0 còn gì níu kéo ->ma cô đơn .Bên kia 0 cần tiền đâu và sống dài lắm mấy trăm năm
    RÁNG LẤY VC cho KỸ nhe mấy bro .
    http://www.phattuvietnam.net/4/tamlinh/12085.html
     
  14. phimtruyenhinh Thành Viên Kim Cương

    Do nhiều mem tranh cãi qua lại làm loãng topic nên mình xóa bớt những cmt đó. Bạn có tài liệu gì hay thì vui lòng post lại nhé,thân....
     
  15. vusri Thành Viên Cấp 6

    Đây là sự thật. Lúc trước mình không tin lắm về những vấn đề này, nhưng cách đây vài hôm gia đình mình đã tìm lại được những người thân bị mất tích từ hồi chiến tranh. Cô này hay lắm, không cần phải có nhiều tiền hay thủ tục gì rắc rối. Chỉ cần 1 bộ hồ sơ có những gì liên quan đến người cần tìm là đủ. Cô này cực kì nhiệt tình.Có những người chỉ cần gọi điện thoại (nhưng phải nói sao cho khéo) chỉ cần 5 phút là chỉ tận nơi mộ của người mình đang cần tìm luôn (Thật 100% và đúng 100% từng chi tiết) . Cô này được nhà nước chứng nhận là nhà ngoại cảm khoảng 5 năm nay thôi mà nghe nói đã tìm được trên 3000 liệt sĩ rồi. Thật đáng nể. Hiện đang làm việc tại "Trung tâm năng lượng sinh học Tp HCM". Đây là 1 số thông tin cho các bạn liên hệ khi cần.
    Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nga ( còn gọi là "Nhà ngoại cảm bí ẩn")
    SĐT: 0933874410
    Địa chỉ: Tổ 17, Ấp Cây Sắn, Xã Lai Uyên, Huyện Bến Cát, Bình Dương.
    Kèm thêm 1 số nhà ngoại cảm khác của Việt Nam:
    1/ Thiếu tướng - Tiến sĩ NGUYỄN CHU PHÁC - Địa chỉ : 38B - PHỐ LÝ NAM ĐẾ - TP . HÀ NỘI .
    2/ NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG : Phòng 211 - KHU B19 TẬP THỂ KIM LIÊN - HÀ NỘI . Số điện thoại của cô Phan Thi Bích Hằng : 0904123404 và 048528119 .
    3/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN KHẮC BẢY - Quê tại Huyện Gia Lương - TỈNH BẮC NINH . Địa chỉ : PHÒNG 212 - NHÀ B19 TẬP THỂ KIM LIÊN - HÀ NỘI .
    4/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ PHƯƠNG : Địa chỉ - Ngay đầu phía Nam cầu HOÀNG LONG - THANH HÓA . Nhà cô Phương có một nhà nghỉ và quán ăn ngay đầu cầu phía Thanh hóa . Các bạn cứ tới là tìm thấy .
    5/ Cô NGUYỄN THỊ NGUYỆN - Tel : 04.5763282 .
    6/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN QUANG PHÚ : Tel : 04.5658307 - 0913349444 .
    6/ ĐỖ BÁ HIỆP - Địa chỉ 22 Thịnh yên - Hà nội . Tel : 0904375668 .
    7/ NNC TRẦN QUANG BÍCH - Số 2 Dã Tượng . Tel 04.8220186 .
    8/ NNC DƯƠNG MẠNH HÙNG - 35 LÃN ÔNG - HÀ NỘI . Tel : 04.8287245 .
    9/ ĐỖ HOÀNG VẠN THÔNG - Tức anh Tứ - Xã Tam xuân - Huyện Núi thành - Tỉnh Quảng Nam . Tel : 0510581101 - 0902424428 .
     
