Dạo này các công ty , doanh nghiệp cùng nhau làm từ thiện , công tác xã hội nhằm mang đến cho trẻ em nghèo 1 mùa hè thú vị và vui vẻ . Mà đa số các chương trình nhằm hỗ trợ trẻ em thường là kêu gọi mọi ng mua sp của họ để đóng góp vô chương trình làm cho mình thấy đây là 1 kiểu PR nhằm kêu gọi mọi ng mua sp hơn là 1 hoạt động xã hội......Các bạn nghj sao về chiện này ???
cái ji cũng có cái giá của nó mà ^^ làm ji có chuyện họ bỏ qua 1 cơ hội vừa thu thêm thu nhập vừa mang tiếng tốt...nhưng cái ji cũng có 2 mặt của nó,bù lại cũng giúp đỡ được cho 1 số tổ chức từ thiện hoặc hoàn cản đáng thương nào đó thôi thì nếu ta không thể giúp hết thì góp 1 tay,đương nhiên là trong khả năng của mình,dù ít dù nhiều,ít còn hơn hok có ji mà ^^
PR, mình mua sản phẩm đóng góp rồi đó. Nhưng mà không thấy các công ty đó report về các khoản tiền đó, thu được bao nhiêu, chi tiêu thế nào, tặng ở đâu
mà phải có nhiều sao tham giA thì các chương trình mới sôi nổi hào hứng và thu hút được nhiều người bạn
Liên Hiệp Quốc thì đưa ra tuyên ngôn Thiên Niên Kỷ để áp dụng trong thế kỷ XXI, cách nhìn của họ hoàn toàn khác cách nhìn của một số người Việt bây giờ. Quan niệm của họ là phải làm sao nâng cao mức sống của người dân và trình độ kiến thức của họ lên, lý do là vì người nghèo không bao giờ nghĩ đến nhân quyền hay dân chủ gì cả. Họ chỉ nghĩ đến miếng ăn và có khi bán cả nhân phẩm của mình để kiếm miếng ăn hay làm cho cuộc sống khá hơn. Thành ra Liên Hiệp Quốc dự trù đến năm 2015 tới đây thì làm sao cho người dân nước nào cũng phải có mức sống trên hai đô la một ngày. http://rfavietnam.wordpress.com/2011/03/17/lam-từ-thiện-tại-việt-nam-nen-hay-khong-nen/
Làm từ thiện cũng cần chuyên nghiệp Trong khi thiên tai đã, đang cuốn phăng nhiều thành quả của người dân ở một nước nhiệt đới như Việt Nam thì cũng ngày càng có nhiều tổ chức cũng như hình thức từ thiện được ra đời. Nhưng cách làm từ thiện và cứu trợ những người hoạn nạn lại là câu chuyện chưa được bàn đến nghiêm túc. Nhớ lại một bản tin thời sự của VTV, một phụ nữ đen đúa ngậm ngùi kể về việc chị không được phát gạo cứu trợ lũ lụt như những người hàng xóm mà không được giải thích. Điều này đồng nghĩa với việc 5 ngày tới gia đình chị chưa có gạo ăn. Còn một bản tin khác cách đây chưa lâu lại nói về việc tại Hà Tĩnh, cán bộ xã đã xà xẻo gạo cứu đói cho nhân dân vùng lũ để chia nhau. Biết những việc này, hẳn người dân vùng lũ buồn một, thì những người hảo tâm đã bớt một phần tiền lương, tiền ăn của gia đình sẽ buồn gấp nhiều lần. Sẽ ra sao nếu người dân không còn ủng hộ các tổ chức từ thiện để chung vai gánh vác nhọc nhằn với bà con gặp nạn? Cách cho quý hơn của cho, nhưng có một sự thật là chúng ta vẫn chú ý đến của cho hơn. Bằng chứng là ngay sau các thảm hoạ như lũ lụt, sập cầu dẫn cầu Cần Thơ, có rất nhiều những tấm lòng nhân ái tới cứu giúp người bị nạn. Nhưng phần lớn họ tới, trao