Tìm kiếm bài viết theo id

Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi devilad1, 28/8/08.

ID Topic : 418012
Ngày đăng:
28/8/08 lúc 15:38
  1. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    CHƯƠNG 49

    ĐI MÃI

    Chiếc đệm trải giường trắng tinh, người y tá mặc bộ đồ trắng tinh đứng bên giường, mọi người đều cúi đầu.

    Một linh cảm đáng sợ.

    “Lâm Nhuận đâu?”

    Người y tá khẽ lắc đầu. Một phụ nữ kiều diễm đang đứng đó, khuôn mặt đẫm lệ - bà Ưng Chỉ Hoành, mẹ của Chung Lâm Nhuận,

    Không! Chắc mình đang ngủ mê. Căn buồng bệnh này sao lại giống bệnh viện số 7 được?

    “Anh Nhuận hãy tỉnh lại, anh chờ em với, chúng ta đã hẹn là…”

    “Kìa em, em lại nằm mơ à?” Khuôn mặt tươi cười của Lâm Nhuận kề ngay bên nàng.

    Tư Dao bỗng giật mình tỉnh lại, đúng là nằm mơ, giấc mơ rất gở, cô không muốn kể cho Lâm Nhuận biết.

    “Khó mà tránh được, cả ngày rãnh rỗi toàn đọc tiểu thuyết, không ngủ mê mới là lạ!” Tư Dao ngắm nhìn Lâm Nhuận, sắc mặt anh nom vẫn khá. Anh mặc âu phục chỉnh tề, chắc vừa mới hết giờ làm việc. Trông anh đầy vẻ tự tin và phấn chấn. Cô cũng thấy vui lây.

    “Nào, chúng ta xuống dưới kia đi dạo” Lâm Nhuận kéo tay Tư Dao.

    “Lâm Nhuận lạ thật, sao cứ không chịu nghe lời bác sĩ?” Bác sĩ vừa đi khỏi, bà Ưng Chỉ Hoành đã xót xa trách móc: “Con đang ốm đau thế này, không nên đi lại nhiều, đã dùng thuốc mãi đến giờ mà nhịp tim vẫn chưa ổn định…”

    “Mẹ cứ yên tâm, con không sao đâu mà!” Vừa nãy vì sợ bị bác sĩ mắng, Lâm Nhuận không kjp thay quần áo, cứ thế chui vào chăn nằm. Anh gượng tỏ ra phấn chấn, ở bên Tư Dao rất lâu, lúc này mồ hôi mới túa ra.

    “Mẹ đã mất cha con rồi, mẹ không muốn lại mất con”. Bà nhìn con trai mỗi ngày càng tiều tụy, nước mắt tuôn trào.

    “Mẹ đừng bi quan như thế, con đã kịp thời đi khám, nên tiên lượng sẽ rất khá”. Lâm Nhuận hít sâu một hơi, anh thấy ngực đau ghê gớm.

    “Tại sao con lạ cứ đóng bộ chỉnh tề để đi gặp Tư Dao? Chẳng lẽ cô bé khong biết con đang nằm ở buồng cùng một tầng à?”

    “Vẫn chưa biết ạ. Con muốn động viên Tư dao, không muốn cô ấy phải xót xa cho con, cho nên con giấu cô ấy. Tư Dao cũng như con, cần phải lạc quan; nếu cô ấy biết con cũng đang ốm dở thì chắc sẽ rầu rĩ, ảnh hưởng đến quá trình bình phục”.

    “Con thật là…con đã bị cô ấy bắt mất hồn vía rồi! Con phải giữ gìn nghỉ ngơi chứ! Chú con chắc cũng đã đến Giang Kinh, rồi sẽ vào thăm con”.

    “Cả con trai chú ấy cũng đến chứ?”

    “Tất nhiên rồi”.

    “Hay quá. Con đang có việc muốn nhờ nó”.