  16. 3D-CPU Thành Viên Cấp 5

    Ngưỡng mộ các bác cao nhân và mod box này ,biết nhiều chuyện hay .
    Mình đã rút gọn lại cho các bạn đỡ mất tg.
    NGUYỄN KHẮC BẢY có khả năng tìm kiếm mộ từ xa cách đây khoảng hơn chục năm. Khác với nhiều Nhà Ngoại cảm khác, anh Bảy không phải trải qua những chấn động mạnh mẽ về Tâm lý cũng như cơ thể ( Chó cắn, điện giật hay bị điên... ). Phương pháp tìm mộ từ xa của anh là ngồi đối diện với thân nhân cùng huyết thống với người mất, tay cầm giấy báo tử của Liệt sĩ, nhìn vào con mắt thứ ba của họ trên trán, anh có thể thấy hình ảnh của cả một vùng đất rộng lớn xung quanh ngôi mộ, biết được địa danh của vùng đất đó. Theo anh cái này gọi là Thiên Nhãn. Ngoài ra, khi vẽ bản đồ khu vực có hài cốt, anh cũng biết được cả tên của những người sống gần đó. Người viết đã có lần cùng anh Bảy đi tìm mộ bị mất tích ở Hà Tây, đã chứng kiến khả năng tìm mộ rất nhanh nhạy của anh. Chỉ cần nói tên tuổi của người mất, anh đã có thể tả chính xác khu vực có hài cốt ra sao, những người còn sống trên mảnh đất đó là ai, tên gì ?
    Trong hơn 10 năm, anh NGUYỄN KHẮC BẢY đã giúp mọi người tìm được hàng ngàn ngôi mộ bị thất lạc. Hàng năm, cứ mỗi độ xuân về, anh Bảy cùng những đồng nghiệp tại TRUNG TÂM NGHIÊN CỨU TIỀM NĂNG CON NGƯỜI - BỘ MÔN CẬN TÂM LÝ lại gửi hàng ngàn địa chỉ mộ Liệt sĩ bị thất lạc tại khắp nơi trên đất nước cho các gia đình đang tìm kiếm. Đây thực sự là món quà Tết có ý nghĩa to lớn với hàng ngàn gia đình.
    Ngày gần đây, khi lên thăm anh Bảy, người viết được chứng kiến cảnh một gia đình lên cảm ơn anh Bảy giúp đỡ họ tìm được ngôi mộ Tổ cách đây hơn 500 năm. Ngày hôm đó, người viết cũng đã chứng kiến việc anh Bảy vẽ sơ đồ tìm mộ cho một Gia đình mà hài cốt nằm tại Núi Cấn - Thất sơn - CHÂU ĐỐC. Bản vẽ của anh thật chi tiết, rõ ràng, có chú thích hơn chục đặc điểm riêng để người đi tìm dễ nhận biết, đặc biệt cả tên người có ngôi nhà năm trong khu vực đó ( Ảnh trên đã đăng ).
    Ngoài khả năng tìm mộ bị thất lạc, anh Bảy còn giúp Công An phá được nhiều vụ trọng án bằng khả năng ngoại cảm của mình - Đây chính là Đề tài tìm kiếm người sống từ xa của TTNCTNCN.
    Trong cuộc sống, anh Bảy là một con người dễ gần, có chút gì đó chân chất, quê quê, nhưng rất hóm hỉnh. Hàng ngày, ban ngày anh đi khắp nơi để tìm mộ giúp mọi người, buổi tối anh lại tiếp khách đến nhờ tìm mộ tới khuya. Bước vào căn phòng chật chội và đơn sơ của anh, mọi người đều nhận được sự giúp đỡ tận tình, bất vụ lợi của anh. Chúc anh luôn đạt được nhiều thành công trong việc đem lại niềm vui cho hàng vạn gia đình.
     
