Quay cóp dưới quan điểm Khổng Giáo Xét ở quan điểm Khổng Giáo, việc quay cóp ngày nay có thể xếp vào hạng “ngũ thường” vì nó đạt 5 tính chất: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. - Trong phòng thi phải biết tương trợ lẫn nhau, cho bạn chép bài, mượn phao của bạn. Khi bạn chẳng may bị giám thị bắt phải biết an ủi động viên – Đó là “Nhân”. - Khi thấy sắp bị phát hiện phải đánh động cho bạn bè. Khi bị giám thị sờ gáy thì thà chết chứ không khai ra người giúp mình quay cóp – Đó là “Nghĩa”. - Khi quay cóp thành công phải biết cảm ơn người giúp, ai khen làm bài giỏi phải biết khiêm tốn nói mình chẳng qua gặp may mà thôi, khi chép bài của bạn, nếu tình cờ phát hiện bạn sai phải nói lại với bạn, không được lẳng lặng chỉ sửa cho mình kiếm điểm cao hơn – Đó là “Lễ”. - Trong phòng thi phải nhanh tay nhanh mắt, quan sát địa thế. Khi giám thị đi tới đi lui mặt phải không biến sắc, giả bộ viết linh tinh vào nháp, khi họ đi qua lại tiếp tục quay. Linh hoạt đánh lạc hướng giám thị - Đó là “Trí”. - Luôn phải coi bài làm của bạn mình chép là đúng, phao bạn đưa là chuẩn xác, mượn phao của bạn phải trả đúng hẹn, đang chép, gần hết giờ nhưng bạn đòi phải trả ngay lập tức – Đó là “Tín”. Tiên học nhậu, hậu học ăn Anh cán bộ nọ đang học đại học tại chức. Trong một bữa tiệc, anh khề khà nói với mọi người: - Mỗi môn học thường là hết nửa tháng, nhưng tớ chỉ đến lớp có vài ba buổi mà thôi. - Thế thì thi thế nào được? - Xời, môn nào mà điểm tớ chẳng cao ngất ngưởng. - Thật á? - Thật chứ sao không? Tớ lười đến lớp nhưng lại chăm mời thầy đi nhậu, hiểu chưa?
Là đàn ông tức là mê rửa chén Mơ lau nhà và háo hức lau xe Làm đàn ông là tựa cửa đợi vợ về Nhanh nhảu chạy ra đỡ làn, đỡ nón Dịu dàng ngồi xuống bằng cánh tay năm ngón Hỏi nàng xem có uống nước cam không? Rồi bưng lên trên khay nhỏ màu hồng Nước giải khát, khăn lau tay, xí muội Rồi trong khi nàng chân co chân duỗi Vừa nhấp môi, vừa đọc báo thời trang Ta tung tăng vào bếp mở làn Lấy các thứ bày ra bàn chuẩn bị Nước tương này xếp vào ngăn gia vị Hành tím này xếp vào giỏ đồ khô Đậu hũ đây thì thả vào tô Còn rau sống bỏ vào thau rửa sạch Cá chép tươi còn đang phành phạch Đánh vẩy rồi ta lấy thớt ra Tay cắt vây, mồm lại hát ca Làm việc nhà, đó là hạnh phúc Bắc nồi lên tiện nay ta múc Nước từ trong máy lọc lưng lưng Bỏ cà chua, bỏ hành lá tưng bừng Ta sẽ nấu một nồi canh lịch sử Trong khi đó vợ ta đang mặc thử Chiếc áo mới mua về, coi có đẹp chưa Ta vừa khen, vừa nạo cùi dừa Để rắc sẵn lên chén chè trôi nước Ăn cơm xong cho nàng dùng mát ruột Và kèm thêm lát dưa hấu đẹp da Nồi canh sôi trong tiếng reo òa Ta thả cá, rồi làm luôn món mặn Mở tủ lạnh ra, nhớ lời vợ dặn Rằng hôm nay nàng muốn ăn cua Rang với me, thêm dăm quả trứng rùa Ta nhanh nhảu cho vào trong nồi hấp Nhớ khi rang phải vặn cho lửa thấp Cua mới ngon và mới vàng đều Đang say sưa thì nghe tiếng nàng kêu: “Nước tắm của em, anh yêu ơi, đâu nhỉ?” Vớ chai dầu thơm ở trên tràng kỷ Ta vội vàng chuẩn bị khăn bông Dầu gội đầu, kèm theo cái lược hồng Mời nàng vào, không quên mở nhạc Nàng bước vô, không hề kinh ngạc Vì chuyện này đã quá thân quen Ta nhanh tay mở khóa vòi sen Rồi sung sướng chạy ngay ra bếp Và vui mừng soạn mâm sắp xếp Còn không quên mở lọ khế dầm Cùng pha sẵn ly trà sâm thơm phức Nàng bước ra, khăn bông quấn ngực Như thiên thần sáng rực vẻ thanh cao Kéo ghế nhanh, nàng yểu điệu ngồi vào Khen ta là chồng ngoan, chồng tốt Ta ngây ngất không thốt được lời nào Ta gắp cho nàng thêm món đồ xào Ngắm nàng ăn, lòng dạt dào cảm mến Chính giữa bàn hai ngọn nến lung linh Tỏa hào quang xuống góc nhà xinh Hai tâm hồn trắng tinh hòa nhịp Ta nhai vội để còn nhanh kịp Vào trải giường và mở ti-vi Chờ nàng ăn xong, ta gọi thầm thì Mời nàng vô đúng kỳ phim nhiều tập Nàng thong thả chiêu ly trà chống mập Trước khi xem trai Hàn Quốc ung thư Dưới chân nàng con mèo nhỏ gừ gừ Còn xa xa ta hăng say rửa chén Vừa rửa kỹ ta vừa nhìn lén Thấy nàng đang khép mắt mơ màng Với lấy chăn hoa ta đắp nhẹ nhàng Bàn tay ta dịu dàng khe khẽ Rắc vào chăn một chút dầu thơm Đặt cạnh nàng gấu bông nhỏ bờm xờm Vặn bé ngọn đèn rồi ta lui bước Ta kiểm soát cửa sau, cửa trước Dắt xe vô và cho chú mèo ăn Đậy kỹ thức ăn để tránh thằn lằn Kiểm soát lọ đường, đề phòng bọn kiến Rồi vươn vai ta hùng dũng tiến Vô phòng nàng, kéo nhẹ tấm rèm ra Cho ánh trăng xanh biếc ngọc ngà Phủ lên bóng nàng đang ngon giấc Ta dịu dàng ngồi nhẹ như ngọn bấc Nói thì thầm ba tiếng “vợ yêu ơi” Nàng vừa yêu vừa đẹp nhất trên đời Ta thiếp đi nơi chân giường mát dịu…