    “Bác sĩ Phàn phải không ạ? Em là Tư Dao – bạn gái của anh Lâm Nhuận”.
    Bác sĩ Phàn cầm ống nghe, ông hơi ngần ngừ, vẫn cảm thấy ân hận vì lần trước đã cho Tư Dao biết về bệnh tình của Lâm Nhuận. “A lô, Lâm Nhuận không có ở chỗ tôi!”

    “Vâng, em biết ạ. Em mong bác sĩ sẽ viết cho anh ấy một giấy chứng nhận gì đó, để công ty đừng cử anh ấy đi công tác nữa… Là vì thấy anh ấy nói là đang có một vụ án rất quan trọng, sẽ phải đi công tác bất cứ lúc nào”.

    “…chẳng lẽ anh ấy đã đi rồi à?”

    “Chưa đi! Nhưng anh ấy đã nhắc trước với em, nếu hôm nào anh ấy đi không vào được, tức là đã đi công tác”.

    “Anh ấy… tình trạng vẫn rất nhẹ, tuy có rối loạn nhịp tim nhưng chỉ cần đừng để bị quá sức, làm việc nhẹ nhàng thôi, thì vẫn được”.

    “Nhưng em, bác sĩ bảo phải nằm viện để theo dõi…”

    “Tình hình của cô, tôi biết, cô đã từng bị ngất”.

    “Nhưng chẳng lẽ phải chờ anh ấy bị ngất đã, thì mới là đáng kể à? E rằng sẽ quá muộn!” Tư Dao thầm trách: ông thật là vô cảm! Cô biết, muốn thuyết phục được vị bác sĩ danh tiếng này thì phải báo Lâm Nhuận đến thuyết phục.
    Chắc chắn ông ta sẽ chịu nghe.

    Nhưng, tại sao anh ấy chưa đến nhỉ?

    Máy di động reo chuông, Lâm Nhuận nhắn tin: “Anh đang đi trên đường, vài hôm nữa sẽ về”.

    Ôi, cái anh chàng này dám coi sức khỏe như trò đùa!

    Tư Dao vội gọi điện ngay cho anh, nhưng bên kia đã tắt máy. Chắc là đang ở trên máy bay.

    Một ngày sau đó, Tư Dao lại gọi điện mấy lần đều không gặp được Lâm Nhuận. Cho đến sâm sẩm tối, lại nhận được tin nhắn của anh phát lúc khá muộn, nói là đang ở Thanh Đảo, yên ổn cả, phải tiếp khách rất nhiều. Anh cho cô biết tên khách sạn và số phòng.

    Cô bèn gọi ngay đến khách sạn, đúng là tối qua Lâm Nhuận đã đến, và đặt một phòng ở đó.

    Thôi đành chờ anh ấy về, mình sẽ xạc cho một trận.

    Cô cảm thấy không khí có vẻ hơi khác thường.

    Có lẽ vì Lâm Nhuận không gọi điện, mà chỉ nhắn tin.

    Có vẻ không giống với tác phong của anh. Anh thường nói chỉ mong từng giờ từng phút được nghe giọng nói của cô kia mà.

    Cô cố tìm lý do giúp anh… có lẽ vụ án đó rất nhạy cảm, từng câu nói của anh đều bị giám sát cũng nên. (Tại bọn người đáng ghét Đắc Quảng đã làm cho cô cứ phải nghĩ ngợi lan man!)

    Quách Tử Phóng và Lịch Thu vào thăm, khiến cô càng thêm nghi ngờ. Họ vẫn cười nói như mọi lần nhưng vẻ mặt thì rất không tự nhiên. Có lẽ, vị “người nhà” Tử Phóng này đã biết thêm nhiều thông tin xấu về bệnh trạng của cô.

    “Trước khi đi công tác, anh Nhuận có nói với người sẽ đi bao lâu không?”
    Tử Phóng lắc đầu: “Tôi có hỏi, anh ấy bảo là tình hình phức tạp, khách hàng thì đông, khó mà nói trước hôm nào sẽ về”.

