Tìm kiếm bài viết theo id

(-'.'- Phản Diện -'.'- ) - truyện dài nhiều tập

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi black.moon, 14/6/11.

ID Topic : 3380113
Ngày đăng:
14/6/11 lúc 10:12
  1. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Tham gia ngày:
    24/11/10
    Tuổi tham gia:
    15
    Bài viết:
    3,965
    Chương 1 : Nữ phản diện trong tiểu thuyết


    Đã khi nào, bn t đt mình vào vai trò mt k phn din?
    Và, chính trong một tiu thuyết tình yêu?
    Như thế này, ngày ny ngày nay, câu chuyn ca chúng ta bt đu vào mt ngày nng m đy cht tiu thuyết, có nhng nhân vt đp như tiu thuyết bước vào nhng tình tiết ht như tiu thuyết
    Mt tiu thuyết… khó-thuyết-phc đến tng tiu tiết.
    Nguyn Ái, nhân vt phn din ca câu chuyn này, s đưa các bn vào mt tiu thuyết ht như vy đó.

    * * *

    “Nguyễn Ái.”
    “Nguyễn Ái!”
    “NGUYỄN ÁI!!!”
    Mặt bàn đột nhiên rung lên làm nước trong ly văng ra tung tóe. Ngọc An chau mày dữ dội. Mai Loan suýt nữa đã đánh rớt thỏi son.

    Riêng nhân vật mang tên Nguyễn Ái vẫn cứ đứng thẫn ra giữa sảnh.

    “Li na à?” Mai Loan sa vai ri tiếp tc quay sang gương trang đim vi thi son đ chói, ging ra chiu chán chường. “Ti anh Minh quá, ln này chng được đến ba ngày.
    “Mày còn nói? Tao đau lòng lm mi nhường thng Minh cho nó, vy mà mày xem nó kìa!” mt Ngc An bt đu đ lên gay gt, mt đy phn ut khi hướng v cô bn thân ca mình.

    Chẳng thèm rời mắt khỏi tấm gương nhỏ dựng trên bàn, Mai Loan bập môi. “Lôi thôi quá, mày vốn biết Văn Minh cũng mê nó lâu rồi. Mày vốn đâu có cơ hội mà nhiều chuyện.”
    “Cái gì chứ? Ý mày là sao?” Ngọc An tức tối quay qua hét lớn, Mai Loan giật cả mình, khiến đường son bị lệch đi một đoạn. “Ý mày bảo tao không đẹp bằng nó?”
    “Chịu thôi. Ai bảo mẹ mày không đẹp bằng mẹ nó. Ba mày không đẹp bằng ba nó. Sinh ra mày dĩ nhiên xấu hơn nó. Thế mà cũng bực tức. Rõ chán.”
    “Loan, mày—”

    Rút vi khăn giy lau đi ch son lem, Mai Loan thn thiên ct ngang li ca nh bn, mt vn không mt giây ri gương. “Tao không biết mày gin cái kh gì. Mày vn biết tính con Ái nó thế. Sm mun gì Đoàn Văn Minh ch b ‘đá’. Ti gì phi tc ti thay ‘chàng’?
    “Vì mày chưa bao gi b nó git b mi thế!” Ngc An vn không h gim thanh âm, kèm theo là mt tràng cung ngôn vô cùng ‘màu sc’. C căng-tin gi đây đã dn mt vào bàn h.
    “Vì tao không ngu như mày, lúc nào cũng ‘nghía’ các chàng đp mã. Mày biết con Ái mê trai đp đến c nào mà…

    “Nói đến mới khiến tao tò mò,” Ngọc An hạ giọng, đầu quay lại hướng Nguyễn Ái. “Lần này đã sững ra hơn một phút rồi đấy.”
    “Tò mò thì lại xem nó nhìn ai đi,” Mai Loan bập môi vào nhau ra tiếng, “để sau đó mà chuẩn bị cho chiến lược ‘cưa cẩm’ của nó nữa.”
    Chẳng cần đợi nhỏ bạn hối thêm, sự tò mò thường ngày của Ngọc An đã chiến thắng cơn giận bất thường. Cô đứng dậy bước nhanh về phía một Nguyễn Ái vẫn còn sững ra như pho tượng giữa căng–tin đông đúc.
    “ÔI TRỜI ĐẤT ƠI!”

    Mai Loan kh chau mày, tay gi vng tm gương trên bàn, trong khi tay còn li nm cht cây chi mascara. S tr li chóng vánh ca Ngc An li khiến mt bàn rung lên bn bt.
    “Ln này chúng ta ‘tiêu’ ri!
    “T t đã, đ tao chi nt bên mt phi đã,” ging Mai Loan có phn bt nhn.
    “NGƯỜI CON ÁI CHM LÀ VÕ CHÍNH LUN!
    Cây chi mt rt xung sàn, đôi mt Mai Loan m to, ln đu tiên trong ngày cô ngước lên nhìn chm chm vào bn mình, s kinh hãi l rõ trong mt.
    “VÕ…VÕ CHÍNH LUN???

    Cả hai trân trối nhìn đối phương, rồi không hẹn mà cùng nhau quay sang phía Nguyễn Ái – lúc bấy giờ đã thu được hoàn toàn sự chú ý của mọi người.
    Như ngọn lửa bị thổi tắt, cả gian phòng đột nhiên tĩnh lặng. Rồi như quả bom bị kích hoạt – bùng lên tiếng bàn tán xôn xao.
    Khi Nguyễn Ái bước thẳng về phía đệ nhất mỹ nam của trường tư thục cao cấp Việt Duệ.

    “Chết toi ri!” Ngc An lm bm, đon quay sang hét vào tai Mai Loan. “Cũng ti mày hết! C tháng tri yên không sao! Ai mượn đòi vào căng–tin ngay gi có mt Võ Chính Lun ch?!”
    “Li ca tao chc? Là vì con Ái t nhiên hng lên đòi ra. Làm sao tao qun được?” Mai Loan cn nhn, lúc by gi đã nép sát người sau ct cùng Ngc An lén nhìn v cnh tượng đng tri.
    Là đng tri. Đúng vy.

    Võ Chính Luận, ‘Hoàng–tử Ác–ma’ của cả khoa Kinh Tế. Đẹp trai đến não lòng, tàn nhẫn đến vô vọng. Bản thân được vọng trọng còn hơn cả hiệu trưởng của trường, gia đình liệt vào hàng đế vương một cõi, mặc dù là cõi gì thì người ta vẫn e dè khi bất giác nhắc đến. Xung quanh Hoàng tử luôn toát ra sự ngạo nghễ bất cần đời, nhưng lại phảng phất sức thống trị ghê gớm, khiến người người chỉ muốn thần phục dưới chân.

    Đy, chng phi đã nói rt tiu thuyết hay sao? Con người này hoàn ho như mt bài toán nhân nhiu đơn v, càng nhìn vào càng thy đim mnh ngùn ngt cht chng, vì thế d gây ra cho k tiếp xúc các n tượng hoang đường nêu trên.
    Haiz… Đâu phi mà ngu nhiên người ta thường nói: “Hoang đường như tiu thuyết”?

    Vậy mà, tiểu thuyết này lại có thể đánh bật tiểu thuyết kia, khi một con người cao ngạo như thế, lạnh lùng như thế, một năm trước đã làm chấn động toàn trường.
    Khi bất ngờ có bạn gái.
    Và hệt như câu chuyện tình lãng mạn thường thấy trên truyền hình, bạn gái của chàng Devil Prince này lại là một cô gái bình thường đến đáng sợ. Dương Hoàng Yến Nhi là một cô bé năm đầu mặt mũi dễ coi, nhưng lại khó được xem là xinh đẹp xuất sắc. Nếu kể đến hàng ‘xuất chúng’ thì phải nói đến ‘chị cả’ của Việt Duệ Trần Ánh Minh, hay bạn gái của Casanova khoa Kinh Tế Hà Ngọc Nghi, và ngay cả ‘ngôi sao mới lên’ của sinh viên năm đầu: Nguyễn Ái.

