Tìm kiếm bài viết theo id

Du Lịch Gặp nhau cuối tuần "Club Tửu Lượng Vô Biên"

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi -Dark Moon-, 5/6/10.

ID Topic : 1938835
Ngày đăng:
5/6/10 lúc 01:19
  1. emhamvui Tửu Lượng Vô Biên

    Tặng ông xã iu Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên

    [YOUTUBE]p6rga_LTJfw[/YOUTUBE]
    ........Và anh mơ hai ta sẽ chung sống một mái nhà
    Và tương lai không xa sẽ có những đứa trẻ của đôi ta
    Dù người ta có nói anh với em không hợp đôi
    Thì với anh tất cả, chỉ là mình em thôi
    Chỉ cần em bên anh ấm áp qua mỗi ngày
    Vòng tay ôm siết lấy khi anh mệt mỏi cuộc đời này
    Chỉ vậy thôi em ơi anh thấy hạnh phúc rồi.......​
     
  2. KMS Team 8 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    xin TLVB ngừng trôi .haha
     
  3. CoBeXiTrum Thành Viên Cấp 2

    oe...mng đi đâu hết trơn ùi, nhà cửa vắng hoe, sợ ma wó ... >"<
     
  4. KMS Team 8 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    [YOUTUBE]0CQckccDkaE[/YOUTUBE]​
     
  5. cope_daikho Điên Từ Nhỏ

    Moi di lam ve met we,chieu h moi ng di dau het roi ta ko thay ai spam het vay?
     
  6. pucca_ Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    em chào mấy anh, em có thể vô hội được ko ?
     
  7. cope_daikho Điên Từ Nhỏ

    [YOUTUBE]uoysR0Cywis[/YOUTUBE]
     
  8. thanh5301 Tửu Lượng Vô Biên

    chắc đi nhậu hết rồi. em đi làm về trể vậy?
     
  9. thanh5301 Tửu Lượng Vô Biên

    được thôi để lại thông tin đi em, để mọi người off còn liên lạc
     
  10. Bối Lạc Gia Thành Viên Bạch Kim

    girl kìa girl kìa Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
     
  11. thanh5301 Tửu Lượng Vô Biên

    lo bán mắt kính đi Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 1
     
  12. Vinh Nguyễn 5s Mobile Repair Service

    :sexy_girl:
     
  13. thanh5301 Tửu Lượng Vô Biên

    kể chuyen ma tao nghe di
     
  14. thanhkent Tửu Lượng Vô Biên

    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
     
  15. Vinh Nguyễn 5s Mobile Repair Service

    Ok , đúng 1h khuya sẽ post truyện ma cho ACE nghe Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
     
  16. Vinh Nguyễn 5s Mobile Repair Service

    TRUYỆN MA CÓ THẬT
    Bí Mật Kinh Hoàng Trong Quán Net.
    (DỰA THEO LỜI KỂ CỦA ANH TRẦN QUANG BẢO, CHỦ TIỆM NET "TORONTO" TẠI QUẬN 6).
    Vào năm 2007, lúc ấy là thời điểm mạng internet ADSL bắt đầu phổ biến, cũng là lúc game online trở nên hút khách hơn là chat vì tốc độ cao của mạng ADSL đã thay thế cho mạng rùa bò dial up.Từ

    đó nhu cầu sử dụng internet để chơi game đã khiến cho các quán net game online lúc nào cũng đông khách nếu biết chiều khách và có dàn máy tốt, việc kinh doanh INTERNET tuy không thể làm

    giàu

    nhưng chí ít nó vừa nhàn, lại hái ra khá nhiều tiền nếu so với các ngành nghề khác.Bảo lúc đó là 1 thanh niên 22 tuổi chưa có việc làm, tốt nghiệp lớp 12 thi đậu vào cao đẳng CNTT thì anh bỏ ngang



    không theo nổi chương trình học quá nhiều tạp nham trước khi bước vào chuyên ngành.Với cái bằng lớp 12 lúc đó thì bước ra đời làm ăn quả thật rất khó, nghĩ đi nghĩ lại anh quyết định xin ông bố 1

    số tiền để mở 1 quán game online, vì theo anh thì kiến thức về vi tính của mình dư sức đảm bảo cho cái quán net hoạt động ổn định, vả lại tiền bạc cũng khá dư dả.Cầm số tiền 150 triệu trong tay,