    “Chắc anh phải biết Lâm Nhuận đi đến vùng nào chứ?”

    “Tất nhiên. Thanh Đảo!”

    Tư Dao đã thấy hơi yên tâm: “Gọi hết cả hơi mà chẳng gặp được. Vụ việc quá bề bộn như thế, lẽ ra nên từ chối phăng mới phải! Anh ấy chẳng lo giữ sức gì cả!”

    Lịch Thu lại đeo kính lên, ánh mắt ẩn sau cặp kính, nhưng Tư Dao cảm thấy có phần là lạ, nhưng không nhận ra được là thế nào.

    Sau khi hai người đi ra, Tư Dao vẫn ngờ ngợ ánh mắt của Lịch Thu, không nhìn thấy nên chẳng rõ có điều gì lạ lùng. Hay là giác quan thứ sáu của mình…cô ngần ngừ, rồi bước ra theo, khẽ nói với y tác rằng chỉ xuống dưới đi dạo.
    Nhìn xa xa, ngoài cửa bệnh viện, thấy hai người đang đi. Lịch Thu bỗng dừng lại, cúi đầu, lấy ra một mảnh khăn giấy, lau mặt.

    Lich Thu khó hay sao?

    Tử Phóng nhè nhẹ vỗ vai Lịch Thu, nói mấy câu an ủi gì đó.

    Tư Dao chợt có một linh cảm chẳng lành.

    “Đây là Văn phòng luật sư Thiên Hoa, xin hỏi, chị muốn được luật sư nào tư vấn ạ?” Giọng cô nhân viên thường trực.

    “Luật sư Chung Lâm Nhuận. Tôi là khách cũ của anh ấy”. Tư Dao đứng ở gian nhà chính của bệnh viện, gọi di động.

    “Xin chờ một chút…rất xin lỗi chị, anh ấy đã không làm ở đây nữa”.

    “Thế ư? Anh ấy đã đi đâu? Tôi muốn liên lạc với anh ấy…”

    “Rất xin lỗi, anh ấy…đã mất…cách đây hai ngày”.

    Mọi vật trước mắt Tư Dao đều nhạt nhòa, mọi người đang vội vã ra vào cổng bệnh viện…hội tụ lại thành bốn chữ lớn đỏ tươi.

    Đau thương đến chết

    Cô chỉ nhì rõ bóng một người đang mặc áo mưa lùng thùng.

    “Mau lên, bệnh nhân bị ngất! Cấp cứu…” Một y tá đi ngang qua nhìn thấy Tư Dao ngã gục, lập tức kêu lên. Các nhân viên cấp cứu chạy đến. Người y tá ấy chết lặng.

    Tim của Tư Dao đã ngừng đập.
     
  2. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    CHƯƠNG 50

    ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT


    Năm ngày liền, lão chỉ ngủ chừng bảy tám tiếng đồng hồ, đều là ngủ gật những khi không thể nào gượng được nữa.

    Hệt như tình cảnh 25 năm về trước.

    May mà lão cũng không xa lạ với cung cách làm việc cường độ cao. Hồi làm ở Trung tâm nghiên cứu, Hoán Chi đã từng nổi tiếng là người ham công việc, thành tựu vượt trội đâu phải bỗng dưng mà có được! Nhưng làm việc gian khổ kéo dài nhiều năm cũng đã gặm nhấm sức khỏe của lão, trông lão già nua hơn những người cùng tầm tuổi. Lão mắc chứng tiểu đường và huyết áp cao, và cả bệnh trầm cảm nữa. Lão dùng thuốc suốt ngày.

    Nhưng bao năm qua lão vẫn không bận tâm, là người đã chết một lần rồi, lão đã mất cảm giác đau.

    Sống, tuy đau khổ đấy nhưng lão còn có mục đích.

    Cho đến hôm nay lão nhận ra rằng, mục đích của lão, kế hoạch của lão chỉ làm cho lão càng thêm đau khổ; và đúng và lúc này thì lão lại khôi phục cảm giác đau.