    Nhưng không, ht như tiu thuyết; chàng ác ma làm say lòng biết bao cô gái vì v ngoài lãng t, bt cn đi, li chn mt người con gái bình thường, tính tình nhu mì, yếu đui – hoàn toàn trái ngược vi mình – làm bn gái.
    Mi người đu nói đây là tình yêu kinh đin. Là sét đánh. Và s khc ct ghi tâm đến sut đi.

    Vì một người con trai như vậy, lại đi yêu một cô gái như vậy. Chuyện vốn chỉ xảy ra trong phim thần tượng, tiểu thuyết hay truyện tranh. Và nó đã khiến nhiều đứa con gái trong trường càng lún sâu vào những mơ tưởng huyễn hoặc, được tạo ra vì xem quá nhiều phim Hàn Quốc: rằng Lọ Lem có một ngày sẽ tìm thấy Hoàng Tử.

    Vì thế, Yến Nhi và Chính Lun được xem là mt đôi tri ban, dù cơ bn Yến Nhi không th xng vi chàng ác ma này. Nhưng nào có đáng quan tâm? S khác bit ch càng chng t sc mnh tình yêu không biên gii gia h.
    Bn sinh viên hc sinh, đc bit là phái n, thn tượng cp đôi này.

    Vì sao ư? Hãy ngắm cái cách Chính Luận ân cần đút trái cây cho Yến Nhi kìa! Thật là khiến bọn con gái tan chảy! Cảnh tượng lọt thẳng ra từ một quyển truyện tranh Nhật Bản!

    Nhân vt nam chính tuy khuôn mt vn lnh lùng, c ch cng nhc, nhưng đáy mt li hin lên mt s nng m hy hu khi nhìn vào nhân vt n – mt cô gái ngây thơ mng manh, nhìn vào là mun bo v. Là cái cách anh ân cn chăm sóc cô: tình yêu không phi đã quá hin nhiên sao?

    Ấy vậy mà khung cảnh thần tiên ấy sắp bị phá hủy. Sớm hay muộn, họ đã biết ngày này rồi cũng sẽ đến, và cũng trông mong nó: Sự xuất hiện của nhân vật nữ phản diện.

    Mt n phn din muôn phn xinh đp, có gia thế, có tin bc.
     
  2. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Sự xuất hiện của Nguyễn Ái.
    “Nguyễn Ái!”
    Ngọc An thét lên, muốn chặn con bé cứng cổ lại. Nhưng lại bị Mai Loan ngăn cản. “Vội làm gì? Có phim hay để xem rồi. Xem ra con bé Yến Nhi mỏng manh đó kỳ này thê thảm.”

    “Mày khùng h?! Cái con nhóc đó thì nói làm gì? Vn đ là Võ Chính Lun kìa! Mày không nh chuyn gì đã xy ra ln cui cùng Yến Nhi b hiếp đáp sao?
    Mai Loan gt gt, hơi rùng mình. Làm sao cô quên được cnh tượng gn mt năm trước, khi mt vài đa con gái năm hai b đàn em ca Devil Prince nhn đu vào toilet, lôi xch ra snh đường bt xin li Yến Nhi vì đã l lm ‘đng chm’ cô y. Yến Nhi lúc đó trông mng manh như pha lê, mt toát lên ni s cùng – Mai Loan ngm đ ý – s h hê thm kín.

    Nhưng phải nói đến là Chính Luận. Hắn không giận dữ, cũng chẳng giễu cợt, hắn chỉ bình thản ngồi đó, bàn tay chậm rãi vuốt tóc bạn gái, dõi đôi mắt nâu nhạt về phía các nạn nhân đang bị hành hạ với sự lãnh đạm đến rùng mình.
    Nguyễn Ái có thể tóm trọn bất kỳ đứa con trai nào. Nhưng chỉ có Võ thiếu gia đó là không được.

    À, nhưng đã quá tr. Vì nếu cô và Ngc An có th cn được s quyết tâm ca Nguyn Ái, thì heo nái không nhng biết leo cây, đến bay còn có th

    “Hi!”
    Thiếu nữ xinh đẹp hất nhẹ mái tóc xoăn dài nâu nhạt được uốn lượn tinh tế ra sau, duyên dáng ngồi xuống đối diện cặp nam nữđang tâm sự, miệng ngoác một nụ cười còn tươi hơn hoa nở ban mai. Những tên đàn em vây quanh há hốc mồm kinh ngạc, không rõ là sững sờ vì sự gan góc động trời của cô gái này hay vì vẻ đẹp trong sáng đến rung động của cô ta.

    “Hi, em là Nguyn Ái, năm mt, khoa Thi Trang. Chào anh! Anh tên là gì?
    Người con gái tóc ngn ngước nhìn cô gái nh nhn trước mt vi s ng ngàng trn tri. Ngoài Hà Ngc Nghi ra, cô qu tht chưa tng trông thy cô bé nào d thương như thế. Nếu cô bé không ăn vn hàng hiu ngt tri, đôi giày cao gót đ chóe c c vào sàn nghe nht c tai, hoa tai kim cương lp lánh lóa c mt, thì v thun khiết trên gương mt thiên thn kia đã khiến Yến Nhi nghĩ rng cô ta mi chính là nhân vt chính trong câu chuyn này.

    Nhưng không, là vì cái cách cô ta nhìn Võ Chính Luận của cô: say mê, chiếm hữu. Cô gái tên Nguyễn Ái này là một nữ phản diện, Yến Nhi dám chắc.
    Và không chỉ mỗi mình cô nghĩ thế.
    “Em là Nguyễn Ái, anh tên gì

    Yến Nhi sc tnh, thoát khi s mê hoc ca n cười quá sc d thương, lo lng nhìn sang v thn bo v ca mình. Cô th phào nh nhm khi nhn ra đôi mt Võ Chính Lun vn dán vào cô, khuôn mt vn lnh lùng, nhưng chân mày kh nhếch lên mt chút. Song vn không h đáp li chào hi hay quay sang nhìn Nguyn Ái.

    Yến Nhi hít mạnh vào, quay sang nở một nụ cười bẽn lẽn, vẻ mặt chứa đầy sự khoan dung gượng gạo. “Xin lỗi em, anh Luận có vẻ không được khỏe nên mới không…À, anh ấy tên là Võ Chính Luận.”

    Mt n cười rng ngi trên môi Nguyn Ái. Cô nói bng ging hân hoan nht.
    “Anh Võ Chính Lun, tên em là Nguyn Ái. Em rt thích anh. Chúng ta yêu nhau nhé!

    Cằm của Yến Nhi dường như muốn rớt chạm đất. Nhiều tiếng hít vào trỗi lên xung quanh. Sự xôn xao của cả gian phòng bỗng như điện bị nghẽn mạch: Tắt ngấm.

    “Cô…cô nói gì?” Yến Nhi, sau mt hi lng thinh, run ry hi nh.
    “Chúng ta yêu nhau nhé, anh Chính Lun!
    Nguyn Ái lp li, đáy mt pht lên mt s t tin khó t vn hướng thng v chàng hoàng t, hoàn toàn không có Yến Nhi trong mt.
    “Cô…!” mt trong nhng tên đàn em hm hc lên tiếng. “Cô đúng là gan cùng mình! Có ch hai đây mà dám nói năng ba bãi! Đi ca, đ em lôi con bé này đi ch khác!

    Nói rồi, hắn xông đến nắm lấy tay Nguyễn Ái dùng dằn lôi đi. Ngọc An vùng lên toan xông đến bảo vệ cô bé, nhưng đã bị Mai Loan kéo lại.
    “Đừng…đừng mà anh Tuấn…” Yến Nhi yếu ớt nói, môi gượng cười. “Đừng làm đau em ấy…em ấy…chỉ là thích anh Luận quá thôi.”
    Nguyễn Ái vùng ra khỏi tay của Thanh Tuấn, môi dẫu lên đầy khó chịu. “Đụng vào tôi thì cả nhà anh có mà đi cạp đất. Tôi là người nằm dưới quyền bảo hộ của ngài Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao!”
    “Đích th là ging lưỡi ca mt nhân vt phn din,”dân chúng rì rầm.
    “Con ranh này!” Thanh Tuấn gầm lên, “Mày—mày đúng là thứ nhà giàu kênh kiệu! Chỉ biết cậy nhờ quyền lực cha mẹ! Không biết xấu hổ!”