quà, chụp hình, rồi đi. Hàng loạt đơn vị vẫn đua nhau công bố nhiều tỷ đồng hỗ trợ các nạn nhân trên các phương tiện thông tin đại chúng. Còn chuyện cho ra sao, tiền có ích thế nào thì sau đó không thấy nhắc tới. Thậm chí, truyền thông đã có lỗi khi chỉ đăng hình và nói về những nhà tài trợ lớn, trong khi lòng nhân ái thì không thể so sánh, cân đong. Khó có thể so sánh tấm lòng của em bé tiết kiệm 1.000 đồng xôi sáng với nhiều tỷ đồng của một tổ chức tên tuổi khi cả 2 cùng đem đi tặng người không may hơn mình. Một phóng viên của Đài Tiếng nói Việt Nam đã từng đưa tin về lũ lụt trong nhiều năm đã nói rằng qua những chuyến đi anh thấy còn nhiều bất cập trong hoạt động cứu trợ của chúng ta. Phần lớn, các hình ảnh về cứu trợ xuất hiện trên truyền thông sau thiên tai chủ yếu xảy ra ở ven vùng lũ, bởi chúng ta gần như chưa có phương tiện đi đến rốn lũ, hay những nơi thiệt hại nặng nhất. Bên cạnh đó, mỗi mùa lũ lụt, có hiện tượng các địa phương tìm cách để địa phương mình lên báo trung ương được càng nhiều càng tốt. Vì điều đó đồng nghĩa với việc tỉnh anh sẽ được chú ý hơn, có nhiều tiền cứu trợ hơn các nơi khác. Năm 2000, khi đi đưa tin về lũ ở Đồng bằng sông Cửu Long, anh gặp nườm nượp các đoàn cứu trợ, từ các tổ chức thuộc Nhà nước và tư nhân đến các doanh nghiệp, nhưng mạnh đoàn nào đoàn ấy đi, thích đến đâu thì đến và chủ yếu họ tìm đến những điểm tiện đường, dễ tiếp cận để phân phát quà cứu trợ. Không loại trừ có những đoàn cứu trợ chỉ chú ý đi tới những chỗ có báo chí để… được lên báo. Và kết quả không khó hiểu là chỉ một phần rất nhỏ những người bị thiệt hại do thiên tai được nhận quà cứu trợ, có những gia đình nhận được nhiều hàng cứu trợ còn những người ở nơi vùng sâu vùng xa, bị chia cắt, chẳng có gì. Ở Việt Nam hiện nay, không thể đếm hết có bao nhiêu tổ chức làm từ thiện, các doanh nghiệp trong và ngoài nước, các hội nghề nghiệp, các tổ chức của Chính phủ và nước ngoài, các cơ quan báo chí… Không thể phủ nhận có những tổ chức đang làm cứu trợ rất hiệu quả. Nhưng họ cũng không thể có đầy đủ thông tin về tất cả những nạn nhân cần giúp để cứu trợ đồng đều. Và không phải ngẫu nhiên mà có chuyện những tổ chức nước ngoài khi muốn làm từ thiện ở Việt Nam thường thông qua các tổ chức chuyên nghiệp họ thuê hay tự làm mà không thông qua các cơ quan cứu trợ chính thức của Việt Nam. Nhà báo nói trên cho rằng, chúng ta đang rất cần một tổ chức cứu trợ chuyên nghiệp, hiệu qủa, công khai và đủ năng lực đánh giá toàn bộ thiệt hại cũng như nhu cầu của người dân các vùng gặp nạn. Với một quốc gia thường xuyên gặp thiên tai như Việt Nam, điều này càng cần thiết. Ở một số nước, việc trao tiền từ thiện cho một ai đó sẽ được giúp sức bởi các cơ quan điều phối từ Chính phủ. Các ngân hàng sẽ có trách nhiệm chi những khoản tiền nhất định trong khoảng thời gian nhất định cho những người thụ hưởng, có tính toán, cân nhắc về lâu