    Lão mệt rũ người, đôi mắt nhòa lệ.

    Lão đã hủy hoại sự sống của đứa con gái. Những hành vi ngu xuẩn và cực đoan. Lão cũng nhớ mình còn hủy hoại sự sống của con cái người khác – các bạn của con gái lão, các sinh viên đại học Y Giang Kinh.

    Lão dường như tuyệt vọng. Nếu vị chúa tể cai quản vũ trụ xử công bằng, thì cũng sẽ không cho con gái lão có được cơ hội.

    Có lẽ đã đến lúc mình nên nhìn vào mặt con gái.

    Mấy hôm nay, nghĩ đến Tư Dao lão mới nhận ra rằng đứa con gái rất giống lão, nhạy cảm, có trí tuệ, và nhất là nét cá tính cứng cỏi đến mức gần như cố chấp.

    Phải vào thăm con, dù là nhìn lén cũng được. Nửa năm qua đã bao phen lão bí mật theo dõi Tư Dao, nhưng đều mang tâm trạng ai oán, với ý định giết chót. Đây đúng là sự bỡn cợt của Đấng sáng tạo khi tạo ra loài người: vào lúc này lão chỉ cầu được trìu mến nhìn đứa con gái chưa bao giờ nhận lão là cha.
    Như một kẻ mất hết tri giác, lão ra khỏi phòng thí nghiệm, đi về hướng bệnh viện.

    Lão đi giữa đường đông nghẹt xe cộ, như đang đi giữa chốn không người; các tài xế bấm còi nguyền rủ, lão cũng hoàn toàn không nhận ra.

    Lão đã suy kiệt toàn thân. Chỉ còn ý niệm mạnh mẽ muốn gặp con gái, đang nâng đôi chân lão bước đi.

    Bước đến cửa chính của khu buồng bệnh, lão nhìn thấy con gái như một bông hoa héo khô, đổ sụp xuống đất.

    Lão kinh hãi đờ đẫn, rồi nghe thấy người y ta gọi to. Lão bước lại, đặt bàn tay run run lên ngực con gái.

    Trái tim non trẻ ấy đã ngừng đập.

    Tất cả đều giống như 25 năm về trước.

    Đây là vòng luân hồi lạnh lùng mà lão đã tạo ra.

    Lão cảm thấy dường như máu ở não đã rút đi hết, ngực lão bỗng đau dữ dội.

    Trong túi lão đang có thuốc.

    Nhưng lão không lấy ra.

    Trong đời, đây là lần đầu tiên lão chấp nhận số phận.
     
  3. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    VĨ THANH


    “Có thể tạm giải thích… có lẽ nên khẳng định cách giải thích này: những điều Tư Dao đã trải qua hồi thơ ấu đã cứu sống cô ấy”. Chương Vân Côn đang giải thích với Quách Tử Phóng, Lịch Thu, Trương Sinh và Điền Xuyên – họ đã như trút được gánh nặng. “Thôn quái dị vốn có tập quán “thay máu”, tức là dùng các côn trùng để hút máu bệnh nhân, họ cho rằng làm thế có thể hút hết các chất độc trong máu. Virus ‘Đau thương đến chết này’ đã tồn tại lâu dài trong thiên nhiên, các loại trùng bọ là vật trung gian truyền nhiễm. Tôi suy đoán rằng trong cơ thể lũ trùng bọ dùng để “thay máu” ấy luôn mang virus này, với số lượng cực ít. Khi người ta bị những con bọ mang ít virus ấy đốt, thì người sẽ bị nhiễm một số virus, vì thế mà sinh ra kháng thể; có lẽ đã có tác dụng tương tự như vắc-xin phòng chống dịch bệnh. Khi thật sự bị nhiễm virus dịch bệnh từ bên ngoài, kháng thể sẵn có sẽ chống lại sự xâm nhập ngoại lai. Người dân Thôn quái dị thường dùng biện pháp cho bọ đốt để phòng dịch bệnh, chắc là vì họ cũng đã quan sát thấy hiện tượng này. Hồi nhỏ Tư Dao từng bị dân thôn đó thực hiện ‘thay máu’ – có vẻ như hành hạ con người, nhưng chính cái việc làm bừa thô bạo ấy đã bảo vệ được tính mạng Tư Dao ngày nay ”.