    Nguyn Ái chau mày ri quay sang Thanh Tun, s chân thành bc l trong tng li nói. “Xu h cái gì? S tht là nếu anh đng vào tôi thì s có chuyn mà. Tôi nói trước đ anh biết mà lường thôi.
    “H? Con—
    “Thà tôi nói trước đ anh biết đường mà tránh. Còn đ hơn nông ni gây ra chuyn, đến lúc đó ông ch tch s ‘làm c’ c nhà anh. Anh thy tôi như thế có gì phi xu h?
    Thanh Tun cng ming.

    Một tiếng cười hào sảng vang lên làm vỡ tan sự căng thẳng, mọi người đều quay sang trố mắt nhìn ‘phó tướng’ Nguyễn Đỗ Văn Thành, mái tóc nhuộm đỏ của anh rung lên từng đợt vì sức tấn công của tràng cười.

    “Xem ra bn anh hiu ra vn đ nhanh hơn anh đy,” Nguyn Ái đc thng hết nhìn Văn Thành, ri li nhìn mt Thanh Tun đang ngơ ngác không rõ chuyn gì đang xy ra.
    “Lm, lm ri, tiu thư. Tôi ch là…” ho sc, Văn Thành ngước lên nhìn Nguyn Ái vi s khôi hài m áp “…ch là chưa bao gi thy mt người đã ngang ngnh khoe khoang. Ri còn bin h cho s khoe khoang đó ca mình mt cách bình thn na ch! Đúng là con nhà giàu có óc não vn hành thú v tht! Haha…

    “Óc não người nghèo như các anh mới thú vị,” Nguyễn Ái tỉnh bơ đáp, mắt nhìn thẳng vào Văn Thành không một chút xấu hổ. “Tôi nói ra sẽ giảm đi cả phiền phức cho anh ta và tôi. Anh ta không cần phải vào vào tù vì cơn giận của ngài bộ trưởng, tôi cũng không cần phải chịu nghe người ta nói là ỷ giàu hãm hại người khác. Anh ta yên ổn. Tôi yên ổn. Nói ra gia thế cứ nhất thiết là khoe khoang sao?”

    Văn Thành nín cười, song đôi mt vn dy lên mt hng thú bí n dõi vào Nguyn Ái.
    “Anh đng nhìn tôi như con kh huênh hoang thế. Chính s nhy cm ca người nghèo các người mi c cho rng người giàu là lũ khoe khoang. Tôi đơn thun ch mun yên n trò chuyn vi anh Chính Lun. Điu này có gì sai?
    “E hèm,” Văn Thành tng hng, ging điu vn bn ct, tuy s ngc nhiên rõ ràng hin hu trong mt. “Nhưng cô em phi thy ch, anh Chính Lun nhà ta đã có bn gái ri.
    “Đúng vy! Ch hai đang ngi kế bên như vy! Mà cô li dám m ming tuyên b by b! Li ra v chng nhìn thy ch hai, như thế không phi là xem thường chúng tôi sao?

    Nguyễn Ái thở dài, đoạn chớp mắt rồi quay sang đáp lời Thanh Tuấn.
    “Tôi mệt anh quá. Có mù cũng thấy được tôi thích anh Chính Luận. Vậy dĩ nhiên là không thích bạn gái anh ấy rồi. Đã không thích thì nhìn và nói chuyện làm gì? Làm dáng làm điệu à?”
    Cả đám người không biết từ lúc nào đã nín thở để lắng nghe cuộc hội thoại. Tất cả đều trố mắt nhìn Nguyễn Ái, không rõ nữ phản diện này lại từ hành tinh nào rơi xuống.

    “Hay tôi nên quay qua bt chuyn thân thin thế này: ‘Chơi, ch quen biết anh Chính Lun như thế nào? Vì sau này em s là người cướp anh y đi như thế đó.’
    Tiếng khay rơi trên nn đt t xa vng li. Có v như ai đó đã quá sng st.
    Thế là cnh tượng hy hu đã khép li vi nhiu cái nhìn kinh hoàng, v mt thn ra ca Yến Nhi, khuôn mt đ gt ca Thanh Tun, s ngc nhiên pha ln thán phc ca Văn Thành.

    Và nụ cười nhếch mép của Võ Chính Luận.
    Thật đúng là một nữ phản diện lạ đời!
     
  3. lovein One Heart One Love

    ọc chữ khó đọc dã man
     
  4. djkhung Thành Viên Cấp 4

    bó tay ... cha nội màu mè như đàn bà vậy
     
  5. black.moon Thành Viên Cấp 6

    để mình chỉnh lại nha
    có "cha nội" nào màu mè ngoài con gái hả ?
    djkhung bữa hẹn off bên hội độc thân xog cả hội leo cây còn chưa xử tội, dám vô đây nói vớ vẩn gì chứ (-'.'- Phản Diện -'.'- ) - truyện dài nhiều tậph:
     
  6. djkhung Thành Viên Cấp 4

    con gái gì màu mè wa vậy ... bữa nào off xử tội tui đi ... hehehe tui có tội tui nhận lỗi :">
     
  7. black.moon Thành Viên Cấp 6

    :sure::sure::sure:
     
  8. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Chương 2 Đau Tim



    Ôi chao…cái ‘sự nghiệp’ làm nữ phản diện của Nguyễn Ái cũng gian nan lắm chứ.
    “Này này, ‘n phn din’, em không có lp gi này sao? Rnh ri ra đây thế?” Văn Thành vui v v vào vai k trước mt cùng li chòng gho nh nhàng.

    Cô gái mang tên Nguyễn Ái ngước mặt lên nhìn anh với đôi mắt tròn xoe ươn ướt. Không phải cô khóc, mà mắt cô đó giờ đã thế rồi. Đôi mắt hút hồn người nếu dại dột nhìn vào quá lâu. Nhận ra người đã chọc ghẹo mình hôm qua, cô lắc lắc đầu rồi mỉm cười thật tươi, những lọn tóc nâu nhảy múa trên vai làm tôn lên vẻ đẹp thánh thiện — mặc dù những gì thoát ra từ miệng lại chẳng thánh thiện chút nào.
    “Không, em cúp. Em đang chờ để cưa anh Chính Luận.”

    Văn Thành chp tay ra sau, nhíu mày ri nheo mt li ra chiu hoài nghi lm.
    “‘Em’’ ? Mới hôm qua còn ‘tôi’ và ‘anh’ quyết lit mà?
    Nguyn Ái cười hì hì.
    “Ti qua em v nhà lp kế hoch. Cht nhn ra v này nếu không có đng minh thì không n lm. Thế nên…
    “…Thế nên em quyết đnh ‘chiêu d’ anh?” Văn Thành hi, mt bên chân mày nhướng lên, ming li càng cười tươi. Anh tht đang trong tâm trng mun trông thy người ta ngượng ngùng. Đc bit là cô bé này.
    Tuy nhiên, Nguyn Ái đng dy, t tin v mnh lên vai Văn Thành bôm bp. “Anh thông minh lm! Đây cũng là lý do em ch mun ‘chiêu d’ mi mình anh thôi đy!

    Văn Thành vẫn chưa kịp phản ứng trước cử chỉ bất ngờ của cô bé thì Nguyễn Ái đã vội vã đẩy anh ra chạy mất. Ngoảnh đầu nhìn lại anh mới nhận ra nguyên do quá hiển nhiên: Chính Luận và Yến Nhi.
    Lắc đầu, anh vẫn giữ lấy nụ cười khoáng đạt của mình, sải chân đi theo cô nàng phản diện.
    “Anh Chính Luận!” Nguyễn Ái kêu lên hoan hỉ, không cần hỏi han rồi đặt thân ngồi xuống đối diện cặp tình nhân.