    Bảo hồ hỡi tậu ngay 20 máy vi tính cấu hình loại khá cùng 1 dàn màn hình 17 inches second hand vì theo anh cái màn hình LCD mới vừa mắc, vừa dễ bị phá hỏng. Việc kế tiếp là tìm địa điểm kinh

    doanh, theo sự giới thiệu của cậu bạn tên Hùng, Bảo đến địa chỉ 24/4 đường Quang Trung quận Gò Vấp, đập vào mắt anh là 1 ngôi nhà khá dài, nằm ở giữa đường đi trong hẻm, xung quanh là 1 bãi

    cỏ lớn, nếu không nhìn rõ cứ tưởng đây là 1 căn nhà nằm giữa đồng trống. Chủ nhà tên Hưng đã khá đứng tuổi phân bua: "Nhà này đơn sơ nhưng khá rộng, lại nằm kế đường đi trong xóm nên rất dễ

    làm ăn". Bảo cũng nhìn ra căn nhà này có giá trị hơn là bề ngoài, mỗi ngày từ con nít đến người lớn đi ngang đây không biết bao nhiêu mà kể, ai đi ngang cũng tò mò hỏi khi nào khai trương vì xung

    quanh đây không hề có 1 quán net nào. Căn nhà rộng độ 5 mét , dài khoảng hơn 3 chục mét nhưng khổ cái là chia làm 3 gian và gian ở giữa là nhỏ nhất chỉ dài khoảng 4 mét, tuy nhiên nó lại là gian

    làm Bảo không hài lòng và thấy rờn rợn nhất. Thì ra bên trong là 1 ngôi mộ, hay đúng hơn là 1 ụ đất nhô lên, bên trên là 1 tấm hình của người quá cố ghi tên là Nguyễn Thị Minh Hải 51 tuổi. Bảo nhìn

    tấm hình màu đã sờn trên mộ mà không khỏi rùng mình : hình có lẽ chụp lúc bà Hải sắp chết, hai mắt đỏ long sòng sọc nhìn vào máy chụp mà Bảo cứ tưởng đang nhìn mình, người bà cong oằn oại,

    hai tay bấu chặt vào thành giường như rất đau đớn.Bảo không dám nhìn lâu, anh quay sang hỏi ông Hưng: "Cho phép tôi hỏi 1 tí, tại sao lại chụp hình cho người chết lúc như thế này?".Ông Hưng ái

    ngại nắm chặt 2 tay xoa đi xoa lại 4,5 lần rồi mới nói bằng giọng buồn buồn: "Chị Hải là chị ba của tôi, hồi đó gia đình nghèo khó nên chị đi quét rác để kiếm sống, còn tôi thì chạy xe ôm ở đầu đường

    đây này. Chuyện đáng lẽ không có gì nhưng cách đây 5 năm trong 1 lần đi quét rác về khuya, chị bị 1 con chó đen lang thang trên đường Nguyễn Oanh cắn, khi cắn chị 2 mắt nó đỏ ngầu như muốn

    ăn tươi nuốt sống, may có cây chổi nên chị đã đánh đuổi nó đi và trở về nhà xức dầu rồi thôi. Cứ nghĩ không có gì nên chị cũng không đi chích ngừa. Không ngờ 10 ngày sau thì chị bảo đau đầu,

    thấy khó chịu ngay vết thương bị cắn dưới đùi.Ngày thứ 11 thì chị bắt đầu có cảm giác sợ nước, sợ tắm và mỗi khi uống nước thì chị lại la làng lên như hồi còn nhỏ bị ép uống thuốc đắng. Tôi đưa

    lên trạm xá thì bác sĩ lắc đầu bảo quá trễ rồi, chị bị lây bệnh dại từ con chó quỷ quái đó.Khi tôi đem chị về thì chị không đi đứng được nữa như là người bị liệt, nhưng lâu lâu thì lại lên cơn cuồng và

    co giật. Biết chị sắp chết, gia đình nghèo nên chẳng có tấm ảnh nào từ lúc trưởng thành đến giờ nên tôi nhờ bác Năm gần nhà chụp dùm 1 tấm hình để có hình làm đám tang cho chị.Khi bác Năm