    “Ý anh là Tư Dao không bị virus hoành hành? Cô ấy đã được chẩn đoán là viêm cơ tim kia mà?”

    “Đúng là cô ấy có bị viêm cơ tim, nhưng rõ ràng là không do virus gây ra. Nên coi đó là viêm cơ tim cấp tính, chứ không phải viêm do virus. Nguyên nhân của chứng bệnh thuộc thể này còn chưa rõ mấy, riêng với Tư Dao, có thể là do bị sợ hãi, mệt nhọc kéo dài, nên sức đề kháng giảm sút, rối loạn chức năng tim mạch, rồi dẫn đến cơ tim có phản ứng viêm. Hiện giờ cô ấy tạm thời qua cơn nguy hiểm, nhưng cơ tim bị viêm rất nặng, đã có hiện tượng sốc, ngừng đập, các bác sĩ cấp cứu đã nghĩ cô ấy khó mà qua được, may nhờ tiêm thuốc trợ tim và nhiều đợt xung điện, đã cứu vãn kịp thời”.

    Tử Phóng nghĩ ngợi, rồi nói : “Nhưng mà…. Thôn quái dị đã có cách ‘miễn dịch’ thô bạo kiểu ấy, sao dân thôn vẫn bị chết nhỉ?”

    “Chỉ dựa vào ‘vắc-xin dân dã’ thì hệ số rủi ro sẽ rất cao. Chắc gì các con bọ ấy đã mang một ít virus? Và, nếu có mang virus thì chưa chắc đã ‘cấy’ thành công và cơ thể người; và dù có ‘cấy’ được, thì mức độ tiếp nhận của từng người sẽ rất khác nhau. Điều này giải thích tại sao bà mẹ Tư Dao cũng được dân quái thôn bắt buộc ‘khử độc’, đã bị bọ đốt, mà vẫn không được ‘cấy thành công’, cho nên sau này đã bị Đậu Hoán Chi hại”.

    Mọi người đều thấy ngậm ngùi. Tử Phóng nói: “Nếu sớm biết thế này, thì nên bảo cô ấy cứ phớt lờ, khỏi phải chịu giày vò oan như vậy!”

    Vẻ mặt Vân Côn vẫn nghiêm túc: “Mấy hôm nay tôi và vài nhà khoa học trò chuyện với nhau, mọi người đều thấy hú vía: rất may, Tư Dao và các anh chị đã miệt mài tìm hiểu điều tra, không những đã làm sáng tỏ các sự việc bí ẩn mà còn ngăn chặn được một đại dịch bùng phát. Đậu Hoán Chi đã dùng virus ‘Chết đau thương’ vài chục năm mới gây bệnh một lần trên quy mô nhỏ ở quê, cải tạo tổng hợp được số lượng lớn virus; y dự định, sau khi theo dõi điều tra số ít nạn nhân kia, nắm được quy luật gây bệnh, thì sẽ phát tán trà lan vào cộng đồng người, tức là gây ra đại dịch. Loại virus mới này có khả năng tồn tại, sinh sôi thành số lượng lớn trong cơ thể. Ngoài Tư Dao coi như đã sẵn ‘vắc-xin’ trong người, thì các nạn nhân kia – gồm hai nhóm thanh niên mùa hè năm ngoái đi chơi Tân Thường Cốc, và một thanh niên Thôn quái dị từng vào hang quan tài – đều không ai thoát chết. Trong các nạn nhân, có một nam sinh viên đại học Y Giang Kinh, cô người yêu của cậu ta gần đây cũng đột tử; một nạn nhân – nữ sinh viên khác, người yêu hồi cô ta còn sống là một tiến sĩ – học tại chức, công tác tại bệnh viện trực thuộc số1, cách đây hai hôm cũng đột tử trong giờ làm việc. Đủ thấy, nếu loại virus này bị phát tán ở một thành phố lớn như Giang Kinh, thì hậu quả sẽ là không thể tưởng tượng nổi”.
    Trương Sinh hỏi: “Thì ra, vô tình, bọn tôi cũng đã làm ‘người tốt việc tốt’. Liệu bao giờ cô ấy sẽ hồi tỉnh?”