    Yến Nhi trông có v s st, nhưng s hin t đã nhanh chóng tràn ngp khuôn mt khi nhn ra cô nàng phn din chng h nhìn ly cô mt cái. Tt c s chú ý đu đ lên người Chính Lun ca cô. Yến Nhi kh quay sang kéo tay áo bn trai, khuôn mt mi mòn.
    “Không mun ngi đây?” Chính Lun hi, mt vn lnh như băng.
    “Không, không,” Yến Nhi vi lc đu. “Ch là…cô bé đang chào anh kìa. Tt hơn anh nên chào hi li chút, được không?
    Hai ch ‘được không’ thoát ra yếu t, nghe c như li khn cu da diết ca k sp chết. Thanh Tun và Gia Đt đu cm thy phn n thay cho ch hai ca h. B mt con bé vô phép trơ tráo đi x như người tàng hình như thế mà vn… Yến Nhi qu tht là quá tt! Ch trách sao đi ca li yêu chy đến vy!

    Chính Luận có vẻ như chẳng nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng đón lấy từ Thanh Tuấn một hộp thức ăn đặt lên bàn. Yến Nhi cũng không hỏi thêm. Cô rất hài lòng vì sự lạnh nhạt trước vấn đề này của Chính Luận. Nguyễn Ái đã không xem cô hiện hữu, thì Chính Luận cũng nên đối xử với cô ta như một kẻ tàng hình.
    “Ốm quá, dạo này không ăn uống đầy đủ như đã dặn?”

    Chính Lun va nói va m np hp thc ăn. Nguyn Ái nhón nhìn vào bên trong. H, li là trái cây? Mun bn gái lên cân sao li cho ăn trái cây như kh trong rng thế?
    “Anh mun người ta lên cân mà cho ăn trái cây như kh trong rng thế?
    Theo thói quen, li nói chng kp thông qua đi não mà phóng vt ra ngoài.
    Tiếng cười trm khàn li vang lên. Văn Thành ném mình cái uch xung chiếc ghế cnh Nguyn Ái. “Anh cá là li ra sau ý nghĩ không quá na giây.
    “Nói cái gì ch? Cô không biết gì c! Vì đi ca s ch hai thiếu vitamin, nên mi—
    “Bi vy em mi chn anh làm đng minh đó,” Nguyn Ái ngt ngang li Thanh Tun, quay sang cười vi Văn Thành. “Anh có radar rt nhy!

    Phản ứng này lại đổi thêm một tràng cười từ Văn Thành.
    “Nhưng anh có thắc mắc: Vì sao em nghĩ anh chắc sẽ giúp em nào?”
    “Vì em đẹp.”
    Một tràng cười khác lại trỗi lên.
    “Và vì anh đang rất buồn chán nên muốn xem kịch,” Nguyễn Ái gật gù như đang đọc thơ.
    “Cái con nhãi này—! Dám làm ngơ tao hả?” Thanh Tuấn trợn trừng mắt, càng tức giận hơn vì phó tướng của họ lại cười nghiêng ngã bên cạnh con bé trơ tráo.
    Nguyễn Ái quay đầu lại nhìn thẳng vào Thanh Tuấn, hai bàn tay cô đưa lên chín ngón.
    “Điều thứ chín trong danh sách của Nguyễn Ái: ‘Hạn chế nói chuyện với kẻ low IQ, nếu không sẽ chuốc họa vào thân’.”
    “Ấy, sao lại thế?” Văn Thành hỏi với sự tò mò hằn rõ trong mắt.
    “Vì ba em bảo làm thế em rất dễ bị đánh. Tệ hơn nữa, khiến người khác cứng họng.”
    “Hả? Ba em nói thế? Ngài bộ trưởng đúng là quá hiểu con gái. Lại có óc khôi hài cực kỳ.”

    “Không phi ngài b trưởng. Là ba em. Ông b trưởng là người tình ca m em.
    Cách gii thiu ca Nguyn Ái khiến mi người sng li. Yến Nhi nhìn cô chm chm. Bàn tay đút trái cây cho Yến Nhi cũng chưng hng gia khong không. Ngay c ging cười ca Văn Thành cũng ngưng bt. Không phi là ni dung câu tr li. Mà chính cái cách Nguyn Ái gii thiu B trưởng Vương Đăng Khoa là người tìnhca m’ mt cách bình thn — c như cô đã làm c trăm triu ln — đã khiến người khác phi im thít, không biết nên phn ng thế nào trước thái đ thư thái này.

    Nguyễn Ái nhìn quanh. Như vỡ lẽ ra điều gì đó, cô nhoẻn cười thật tươi.
    “Thấy chưa? Điều thứ chín quả không sai mà. Em khiến anh Thanh Tuấn muốn ‘binh’ cho một cú, và khiến mọi người ở đây đều cứng họng!”
    “Ôi em gái! Em đúng là cứu tinh cuộc sống tẻ nhạt của anh!” Văn Thành vừa nói vừa choàng tay qua vai Nguyễn Ái, đoạn chồm đến nháy mắt với Yến Nhi. “Không có ý chê em đâu Yến Nhi, nhưng quả thật vì em nhút nhát ít nói quá…UI DA—!”
    “Anh đừng tự tiện động vào em thân mật như thế,” Nguyễn Ái tươi cười nói với một Văn Thành đang xoa tay dữ dội — nơi vừa bị cô nhéo vào. Mặt anh nhăn nhó đến là khổ sở, miệng suýt xoa, “Sao lại khó khăn thế, hoa khôi Nguyễn Ái? Không phải trước đây em từng cặp kè rất nhiều sao?”

    “Cp kè nhiu không có nghĩa là cho người ta đng vào tùy tin. Em ch mun cho người em tht s yêu đng vào em thôi.
    “Chà…vy ý em là Chính Lun có th làm gì vi em cũng được?
    “Không.”
    “H?
    “Do em không yêu anh Chính Lun. Em ch thích anh y vì v ngoài đin trai.
    Gia Đt đang nga c nc lon nước ngt, suýt na đã chết vì sc.

    Văn Thành lắc đầu, tặc lưỡi, ra chiều giảng viên lắm. “Không được rồi, cô bé. Em kiểu này thì làm sao giật bồ người ta? Đáng lẽ em phải nói rằng em yêu Chính Luận mê mệt, đến trời long đất lở, đến sông cạn đá mòn, như thế mới khiến hắn cảm động chứ?”

    Nguyn Ái nhíu mày, nghiêng đu ra chiu suy nghĩ sâu xa lm.
    “Thy anh nói có lý phi không?” Văn Thành cười, “Đó chính là bài hc đu tiên trong giáo khoa Phn Din dành cho em đy!
    Ánh mt cô di đến đi tượng mi ca mình, lúc này đang rút khăn giy ra ân cn lau ming cho Yến Nhi như mt người chng tn ty. Trong lòng Nguyn Ái dy nên mt cm giác mi l khó t.
    “Chưa.”
    “Gì?” Văn Thành hi, mt tò mò nhìn sang hướng quan sát ca Nguyn Ái.
    “Chưa. Nhưng trong tương lai, nhng kh năng anh va nói, rt có th.
     
  9. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Đấy. Thế là hằng ngày người ta lại thấy Nguyễn Ái — Nữ Phản Diện của tiểu thuyết Luận-Nhi — đi đi lại lại cùng với nhóm người Devil Prince. Một tuần, rồi hai tuần, thậm chí đến gần một tháng! Nàng hoa khôi đỏng đảnh của khoa Thời Trang không quản nhọc nhằn, ngày ngày đón lấy sự châm chích của thiên hạ, lăng xăng bám sát ‘Ác Ma’, hết chuẩn bị đồ ăn cho đến xách đồ, rót nước… Một chút cũng không hề ca thán!

    Ban đu dân chúng còn rt ngc nhiên vì thái đ h hng ca nhân vt nam chính trong câu chuyn này. Vì phàm là nhng chuyn có liên quan đến bn gái mình, hoàng t đu x lý rt cay cú. Thế mà bây gi li dng dưng không thèm quan tâm đến ‘cái đuôi’ không được trông đi. Dương Hoàng Yến Nhi thì càng l lùng hơn, li còn lch s nhiu ln mun tiếp chuyn vi đch thy, mc cho s hng h c ý ca cô nàng phn din. Đám nam sinh trong nhóm thì không cn phi bàn, hơn hai phn ba đu đã gc ngã trước sc đp thánh thin ca Nguyn Ái. Ngay c phó tướng ca Devil Prince cũng cười nói m ĩ vi ‘cô gái vàng’ ca ngài B trưởng B Ngoi Giao.
    Chuyn sao li quá hòa bình như vy? Tht không ging vi s trông đi ca h chút nào!