  17. 3D-CPU Thành Viên Cấp 5

    Dài 8 tr ,mình thu còn 2 tr
    Đôi nét về nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên
    Sinh năm 1963 ở thôn Mỹ Xá, xã Ngọc Sơn, huyện Tứ Kỳ tỉnh Hải Dương trong một gia đình nông dân. Do hoàn cảnh khó khăn nên chỉ được đi học hết cấp II, về thể lực, học lực, nhận thức, hiểu biết cũng bình thường.
    Từ năm 1977, Nguyễn Văn Liên bị đau ruột thừa suýt chết, sau lại bị nấm lao cóc và năm 1983 bị ngã gãy tay, gần nào cũng bị nặng gần kề cái chết. Sau khi hết bệnh, Nguyễn Văn Liên thấy sự hiểu biết của mình có chiều hướng phát triển, thông minh hơn trước. Ngoài nhận thức bình thường về cuộc sống của con người, Nguyễn Văn Liên còn nhận được những thông tin khác thường từ thế giới của những người đã mất. "Mỗi khi nghe được điều gì, nhìn thấy điều gì về ai thì tôi tìm cách mách bảo cho người ta. Thấy đúng, người này bảo người kia đến hỏi tôi về gia sự, mồ mả. Tôi biết được thông tin đến đâu thì mách bảo mọi người đến đó", nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên nói.
    Năm 1997, theo chỉ đạo của Phó Thủ tướng Chính Phủ Nguyễn Khánh, một hội đồng khoa học đã được lập ra để nghiên cứu và trắc nghiệm về khả năng tìm mộ liệt sĩ từ xa của ông Nguyễn Văn Liên trong 5 tháng. Mục tiêu của trắc nghiệm là xem ông Liên có khả năng đặc biệt thật hay chỉ là trò mê tín, dị đoan, đồn đại... Kết quả trắc nghiệm cho thấy khả năng tìm mộ liệt sĩ của ông Liên là có thật. Tỷ lệ tìm thấy mộ tương đối cao (khoảng 70%). Số vụ tìm thấy được trong thời gian thử nghiệm là 154/219 vụ. Trong mỗi vụ, ông Liên đưa ra trung bình khoảng 40-50 thông tin mà trong quá trình tìm mộ phải xác định đúng sai của các thông tin này. Theo số liệu thống kê, tỷ lệ số thông tin đúng trong từng vụ khoảng 70-80%.
    Tìm mộ
    Một đêm năm 1972, bố anh Bường tự dưng mơ thấy anh về, quần áo tả tơi, dính đầy máu, bước vào trong nhà và nói: "Con đói lắm!". 4 năm sau, gia đình nhận được giấy báo tử: "Liệt sĩ Trần Xuân Bường đã hy sinh ngày 6/7/1972 (tức ngày 26/5 âm lịch) tại tỉnh Long Khánh, mộ liệt sĩ mai táng ở gần mặt trận".
    ........
    Cậu LIÊN bắt đầu vẽ sơ đồ, viết ở góc dòng chữ: "Tìm con trai cả, kế trưởng, liệt sĩ chống Mỹ cứu nước thuộc Liên khu V. Tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng, huyện Quế Sơn, xã Quế Thọ...". Sơ đồ cậu vẽ nghĩa trang nằm ở xã Quế Sơn. Lúc chỉ dẫn (được người nhà ghi âm lại) cậu có nói: "Hỏi đến xã Quế Sơn, huyện Quế Phong, nó ở trên Quế Thọ... Tôi xếp nhầm tên xã... từ đường 1 rẽ vào hơn 30 km. Mộ được chuyển vào nghĩa trang có gần 300 ngôi. Mộ ở hàng thứ 3, ngôi thứ 2, bên phải đường vào Kỳ đài... Phải trình giấy tờ xã, chịu khó một chút thôi, tìm thấy hẳn hoi, đưa về nhà. Xương cốt thì: đầu còn 1/4, hai xương đùi còn nguyên, xương tay chỉ có một thôi, xương không còn được đầy đủ".
    Sáng hôm sau, anh Bông lại điện về để hỏi cậu xem có đúng là ngôi mộ đã thắp hương hôm qua không, song mọi cố gắng liên lạc đều vô ích. Đoàn lại lên nghĩa trang, đến ngôi mộ số 2, hàng thứ 3 thì thấy có một nén hương thắp từ chiều hôm qua bị tắt ở giữa, còn lại thì đều cháy hết cả. Anh Bông bèn tiến hành tìm mộ bằng phương pháp cổ điển lưu truyền, buộc chiếc nhẫn vàng bằng một sợi tóc dài khoảng 20cm vào mọt chiếc đũa mang ở nhà đi. Anh Bông nắm chặt vào trong bàn tay một lúc, nhấc chiếc nhẫn lên khỏi bàn tay đặt lên ngôi mộ, Thật là kỳ diệu, chiếc nhân quay vòng khoảng 2 phú thì dừng lại và cứ hướng đúng vào anh Bông. Điều đó có nghĩa đây là ngôi mộ của người thân mình, anh Bông mừng lắm, báo cho mọi người tới cùng chứng kiến.
    Ngay sau đó, khi xin phép UBND xã cho phép đào ngôi mộ đó, cả gia đình bàng hoàng khi được biết đó chính là ngôi mộ được chuyển từ thôn 5, xã Phú Thọ vào nghĩa trang xã Quế Thọ, đúng như những gì cậu Liên chỉ dẫn.
    Trong lúc đó, bà mẹ già bao nhiêu năm đi tìm con cứ ngồi ôm ngôi mộ thắp hương và khấn: "Mẹ đã bao nhiêu năm mong mỏi, đi tìm con. Nay mẹ đã vào đây, nếu con nằm ở đúng ngôi mộ này thì con hiên lên con vật gì để báo cho mẹ biết". Khi thắp hương cho các ngôi mộ xung quanh xong, bà quay lại thì thấy có một con gián đang bò loanh quanh bát hương trên ngôi mộ mà cậu Liên vẽ.
    Anh Bông lòng bồi hồi xúc động lên kỳ đài thắp hương cho các liệt sĩ an nghỉ tại đây. Trời lặng gió vậy mà 7 nén hương đang âm ỉ cháy bỗng bùng lên như vui mừng, mách bảo anh đã tìm đúng ngôi mộ của anh trai mình. 11h trưa, cả nhà bắt đầu đào mộ. Xúc được vài xẻng là thấy xương ngay. Xương được vùi ngay dưới đất một cách sơ sài, ráp xương lại thì thấy cậu Liên nói cực kỳ chính xác: chỉ còn 2 xương chân và xương tay, xương sọ thì còn một mảnh khoảng 1/5. Anh Bông chích máu ở tay mình nhỏ vào xương thì thấy đông ngay trước sự chứng kiến của gia đình và chính quyền xã.
     