    Bác sĩ Tạ Tốn ngồi bên cạnh lắc đầu: “Các chỉ số chức năng đều tương đối ổn định, tôi cho rằng trạng thái hôn mê lúc này của cô ấy chỉ là sự tự điều chỉnh của cơ thể mà thôi. Cũng chưa rõ tình trạng sẽ kéo dài bao lâu”.

    Mọi người lao xao bàn tán. Lịch Thu vẫn nặng trĩu lo âu, bước đến bên giường, đưa tay nhẹ vuốt lên khôn mặt võ vàng của Tư Dao, khẽ nói: “Dao Dao hãy tỉnh lại đi! Rồi về nhà, chị sẽ nấu cho em các món tẩm bổ”.

    Bất chợt, một hồi chuông điện thoại di động reo vang. Tạ Tốn cau mày: “Ơ kìa, lúc nãy tôi đã dặn các vị, phòng theo dõi bệnh nhân nặng có rất nhiều thiết bị y tế, phải tắt di động kẻo sóng sẽ làm sai lệch các thông số!”

    Mọi người ngó nghiêng, xem máy của mình. Thực ra ai cũng rất nghiêm chỉnh chấp hành, máy của họ đều tắt.

    Tiếng chuông lại reo, phát ra từ trong cái tủ con ở đầu giường.

    Máy của Tư Dao.

    Tử Phóng bước đến cầm máy ra, nhìn xem. Hơi ngỡ ngàng.

    Anh khẽ đọc: “Dao Dao! Uống nước suối dưới chân vách Niết Bàn, ước một điều, thì nhất định sẽ được thỏa nguyện. Em đoán xem anh đã ước điều gì? Bây giờ thì không quan trọng nữa, vì anh đã được thỏa lòng rồi!”

    Đó là tin nhắn gửi từ máy của Chung Lâm Nhuận.

    Lịch Thu gỡ cặp kính ra, lau nước mắt giàn giụa

    Mạnh Tư Dao vẫn đang hôn mê trên giường bệnh. Mọi người đều chưa nhận ra một giọt lệ đã từ khóe mắt của cô lăn xuống, đọng lại nơi tóc mai.
     
  4. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    phù, xong òi đó, đọc xong cho mình bit ý kiến nha ^^
     
  5. SarahV Thành Viên Cấp 4

    cám ơn bạn nhìu. Đêm nay fải đọc hết mới đc Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ
     
  6. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    truyện hay nhưng ko ghê và kết thúc cũng bùn quá ah
    mình thik KAAT hơn ^^
     
  7. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    tình hình là truyện này đã đc xuất bản rùi đó bạn và hình như bản này là bản Full đó ^^
    có thể có những chú thích thì ko đc đầy đủ nên tốt nhất là mua sách đọc
    ko gì bằng mua sách có bản quyền hết, in ấn đẹp nè, đầy đủ nè
    (mình vẫn chưa mua ^^, tại hem tiền nên đọc mạng đỡ, thấy hay nên post cho mọi người cùng đọc thui ah)
    ah, sắp sửa xuất bản Ám huyệt (Huyệt tối) rồi đó bạn, cũng của Quỷ Cổ Nữ lun đó, các bạn có thể đọc tại webtretho.com hoặc tại blog của người dịch Phoebus (mới có 9 chương ah, truyện này gồm 48 chương thì phải) Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ - 5
     
  8. Silent Storm Thành Viên Cấp 4

    Truyện hay nhưng kết thúc thì theo SS thì nên để cho nhân vật Tư Dao chết luôn vì với cô sống tiếp cũng chỉ là chuỗingày đau thương đến chết thôi.
     