    Từ cái ngày Nguyễn Ái tuyên bố sẽcướpVõ Chính Luận từ tay Dương Hoàng Yến Nhi, dân tình trên forum trường đã ầm ĩ lên nhiều giả thuyết, cũng như dự đoán nóng nảy lửa. Trước đây vốn có người lập topic nói về câu chuyện tình đẹp như tiểu thuyết giữa Võ Chính Luận và Dương Hoàng Yến Nhi: Hoàng Tử gục dưới chân Thường Dân. Topic lập ra với những ghi chép tưởng tượng theo dạng fanfic nói về cuộc tình không biên giới, đã rất được hoan nghênh và update hình ảnh thường xuyên.

    Bây gi đây topic này li càng ‘nóng’ hơn bao gi hết, vi s có mt ca N Phn Din: Nguyn Ái. Dân tình báo ca trường đã ct lc tìm hiu mi th v cô nàng hoa khôi mi–lên–ngôi này, t thân thế khiêm tn lúc nh đến người cha kế quyn thế hin nay, t người bn trai đu tiên vào năm lp by đến k gn đây mi b cô ta ‘đá’: Ch tch Đoàn Văn Minh ca Đoàn Hoa Group.
    Tt c v cô nàng ch có th kết lun trong hai ch: Hết–nói.

    Nguyễn Ái chỉ mới vào trường chưa được hai tháng, nên dù rất xinh đẹp cũng chưa thu được nhiều sự chú ý. Tuy nhiên, sau buổi đụng độ tai tiếng hôm đó, mọi dư luận về cô nổ bùng ra như núi lửa phun tràn. 80% dân tình của trường đồng ý với một chuyện: Nguyễn Ái là một con nhỏ đáng ghét, không biết xấu hổ, đồ phá hoại gia can người khác, kẻ hoang tưởng, vâng vâng và vâng vâng… Những người mục kích cảnh tượng hôm đó thì không đáng nói, nhưng những kẻ chẳng chứng kiến gì cũng hùa vào thổi phồng sự việc, bịa đặt ra nhiều chuyện thị phi. Nào là Nguyễn Ái hất nước trái cây lên người Yến Nhi, nào là một Võ Chính Luận lạnh lùng đã nổi nóng cho Nguyễn Ái một bạt tay cảnh cáo, rồi còn có giả thuyết Nguyễn Ái đang lợi dụng phó tướng Văn Thành tội nghiệp để tiếp cận Chính Luận. Thật là một con nhỏ đê tiện mà!

    Ct poll trên mng Ghét nữ phn din Nguyn Ái? Yes/No”càng ngày càng cao, là ct màu đ có ch YES, vi con s đáng kinh ngc: 3024 votes.
    “Kinh! Trường có hơn 5000 hc sinh, bao gm tt c khác khi ttiu hc đến hết đi hc. Thế mà hơn na gi là antifan ca em đy, Phn Din à em tht là li hi!
    Văn Thành va cười ha h va v vai Nguyn Ái mt cách đy phn khích. Cô gt tay anh ra, ngón tay vn còn rê rê trên mousepad ca laptop. Càng đc nhng dòng ch tri dài trên màn hình, cô càng m tròn mt kinh ngc.
    “Oh wow anh Chính Lun! Em không ng anh si tình đến thế đy!
    “….?”

    “Này nha, ngày 27 tháng 3, Chính Luận đứng dưới ban công chờ người yêu ra ‘nghía’ một cái rồi về. 3 tháng 4, Chính Luận cõng người yêu suốt 6 con đường đến bệnh viện vì một vết trầy cỏn con. Còn có hình minh họa hẳn hoi… ý mà… toàn hình vẽ.”
    “…”

    Yến Nhi có v bt ng, nhưng s e thn l rõ trên mt. Cô đt tay lên tay Chính Lun và nm nh, đôi mt cô nhìn anh tràn đy cm xúc.
    Đi li là mt v mt – tuy lnh lo – nhưng s ôn nhu li ngp tràn đôi mt.
    Chính Lun đưa tay lên chun b xoa đu Yến Nhi như thường l.
    Anh khng li bi lc cn ca mt cánh tay mng manh chìa ra. Nguyn Ái lúc này đã đng hn dy, chm c người vphía cp tình nhân đi din.
    Đôi mt nâu láy ca anh ln đu tiên trc din chm mt cô.
    “B ra.

    Lạnh lùng. Vô cảm.
    Nguyễn Ái nhanh chóng bỏ ra, cô ngồi thụp xuống, lại tiếp tục lúi cúi nhìn vào trang web mạng, điệu bộ lúng túng.
    Hoàn toàn không biết rằng anh đang nhìn thẳng vào cô. Là Võ Chính Luận đang chằm chằm nhìn cô không chớp mắt.
    Mọi người xung quanh đều nín thở quan sát.
    “A!”

    Đp mnh tay xung mt bàn, Nguyn Ái đng bt dy trong ánh mt ng ngàng ca c căng–tin. Cô đùng đùng quay người b đi, gót giày nn xung nn gch lnh tanh, nghe đến là đng đnh.
    Va đến ngưỡng ca căng–tin, cô li đánh mt vòng quay v ch bn Văn Thành và th mình ngi phch xung, mày nhíu li d di, hai tay bu cht nơ bướm trên ngc áo.

    “Gì thế, Ái?” Văn Thành hỏi với ánh mắt bảy phần quan tâm, ba phần hứng thú.
    “Không biết nữa…như là bị bệnh tim ấy!” cô đấm đấm vào lồng ngực, mặt mày e sợ, “Tựnhiên lại nhói lên!”
    “Đau tim!”
    “…”
    “…”
    Bẵng đi một lúc, Văn Thành bật cười thành tiếng, tay gác lên trán than thở một cách đầy kịch tính.
    “Thôi tiêu rồi.”

    K t lúc y, ánh mt nhìn Nguyn Ái ca Yến Nhi đã đi khác.
    Là bc dc, dè dt, ln e sợ.
     
  10. Deshavoo Thành Viên Cấp 3

    Chưa đủ post để up bên đấu giá :|.
     
  11. black.moon Thành Viên Cấp 6

    mượn nick bạn khác post giùm ^^
     
  12. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Chương 3 : AIclubmaster

    Internet, qu là mt thế gii đáng s
    “Nè, sao thế Nguyễn Ái? Hôm nay không đi ‘cưa’ devil của mày à?”
    Ngọc An chống cằm ngồi nhìn cô bé xinh đẹp ngẩn ra cạnh cửa sổ, mái tóc nâu vẫn óng mượt nhưng hôm nay lại thẳng thuốm, thay vì xoăn lọn tỉ mỉ như thường ngày. Điều này chứng tỏ có gì đó rất không ổn với cô nàng Nguyễn Ái ưa–chưng–diện.
    “Đừng chọc nó. Mới bị đau tim xong đấy,” Mai Loan bâng quơ nói, mắt vẫn ngó xuống cuốn tiểu thuyết đang đọc dở.

    “Cái gì? Đau tim?”
    “Chuyn dài lm.
    “K nghe.
    “Người ngu tình cm như mày nghe cũng ko thm.
    “Mày nói chuyn kiu đó thì có ngày b tát gãy quai hàm.
    Gp quyn sách li, Mai Loan th dài. Cô trng mt nhìn nh bn ‘vũ n’ ca mình, ri lôi t túi xách ra mt xp giy trng.
    “Đến mt cái con mù công ngh thông tin nhà mày! Đc đi!
    Ngc An mt sáng lên khi vơ ly xp giy. Hn li là tiu tuyết nhăng ci Mai Loan viết. Thế mà ti sao cô li chng bao gi chng c được sc quyến rũ ca đám văn chương nhí nh này nh?