    đến nơi thì chị đang lên cơn co giật và điên loạn, lâu lâu lại tru lên 1 hồi dài.Tôi vừa thương chị vừa kinh hãi, bác Năm cũng tái mặt nên yêu cầu chụp ngay rồi về, khi máy ảnh chĩa về phía chị cũng là

    lúc chị chồm lên và tru lên mấy tiếng, 2 mắt nhìn căm hờn vào cái máy ảnh và người chụp, có lẽ chị không muốn ai chụp hình chị lúc đang ghê rợn thế này.Bác Năm chụp xong thì lật đật bỏ đi nhanh

    về nhà và hẹn ngày giao hình.Cơn dại hoành hành chị đến 4 giờ sáng hôm sau thì chị qua đời, tôi còn nhớ trước lúc chị qua đời chị tru lên một hồi rất dài, hai tay đưa thẳng về phía tôi, 2 con mắt đỏ

    ngầu nhìn thẳng vào tôi 1 cách căm hờn, tôi cũng không hiểu tại sao lại như thế nhưng tôi rất sợ, tôi lùi về phía cửa.Tiếng tru làm mọi người trong xóm giật mình, khi họ chạy sang thì chị tôi đã chết,

    người khô quắc vì thiếu nước,10 ngón tay gầy và nhọn như muốn bấu víu vào ai nhưng chưa kịp, khi tắm rửa cho cái xác thì cô Xuân hàng xóm phát hiện 10 đầu ngón tay chị tôi rỉ máu liên tục không

    ngừng. Quá sợ hãi và không muốn để lâu nên tôi yêu cầu cho vào quan tài sớm, vì tiền bạc không có nên tôi yêu cầu chôn chị ngay tại nhà để giảm chi phí vì đất nhà tôi khá rộng, tôi lại có thể trông

    nom mộ thường xuyên.Từ đó đến nay đã 5 năm rồi ngôi mộ vẫn ở đây.Có lẽ nhờ chị tôi phù hộ nên tôi lấy được người vợ cũng có chút ít gia sản cha mẹ để lại, cô ấy thì sợ ngôi mộ nên bắt tôi về ở

    chung bên nhà của cha mẹ.Do vậy mà tôi muốn cho mướn căn nhà này để kiếm thêm". Bảo nghe câu chuyện dài trên mà đầu óc cứ suy nghĩ lang man, tưởng như là anh đang chứng kiến cảnh

    người chị ba của ông Hưng đang tuyệt vọng cào cấu và tru lên như cố gắng gọi thần chết đến đón sớm cho đỡ đau khổ, cuộc đời thật là không công bằng,người đã nghèo khổ, lại làm cái nghề bị

    xem là tận cùng xã hội, vậy mà nghịch cảnh vẫn không buông tha đến nổi chết trong đau đớn vẫy vùng. Dù có chút sợ hãi khi nghe câu chuyện ghê rợn trên nhưng Bảo cho rằng chuyện đã lâu rồi,

    ông Hưng vẫn sống bình thường trong căn nhà thì đâu có gì mà lại sợ, vả lại khi thằng Hùng dẫn đến nó đã bảo ông chủ nhà ra giá là 2 triệu còn thương lượng."Nhà rộng mà rẻ như thế thì có ma

    cũng mướn", Bảo thầm nghĩ.Mọi chuyện cuối cùng cũng xong, giấy phép kinh doanh, thuế....nhờ có ông già quen biết nên chỉ vài ngày là Bảo đã hoàn thành, chỉ chờ ngày khai trương.Đêm trước

    ngày khai trương, Bảo đã mướn Long, thằng bạn cùng xóm sang giúp coi tiệm net và trả lương 1,2 triệu/tháng.Hai anh em bàn tính ngủ tại tiệm cho đến sáng hôm sau để khai trương nên không về

    nhà. Đêm đó trời mưa rất to, Bảo đang thiu thiu ngủ thì bật dậy vì mắc tiểu, cầu tiêu nằm ở gian cuối, vì vậy mỗi khi đang sửa sang phòng máy chờ ngày khai trương mà mắc tiểu thì Bảo cũng rất

    ngán khi phải đi ngang qua gian giữa nên anh thường nín tiểu đến khi về nhà.Nhưng hôm nay anh phải ngủ đến sáng, không thể nín được, Bảo đành cố gắng vén màn bước qua gian giữa, vừa bước