dài mà không nhất thiết phải giải ngân hết số tiền quyên góp được. Bên cạnh đó có những cơ quan giám sát hiệu quả của đồng tiền từ thiện. Điều này ta chưa làm được. Người ta muốn cứu trợ các nạn nhân bởi mong muốn sự mất mát sẽ vơi đi khi được sẻ chia. Mong rằng những nhà từ thiện đừng vội quay đi ngay khi trao số tiền mình muốn giúp. Và Chính phủ, nên chăng, có cách nào rải quà cứu trợ một cách hợp lý, công bằng hơn. In | Ngày gửi 23 Tháng Hai 2009 6:02 SA http://blogs.thesaigontimes.vn/hongphuc/archive/2009/02/23/134.aspx
Doanh nhân làm từ thiện Tâm hay Tiếng? 24/03/2010 Làm từ thiện như một cách xây dựng thương hiệu đã trở thành xu thế chung của thế giới. Nhưng ở Việt Nam, dường như vẫn chưa hoàn toàn được công nhận. Tôi trả lại cho xã hội những gì đã góp nhặt được từ xã hội, đó là phát biểu của Warren Buffett khi quyết định quyên tặng gần 4 tỉ USD cho 5 quỹ từ thiện. Trên lý thuyết thì quy luật người có giúp đỡ người thiếu thốn là chuyện đương nhiên, nhưng thực tế chuyện làm từ thiện của những người giỏi kinh doanh cũng muôn màu muôn vẻ. 40% đơn thuần làm từ thiện Trên thế giới, chuyện làm từ thiện của doanh nhân gần như trở thành một ngành công nghiệp. Andrew Carnegle, Rockefller, Warren Buffett và đặc biệt là Bill Gates được nhắc đến không chỉ thành công trên thương trường mà còn vì những tấm lòng vàng. Bên cạnh việc xem làm từ thiện là nghĩa vụ đối với xã hội, doanh nghiệp cũng sớm nhận ra giá trị của nó trong việc marketing. Vì thế, tham gia hoạt động từ thiện như một công cụ làm thương hiệu đang trở nên phổ biến trên thế giới, đặc biệt là phương Tây. Ở Việt Nam, việc làm từ thiện của doanh nhân ngày nay cũng đã có nhiều thay đổi. Người Việt có câu: “Lá lành đùm là rách”, làm từ thiện vì cảm thương kẻ khó hay vì hãnh diện là nhà hảo tâm, nhưng làm từ thiện gắn liền với làm thương hiệu cũng không còn quá xa lạ với doanh nghiệp Việt. Theo chị Phạm Thị Bảo Chinh, Trưởng bộ phận Gây quỹ của Saigon’s Children Charity, một quỹ từ thiện phi chính phủ hoạt động rất hiệu quả, trong số các doanh nghiệp làm từ thiện hiện nay có khoảng 40% đơn thuần chỉ làm từ thiện, 40% với mục đích marketing và 20% còn lại là cả hai lý do trên. Phần lớn doanh nghiệp làm từ thiện với mục đích marketing là doanh nghiệp nước ngoài hoặc liên doanh. Đối với các doanh nghiệp hiện nay, tiêu biểu như HSBS, Unilever hay DHL, hoạt động từ thiện là một phần không thể thiếu trong kế họach marketing. Hàng năm, họ đều có chi phí riêng cho hoạt động này, với kế hoạch chi tiết, đồng bộ và hỗ trợ cho các hoạt động marketing khác. Họ còn có bộ phận chuyên phụ trách lĩnh vực này, làm việc chuyên nghiệp và nghiêm túc. Trong khi đó, phần lớn doanh nghiệp Việt Nam còn chưa quen với cách làm này. Một khi quyết định làm từ thiện, họ thường có khuynh hướng hoàn toàn vì mục đích từ thiện, và mang tính chất cá nhân của người chủ doanh nghiệp nhiều