    Nhưng xấp giấy đó nào phải là tiểu thuyết tiểu thuyền gì. Vốn chỉ là tài liệu trên mạng Mai Loan in ra, hình như là hội thoại trên forum. Mà gì dài khiếp, cả một xấp.
    Đại khái thì đám tài liệu nói về sự kiện xảy ra hôm đó. Một bức ảnh to tướng của Nguyễn Ái chộp lấy tay Devil với biểu hiện khó hiểu trên mặt đập vào mắt Ngọc An, không khỏi khiến cô tò mò. Nhưng sự tò mò chuyển sang choáng váng khi đọc những dòng thông điệp phía dưới:
    Nguyn Ái ngăn cn hoàng t âu yếm người yêu ca mình, sau đó phát ngôn rùng rn.

    Phía dưới ta đ là nhng dòng ch nói lan man v hành đng bt ng ca n phn din, rng nó l bch làm sao, đáng ghét làm sao, tr con làm sao. Vy mà vn chưa đánh bi được chuyn đng tri khác: Nguyn Ái dm chân b đi như mt con bé mười tui, đon quay li tuyên b cô b ‘đau tim’. phía dưới còn có c video clip thu li chuyn din ra lúc đó.

    Ngọc An tròn mắt, quay sang nhìn trân trối Nguyễn Ái.
    “Trời đất! Đó giờ tao tưởng IQ mày rất cao. Sao lại nói ra câu ngu ngốc như thế?”
    Nguyễn Ái vẫn cứ thẫn ra, mặc kệ cho miệng lưỡi liếng thoắng của Ngọc An liên tiếp dùi thẳng vào tai.
    “Ngu ngốc gì? Tao nghĩ nó rất lãng mạn ấy chứ, là một câu quá hay. Tao phải ‘chôm’ để viết vào fic của mình mới được,” Mai Loan phẩy tay, miệng cười tươi khi mắt vẫn dán vào cuốn tiểu thuyết.
    “Hay chỗ nào? Nói chuyện như một con ngố!”
    “Đó là cái tinh túy trong tình yêu đấy, cô nương ạ.”

    Thy mt na xp giy xung bàn, Ngc An gõ gõ móng tay đen đúa ca mình lên chúng. “Tinh túy gì mà gi ngoài đ đê tin, con Ái còn bgán cho cái t ‘ngu dt’ đây này! Ông b trường mà biết cc vàng ca ông ta b nho cười kiu này, thì tao vi mày có mà húp cháo!
    “Đc hết na khúc sau đi hng biết,” Mai Loan cười thâm thúy. “Đây chính là tài năng tri ban ca Nguyn Ái nhà ta.
    Cách đó hai dãy hành lang, trong phòng máy tính, cũng có hai thng sinh viên đang rn rã bàn lun v topic này.
    “Cái gì thế này? Cái con hng hách đó gi cũng có fanclub?

    “Haha…Đừng tức giận thế chứ chú Tuấn. Người như Nguyễn Ái có fanclub hoàn toàn không lạ đâu,” Văn Thành vừa cười vừa loay hoay gõ thứ gì đó trên bàn phím.
    “Nè đừng nói mày là người…”
    “Không, không! Tao thề đó, tao không biết gì về vụ này đâu!”
    “Thế cái đứa rỗi hơi nào tạo fanclub cho con quỷ cái này đây?”
    “Không biết ai nhưng quả nhiên là một người sáng suốt.”
    “Nguyễn Văn Thành!”
    “Dịu nào bạn hiền,” Văn Thành cười ha hả, “và mày thiếu từ ‘Đỗ’ rồi. Rõ ràng là ‘bạn ác’, hiền cái mẽ gì. Tên họ bạn thân mà cũng không thèm nhớ.”
    Thanh Tuấn chỉ hừ một tiếng rõ to, rồi quay lại với cái thread đáng nguyền rủa, chỉ mới lập vào đêm qua.

    * * *

    Chính thc thành lp fanclub Nguyn Ái!!!
    T tin. Thng Thn. Xinh Đp — M nhân hin đi ca thế k 21.
    [AIclubmaster] Đón chào các bn đã đến vi AIfanclub! Nếu các bn đã vào được đến đây vi tm lòng chân ý mun gia nhp: Vy xin chào mng đã thoát khi thế gii u mê!

    Cái gì mà là thì rng ‘Tình yêu c tích’ ch? Vn dĩ Devil đã bao gi chính ming bo là yêu YN đâu?(Ko thèm ghi rõ tên vì ko đáng ghi) Li cũng chưa bao gi chính ming tuyên b YN là bn gái ca anh c!!! V li nếu Devil đã không phn đi Love(Nguyn Ái) tò tò đi theo, chng t có cm tình vi Love ri……nói chung, Love là mt người con gái tuyt vi.Tôi yêu bn tính thng thn ca cô y, li l xut phát t tim. Không gi to cũng chng câu n. Li nói ngây thơ ca cô y hôm đó (“Đau tim!”) tht khiến người ta cm đng. Bn thân cô còn không ng cô tht ra đang đau lòng đt rut vì Devil y mà. Love qu tht yêu Devil sâu đm quá ri

    [Hunniee] Mát dây h? Ai biết con đó đau tim tht thì sao? Mù sao mà không thy Devil chăm sóc cho Yến Nhi c nào? Đó ko phi tình yêu na thì cái gì?
    [Futuredream] Đng ý vi AIclubmaster, mình thích mu người như Nguyn Ái, dám nghĩ dám nói, dám nói dám làm. Cho tham gia vi!
    @Hunniee: Bạn nói sai ri. Không thy v mt ca Nguyn Ái lúc đó sao? Tht là nghĩ li cũng khiến tim mình r máu… cái đó nếu là không đau lòng vi yêu thì
    [Hoanglan02] Đúng là đám điên! Đi thn tượng con h ly tinh phá hoi hnh phúc người ta!
    [Goong14165] H ly tinh đúng là h ly tinh,
    Giờ li ‘đ’ ra thêm mt nhóc con cái.
    Mốt bn ngươi r nhau đi git trai c đeeeeee!!!
    [Songheekyo77] Đng có mà chi khéo người ta đy nhá! Không thích Love thì biến đi, ai mượn vô đây nói nhm?!!

    * * *
     
  13. black.moon Thành Viên Cấp 6

    “Cái gì thế này?!!” Thanh Tuấn gầm gừ. “Con số hội viên: 127?!! Có lộn không? Bọn trẻ thời nay thích con gái chanh chua ác độc như vậy à?!!”
    “Hà hà…Còn chưa đâu,” Văn Thành nhoài người qua chỉ chỉ vào màn hình. “Còn có topic viết fanfic cho tao và Nguyễn Ái nữa này! Không ngờ tao cũng nổi tiếng gớm!”

    “Đúng là lũ khùng! Mày kim tra IP xem cái con AIclubmaster này là ai. Không chng chính là con qu Ái đy ch ai vào đây na!
    “Hà, Tun à, xem ra đu óc mày thông minh được chút ri đó. Nhưng không đúng ch ri.
    “Gì h?

    “Mày tiếp xúc với con Ái cả tuần nay. Thấy nó có kín đáo giữ kẽ không?”
    “Giữ cái khỉ gì? Nói toạc móng heo, chả cần cả nể ai!”
    “Vậy đó, nên giả dụ Nguyễn Ái có muốn lập fanclub cho mình. Tao cá cô nàng sẽ giương cờ và biểu ngữ huênh hoang diễu hành quanh trường, thay vì giả vờ khiêm tốn bẫy dụ người ta thế này.”

    Thanh Tun mt x xung, có v tht vng. “… tính ra thì… v nó thích đi ca ch vì đp trai nó cũng dám nói ra ming. Con gái không biết xu h như vy làm gì có chuyn giu thân phn lp fanclub cho mình ch.
    “Mày thy không? Đâu phi ch mình tao là thích con Ái. Hin thc chng minh con gái phn din cũng được nhiu người ng h đy ch.
    “H!” Thanh Tun hm hc đng lên, kéo ghế toan bước ra khi phòng. “ng h thì đã sao? Đi ca vn dĩ yêu Yến Nhi. Con nh đó có làm gì cũng không lay chuyn được đi ca đâu!

