Tìm kiếm bài viết theo id

Thương lắm quê hương cơ cực

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi bitis, 27/4/11.

ID Topic : 3151624
Ngày đăng:
27/4/11 lúc 01:17
  1. bitis Thành Viên Cấp 2

    Tham gia ngày:
    10/9/09
    Tuổi tham gia:
    16
    Bài viết:
    349
    Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…

    Tháng 2 năm 2007

    Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm xe buýt gần đó, gần bùng binh ở Hồ Xuân Hương, một ông cụ trải ra 2 tấm mền, 1 tấm trải xuống đất để nằm, 1 tấm dùng để đắp… Mọi sự lãng mạn và êm đềm trong tôi biến mất, chỉ còn lại cảm giác xót xa. Tôi dừng lại gửi cụ ít tiền rồi bước đi mà lòng thấy đau. Tôi không biết rồi ông cụ chịu được bao nhiêu đêm lạnh giá của Đà Lạt nữa…

    Tháng 7 năm 2008

    Gần đây tôi thường đi ngang qua Cầu Kinh, cây cầu bắc qua đảo Thanh Đa. Tôi chú ý một ông cụ thường ngồi bán một vài trái mít, trái bưởi… ít lắm, chẳng nhiều nhặn gì, nếu mà có bán hết mớ đó cũng không biết ông cụ lời được bao nhiều. Vậy mà có những đêm trời mưa lất phất, lạnh lắm… đi ngang vẫn thấy ông cụ trùm 1 cái áo mưa, ngồi co ro… Chỉ ước được nói: “cụ ơi cụ về đi, trời mưa thế này có được ai sẽ dừng lại mua đồ”. Tôi đi qua, không thể dừng lại được vì xe tôi không được dừng giữa cầu – cũng như những người khác đã đi qua… chỉ có đúng một từ có thể diễn tả được tâm trạng của tôi: “đau lòng”, ngay lúc này viết những câu này tôi vẫn thấy đau lòng.

    Thương lắm quê hương cơ cực

    Một đêm khuya gần đây

    Sau một đêm ăn uống cùng vài người bạn, tôi về nhà, trời đã gần 12 giờ khuya, vắng lắm, rẽ vào con đường về đêm vắng vẻ. Tôi thấy hình dáng một bà cụ già, đẩy một chiếc xe mà không biết gọi là gì, chỉ biết nó có 3 cái bánh nhỏ, xe là một cái thùng. Bà cụ ngồi lui cui tìm trong những đống xà bần những mảnh ve chai. Giờ đó là giờ mà người khác đang ngủ say, thế mà một bà cụ già lại phải cặm cụi đi nhặt từng mảnh ve chai. Tôi dừng xe lại đưa cho cụ ít tiền, phận nhỏ tôi cầm 2 tay đưa cụ đã đành, thế mà cụ cũng cầm 2 tay rồi run run ấp úng, mãi mới được câu “cám ơn cậu, chúc cậu may mắn nhé”. Tôi bước lên xe, không dám đóng cửa lại ngay mà phải chạy đi một đoạn mới dám đóng cửa, tôi sợ tiếng đóng cửa như một sự phũ phàng nào đó…

    Một tối về nhà sớm

    Tôi sang nhà ba mẹ ăn cơm, chợt trên ti vi có chương trình phát về những người nghèo, có một đoạn kể về một gia đình có 2 mẹ con, người con bị tàn tật không lao động được, người mẹ già phải nấu bánh để bán. Người tàn tật được nhà nước trợ cấp, tôi đã chuẩn bị để nghe một con số thật thấp, khoảng chừng 200 ngàn / tháng, nhưng rồi tôi ngỡ ngàn khi nghe con số 57 ngàn đồng một tháng tiền trợ cấp. 57 ngàn đồng, bằng giá 1 ly nước trong một quán cà phê ở Sài Gòn…

    Một buổi tiệc

    Một người bạn, tạm gọi là thuộc hàng đại gia, xe đi bạc tỉ. Mời một số anh em, khoảng 10 người, ăn uống trong một nhà hàng sang trọng, rồi sau đó xuống vũ trường bên dưới… Cuối buổi tiệc số tiền thanh toán… 2600$. Bốn mươi ba triệu cho một đêm ăn uống. Tôi tự hỏi bốn mươi ba triệu sẽ làm được bao nhiêu việc cho những người nghèo ở trên. Và mang bốn mươi ba triệu để đãi 10 người có cuộc sống khá đầy đủ. Thấm thía câu nói “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, sao lại mang một gói đi cho một nhóm người no?

    Viết lại những câu chuyện này để chia sẻ với các bạn, trong cuộc sống đôi khi ta bị một điều gì đó nặng nề, bị mất đi tình cảm, bị tổn thương, bị áp lực công việc, và đôi khi ta muốn buông xuôi, ta biết đâu rằng những điều đó vẫn chỉ là những điều rất nhỏ so với những cơ cực đến cùng cực của nhiều cảnh đời khác. Để ta có nghị lực tiếp tục vươn lên đi tới.

    Và cũng là để tự thấy xấu hổ với bản thân vì đã có những lúc tiêu xài hoang phí, để tự nhắn nhủ rằng tôi và bạn, chúng ta, tuy không phải là đại gia giàu có, vẫn có thể làm được điều gì đó cho những người khác, và cho cả chúng ta!