  9. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    nhưng Dao Dao còn có Trương Sinh mà, mình thấy anh chàng này cũng đáng yêu lắm ^^

    theo mình kết truyện nên theo 2 hướng (mình khoái kết có hậu)
    + ông Đậu Hoán Chi đưa ra thuốc giải để giúp Lâm Nhuận và Dao Dao
    hoặc
    + trg hợp LN mất, thời gian 10 năm sau, Dao Dao kết hôn với Trương Sinh, vì nếu để Lâm Nhuận còn sống thì liệu mẹ Lâm Nhuận có chấp nhận Dao Dao ko, khi cô là ng gián tiếp gây ra cái chết của chồng bà?
     
  10. trucxinh Thành Viên Bạch Kim

    Kết thúc đúng là tiểu thuyết TQ T_T. Đáng thương thật!
     
  11. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    uhm, bùn ghê Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ
     
  12. charlos Thành Viên Cấp 3

    hic, truyện hay quá, chừng nào mới post tiếp vậy bạn
     
  13. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    hơ, mình post xong hết rùi mà bạn? Kết thúc òi, kết thúc bùn vậy đó T____T
     
  14. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    hihi, đọc xong cho mình bit ý kiến với nha
     
  15. White Rose Ngoại Kì Thân Nhi ThânTồn

    Cám ơn chị , truyện rất hay ^^


    Chị cũng có post truyện "Kì án ánh trăng" trên đây đúng không , em vẫn thích truyện đó hơn
     
  16. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    Mình cũng thik KAAT hơn. Bạn đã đọc Ám huyệt chưa nè? Nghe nói sắp xuất bản, mà ko bit chính xác là khi nào, mấy chương đầu cũng khá ghê rợn đó Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ
     
  17. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    post gì nữa trời?? Đến đó là hết rồi
     
  18. shopbinhhoa Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    BẠN POST KÌ ÁN ÁNH TRĂNG ĐI BAN 5:d MÌNH NGHE BẠN NÓI CŨNG NÔN QUÁ, COI HẾT TRUYỆN NÀY RÙI :d MÀ ĐANG ĐI LÀM, NÊN MỖI NGÀY COI 1 ÍT , BẠN POST THÌ MÌNH ỦNG HỘ TÍP NÈ, CHỜ TIN NHA :d
     
  19. Quynhgiao Thành Viên Cấp 2

    Phải nói là cả 2 truyện KAAT và DTDC rất hay. Ít khi nào mình đọc được truyện hay như vậy. Cám ơn bạn. Có thể cho mình biết mua các truyện này ở đâu được không? Còn tác phẩm nào nữa không? bạn có thể giới thiệu cho mình với. Mình thích thể loại truyện trinh thám như các truyện này. Mong tin bạn
     
  20. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    mình đã post hết KAAT rùi đó bán, mà nó bị trôi mất đó
    để mình đưa lên đầu cho bạn koi nha Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ

    @Quynhgiao: hiện tại đang có truyện Ám huyệt sắp xuất bản, 9 chương đầu đã đc post tại blog của Phoebus, bạn có thể ghé xem (hoặc trang web webtretho cũng đc, ko cần log in cũng đọc đc)

    mình có đi vài nhà sách nhưng hình như 2 cuốn này hết hàng rồi thì phải, nên giờ hem bit chỉ bạn ở đâu nữa Đau thương đến chết - Quỷ Cổ Nữ - 1
    bạn có thể post trong mục Cần mua của 5giay xem sao, bit đâu có người muốn bán ^_______^
     

Tình hình diễn đàn

  1. hcumi,
  2. Anh88,
  3. 01256100000,
  4. Muatruyentranhcu,
  5. MCT,
  6. DucLe
Tổng: 650 (Thành viên: 7, Khách: 627, Robots: 16)