    Nói rồi, anh đá cửa đi mất.
    “Hừm…’không lay chuyển được’, eh?” Văn Thành lầm bầm. Đoạn quay sang gõ tiếp trên máy vi tính.
    Một phút trôi qua trong yên tĩnh, chỉ có tiếng tiếng gõ máy lách cách chiếm ngự không gian. Hai phút, ba phút sau, Văn Thành vươn vai, ưỡn ngực rồi thờ hắt ra nhẹ nhõm.

    “Xong! Gi thì đi đánh bóng thôi!
    Trước khi ri khi gian phòng, như cht nh ra điu gì, anh quay li vi n cười n r trên môi.
    “Ln sau nh xóa cookie nhé, không thì c trường s biết được thân phn you đy,AIclubmaster.”

    Cánh cửa vừa đóng, phía cuối phòng một tiếng động vang lên. AIclubmaster đặt cuốn sách úp trên mặt xuống, miệng nở một nụ cười nhỏ xinh đẹp đến không ngờ.
     
  14. Gia Khang Verified

    có file mp3 up mình nghe
    chứ dài quá -'.'-
     
  15. 0904627527 Thành Viên Vàng

    chữ nhìu và chói wa làm biếng đọc
     
  16. black.moon Thành Viên Cấp 6

    còn dài lắm mà lười up nè
    để mai mốt ra phòng thu lồng tiếng gửi cho bạn nghe ha :byebye:
     
  17. black.moon Thành Viên Cấp 6

    Chương 4: Thà Giết Đi


    Từ mt thiếu n mười tám nông ni, thoáng chc cô đã mang khí thế mt n cường nhân chính chn, ln khut trong đáy mt là s quyết tâm tăm ti.
    “Khi em bắt đu cm thy nếu chiếm không được thì thà giết đi.

    Giờ học Tài Chính Tiền Tệ của bọn Văn Thành.
    Chán đến ngáp lên ngáp xuống. Phó tướng quay sang hướng đại ca, thấy hắn ta đã ngã người ra ngủ như thường lệ. Thầy Hoài khi lướt ngang đôi lúc còn cố tình nhẹ bước, chứ đừng nói đến xách tai đánh thức học sinh lười biếng. Thật không hiểu Chính Luận làm sao lên lớp, vì mỗi lần thi cử hắn đều bỏ giấy trắng, khoác nón bảo hiểm đường hoàng bước ra khỏi lớp. Nghe đâu Võ thiếu gia là một thiên tài, vốn đã được huần luyện kỹ càng bởi các chuyên gia trong ngành từ thuở nương nhờ Hoàng Thạc Dã. Việc gia nhập cái trò cắp sách đến trường, có chăng đều vì sự chán chường của hắn đã lên đến đỉnh diểm, sinh ra ý muốn thưởng thức đời sống ‘thường dân.’

    Ch kh cho cái thân Văn Thành, vì phi gi vng lp v bao bc là mt sinh viên gương mu, nên phi è đu ra hc, va hc mà va qun lý băng nhóm cho Chính Lun na ch! Bn công t ln đu gu trong trường này, phn ln đu quy t dưới trướng Chính Lun vì gia thế đáng s ca anh chàng, c mong s được người tha kế tương lai ca tp đoàn hc din Võ Gia chú ý đến. Văn Thành là người x lý mi chuyn, trong khi Chính Lun không thèm làm gì. Con người đó, Văn Thành cm thy hn dường như đã mt hn hng thú vi cuc sng, hoàn toàn không quan tâm khi được người ta ái m, tôn sùng, s hãi, thm chí nho báng… c như mch cm xúc đã đt bt t lâu. Đi vi hn, mi din biến kch tính xung quanh, chng khác nào mt b phim không–mt–chút–thú–v được trình chiếu trước mt hng ngày. Trong b phim này, hn là đi ca, là hoàng t, s hu thế lc đáng gm, mt người bn gái mu mc, mt đám đàn em trung thành cn cn – và c Văn Thành, phó tướng kiêm đo din b phim.

    Văn Thành còn nhớ, lần đầu tiên anh hỏi hắn vì sao lại không hề từ chối khi được tôn làm đại ca của một bọn nhóc sinh viên hỉ mũi chưa sạch, không lẽ hắn – đường đường xuất thân từ bộ máy đanh thép của nhà họ Hoàng – lại màng đến mấy trò đánh trận giả nhí nhố này? Câu trả lời của hắn đã khiến anh có phần chột dạ, song lại không ngạc nhiên mấy trước thái độ bất cần thường thấy này: “Tự dưng có một đám trẻ ngu xuẩn đến nhận tôi làm đại ca, có bại não mới từ chối. Vở kịch này có vài phần thú vị.”

    Th dài, Văn Thành hiu ch. Tt c mi vic: vào vai sinh viên, băng nhóm hc đường, cung quay trong la tui ca mình, chng qua ch là nhng tình tiết trong v kch giúp gii khuây ca ngài Võ Gia. Hung chi, vic quay v vi la tui ca mình, đã khiến sinh hot ca Võ Chính Lun tr nên d dàng hơn rt nhiu: không ai phin hà, không người khiêu khích, không nhng va chm tanh mùi thuc súng, máu tươi.
    Hn đã tng đm chìm vào thế gii ti li đó. Và vô cùng chán ngán nó.
    Vì vy, Văn Thành không my ngc nhiên khi Võ Chính Lun ghét sn ào náo nhit đến vy. Tuy đăng ký vào khoa Kinh Tế và lên lp đu đu, song phn ln thi gian hn đu ngh hc, lái xe vòng quanh các ngõ ngách ca cái đt nước nh bé này. Khi hiếm hoi chường mt đến trường, li chng bao gi quá vài tiếng, do không thích ng vi không khí chn rn ca bn sinh viên. Ngay c khi vi bn gái, Yến Nhi cũng phi biết điu mà kim li.

    Duy nhất, có một điều đáng ngạc nhiên: một năm trở lại đây, hắn đột nhiên đi học rất đều đặn. Ai ai cũng nghĩ đó là do sự xuất hiện của Yến Nhi. Song, chuyện này luôn gợi lên một cái gì đó khó hiểu trong đầu Văn Thành. Anh không nghĩ Yến Nhi chính là nguyên nhân.
    Anh có cảm giác, hắn đang chờ. Chờ một điều gì đó chấn động xảy ra…

    * * *

    “Em nói cái gì? Nói li xem nào?
    Văn Thành git mình ngó xung phía thy Hoài, cht nhn ra s thinh lng trong lp hôm nay không đơn gin ch vì uy danh ca v thy giáo khó tính.
    Mái tóc nâu ln bng bnh cùng khuôn mt thun khiết. Qun áo guuuu chính hiu cùng chiếc túi LV đng đnh. Và đc bit là đôi gày cao gót đ chói.
    Văn Thành mm cười. Bên cnh anh, Chính Lun vn bt đng, đôi mt nhm nghin.
    “Thưa thy, em đến đây đ được bên cnh người em thích. Xin thy cho em li trong lp.
    Em—” ‘Tôn Hoài là mt người ni tiếng khó tính, gin đến đ mt tía tai. ”Em nghĩ mình là ai? Ra khỏi lp tôi ngay!”

    Nguyễn Ái nở nụ cười trong sáng trước bao con mắt kinh ngạc của lũ sinh viên lớp trên. Cô đưa tay lên, ra dấu cho vị thầy giáo lại gần, đoạn nhón chân và rỉ thầm vào tai ông vài điều.
    Ban đầu chân mày thầy Hoài nhíu lại dữ dội. Sau lại dần dần giãn ra đến yên bình, thậm chí có phần vui vẻ.
    “Tha—thật sao?” Tôn Hoài đột nhiên mở to mắt, sửng sốt.
    Nguyễn Ái ngoác miệng cười tươi tắn, mắt híp lại. “Em thề!”
    “Tôi…tôi không…” khuôn mặt vốn thường ngày cáu kỉnh của thầy Hoài bỗng nhiên mềm nhũn đến tội nghiệp, sựcảm kích pha lẫn bối rối toát ra trong đáy mắt.
    “No problemo!” Nguyễn Ái nhí nhảnh nói. Rồi trước bao đôi mắt kinh hoàng của mọi người, cô nhón chân lên hôn một cái rõ to vào má ông thầy khó tính.
    “Vậy nhé! Em đi tìm chỗ ngồi của mình đây!”