  18. 3D-CPU Thành Viên Cấp 5

    Liên hiệp khoa học công nghệ Tin học ứng dụng
    http://uia.edu.vn/ có địa chỉ các nhà ngoại cảm

    Các nhà ngọai cảm ở Nga

    Làm cho người điếc nghe lại, người câm nói được, đánh thức tinh trùng đã chết, hoặc chữa bệnh ung thư: “chiến trường” siêu tâm lý học ở nga không có giới hạn. phóng viên tạp chí le figago magazine( pháp) đã trực tiếp đến gặp 3 bác sĩ điều trị bằng ngọai cảm và kể lại trên các số báo ra ngày 20-06-1992.
    Ở vùng nông thôn cách Moskva 100km về phía tây có một ngôi làng với khỏang 30 căn nhà gỗ dành cho cán bộ về hưu Alexander Petrovich đại tá cục tình báo trung ương Liên xô cũ (KGB) nổi tiếng là một nhà ngoại cảm, một chuyên gia chữa bệnh bằng thôi miên. Mỗi tháng hơn 800 người đến khám bệnh trong căn phòng nhỏ của ông ở thị trấn gần đó. Một con số đáng ngạc nhiên! Mặc dù ông chỉ làm việc vào ngày cuối tuần mà thôi, nhưng vào mùa hè bệnh nhân sẵn sàng cấm lều trại trên các cánh đồng lân cận; xe hơi xe buýt nối đuôi nhau dài hàng trăm mét. Ngòai cấp bậc trong quân đội Petrovich còn là “tiến sỹ khoa học” về tâm lý. Thực ra tài năng ngoại cảm của ông không biểu hiện qua bằng cấp. Từ lúc còn bé ông đã trị được bệnh bằng tay không và thôi miên. Cha và ông nội ông cũng biết trị bệnh như thế.
    Trong quân đội ông tham gia vào kế họach chuẩn bị tâm lý cho binh sỹ, phục hồi tâm lý cho những người thoát chết sau cuộc chiến ở Afghanistan cũng như nạn nhân vụ nổ lò . Bạn hãy tiếp tục đọc và có thể tưởng rằng hai trường hợp sau đây khác biệt nhau. Nhưng cả hai đều tương đồng ở chỗ: mọi vấn đề liên quan đến cột sống, dù đó là ca chấn thương đơn thuần hay ca nhiễm bức xạ. Aliocha là một bệnh nhân râu tóc xồm xoàm, mặc áo quần vá víu. Đầu tiên Alexander tìm cách làm cho ông ta ngủ, nhưng không phải thôi miên bằng mắt, hay bằng mệnh lệnh mà bằng tay. Alexander đứng sau lưng Aliocha, không hề chạm vào thân mà chỉ đưa tay gần sau đỉnh đầu. Vài giây sau, Aliocha rơi vào giấc ngủ. Alexander di chuyển tay từ từ về phía sau, thân hình Aliocha cũng dần nằm ngữa ra, chân không chút động đậy. Thân người nghiên dần 20 độ. Sau vài phút tay vẫn không chạm vào thân hình bệnh nhân, Alexander từ từ dựng đứng thân hình Aliocha lại, khi Alexander búng tay, Aliocha sẽ chòang tỉnh dậy. Không một lời trao đổi nhau trong suốt ca chữa bệnh! Alexander cho biết: “Aliocha còn phải trở lại lần nữa. Từ khi được tôi chữa bệnh, ông ta đã phục hồi được 40% thị lực”. Bệnh nhân Nicolai cũng được điều trị theo phương pháp ấy. Đầu năm 1992 Nicolai bị xe lửa cán phải và anh ta không thể đi lại được nữa. Khi Nicolai đến cho đại tá Alexander khám bệnh, Alexander lướt tay phía trên đường cột sống của anh ta, rồi thình lình bấm một phát. Tay kia nắm một mớ con lăng bằng đồng (nhỏ cỡ 50g lớn đến 15kg) cán mạnh dọc xương sống Nicolai. Cuối cùng ông ta chập hai tay vào nhau và với tất cả sức lực hơn (100kg) chà lên cột sống lần chót. Alexander nói: “Tôi là bác sỹ y học dân tộc. Không bao giờ lấy tiền tôi phục vụ cho những ai cần đến thiên tư ngoại cảm của tôi”. Vài giờ sau đó Nicolai một lần nữa lại chìm trong giấc ngủ. Alexander đặt Nicolai nằm ngang, đầu và chân tựa lên hai chiếc ghế dựa, còn thân hình lơ lửng trong khỏang không. Sau đó với thân hình nặng hàng tạ của mình, ông leo lên ngồi mà lại ngồi theo kiểu cưỡi ngựa nữa chứ! Không có vẻ gì để chữa bệnh cả. Vâng ông ta làm vậy chỉ để chúng tôi xem, để chứng tỏ là ông không gian lận, không có mánh khóe gì cả. Nhưng tại sao cả Aliocha và Nicolai đều im lặng như thế? Họ thông đồng với nhau chăng? Tôi yêu cầu hãy thôi miên cho tôi ngủ. Ông ta cười và bước ra sau lưng tôi. Tôi không thấy các bàn tay của ông ta nhưng tôi cảm thấy sức nóng rần rần chạy lên người tôi. Tôi chỉ biết tất cả những gì xảy ra sau giấc ngủ theo lời kể của người chụp ảnh đi theo tôi. Không có vấn đề gì cả: Tôi ở tư thế nghiên 20 độ! Tôi không còn nhớ gì cả ngọai trừ tiếng búng tay quen thuộc của Alexander. Hơn 20 năm nay các bác sỹ ở Pháp chẩn đoán một chân tôi ngắn hơn chân kia 3 cm. “ nào vậy là bình