hơn. Khởi nguồn của việc làm từ thiện này, thường xuất phát từ quan niệm riêng của mỗi doanh nhân. Có người vì lòng tin tôn giáo hoặc vì nguyên nhân khác, nhưng quan trọng nhất vẫn là ý thức nghĩa vụ với công đồng. Không phải công, cũng không phải của mà là hiệu quả 20% doanh nghiệp Việt làm từ thiện với cả hai mục đích, con số cho thấy sự phân vân của doanh nghiệp Việt trước xu thế mới: một mặt là hiệu quả marketing của hoạt động từ thiện, còn mặt kia là cách nhìn nhận của xã hội. Cho đến nay, xã hội nói chung và công đồng doanh nghiệp nói riêng vẫn còn e dè trong việc công nhận từ thiện như một công cụ marketing. Bên cạnh đó, dù không có ý định làm thương hiệu, nhưng bản thân hoạt động từ thiện cũng ít nhiều ảnh hưởng đến hình ảnh của doanh nghiệp. Từ đó, một số doanh nghiệp làm từ thiện không công khai nhưng cũng không phủ nhận mục đích kinh doanh. Tự nhận là người theo phe “thủ cựu”, chị Lưu Mỹ Chi, chủ một doanh nghiệp gỗ và là người rất nhiệt tình trong các hoạt động từ thiện, lý giải: “Người Việt vốn coi trọng tình cảm. Nói như vậy không có nghĩa là người phương Tây thì không, nhưng họ quen với lối tư duy thực tế, phân biệt rạch ròi công – tư trong cùng một hoạt động từ thiện. Nhưng đối với người Việt, nhìn nhận một nghĩa cử vốn đơn thuần vì tình cảm nay lại thêm mục đích kinh doanh xem chừng khá mới mẻ”. Tuy nhiên, cũng đã có những cái nhìn tích cực và cởi mở hơn về xu hướng làm từ thiện với mục đích kinh doanh. “Tuy tôi không chọn con đường làm từ thiện đi cùng với làm thương hiệu, nhưng nếu xét đến mục đích cuối cùng là lợi ích mà xã hội nhận được thì nhiều doanh nghiệp chọn cách làm này hoàn toàn đáng hoan nghênh”, ông Lê Phước Vũ nói thêm. Và thực tế, ngày càng nhiều doanh nghiệp lựa chọn hướng đi mới. Theo họ, không thể đánh giá một hoạt động từ thiện dựa trên việc có hay không có mục đich kinh doanh mà quan trọng nhất là hiệu quả của nó. Theo một phó giám đốc công ty vận chuyển nổi tiếng của Việt Nam, để đánh giá đóng góp của doanh nghiệp, cho xã hội không thể dựa vào “công hay của”, mà dựa vào hiệu quả. Và muốn làm từ thiện hiệu quả, trước hết phải rạch ròi. “Người nước ngoài nói lý hơn tình, nhưng khi hết tình thì lấy ra xài, thành một kiểu ban bố”, ông nói. Mỗi doanh nghiệp đều có vài cái lý lẽ riêng và dù nhắm vào mục đích nào thì điểm đến cuối cùng vẫn là lợi ích cho xã hội. Thế nhưng, dường như người Việt vẫn quen nhìn từ thiện như là một nghĩa cử, một tấm lòng hơn là một công cụ. Bởi một lẽ, từ thiện không chỉ là một hoạt động xã hội, nó còn là một thứ văn hóa, người ta quen gọi vui là văn hóa cho và có lúc còn được nâng lên là nghệ thuật, nghệ thuật cho. “Làm từ thiện để quảng bá thương hiệu, tốt thôi, nhưng đừng phô trương quá! Người ta vẫn xúc động trước những giỏ bánh chưng, bánh giò của các bà, các bà mẹ âm thầm gửi đến đồng bào miền Trung trong cơn lũ hơn là xem một cuộc đấu giá rình