    qua thì anh thở phào nhẹ nhõm vì thằng Long đang kê ghế bố ngủ trong gian giữa, nó đắp mền kín mặt ko biết vì sợ hay vì lạnh nhưng Bảo nghĩ nó sợ lạnh vì từ nhỏ nó đã nổi tiếng là gan dạ không

    biết sợ ma quỷ. Cuộc đời có nhiều chuyện kỳ lạ, cái mình cho là đáng sợ thì lại không sợ, cái mình cần đến thì lại đáng sợ.Bảo bước vào gian cuối để đến phòng vệ sinh thì tâm trí anh lại nổi lên

    những ý nghĩ ma quái, biết đâu bên trong nhà vệ sinh với ánh sáng mờ mờ từ cái đèn tròn vàng cũ kỹ kia, có 1 người đang nằm tru lên những tiếng ai oán.Tà không thể thắng chính, ý nghĩ sợ hãi

    cũng ko thể làm giảm nổi khó chịu nhức nhối khi phải nhịn tiểu nên Bảo cũng ráng lết từng bước vào nhà vệ sinh.May cho Bảo là từ lúc bước vào cho đến lúc bước ra cửa hoàn toàn không hề có 1

    điều gì bất thường làm Bảo phải rờn rợn cả.Bảo nhanh chân bước vào gian giữa thì thấy thằng Long đã thức dậy và đi ra gian ngoài, cái mền nó quẳng ngay trên ghế, Bảo lật đật bước ra gian ngoài

    thì thấy thằng Long người ướt đẫm, đang phơi cái áo mưa lên móc,trên bàn là 2 hộp cơm gà còn nóng hổi.Bảo hỏi: "ơ hay cái thằng này, tao đi tiểu xong mà mày mua xong hộp cơm ư?" Long than

    vãn: "Mày cứ đùa, tao phải chạy xe gần 3 cây số rồi chờ nó gần 15 phút dưới mưa mới xong 2 hộp cơm đấy, ở đó mà đi tiểu với đi cầu".Bảo giật mình hoảng hốt đánh rơi hộp cơm đang cầm trên tay

    xuống đất, nếu thằng Long đi mua cơm nãy giờ vậy người nằm trên ghế bố lúc nãy là ai?
     
  17. thanhkent Tửu Lượng Vô Biên

     
  18. MIRROR ღ♥Ñ๑†hï∩G ï∩ £๑v€♥ღ

    @Thành: ngủ đi em à
    @ Vinh: có nhiêu đó làm hoài, a nói 1 h chưa gì kể ùi ....
     
  19. thanhkent Tửu Lượng Vô Biên

    Ba Chàng Sinh Viên Trong Căn Nhà Ma

    Lúc đó tôi là một sỹ quan trẻ, giữ chức vụ đại đội phó cho một đại đội tác chiến của sư đoàn 21 bộ binh! Vào một ngày cuối mùa Thu năm 1974, tiểu đoàn tôi được lệnh tấn công vào một vị trí cố thủ của một tiểu đoàn địch trong "ngọn" Rạch Muỗi ! Sau một ngày ác chiến kịch liệt, chúng tôi vẫn chưa chiếm được mục tiêu! Đơn vị chúng tôi được lệnh rút ra ngoài "vàm" để nghỉ qua đêm, đồng thời tảI thương và đợi nhận thêm tiếp tế để sửa soạn cho cuộc tấn côngmới vào ngày hôm sau.
    Trực thăng xuống tải thương nhưng không còn chổ nên xác của một binh sỹ tử trận đành phải bỏ lại để chờ được di chuyển bằng tàu tiếp tế vào ngày mai! Thế là ngoài việc canh gác bên ngoài, chúng tôi phải cắt thêm người trông chừng cái xác chết được đặt trên bộ ván ngựa trong căn nhà lá bỏ hoang gần đó!
    Dưới ngọn đèn dầu mù mờ trên chiếc bàn vuông giữa nhà, bốn chúng tôi ngồi đánh bài Cát Tê để giết thì giờ! Tôi ngồi quay lưng lại bộ ván ngựa còn ba người kia ở vị thế có thể nhìn thấy cái tử thi !
    Đến quá nửa đêm, người ngồi đối diện tôi bổng đứng dậy nói buồn đi cầu rồi bước ra không thấy trở lại. Chừng mười lăm phút sau, người bên trái tôi cũng đứng lên nói là đi tiểu rồi mất tăm luôn
    ! Năm phút sau, người bên phải tôi cũng rời bàn nói là ra ngoài hit' thở chút không khí trong mát ngoài trời và cũng chẳng thấy tăm hơi đâu !
    Tôi ngồi chờ bọn họ trở lại, nhưng mắt tôi díu lại vì buồn ngủ ! Tôi đứng dậy mở cửa bước ra ngoài, rồi tiện tay kéo đóng cánh cửa lại.
    Ngay lúc đó tôi nghe một tiếng "BỊCH" phía trong nhà ! Hơi ngạc nhiên vì tôi là người cuối cùng ra khỏi nhà , nhưng tôi nghĩ có lẽ chiếc ba lô treo trên vách rớt xuống đất nên cứ một mạch đến cái "lều poncho" mà người "tà lọt" đã căng sẵn cho tôi. Quá buồn ngủ tôi làm một giấc tới sáng, tôi chỉ tỉnh dậy khi tiếng ồn ào của các người lính khiêng đồ tiếp tế lên từ tàu.
    Tôi đợi khi tất cả đồ tiếp liệu được khuân lên hết rồi mới gọi mấy anh lính theo tôi lên chiếc nhà lá để khiêng cái xác xuống tàu. Tôi đẩy cửa vào nhưng có vật gì cản phía trong ! Một anh lính phụ tôi đẩy mạnh cánh cửa. Tôi nhảy bật ra ngoài vì cái vật cản cái cánh cửa lại chính là cái xác chết mà chúng tôi đã đặt trên bộ ván !! Lấy lại bình tỉnh tôi la lớn:

    _ (DM) Thằng nào chơi trò này ! Tao mà biết tao đá cho lọi giò luôn ! (DM) tới người chết mà tụi mày chẳng tha nữa hả !!!


    Không một ai lên tiếng! Cuoíi cùng rồi thì cái xác cũng được mang xuống tàu chở về bệnh viện tỉnh Cần Thơ để chờ thân nhân đến lãnh về mai táng !!

    Suốt mấy tháng trời tôi vẫn để tâm theo dõi xem tên nào chơi trò nghịch ngợm đó, nhưng không sao tìm ra manh mối ! Cho đến một ngày kia, tình cờ tôi và ba người canh xác bữa đó ngồi nhậu cùng nhau trong một "quán cóc" bên đường. Sau vài xị tôi mới nhắc lại sự việc xảy ra đêm hôm đó. Lúc này người bỏ đi đầu tiên mới rụt rè lên tiếng:
    _ Tui nói thiệt với "ông thày" chứ bữa đó tui sợ muốn té đái ra quần luôn vậy đó !!
    _ Sao vậy ?! Tôi hỏi với giọng nhạc nhiên!
    _ Không biết bữa đó tui có bị hoa mắt hông! Chứ thiệt tình thì tui thấy cái xác chết dơ tay lên để tay xuống mấy lần ở trên bộ ngựa! Tui sợ quá phải nói dóc là đi cầu để trốn ra ngoài! Tui sợ bị cười là nhát nên không dám nói cho ai biết về chuyện này hết !!

    Đến đây người bỏ ra thứ nhì đằng hắng rồi lên tiếng:

    _ Tui cũng thấy y chang như vậy đó ! Lúc đầu tui nghĩ là do buồn ngủ quá nên mờ mắt. Tui thấy nó dơ tay lên bỏ tay xuống tới mấy lần lận ! Trong bụng tui niệm Phật liên hồi ! Nhưng vẫn còn run , tui phải viện cớ để chuồn ra ngoài rồi không dám trở vô nữa ! Thiệt ra tui đâu có dám ngủ đâu! Chỉ sợ nó bò ra chổ tui thì chắc chết luôn quá !
    Lúc này người thứ ba cũng phụ họa:
    _ Tui thề với Trời Phật là bữa đó tui cũng thấy rỏ ràng là nó ngồi lên rồi nằm xuống hai lần ! Tui sợ muốn đứng tim luôn! Nhưng mang tiếng là lính mà chạy ra kêu là bị ma nhát thì thiên hạ cười chết! Tui đành lủi lẹ ra ngoài luôn! Sở dĩ tui không nói cho "ông thày" biết là vì tui nghĩ ông có đạo (Thiên Chúa) nên nó không nhát ông. Nó chỉ nhát tụi tui thôi! Lúc đó tui nghĩ là nó chỉ nhát một mình tui thôi, ai dè nó nhát luôn cả hai người này nữa !! Bây giờ nghĩ lại tui vẫn thấy nổi da gà !!
    Tởn tới già luôn! Tui không bao giờ dám lãnh cái việc coi xác chết nữa đâu! Lần sau ông có đày tui đi "tiền đồn" một tháng thì cũng đành chịu thôi ! Xin "ông thày" tha cho cái việc đó đi !
    Qua lời họ tôi suy ra cái tiếng động mà tôi nghe đêm hôm đó không phải là do cái ba lô rớt xuống mà là do cái xác chết ngã xuống (khi đuổi theo tôi) vì va vào cái cánh cửa do tôi vô tình kéo đóng lại khi bước ra ! Tôi cũng rởn tóc gáy khi nghĩ việc gì đã xảy ra nếu như tôi không đóng cái cửa lại!! Có lẽ cái tử thi đó đã chụp được tôi từ phía sau lưng rồi !! Thật là hú hồn !!!