    Thương lắm quê hương cơ cực!

    Ngọc Hiếu
    (Người đưa tin)
     
  2. Dj_Sonic _Trance4ever_

    Ko thích kiểu suy nghĩ tháy ngừoi khác xài tiền là tiếc dùm rồi nói tại sao lại ko đem số tiền hay 1 phần số tiền đó đi làm từ thiện , ngừoi ta làm ra đc thì ngừoi ta có quyền sử dụng đồng tiền đó, ko lẽ những ng tiêu xài đồng tiền đó ko có tấm lòng, nhìu ng` ko làm từ thiện nhưng nhân cách và cách sống của họ hơn nhìu ngừoi suốt ngày ra rả từ thiện hay ăn chay niệm phật ... quan trọng là chữ Tâm mỗi ngừoi thôi Thương lắm quê hương cơ cực
     
  3. tcct1985 The Best Saler Of 5giay

    Đọc topic mà chợt thấy chạnh lòng...mỗi người đều có 1 số phận nhưng chung quy lại cũng vì cuộc sống mà phải bươn chải để mưu sinh...mỗi giai cấp đều có 1 thế giới riêng...có những người luôn hạnh phúc với những điều nhỏ nhoi & bình dị nhất...họ sống 1 cuộc sống lặng lẽ & dường như ko ai biết đến sự tồn tại của họ...thương lắm những mảnh đời cơ cực...
     
  4. tronkiepbinhyen Thành Viên Cấp 5


    yeah bác này nói giống ý mình nè, nhiều người cứ thấy có người ăn uống 1 bữa mấy trăm k, mặc cái áo mấy triệu rồi cứ bảo sao ko ăn mặc bình thường thôi, để tiền làm từ thiện giúp người khác Thương lắm quê hương cơ cực - 1

    có tiền thì có quyền xài, đồng tiền làm ra là để hưởng thụ, còn ai có lòng từ thiện thì vẫn làm từ thiện bình thường Thương lắm quê hương cơ cực - 2
     
  5. Eris Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Nói hay, nếu mà làm từ thiện thì dù giàu hay nghèo đều làm được, có tiền góp tiền có sức thì góp sức, quan trọng là cái Tâm Thương lắm quê hương cơ cực - 2
     
  6. nickydance99 Thành Viên Cấp 3

    Bây giờ đa số làm từ thiện là để PR tên tuổi cho mình, để cho thiên hạ biết là ta đây cũng có từ thiện Thương lắm quê hương cơ cực - 1
     
  7. Ramsack Thành Viên Cấp 3

    cùng tâm trạng...thấy thương mấy ông cụ, bà cụ quá
     
  8. mizu Thành Viên Bạch Kim

    Nhiều lắm những mảng đời cơ cực, muốn giúp tất cả mọi người nhưng làm sao được..Thôi !!! chạnh lòng nghĩ tới coi như là cái Tâm...mỗi người ai cũng có số phận riêng, mình giúp được ai thì giúp vậy
     
  9. i_dont_know Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Sao biết là cho có mấy đồng lẻ hay vậy bro? Mình đâu thấy có từ nào là "mấy đồng lẻ" đâu. Mà nếu theo bro đi xe hơi phải cho nhiều hơn "mấy đồng lẻ" thì theo ý bro bao nhiêu mới vừa? Vài mươi triệu đồng hay là hẳn một căn nhà tình nghĩa mới xứng là tốt trọn vẹn?
     
  10. anh_thong Thành Viên Cấp 5

    tội nghiệp họ ..... Thương lắm quê hương cơ cực
     
  11. phatloc_phatloc Thành Viên Cấp 6

    Thương quá Việt Nam...
     
  12. mixaozon Thành Viên Cấp 5

    Chứ pác muốn cho bao nhiu, cho tiền là 1 cái tâm là 10 Thương lắm quê hương cơ cực - 1 Pác đi xe buýt thấy 1 người "khốn khổ" dám kêu dừng xe để xuống cho 2000 ko ?

    Ghét loại người bới móc người khác ! Thương lắm quê hương cơ cực - 2
     
  13. BốYThầnTướng Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Thấy nguoi ta cung toi nghiep lam, nhung lòng từ thiện mở ra thì dễ lắm chứ nhưng khi đóng lại rất khó. Làm từ thiện một cách âm thầm sao cho bản thân thấy thoái mái là tốt, quan trọng là cái tâm mình thế nào thôi, không đi lừa đảo hay ăn cướp là được rồi.
     
  14. Hơi Sợ Vợ Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    ngta làm ra đc tiền thì ngta có quyền xài tiền, đó là tiền công sức của ngta, có quyền đc hưởng, ko lẽ ngta làm cả trăm triệu mỗi ngày mà ko đc xài 43tr sao, đúng là cũng có những số phận nghèo khổ, nhưng như vậy mới là xã hội
     
  15. cuti_mexedep Banned

    Topic lập ra để mọi người cùng chia sẽ.cuộc sống hôm nay và ngày mai đều hoàn toàn khác nhau.đau ai biết được ngày mai mình sẽ ra sao.
     
  16. tsukiyo_hoshimi Thành Viên Bạch Kim

    sorry mấy bác hình như mấy bác với mình không nhìn cái bài báo giống nhau
    thôi mình edit khỏi cãi nhau cho mệt nhé
    Thương lắm quê hương cơ cực - 2