phục trong một hay hai ngày tới anh sẽ thấy rêm khắp người” ông nói. Lần này tôi có thể kiểm chứng lại được: trong hai tháng nữa nếu các gót giày mới của tôi cùng độ mòn như nhau, điều này mới là là! Trước khi chia tay Alexander đưa chúng tôi đến một công trường gần đó, nơi mà ông đang lập kế họach xây dựng một trung tâm nghiên cứu các hiện tượng bí ẩn. Các hạng mục chính đã hòan tất. Công trình xây dựng trung tâm này có thể hòan thành trong 6 tháng nữa với chi phí 200.000 đôla. Bệnh nhân khắp thế giới sẽ đến tại đây chữa bệnh, có thể thuê phòng ăn uống tại nhà hàng. Chúng tôi chia tay với nhà ngọai cảm Alexander Pertrovích. Cuối tuần ông còn chữa bệnh cho 200 bệnh nhân không lấy tiền công. .
    Thành phố Joukovsky nằm cách Moskva 40km về hướng bắc. Đây là thành phố khoa học của Nga, lá phổi của thủ đô cách đó vài km là trung tâm thử nghiệm máy bay duy nhất trên thế giới với hầm quạt gió đặc biệt của nó. Ngay cả đến hãng Airbus phải đưa máy bay đến thử nghiệm ở đây. Tiến sỹ triết học và tâm lý học Alexander Spirkin, viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia được xem là bậc thầy trong lĩnh vực siêu tâm lý học của Nga . các bài viết của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Ông bước vào nghiên cứu môn siêu tâm lý học sau chiến tranh thế giới lần hai, khi làm việc chung với giáo sư Messing. An sau khuôn mặt già nua hôm nay là hai con người – một Spirkin – một nhà hiền triết – hấp thu học thuyết vũ trụ Hy lạp cổ đại và một Spirkin – nhà khoa học với những kinh nghiệm hiểu biết đáng kinh ngạc. Alexander Spirkin quan niệm môn siêu tâm lý học của ông như sau: “để biết được những vùng đất tốt, đã có các con muỗi, còn hiệu nghiệm hơn cả siêu âm. Nơi nào có chúng nơi đó đất tốt. Vả lại bò cái không nằm bất cứ đâu trên cánh đồng. Những truyền thống tập tục dân gian thường có nền tảng thật sự”. Vào năm 1976 Alexander Spirkin trực tiếp lãnh đạo một phòng thí nghiệm. Chính ông kiểm tra tuyển chọn nhân viên người nào sẽ là người có khả năng ngọai cảm. Ưng cử viên phải hội đủ 3 tiêu chuẩn: hồ sơ, sức hút của đôi tay (vấn đề quan trọng đối với thí nghiệm sinh là từ trường và năng lượng sinh học tỏa ra) và cuối cùng là vòng cung viền quanh đồng tử mắt. Năm loại vòng xếp theo độ dày của nó. Chỉ có loại thứ năm dầy nhất mới có đủ quyền lực về ngọai cảm. Cho đến nay không một phi công lái máy bay chiến đấu nào của Liên xô (cũ), ngay cả những nhà du hành vũ trụ vượt qua đựơc tiêu chuẩn tuyển chọn này “trên một chiếc thuyền đánh cá, chỉ với hai que kim loại nhà khoa học ngoại cảm có thể phát hiện được tàu ngầm trong phạm vi đến tận chân trời”
    Ơ Moskva gần thành phố Arbat (được ví như đại lộ champs –Elysées của Paris) mọc lên một khu nhà rất tráng lệ. Lối ra vào của khu nhà này trang bị hệ thống mã số, cửa bộc thép dày. Bên trong có khỏang sáu, bảy người làm việc tất bật, căn phòng được trang bị đầy đủ camera, truyền hình, đầu máy video… đây là nơi làm việc của nữ chuyên gia ngọai cảm Djouna. Djouna không chỉ là nhà ngọai cảm không thôi, cô còn biết vẽ, làm thơ, ca hát phát minh ra những dụng cụ y khoa được cấp bằng sáng chế của nhiều nước trên thế giới. Những bằng phát minh này không còn là cái gì đó đối với cô, các bằng tốt nghiệp của cô nhiều đến độ chồng chất lên nhau. Đủ lọai bằng cắp của Uc, Hoa kỳ, châu á, châu phi, Israel….. chưa kể đến chức giám đốc viện hàn lâm quốc gia Djouna về các ngành khoa học năng lượng sinh học. Djouna tên thật là Eugenia Davitachvili là người Georgie (Tbilissi) do số mệnh đưa đẩy cô đến Moskva và may mắn gặp Alexander Spirkin. Alexander từ chối nói về cô, thực ra chính ông ta ngầm công nhận trình độ ngoại cảm cho cô.Cô luôn luôn là khách mời của điện Kremlin. Không đủ thời gian tiếp chúng tôi ở phòng thí nghiệm để chứng minh tài năng của mình (vì ngày hôm sau cô khởi hành đi khắp thế giới trong vòng vài tháng) cô chuyển cho chúng tôi một cuốn băng ghi lại buổi phát hình dài gần 2 tiếng đồng hồ của đài truyền hình về rất nhiều thí nghiệm của cô dưới sự giám sát của các chuyên gia y học.

