Tìm kiếm bài viết theo id

Khoảng lặng trong tâm hồn ...

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi Tin-Tin, 16/9/11.

ID Topic : 3839930
Ngày đăng:
16/9/11 lúc 02:09
  1. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    7/9/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    1,597


    Khoảng lặng trong tâm hồn ...


    Tô cháo cá.

    Chạp ông Công năm nào bà cũng mua hai con cá chép. Cúng lễ xong tự tay bà mang chúng ra tận bờ sông, nhẹ nhàng thả từng con xuống nước...

    Nhìn đôi cá quẫy đuôi lao vút, gương mặt bà rạng rỡ niềm vui. Về nhà bà phấn khởi khoe cùng ông nội: “Phóng sinh cá chép lao nhanh báo điềm lành, năm tới chắc cháu con yên bình, mạnh khoẻ”! Ông nội cười khe khẽ!

    Năm nay bà bị ốm suốt mấy hôm liền, mẹ thay bà mua cá tiễn ông Công... Đến bữa ăn trưa, mẹ múc dâng bà tô cháo cá nghi ngút hương thơm. Bà ngồi dậy, ngước nhìn lễ ông Công, bỗng dưng nước mắt bà tuôn rơi lã chã...




    Đôi bờ.

    Đôi bờ sông quê tôi rất gần nhau. Thuở nhỏ tắm sông hay bơi qua bơi lại. Anh hai có người yêu bên kia sông. Hẹn hò ban đêm anh tôi cởi đồ lội sang.

    Hai người ước mơ một ngày có chiếc cầu bắc qua sông để anh không phải lạnh run mỗi lần sang gặp chị. Không duyên nợ, hai người chia tay. Sau khi chị lấy chồng anh đi biền biệt.

    Mười năm sau anh trở lại làng. Anh xin địa phương cho mình được bắc cầu qua sông. Cầu xong rồi, chỉ anh qua lại một mình...
    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 1







    Lẽ đời..

    Lúc còn bé, con được cả nhà rất cưng chiều vì là con út trong nhà, lâu lâu bị mẹ mắng con lại vùng vằng, khó chịu, đôi khi còn cãi lại, lòng ước muốn mau chóng lớn lên, lấy chồng như các chị, sẽ không còn bị cha mẹ mắng nữa.

    Bây giờ con lấy chồng xa, gặp mẹ chồng khó tính, hay la, con không dám cãi nửa lời. Nghĩ về mẹ, lòng dâng trào một nỗi xót xa...

    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 2







    Gừng cay muối mặn ..

    Chú tôi đập bể tan tành tấm bảnh hiệu: “Bún bò Tâm-Hạnh”... Thím đã bỏ nhà theo một người đàn ông...

    ... Rồi chú cũng dựng lại qúan để nuôi con. Nội tôi khi mất chỉ kịp nấc lên: “Tội nghiệp thằng Sáu...”

    Ba năm sau, thím về, quỳ trước cửa mà không dám vào nhà. Đứa con ôm mẹ khóc ròng...

    Người ta thấy chú thêm chữ “Hạnh” vào sau chữ “Tâm” trên tấm bảng hiệu. Thím lại bưng bún cho khách mỗi ngày. Ba tôi thắp nhang khấn: “Má ơi! Gia đình nó sum họp rồi!...”








    Tóc má

    Ngày ấy kinh tế khó khăn, mà một mình nuôi hai con nhỏ. Chưa bao giờ tôi thấy má gội đầu bằng loại dầu gội má vẫn mua cho chị em tôi mà thường dùng xà bông tắm, có khi là bột giặt để gội đầu.

    Khi chúng tôi lớn lên, hiểu được má nhịn ăn nhịn xài lo cho chị em tôi, khi chúng tôi đã có nhiều tiền để có thể mua cho má những loại dầu gội tốt, đắt tiền thì tóc má cứng còng và bạc trắng.

    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 3









    Đợi...

    Ba mẹ lấy nhau không có tình yêu...

    Ba mẹ lấy nhau không có tình yêu. Ngày còn thơ, thức giấc nửa đêm tôi thường nghe mẹ thở dài và khóc trong đêm vắng. Mẹ đợi ba...

    Ngày tôi vào đại học cũng là lúc ba không bao giờ về nhà nữa, ông đi với người đàn bà khác. Mẹ cười buồn:

    - Mẹ không phải đợi nữa.

    Lần đầu tiên về thăm nhà tôi thảng thốt khi nhìn mắt mẹ mừng rưng rưng bao nhiêu nỗi nhớ mong chờ đợi con.