    Ri cô hp tp bước lên nhng bc thang ca dãy bàn trên, tiếng giày lp cp vang vng c gian phòng, b li phía sau mt Tôn Hoài sng s như pho tượng.
    “Chào anh Lun! Chào anh Văn Thành!” Nguyn Ái vui v nói, đon ngi xung bên cnh Chính Lun. “Em đến đ khuếch trương chiến–lược phn–din ca mình đây!
    “Cái con bé này… đúng là lm chiêu tht,” Văn Thành ngoác ming cười, nhoài người sang Nguyn Ái. “Em làm cách nào hay thế, phn din?
    “Hì hì…” Nguyn Ái cười híp mt, quay qua nhìn quanh ri nhoài người đến sát Văn Thành nói nh. Ch h đi mt nhau bây gi, chính là ngay trước mt k ngi gia vn đang ngã người say ng: Chính Lun.
    “Em tìm được ngun tim thích hp đ thay cho con ông y.
    “Thay tim? Làm sao em biết được chuyn đó?
    “Có tin có quyn mun biết gì chng được,” cô cười mt cách đơn thun.
    “Em làm vy không cm thy mình sai sao?
    “Sai sao được khi điu đó cu được người? Em theo ch nghĩa hin thc, vic gì đem li kết qu thì làm. Khái nim sai đúng không quan trng.
    “Vy… không s người khác nói là da vào cha m sao?
    “Không h. Vì qu tht em da vào gia thế mà. Và người đó không phi ba em.

    Văn Thành cúi đầu, mắt nheo lại ra chiều nghi ngờ, “Đừng nói với anh là… em làm thế này với tất cả thầy cô của Chính Luận nhé.”
    Nguyễn Ái đập tay xuống bàn, miệng cười đắc chí. “Chính xác! Bởi em mới nói anh có radar rất nhạy đó, đồng minh!”
     
  18. black.moon Thành Viên Cấp 6

    “Này, anh chỉ giỡn thôi,” mắt Văn Thành mở to, giọng đột nhiên nghiêm túc. “Em thật sự làm thế?”
    “Đúng.”
    “Mất công lớn vậy chỉ để đến lớp cùng Chính Luận?”
    “Đúng.”
    “Nhưng… làm cách nào… bọn anh có trên mười giáo viên bộ môn…”

    Văn Thành ngp ngng vi s sng st gi đã b thay bng tính tò mò thun túy.
    “Là người thì đu có đim yếu c thôi. Ban ơn lc không được thì hăm da, có nhiu cách lm…” Nguyn Ái đưa tay lên mân mê tai, mt ngó lên trn nhà ra chiu suy nghĩ.
    Sng s mt lúc trước dáng v chân thành ca con người trước mt, Văn Thành tht không ng cô bé suýt soát mười–tám này li có th nói ra nhng điu th đon như thế mà không h chp mt, hay mt chút my may ti li.

    “Này, hỏi thật,” anh nhanh chóng lấy lại vẻ tinh nghịch thường ngày. “Em đạo gì thế?”
    Ngẫm nghĩ một lúc lâu, cô lắc đầu. “Em không có đạo.”
    “Vậy em thích nhất đạo gì?”
    “Hừm… có lẽ là đạo Chúa.”
    “Thế thì chết em rồi. Chết sẽ xuống địa ngục đấy, phải đi xưng tội thôi…”
    “Sao phải xưng tội?” Nguyễn Ái vô cùng ngạc nhiên.

    “Vì làm điu trái lương tâm ch sao?
    “Nhưng em đâu có thy lương tâm b trái đâu…” cô bĩu môi.
    “Còn không na?” anh gi v nghiêm ngh. “Ép buc người khác làm điu mình không thích là trái lương tâm ch gì?
    “Ép buc người khác ch là không đúng thôi. Ch t đâu ra chuyn trái vi lương tâm?
    “H? Là sao? Em biết nó là sai, nhưng li không cn rt lương tâm?

    “‘Sai’ là chuẩn mực của xã hội. Trong chuẩn mực của em thì việc gì thích là không sai.”
    “Em ích kỷ quá đấy, cô nhóc,” Văn Thành cười hề hề.
    “Em là ‘phản diện’ mà,” Nguyễn Ái cười lại.
    “Xem ra, em yêu Chính Luận mất rồi.”
    “…”

    “Sao thế, Nguyn Ái cường hùng ca chúng ta cũng có lúc cng hng sao?
    Nguyn Ái quay sang nhìn khuôn mt Chính Lun đang say ng. Thiếu gia Võ Gia mang nét đp pha ln gia Đông Phương huyn bí và Tây Phương sc so. Mi dài, chiếc mũi thng và hc mt sâu nói rõ ngun gc Châu Âu gi cm, đôi môi mng và khóe môi cong ha hn mt n cười hp hn — mc dù chưa mt ai thy được điu đó. Khuôn mt góc cnh rt nam tính, như th được tc ra t nhng pho tượng chiến binh La Mã

    “Anh ấy đúng là đẹp trai thật…” Nguyễn Ái thở dài đầy mơ mộng.
    “Vậy em yêu anh ta thật sự chỉ vì đẹp sao?”
    Nguyễn Ái dường như không nghe thấy Văn Thành hỏi gì, cô tiếp tục phát biểu một cách say mê. “Bạn trai của em trước đây đêu rất điển trai, nhưng không ai đẹp được một góc bằng anh ấy… Có lẽ đó là lý do em thích anh Chính Luận nhất từ trước đến giờ.”

    Văn Thành x mt, trn mt khi nhìn v mơ màng trên mt Nguyn Ái. “Này cô nương, em có cn phi đi rêu rao s nông cn ca mình thế không?
    Nguyn Ái quay li Văn Thành, nhíu mày thc mc. “Nông cn?
    “Yêu người ta vì v b ngoài.
    “Không phi ai cũng thế à?
    “Dĩ nhiên không ri. Em đang sng trong thế gii nào thế?
    “Không vì thế thì xã hi có thm m vin làm gì? Còn sn phm làm đp, vâng vâng và vâng vâng…?

    “Đó là cách nghĩ của riêng em thôi. Tình yêu bao hàm nhiều thứ lắm…”
    Nguyễn Ái nhăn mũi. “Không hiểu. Nói chung em đã tìm được người đàn ông đẹp trai nhất thế gian này rồi, người có thể sẽ khiến em yêu cuồng nhiệt.”
    “…” Văn Thành thở dài. “Thôi mốt em lớn sẽ hiểu. Nhưng mà ‘sẽ’ là thế nào? Em vẫn chưa ‘bắt đầu’ yêu sao?”
    “Chưa.”

    “Hay tht. Em là người máy hay sao mà biết lp trình ca mình thế?” Văn Thành quay li v tò mò tinh nghch thường ngày.
    “Biết ch sao không,” Nguyn Ái nhún vai.
    “Thế như thế nào mi biết được đã bt đu?
    V mt Nguyn Ái thay đi. T mt thiếu n mười tám nông ni, thoáng chc cô đã mang khí thế mt n cường nhân chính chn, ln khut trong đáy mt là s quyết tâm tăm ti.
    “Khi em bt đu cm thy nếu chiếm không được thì thà giết đi.
    Khóe ming Ác Ma li mt ln na nhếch lên. Nhưng không mt ai trông thấy
     
  19. rosa_shop Thành Viên Bạch Kim

    sẽ up lại 100% nếu dc up (-'.'- Phản Diện -'.'- ) - truyện dài nhiều tập
     

Tình hình diễn đàn

  1. vuleanh1234,
  2. kaivu2310,
  3. Thiết Bị Ngân Phương,
  4. letme721989,
  5. Datyendana613
Tổng: 711 (Thành viên: 14, Khách: 678, Robots: 19)