    Thật đáng kinh sợ! Chúng tôi xem một cuốn băng cảnh cô Djouna chữa bệnh cho một người điếc nghe lại được, một cậu con trai câm nói được tiếng “mẹ” đầu tiên. Ca chữa bệnh lý thú được hơn 5.000 người chứng kiến không biết là dưới từ trường hay năng lượng sinh học tỏa ra từ lòng bàn tay mà một trái tim không có động mạch, đã được cắt ra trước đó một thời gian lâu, bắt đầu đập trở lại. Trong phòng thí nghiệm, Djouna bận áo chòang trắng đứng bên kiếng hiển vi xung quanh cô ta là 3 chuyên gia giám sát công việc. Trên tắm kiếng của kính hiển vi là các tinh trùng đã chết. Djouna lướt bàn tay gần kính hiển vi… đồng hồ bấm giây bắt đầu hoạt động. Ba phút trôi qua, không có gì cả, bốn phút.. cũng không. Bốn phút rưỡi một giáo sư thấy khỏang 10% số tinh trùng động đậy. Năm phút được 60%....Ura! được tất cả….. Ngòai thời gian hoạt động khoa học nhà ngoại cảm Djouna còn vẽ được gần 200 bức tranh và đã từng tặng bức đẹp nhất cho Đức giáo hòang Jean – Paul II

    link http://www.totha.vn/
    NHÀ NGOẠI CẢM DƯƠNG MẠNH HÙNG
    Năm 20 tuổi, Dương Mạnh Hùng đã ở vào trạng thái tường là chết sau một cơn sốt cao. Người nhà rất đau buồn, nhưng rồi cũng phải khâm liệm (vẫn còn lưu giữ những bức ảnh về điều này). Một bác ở quê ra muộn, nên định lật tờ giấy bản để nhìn mặt đứa cháu lần cuối. Bỗng ông giật mình vì thấy tờ giấy lay động. Tất cả những người có mặt vừa mừng, vừa hoảng hốt. Mấy người họ hàng khẩn cấp đưa anh vào bệnh viện Việt Đức để hồi sức cấp cứu. Sau đó anh tỉnh lại và dần dần bình phục sức khoẻ.
    Đến thế hệ Dương Mạnh Hùng thì gia đình anh đã có 4 đời làm nghề thuốc, cả bên nội và bên ngoại. Cụ anh nguyên là Ngự y Triều đình Huế, đã từng chữa bệnh cho bà Từ Dũ và được bà tặng một giò hoa Lan, đến bây giờ vẫn còn sống. Bố Dương Mạnh Hùng quyết định truyền nghề thuốc cho anh, gồm cả Nho, Y, Lý, Số. Anh vừa học trường Mỹ thuật Công nghiệp, vừa học trường Tuệ Tĩnh.
    Sự kiện ngoại cảm ở Dương Mạnh Hùng đã xảy ra một cách bất ngờ. Một hôm, khi bắt mạch cho một người bệnh, tự nhiên anh nói vanh vách về ông ta cùng thân nhân, gia cảnh... Người bệnh ngạc nhiên vô cùng. Bản thân anh còn ngạc nhiên hơn, bởi vì từ đó trở đi có rất nhiều lần (không phải là tất cả), mỗi khi bắt mạch chữa bệnh là anh lại nghe thấy những tiếng vọng khi mờ khi tỏ. Có khi còn nhìn thấy hình người qua làn khói thuốc lá của mình và nói ra tên người đó. Nếu gia đình bệnh nhân có sự cố gì đặc biệt như mất mộ, gia đình có người điên, vợ chồng bất hòa... thì thông tin đến với anh rất rõ. Lúc đầu Dương Mạnh Hùng cứ ngỡ mình nằm mơ, khi lấy cốc nước nóng áp lên má vẫn thấy có cảm giác mới tin là thật. Nhưng anh không dám tự nghiên cứu bản thân mình. Càng biết thêm lĩnh vực nào (như thiền, phong thủy), anh càng thấy sợ bởi thông tin về quá khứ, hiện tại và tương lai của người bệnh cứ hiện rõ ra, trừ khi cơ thể anh không được khoẻ.
    Nhưng anh vẫn xác định chữa bệnh là chính, có biết thêm điều gì thì chỉ để hỗ trợ cho việc chữa bệnh, để hoàn thiện thêm ý nguyện làm phúc cho mọi người. Làm phúc cho mọi người đến đâu thì làm, không thể lạm dụng kiếm tiền để rồi con cái phải trả nợ suốt đời không hết. Bố anh thường dặn: việc chữa bệnh cứu người phải là Vương đạo, chứ không thể là Bá đạo.
     