    - Mẹ ơi, cả đời mẹ phải đợi!

    - Đôi khi đợi là một hạnh phúc, con ạ!

    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 4








    Thời gian.

    Thuở ấy: Khi 18, nhóc hỏi : "Năm nay bạn bao nhiêu tuổi?" ; Nó trả lời: "Mình 22"


    Khi 25, anh hỏi : “Năm nay em bao nhiêu tuổi?” ; Nó trả lời: “Em 27”.


    Khi 30, anh hỏi : “Năm nay em bao nhiêu tuổi?” ; Nó trả lời: “em . . . 35!”.


    Khi 35, anh hỏi : “Em sinh năm bao nhiêu?” ; Nó trả lời: “Anh thử đoán xem!”.


    Khi 40, người ta hỏi: “Năm nay chị bao nhiêu tuổi?” ; Nó trả lời: “Tôi . . .40” _ trong thẹn thùng!


    ...Đến giờ nó không còn thời gian để đùa nữa rồi, ngần ấy năm là ngần ấy vui buồn...


    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 5







    Chiếc giường

    Năm ngoái ở nhà nhỏ; Ba, Mẹ, Chị và Em cùng ngủ trên một chiếc giường.

    Chật nhưng vui.

    Năm nay ở biệt thự; Chị một giường, Em một giường, Mẹ hay đi làm về khuya ngủ một giường, Ba hay đi nhậu về khuya ngủ một giường.
    Rộng mà lại buồn!...





    Mẹ...

    Nhà chỉ có một đứa con gái. Mẹ cưng như trứng mỏng. Lo từng miếng ăn giấc ngủ. Khuya không ngủ được, mẹ lui cui dưới bếp làm việc thật nhẹ, thật khẽ, sợ con thức giấc.

    Vậy mà con gái cũng nhăn nhó vì những tiếng động, khẽ khàng đó.

    Rồi con gái có chồng xa, giấc ngủ nào cũng mơ về những vườn cây, ngọn cỏ. Những miếng dưa mắm cong queo và những cái hột mít luộc nóng hổi, bùi bùi...

    Rạng sáng, chồng lục đục chuẩn bị đi làm. Trong giấc ngủ mơ màng, con gái tưởng mình đang nằm ở nhà và nghe lại âm thanh quen thuộc. Giật mình gọi: Mẹ!

    Ngoài trời, tuyết rơi dày đặc, vì mùa đông đang về...

    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 6







    Út

    Chị ba thôi học, anh hai đi phụ hồ, có út là được đi học. Nhà nghèo, thương anh chị, nó dặn lòng học tốt, mai làm có tiền, nó nuôi lại ước mơ làm hoạ sĩ, giáo viên của anh và chị.

    Thời gian trôi. Út vào đại học, rồi ra trường. Tháng lương đầu, nó chạy một mạch về, xẻ đôi số tiền vào lòng bàn tay anh chị. Bỗng nó bàng hoàng, vì đôi tay chai sần, biến dạng của anh và cặp kính dầy trên mắt chị, vì những mũi kim thêu nên cuộc đời của nó.




    Anh tôi.

    Anh gần 40 tuổi mà chưa có vợ, chị nhỏ hơn anh gần một giáp lại xinh đẹp. Ngày anh đưa chị về nhà, ai cũng mừng cho anh chỉ riêng mẹ bảo: “Con phải tính cho kỹ, mẹ thấy không yên tâm”. Anh cười nói: “Mẹ đừng lo”.

    Thôi nôi con anh được một tháng thì mẹ mất, trước khi đi mẹ chỉ dặn anh: “giữ cháu lại cho bà”. Anh cầm tay mẹ bảo: “Mẹ yên tâm”.

    Anh chị ly dị, con anh theo mẹ, anh đứng trước bàn thờ mẹ khóc chỉ nói được câu: “Con xin lỗi, mẹ ơi...”.
    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 7





    Cái mâm vuông.

    Hồi xưa, nhà nghèo, một hôm ba mang về cái mâm vuông. Ba nói nhôm của công ty dư, thấy tiếc ba đem gò lại thành cái mâm hình vuông ngộ nghĩnh.


    Bữa cơm gia đình không có nhiều thịt cá, nhưng cả nhà ngôi quây quần quanh cái mâm “đặc biệt”, nói cười vui vẻ.


    Bây giờ, nhà đã khá hơn. Nhưng ba vắng nhà liên tục, bé Út đi học cả ngày. Bữa cơm, chỉ mình mẹ ngồi lặng lẽ nhìn cái mâm vuông bị vứt sau nhà.