rang lấy tiền làm từ thiện. Miếng trầu đẹp cốt ở tay bưng, chứ không ở ít hay nhiều…”, nhà văn Lê Lựu, Giám đốc Trung Tâm Văn hóa doanh nhân Việt Nam, bộc bạch. http://vef.vn/2010-03-24-doanh-nhan-lam-tu-thien-tam-hay-tieng- ================================= Làm từ thiện đúng cách! Thứ Ba, 14.12.2010 | 10:09 (GMT + 7) Việc làm từ thiện và cái cách doanh nhân làm từ thiện, không chỉ thể hiện văn hoá DN, mà còn là sự tử tế, lòng tin của con người đối với con người... 1. Ngày 10.12, Ban truyền thông - Tập đoàn Đầu tư Sài Gòn (SGI) gửi tới một số cơ quan báo chí thông cáo báo chí (TCBC), theo đó, “với tinh thần tương thân, tương ái, sáng 10.12, tại Ninh Thuận, SGI đã ủng hộ nhân dân bị thiên tai lũ lụt số tiền 1 tỉ đồng để xây dựng lại nhà bị thiệt hại trong cơn lũ đầu tháng 11 vừa qua”. Đây là số tiền ủng hộ từ hai công ty thành viên SGI là Cty phát triển đô thị Kinh Bắc (KBC) và Cty khoáng sản Sài Gòn - Ninh Thuận. Nhiều năm qua, làm từ thiện là một hoạt động bình thường của SGI. Song, điều bất bình thường trong buổi SGI trao 1 tỉ đồng giúp người dân Ninh Thuận chính là bức hình (gửi kèm TCBC) đại diện SGI trao tấm biển đề số tiền và hai người phụ nữ bưng khay trên đó rõ ràng nhiều cọc tiền mặt. Có thể nói, bức ảnh mang đến cho người xem cảm giác bi, hài và chua xót. Cho đến thời điểm này, SGI chưa một lần bị điều tiếng về việc xù tiền từ thiện giúp đồng bào một số địa phương. Tuy nhiên, tại Ninh Thuận, doanh nghiệp này đã phải làm thêm một “động tác” ngoài ý muốn... Trong bối cảnh không ít vụ lùm xùm cực kỳ tệ hại - “trò chơi từ thiện” mà một số doanh nghiệp háo danh đã thực hiện trong rất nhiều đêm văn hoá nghệ thuật - từ thiện ở nước ta, mà gần nhất là trong đêm “Hoa hậu và doanh nhân” trong ngày 11.11 vừa qua, cũng như những chuyện không hay về việc tiền từ thiện bị quan chức xà xẻo,... thì đành nhìn nhận, việc SGI đưa tiền mặt, chụp hình, để chứng tỏ là “tiền tươi, thóc thật” đến tận tay đồng bào thực là một sự “cực chẳng đã”... 2. Cách nay chừng 15-16 năm, “Những người sống quanh tôi” của đạo diễn Khải Hưng là một trong những phim truyền hình dài tập được khán yêu thích, chờ xem. Phim có chi tiết nhỏ khiến khán giả bật cười mà cũng thấy chua xót là việc cô con dâu (Lan Hương) nhận quà chồng (Quốc Tuấn) gửi từ Nga về tặng họ hàng ở quê; cô vợ, sau khi phát quà, đề nghị mọi người cầm vào tay, hay mặc vào người (áo, mũ), để cô chụp hình, gửi sang cho chồng làm bằng chứng “Em đã trao tận tay quà cho họ hàng nhà anh rồi đấy nhé”. Quả là một bài học về cách thể hiện lòng tin! Vài năm trước, khi NSND Bảy Nam mất, nghệ sĩ Kim Cương chia sẻ với Báo Lao Động, trong những món đồ mẹ để lại, bà vô tình tìm thấy hàng xấp hoá đơn ghi số tiền nghệ sĩ Bảy Nam làm từ thiện cho nhiều nơi, phần ký tên người cho, nghệ sĩ Bảy Nam hoặc ghi tên những nhân vật bà đã đóng trên sân khấu, hoặc ghi chung chung “Cô Năm bán hột vịt lộn”, “Chị Tư bán xoài đầu hẻm...”