  19. 3D-CPU Thành Viên Cấp 5

    Ông Nguyễn Tư hiện nay là người đứng đầu CLB Tiềm Năng Con Người Phía Nam 36B NG THÁI SƠN-P3-Q.GV. Ông là người hoạt động không biết mệt mỏi nghiên cứu và thực hành tâm linh, ông là người tích cực để duy trì hoạt động của tập thể các nhà hoạt động tâm linh phía Nam nói chung và tại TpHCM nói riêng.

    Ông Nguyễn Tư nguyên là học viên Khóa 1 của Trường Cảnh Sát Nhân Dân Việt Nam, ông đã có trên 30 năm hoạt động trong ngành công an. Vợ ông là cô Lê Thị Ngà, là nữ Trung tá công an đã bắt tay Bác Hồ trong video “Lời Nhắn của Bác” của huynh TUCUONG trên TGBN trước đây.

    Phóng sự: Gọi hồn thời hiện đại
    Cô Ngà và ông Nguyễn Tư (dấu X màu đỏ) trong video Lời Nhắn Của Bác

    Ông Nguyễn Tư thực sự thay đổi quan điểm và suy nghĩ của mình về thế giới tâm linh từ khi chính ông có khả năng đặc biệt, và sau khi ông ứng dụng thành công năng lượng vũ trụ trong việc tìm mộ người cha của mình. Với chiếc máy quay phim kỹ thuật số SONY Handycam, ông đã đi đến rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người có khả năng đặc biệt để quay hàng chục cuốn phim tư liệu, làm tài liệu nghiên cứu trong CLB Tiềm Năng Con Người Phía Nam.

    ỨNG DỤNG KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT TRONG CUỘC SỐNG

    1. Ông Nguyễn D. sinh năm 1914 (cha anh Nguyễn Tư), năm 2002 bị té đau, không đi được, phải nằm viện. Bác sĩ kết luận: bị loãng xương, viêm dính cột sống. Nằm ở bệnh viện một thời gian lại bị bệnh phổi, bất tỉnh, phải thở ôxy, bơm thức ăn qua mũi, tiểu tiện không biết gì, tình trạng kéo dài hơn nửa tháng, nhiều người đến thăm đều lo… Anh Nguyễn Văn Toàn cùng CLB, kiểm tra qua ảnh cha anh Tư và nói: Có thể chữa bằng năng lượng được, hai người cùng kết hợp. Anh Toàn từ xa, anh Tư trực tiếp ngày làm hai lần, đặt tay chủ yếu vào các luân xa 7, 6 và 5, 2 mỗi lần chừng 5-7 phút. Tác động năng lượng đến ngày thứ ba thì tỉnh, bỏ thở ôxy, ngày thứ tư tự rút bỏ ống bơm thức ăn qua mũi, cho ăn cháo qua miệng được, đến ngày thứ bảy thì chính cha anh Tư xin xuất viện về nhà. Về nhà vẫn tiếp tục tác động năng lượng, kết hợp hơ nhang ngải cứu hơn một tháng đi lại bình thường. Anh Tư đã đi nghe hồn mẹ liệt sĩ nói qua cô Chín Sương ở Hóc Môn: “Con đưa điển linh chữa cho cha con đã khỏi rồi, trước hết con giúp cho người nhà mình trước”. Đã ghi âm những lời nói đó đưa vào phim tư liệu gia đình.

    2. Bác sĩ Lê Ngọc V. trên 70 tuổi, công tác ở Bộ Công an về hưu, nằm Bệnh viện Nguyễn Trãi, cùng phòng với cha anh Nguyễn Tư. Bị bệnh tim to, khó thở, khó ăn khó ngủ. Chính bác sĩ Vàng nhờ anh Tư tác động năng lượng. Khi về nhà anh Tư còn giúp vẽ quẻ dịch ly khôn vào miếng salonpas dán vào luân xa 4, làm 7 miếng dán 7 lần. Kết hợp điều chỉnh phong thủy nhà ở. Sau hơn một tuần, bác sĩ Vàng thấy dễ chịu, tim ổn định, dần dần ăn ngủ được, sau hơn 3 tháng bác sĩ Vàng khẳng định điều trị ở Bệnh viện Nguyễn Trãi 3 năm không thuyên giảm, nhưng anh Tư cứu được bệnh, nên vợ chồng bác sĩ Vàng hỏi thăm nhà anh Tư đến cảm ơn và có viết vào giấy.