    Bánh đúc dừa.

    Tôi mê ăn bánh đúc bà nội nấu, rồi mẹ nấu. Mẹ mất, ba đón dì từ Nam ra.

    Ngoài giờ học tôi lang thang không thích về nhà. Dì học nấu bánh đúc mùi vì thơm ngon giống bà và mẹ nhưng có thêm những sợi dừa béo và dòn, tôi mê bánh đúc dì nấu rồi thương dì. Ba mất, một mình dì chăm sóc cho tôi ăn học. Lấy chồng, thêm hai con riêng của chồng, về ôm lưng dì khóc. Dì dỗ dành “để dì dạy con nấu bánh đúc dừa nhé”. Hiểu ý, tôi ôm dì thật chặt gọi nhỏ “Mẹ ơi...”.




    Nhà lá.

    Bà lưng còng vì một đời cấy gặt. Con cất nhà to, rộng nhưng bà chỉ quen ở căn nhà lá nhỏ kề bên. Suốt ngày bà chẳng chịu nghỉ ngơi, cứ làm đủ mọi chuyện: chặt củi, trồng rau, nhổ cỏ...

    Con mua cây mai kiểng lớn giá mấy chục triệu. Nhà lá phải dở, nhường đất trồng mai. Đêm bà ngủ trong phòng có nệm êm mà vẫn trằn trọc.

    Đợi lúc cả nhà ngủ say, bà mang gối mền xuống nhà chứa củi. Ở đó, có chiếc chõng tre đã cũ...
    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 8








    Chị tôi.

    Ba không chấp nhận cuộc hôn nhân này vì không môn đăng hộ đối. Ngày cưới của chị không thấy mặt ba. Ba cấm chị về nhà.

    ... Chị sinh Cu Tí, nó bụ bẫm, dễ thương, tấm ảnh của nó ba không muốn nhìn. Chị lén về lúc không có ba, chị sờ cái tủ, cái bàn, cầm cái chổi quét nhà, tắm cho mấy con lợn...

    Ba về, chị hốt hoảng, chạy ra sau nhà băng sang nhà hàng xóm. Cu Tí ngây thơ nói: “Chạy trốn, chạy trốn”.
    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 9








    Tiền mừng tuổi.

    Năm bảy tuổi, mẹ bảo đưa tiền mẹ cất cho...

    Năm bảy tuổi, mẹ bảo đưa tiền mẹ cất cho. Nó đếm mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn cưỡng đưa mẹ cất giùm vì trước kia không bao giờ thấy mẹ trả lời.

    Năm mười tuổi, nó lén cất hết tiền không cho mẹ biết.

    Mười tám tuổi, nó mang nỗi nhớ quê hương bước vào đại học ở tận miền trong xa xôi.

    Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương Bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên giường cầm giấy nhận tiền của mẹ mà thấy ân hận, xót xa...

    Khoảng lặng trong tâm hồn ... - 10
    ( nguồn : sưu tầm kienthucngaynay.vn )


     
  2. I'm me! Lính Bác Hồ, sợ gì?

    toàn truyện ngắn mà hay, thanks!
     
  3. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Cảm ơn bạn đã quan tâm..
     
  4. snowflakes89 Thành Viên Kim Cương

    mình nhớ con diều với cần câu cá Khoảng lặng trong tâm hồn ...
     
  5. Dj_Sonic _Trance4ever_

    tâm trạng mình lúc này cũng như vậy, cần một khoảng lặng . . . Khoảng lặng trong tâm hồn ...
     
  6. Arés Thành Viên Kim Cương

    thanks vì đã share!!
     
  7. hongduongxz Thành Viên Cấp 2

    hay, cực kỳ cảm ơn chủ thớt, cút nút thank là bấm 1000 lần rồi
     
  8. bhoangplay Thành Viên Cấp 4

    hay up cho ai chịu khó đọc, nhưng đọc rồi thì sẽ rất thú vị
     
  9. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Cảm ơn các bạn nhiều...cuộc sống bộn bề đầy những lo toan, tính toán..đôi khi, người ta cũng cần một khoảng lặng để suy ngẫm về những gì đã qua...
     
  10. hoangvietcuongvn Thành Viên Cấp 3

    Hay thật. Đôi khi chỉ cần đọc những dòng chữ ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của bạn lại thấy cả 1 hình ảnh của 1 thời con trẻ. Cám ơn bạn, cố gắng phát huy nhé !