. “Má để lại cho tôi một bài học lớn về nhân cách” - nghệ sĩ Kim Cương nói. “Lá lành đùm lá rách” là một truyền thống tốt đẹp của người Việt ta. Không thể không ghi nhận những tấm lòng thiện của các doanh nghiệp (nhà tài trợ) góp phần trong việc xoá đói, giảm nghèo những năm qua. Nhưng, hình như không đâu như ở nước ta có hình thức thể hiện ngân quỹ giúp người nghèo một cách thô lỗ kỳ cục khi các đơn vị (nhà tài trợ, doanh nhân) hùng dũng lên sân khấu cầm những tấm bảng ghi số tiền ủng hộ,... Chưa nói tới rất mất tư cách là xù tiền sau đó, chỉ hình thức thể hiện lòng thiện ngay tức thời kiểu “phải trưng ra người ta mới biết”. Truyền hình của ta vẫn thường phát sóng những đêm ca nhạc, những sự kiện văn hoá do nhiều sao trên thế giới thực hiện ủng hộ nạn nhân động đất, sóng thần, những người nhiễm HIV trên toàn thế giới... Không lẽ, nhiều người, cả doanh nhân, nghệ sĩ của ta, không thấy để chí ít rút kinh nghiệm trong hình thức, cách hành xử? Một việc nhỏ, thiết nghĩ, nên làm trước hết là những người tổ chức sự kiện nghĩ cách giải quyết dọn những tấm bảng ghi số tiền ủng hộ mà vẫn có thể đưa thông tin tới cộng đồng về sự trợ giúp... Làm từ thiện cũng phải học cho tới đầu tới đũa, đúng cách và tử tế. http://laodong.com.vn/Tin-tuc/Lam-tu-thien-dung-cach/25055
làm từ thiện mà có kèm PR là tốt rùi, vẫn đỡ hơn những người ko làm từ thiện. Cái khác ở đây là họ toan tính việc thiện, tức là còn chấp tưởng rằng ta làm để sau này hưởng phước, đều này không sai. Nhưng vẫn có nhiều người làm việc thiện không nêu tên (họ ko nêu thì làm sao bạn biết), những người như vậy không có vọng tâm và đó gọi là "bố thí ba la mật" và những người đó đang hành Bồ Tát Đạo
zậy cung hỏi nữa Đỉnh cao cua marketing là làm từ thiện, bác ko biết ah =)) Hãy nhìn hinh anh nuoc Mỹ thì sẽ hiểu, thằng này rất thuoc bài môn marketing =)) =)). Ở đâu có thiên tai,thảm họa là no xúat hiện cưu trợ dầu tiên. Và sau này nó phát đông chiến tranh đanh ai thi cũng dễ gây cảm tình voi dư luan TG =)) =)). 1 trong những bài hoc vỡ lòng của kinh tế: there's no such thing as a free lunch.
"Làm từ thiện mà càng nhiều người biết thì phước càng ít, còn ai ma làm từ thiện trong âm thầm, giúp đỡ người khác 1 cách lặng lẽ, tuy nhỏ bằng 1 phần ngàn mấy doanh nghiệp pr làm tư thiện nhưng phước thì còn nhiều hơn họ gấp cả ngàn lần. " Nhà mình nhiều băng đĩa mua ở chùa, coi riết nhớ cái này
Nếu như mấy cty đó thật sự có trích tiền ra làm từ thiện thì cũng được, còn hơn đổ tiền PR làm mấy quảng cáo phung phí
đầu tiên xin cám ơn những thông tin bổ ích của bạn Táo xanh Thật sự mà nói là chương trình từ thiện dù với mục đích j thi trước mắt điều ích nhìu có lợi cho xã hội . chẳng wa là mình hay đi METRO nhìu và thấy treo cái poster thế này mua mỗi 100.000vnd thì 900 VND duoc làm từ thiện nên mình mới thắc mắc là muc dích là từ thiện hay lợi nhuận