    3. Chị Võ Thị B. thợ may ở Hoàng Văn Thụ, Quận Tân Bình, là người cùng quê hương, ngày Chủ nhật anh Tư đến thăm thấy chị Biên chân đi cà nhắc, nói bị đau mấy hôm nay, ngày mai thứ Hai phải đi bác sĩ. Vì người cùng quê hương thân thiết, nên anh Tư giúp tác động bằng năng lượng và phương pháp thần châm, chị Biên nói hết đau, đã đi xuống nhà dưới và bước mạnh lên nhà trên 3 lần để khẳng định hết đau thật, chân đi trở lại bình thường. Chị Biên hôm sau đến nhà anh Tư nhưng không gặp, đã viết giấy cảm ơn để lại. Một thời gian sau chị Biên lại đến nhờ anh Tư chữa cho chị K đồng hương, bị đau nhức chân trái, anh Tư từ chối nói: không phải người chữa bệnh. Chị Biên lại đến anh Tư lần thứ 2 tha thiết nhờ, vì chính anh Tư chữa khỏi đau chân trước đây. Anh Tư yêu cầu cho xem ảnh chị K, và khi kiểm tra ảnh, bị “nghiệp” nên không nhận lời giúp và sau đó được biết: chị K đi nằm bệnh viện hơn 3 tháng thì từ trần, do ung thư xương ở chân. Từ đó cũng chứng minh thêm: người bị bệnh vì nghiệp thì không thầy nào chữa khỏi được.

    4. Anh Bùi Thế H., Giám đốc một khách sạn, tỉnh Hải Dương. Tháng 06/2005 cùng đi du lịch với anh Tư tới ga Bắc Kinh, Trung Quốc, đang thời gian cải tạo, có thùng nước nóng, anh Hoành tưởng thùng nước rửa tay, gạt vòi đưa hai tay rửa thì bị bỏng hai tay đỏ rát, vừa đi vừa thổi trông đau đớn, anh Tư bảo anh Hoành nhắm mắt, đọc thầm câu chú và điểm vào tay anh Hoành 7 lần phát lệnh hết bỏng, hết đau. Làm hơn một phút, bảo anh Hoành mở mắt, nhìn hai tay không còn đỏ rát. Anh Hoành nói: như không có việc gì xảy ra. Đã viết thư cám ơn.

    5. Anh Cao Quang T., Đại tá công tác ở Bộ Công an và vợ giáo viên Trường Công an, sau Tết năm 2002 đến anh Nguyễn Tư nhờ tìm mộ em ruột vợ là Nguyễn Văn Nên nằm trong Nghĩa trang Quảng Ngãi. Anh Nguyễn Tư chỉ dẫn vị trí mộ nằm hàng mộ vô danh trước tượng đài, về phía tay phải, đặc điểm trước mộ có hoa cỏ dại màu tím, phía chân mộ trước bên trái có mẻ tí hồ, sau mộ có lèn nước nhỏ, khi đi tìm mộ sẽ thấy đàn kiến nối đuôi nhau bò tới mộ.

    Mãi đến tháng 10/2005 anh Tuấn mới về quê vợ ở Đức Phổ, Quảng Ngãi cùng mẹ vợ và em trai vợ đi tìm mộ tại Nghĩa trang thị xã Quảng Ngãi, đã tìm được mộ có 4 đặc điểm như anh Tư đã nói từ năm 2002. Đáng chú ý nhất là có hoa tím, có đàn kiến bò tới mộ, con kiến đi đầu to hơn. Gia đình mẹ và em liệt sĩ thử nghiệm bằng quả trứng, cắm đũa để quả trứng không được. Anh Tuấn lại điện thoại hỏi chị Vũ Thị Minh Nghĩa, cũng nói mộ nằm ở Nghĩa trang Thị xã Quảng Ngãi. Anh Tuấn điện thoại cho một nhà ngoại cảm thứ ba cũng nói rõ: mộ đang tìm là đúng, mộ bên trái bị nghiêng. Đúng thế nên gia đình anh Tuấn tin tưởng. Anh Tuấn điện thoại báo anh Tư biết: gia đình không ai để trứng nằm trên đầu đũa được. Anh Tư trả lời ngay: hồn liệt sĩ Nguyễn Văn Nên giận dỗi đấy vì có người chỉ mộ từ năm 2002 đến tháng 10/2005 mới đi tìm, ông bà xưa có câu: phải chiều như chiều vong. Vậy mẹ và em liệt sĩ cùng những người đi theo phải đứng trước mộ xin lỗi liệt sĩ, nói rõ do hoàn cảnh nay mới đi được và xin trứng nằm trên đầu đũa để gia đình yên tâm. Quả thật sau khi gia đình xin lỗi liệt sĩ, thì để quả trứng nằm yên trên đầu đũa được mặc dù có gió. Anh Tuấn mời anh bạn ở Đài Truyền hình Quảng Ngãi đến quay phim lúc tìm được mộ. Anh Tuấn đã viết báo cáo tường trình quá trình tìm được mộ gởi anh Tư.
     
  20. Ramsack Thành Viên Cấp 3

    Bạn post ngay cái đoạn ghi âm đấy lên đây nào! thử xem
     

Tình hình diễn đàn

  1. a&t pro,
  2. thumua_sach_cu,
  3. banhbao621,
  4. vuleanh1234,
  5. hoangmain,
  6. Muatruyentranhcu
Tổng: 925 (Thành viên: 7, Khách: 889, Robots: 29)