    (Chuyện này của Tam Tang. Tui lấy cho các bạn đọc dỡ buồn. Nếu được xin các bạn phân tích hoặc giải thích hiện tượng này)


    Hello,

    Phần cuối cùng làm tui hơi rợn tóc gáy một chút. Theo tui nghĩ thì có lẽ mấy người thức đêm canh buồn ngủ bị hoa mắt, hoặc họ ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, họ nghĩ là tử thi cử động cho nên nó... cử động thiệt.

    Còn phần tử thi tại sao lại đi theo người cuối cùng thì tui nghĩ chắc lúc đó có con mèo nhảy qua xác chết truyền điện vào xác chết làm xác chết đứng dậỵ Tình cờ lúc đó người cuối cùng đứng dậy đi ra ngoài, xác chết bị hút theo cử động của người nàỵ Cũng may người này tiện tay kéo cửa lại, không sẽ bị xác chết đi theo cho tới khi nó hết điện trong ngườị


    Có người đã bị chết vì người chết đứng dậy đi nàỵ Mèo nhảy qua, người chết bật đứng dậy, người canh xác chết sợ quá bỏ chạỵ Điện trong người sống hút theo người chết làm người chết... rượt theọ Chạy một hồi người sống vấp té, người chết chạy tới vướng vào rồi té đè lên ngườị Người sống kinh khủng quá, đứng tim... thành người chết luôn.


    Nhân đọc chuyện ma quái, tui xin góp ý một chuyện... có thiệt qua lời kể lại của người anh:


    Bạn của anh tui đi buôn lậu bằng xe lửa từ Sàigòn ra miền Trung, tạm gọi anh T.. Xe lửa ở VN chật chội, rất hầm, cho nên có một số người leo lên mui nằm dài ra ngủ.


    Lúc đang ngủ anh T. tự nhiên nghe tiếng gọi í ới "Tới rồi, tới rồi!". Ảnh bật ngồi dậy và va vào vách đá của đường hầm - xe lửa sửa soạn đi vào đường hầm. Bị va vào đầu, anh T. văng té xuống đất ngất xỉụ


    Người gác nơi cổng xe lửa đi kiểm tra nghe được tiếng rên rỉ của anh T.. Ông ta tới chỗ anh T. nằm, anh kể lại sự kiện và hỏi xin miếng nước. Người gác đi về nhà lấy nước uống, khi trở lại chỗ anh T. thì anh đã chết rồi!


    Người ta báo tin về gia đình. Khi anh của anh T. lên nhận xác để đem chôn, người gác cổng xe lửa kể lại rằng khúc này rất nhiều người bị chết vì... nghe tiếng gọi tới rồi đúng ngay lúc xe lửa bắt đầu đi vào đường hầm.


    Các bạn có nghĩ rằng người đã chết rồi muốn đi đầu thai, nên đánh thức người sống đang ngủ dậy để chết thế mạng không? Hm, số anh T. đáng lẽ chưa chết nếu VN kỹ thuật tân tiến chẳng hạn như có điện thoại gọi xe cấp cứu như 911 bên Mỹ vậỵ Nếu vậy thì... chẳng có chuyện kể hôm nay, phải không?
     
  20. thanhkent Tửu Lượng Vô Biên

    tinh len cm cai ngu. Thay avinh ke truyen ma ngoi doc luon Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên