Chiều nay đi làm về, Minh quẹo cua qua đường Pasteur tìm hiểu thử có giàn thiên lý nào ở đó không. Anh đánh vòng qua đường Hàm Nghi để có thể đi dọc hết con đường một chiều. Giống như Nam Kỳ Khởi Nghĩa, đường Pasteur có nhiều cây xanh. Nhà hàng thức ăn dinh dưỡng H20 không còn nữa, hình như nó chuyển về đường Trần Hưng Đạo mấy năm nay rồi thì phải. Mấy năm trước đi chơi Giáng Sinh về khuya, Minh và lũ bạn hay kéo vào đây ăn uống. Quán buổi tối đông hơn ban ngày và nhiều lúc người ta phải kê thêm bàn ở ngoài ngoài sân. Đại học Kiến Trúc vẫn vậy, nhiều năm rồi vẫn không thay đổi gì nhưng có vẻ sinh viên đông hơn trước. Trước cổng trường về đêm người ta hay bán hột vịt lộn và cả trứng cúc lộn nữa. Bây giờ cũng thế, mấy chàng mấy cô nàng thích ăn món này không phải ít. Vài ông nhậu nhẹt hát bài Phố đêm nghe sao mà chán. Buổi tối hay ban ngày đường Pasteur lúc nào cũng mát mẻ vì rợp bóng cây xanh. Hàng cây hai bên đường rất lớn, toàn là những cây lâu năm. Giờ này nam thanh nữ tú đi chơi chưa nhiều. Khoảng 9 giờ mới đông. Người Sài Gòn không có thói quen đi dạo nhưng lại thích đi xe máy dạo. Họ cứ chạy từ đường này đến đường khác, nói cười huyên thuyên, dĩ nhiên bỏ qua những con đường có nhiều xe tải. Minh chạy nãy giờ có thấy giàn thiên lý nào đâu. Anh đã chạy vòng đến ba lần, hết nhìn bên trái rồi nhìn bên phải. Anh đói bụng lắm rồi và cảm thấy mình dư hơi, tự nhiên đi kiếm cái không có, chắc cô bé nào trên mạng chọc ghẹo anh rồi. Minh quay lại đường Mạc Đỉnh Chi ăn cháo gà. Quán cháo nổi tiếng nằm đối diện ngân hàng Á Châu. Buổi tối không nhiều khách ăn như buổi sáng nhưng có vẻ quán làm ăn cũng khá. Tuy nhiên nó không đông đúc và ồn ào như miến gà Kỳ Đồng. Ăn xong, Minh quay trở lại đường Pasteur và đi thêm một vòng nữa. Bỗng anh chợt nghĩ không biết ngôi nhà đó có khi nào lại nằm trong hẻm. Hồi chiều tới giờ anh chỉ nhìn mấy ngôi nhà mặt tiền, và hầu như quên bẵng mấy căn nhà trong hẻm. Không hiểu sao anh quyết chí đi vào từng con hẻm một để tìm cho bằng được căn nhà có giàn thiên lý. Buổi tối đường phố đông hơn, người trẻ nhiều và ăn mặc đẹp hơn. Anh quẹo vào khu hẻm này đến khu hẻm khác, nhưng có lẽ nhờ tô cháo gà nên anh có sức sống trở lại. Sực nhớ người ta thường cúng cô hồn bằng mấy con gà, anh có cảm giác rùng mình và hồi hộp. Anh quẹo vào một con hẻm gần tiệm bán thú nhồi bông. Đập vào mắt anh là ngôi biệt thự với khoảng sân rộng và hàng rào được che chắn bởi giàn hoa thiên lý. Vài cánh hoa đang nở nên hương thơm không đậm đà lắm. Thời tiết về đêm hơi dịu mát nhưng cơn gió nhẹ cũng làm anh nổi da gà. Các hàng rào đều phủ kín bởi những giàn thiên lý. Trong sân được rải những hòn sỏi nhỏ. Phía bên trái có một chiếc xích đu. Ngôi biệt thự trông khá buồn tẻ và ánh đèn hắt ra ngoài ở tầng thứ nhất. Minh đưa tay bấm chuông nhà nhưng không thấy ai trả lời. Anh nhìn lên căn phòng có ánh đèn và chiếc màn khẽ lay động nhưng anh không thấy ai nhìn ra ngoài. Anh bấm chuông thêm một lần nữa với quyết tâm tìm hiểu thử xem, đâu có mất mát gì. Một người phụ nữ khoảng 50 tuổi trong đồ bộ cũng màu hồng ra mở cửa. Bà trông khá trẻ so với tuổi và có lẽ biết cách trang điểm nên làm tăng thêm phần trẻ trung. Bà hỏi: “Anh tìm ai?”. Minh trả lời ngay: “Dạ đây có phải nhà Trúc không ạ!”. Người phụ nữ nhìn anh chằm chằm, ánh mắt hơi bất thần, giọng nói có vẻ thay đổi: “Đúng rồi, nhưng sao anh quen biết con tôi?” … chieclarungroi Anh muốn thăm nhà tôi sao? Vậy cũng được nhưng tôi chỉ là một trong hằng hà sa số vong linh đang cần được giúp đỡ. Nếu anh nhìn thấy Sài Gòn đông người và kẹt xe như thế nào thì vong linh cũng nhiều như vậy. Ở đâu cũng có họ. Nhà tắm, phòng ngủ, công sở, trường học, bệnh viện đầy dẫy vong vinh. Thai nhi bị giết đến thế giới này nhiều lắm. Chẳng trách được, con người sống không có trách nhiệm và muốn chối bỏ núm ruột của mình. Ông Tổng thống nào đó ở Bắc Mỹ vừa lên nắm quyền không lâu đã gỡ bỏ lệnh cấm tài trợ phá thai và tài trợ nghiên cứu tế bào gốc. Hành động này làm oan hồn thai nhi thêm dày đặc. Chỉ có thực tập tình thương mới mong dân số vong linh giảm bớt, bằng không dân số tăng lên, khả năng sa mạc hoá của Địa Cầu thêm mạnh mẽ. Vong linh nhìn thấy loài người đang làm gì, nghe họ nói chuyện, biết điều họ đang suy tính. Tuy nhiên họ thường ở nơi được chôn, nơi qua đời, nơi có bài vị hoặc nơi được gọi tên. m_80 Vong linh nhiều như vậy sao? chieclarungroi Các vong linh khao khát được tu tập như nghe kinh, tham thiền, thọ trì Tam Quy và Năm giới. Sự tu tập của người thế gian sẽ tạo ra năng lượng nương tựa cho người cõi âm do cơ hội tu tập của họ nhiều hơn. Trên vũ trụ có hằng hà sa số thế giới, và ngay thời điểm này, hằng hà sa số đức Phật đang thuyết pháp và hằng hà sa số chúng sinh đang tu tập. Vong linh tiếp cận các bài thuyết pháp của đức Phật không dễ dàng như chư thiên hay loài người do nghiệp báo của họ và bị ngăn chặn bởi nghiệp lực. Vong linh không phải là người chết mà người đang sống, chỉ có điều họ đang ở một dạng khác, ở một cõi khác và mang theo năng lượng khác. Nói là khác nhưng họ đang tồn tại song song với cõi người ngay tại thế gian này và có mối liên hệ như hình với bóng. Một số người có khả năng ngoại cảm, do nghiệp duyên của họ với vong linh trước đây như họ từng nguyện cứu độ vong linh chẳng hạn. Ngoại cảm không phải khả năng thiên phú, mà là kết quả của nhân hay lời phát nguyện trong quá khứ. Nhà ngoại cảm nếu biết tu tập thì năng lượng sẽ rất mạnh và chính xác, đồng thời cứu giúp được vong linh rất nhiều nhưng nếu họ không biết tu thì sẽ hết sức nguy hiểm cho người cõi âm lẫn cõi dương. m_80 Chắc là cô chứng kiến được nhiều sự thật? chieclarungroi Đúng thế, nhiều sự thật bị thay đổi không thể tưởng tượng tựa nổi. Có người dùng từ đổi trắng thay đen và ngược lại. Người không có tội bị cho là có tội và người có tội được tha bổng. Nhưng có hai mặt của vấn đề. Một là người không có tội bị cho là có tội vì trong quá khứ xa xôi họ đã từng gây ra tình trạng không tội bị buộc tội. Hai là người không tội bị buộc tội bởi hành vi cố tình tạo nghiệp của người nắm quyền công lý. Những cảnh bất công xảy ra lan tràn khắp nơi trên thế giới nhưng phần lớn là do con người trả nghiệp, chứ không ai tạo ra cả, hơn nữa nghiệp xấu mới được hình thành không phải ít. Nếu người trả nghiệp chấp nhận hiện trạng đau khổ của mình thì họ sẽ chấm dứt nghiệp, còn họ tìm cách trả thù, bản thân sẽ tiếp tục chồng chất thêm nghiệp, trả hoài không hết. Vị hoà thượng ở ngôi chùa trên đường Lê Văn Sĩ dạy rằng hạnh nhẫn nhục rất quan trọng, vì con người có thể chấp nhận những khổ đau tưởng chừng không thể chấp nhận nổi, khi đó con người không còn sợ hãi và lên án cái gì gọi là bất công nữa, vì đau khổ vẫn mang tính công bằng của nó. m_80 Con người còn bày đủ thứ trò gì nữa? chieclarungroi Các trò yêu thương, sân hận, ganh ghét. Nhiều người ở không nên bày trò yêu thương, hết người này đến người kia nhưng chưa bao giờ biết cách yêu thương. Thậm chí có người giận hờn cho hết thì giờ, để được chú ý hay muốn chứng tỏ bản thân. Ganh ghét cũng vậy, họ xem đây là một món ăn tinh thần, thêm thắt vào những gia vị tầm thường hàng ngày và chẳng biết thỏa mãn. Hằng hà sa số dự án kinh doanh đào bới trái đất nhưng vẫn không dừng lại mà phát triển tinh vi hơn. Những gì thấy trên truyền hình, báo chí, phim ảnh nói về xã hội đen, bạo lực, bạo động, cuồng tín, hận thù… chỉ phản ánh sự thật nhỏ bé của đời sống vì tính điên loạn của con người khủng khiếp gấp ngàn triệu lần. Người cõi dương chẳng khác gì người cõi âm, có khi họ đang đồng hoá người cõi dương và người cõi âm, đến lúc nào đó người cõi dương không còn được phân biệt với người cõi âm nữa. Điều chú ý là người cõi âm sẽ sợ hãi không muốn tái sinh trở lại thành người cõi dương. m_80 Vậy tên cô là gì? chieclarungroi Nguyễn Thanh Trúc. Trong thế giới siêu hình này tôi gặp không biết bao nhiêu người, bà con dòng họ của tôi, cả những người lính chết trận trong đó có lính Việt Nam và lính Mỹ. Tôi còn gặp gỡ một số người từng làm quan lớn quan to, họ không thể siêu thoát vì nghiệp chướng quá nặng. Vong linh thầy tu cũng đầy dẫy, đơn giản có một số đầu trọc khoác áo thầy tu nhưng thực sự là giả dạng, làm nhiều chuyện bậy bạ chốn thiền môn rồi bị đày xuống cõi âm này, hơn 500 năm nay rồi. Người cõi trần xem họ là vĩ nhân nhưng ở dưới này họ chẳng khác nào con ma đói chờ phước báu của người thân rải xuống nhỏ giọt nhỏ giọt. m_80 Nghe có vẻ hoang đường quá!? chieclarungroi Chẳng có gì là hoang đường hay kinh dị. Làm đến tướng tá hay tu sĩ mà không lo tu khi chết chắc chắn sẽ bị đọa. Người làm vua thường xuyên ban hành lệnh tử hình hay phát động chiến tranh, chết chắc chắn không thể sanh về cõi trên được trừ khi có người cầu siêu hướng dẫn tu tập. Tu sĩ ăn cơm nhờ bá tánh, được thiên hạ xá chào lạy lục nếu đã không lo tu lại còn phạm giới tội còn nặng hơn người thường rất nhiều. Bản thân tôi chết trong trường hợp tâm suy nghĩ đau buồn và không có người cầu siêu cho nên cứ mãi rày đây mai đó. m_80 Bây giờ cô cảm thấy thế nào? chieclarungroi Thấy cô đơn và đói khát. Nhiều lúc muốn đến chùa nghe kinh và ăn cơm chùa nhưng không được. Chùa có quá nhiều tượng Phật và người ta đọc chú đại bi để đánh đuổi tà ma hay các vong linh, nên nhiều khi phản tác dụng. Nếu có người đọc tên tuổi của tôi hay triệu thỉnh các vong linh thì tôi đi vào dễ dàng hơn. Một khi tôi có cơ hội tu tập thì sẽ mau chóng siêu thoát hoặc trở thành cô trạng hay cậu trạng giúp ích được cho đời. Bây giờ tôi thèm được nghe một câu kinh hay một bài kệ nhưng đến cửa chùa thì có nhiều chư thiên và các vị hộ pháp túc trực, tôi khó có thể đi vào. m_80 Vậy cô chẳng ăn uống gì sao? chieclarungroi Nhiều công ty và gia đình hay cúng cô hồn, tôi sống được là nhờ những bữa cúng như vậy. Dĩ nhiên tôi chẳng ăn được gì nhiều, có chăng là nhờ tấm lòng của người cúng, nhưng họ cúng mà xin xỏ đú thứ nên có khi tôi phải đáp ứng cho họ, dĩ nhiên phải lựa chọn việc đáng làm và việc không đáng làm. Tuy vậy, không phải ngày nào người ta cũng cúng cô hồn, phần lớn cô hồn rất đói khát và ít bạn bè. Cô hồn cũng chia phe phái và hiềm khích đủ thứ nên cõi âm đầy dẫy chiến tranh không thua kém gì cõi dương. Người cõi âm có oan kết quá nặng với người cõi dương sẽ tập hợp lại tạo ra thế lực rất mạnh, động đất hay cháy rừng vì thế mà xảy ra vì năng lượng thù hận quá lớn. m_80 Nói vậy động đất xảy ra do người cõi dương có oan kết với người cõi âm? chieclarungroi Chỉ đúng một phần. Thiên tai hay bệnh dịch, kể cả khủng hoảng chính trị đều do nghiệp đời trước và hiện tại mà người cõi dương gây ra. Hằng hà sa số nghiệp xấu từ đời quá khứ đến lúc phải trả, một quốc gia phải chịu chiến chinh, chia phe phái, các đảng giành quyền lực khiến cho lòng dân không yên. Động đất là ví dụ của hình thức cộng nghiệp. Muốn không thiên tai bệnh tật, người cõi dương phải biết tu. Nếu không Địa Cầu sẽ ngày càng nóng lên, thiên tai bệnh tật triền miên và ngày loài người bị diệt vong sẽ thêm gần. Người tu vẫn phải trả nghiệp như thường. Việc tôi tự sát tức là giết hại sinh mạng chính mình khiến cho tôi trả nghiệp không biết khi nào mới xong. Hiện tại tôi đói tình thương, đói pháp và kể cả đói ăn uống nữa. m_80 Nếu đói quá có đi quậy người khác không? chieclarungroi Thỉnh thoảng nhưng không phải thường xuyên như những vong linh khác. Tôi hay đi kiếm những người đàn ông không chung thủy, lừa dối vợ con để ông ta tiêu xài phung phí tiền bạc và bệnh tật phải mang. Giống như một cách trả thù đời cho người cha kế sống không trong sạch. Nhiều lúc nghe tiếng chuông chùa mà đâm ra sợ hãi không dám đi phá người nữa. Biết là không nên đi chọc ghẹo người cõi dương nhưng biết làm sao được, người cõi dương ăn chơi sa đọa nhiều quá nên tự họ mời thiên ma ở cùng chứ có ai muốn như vậy đâu. m_80 Làm vậy thì tội lắm đấy! chieclarungroi Đời sống vong linh tẻ nhạc lắm, nếu không làm thế thì chẳng có gì vui. Muốn đi tu thì chưa có cơ hội, phải có người mời vào chùa mới vào được. Vong linh hay nhập vào các tu sĩ tu tập lơ tơ mơ khiến cho họ phạm giới và khi thoát ra thì họ trở nên hối hận. Những người còn sống có oan kết với chúng tôi thì chúng tôi tìm đến để đòi nợ. Các cặp vợ chồng hay gia đình cãi cọ nhau ngoài nghiệp xấu lẫn nhau giữa họ còn do oan kết của họ đối với vong linh. Các nước đánh nhau cũng vì thế, cộng nghiệp của cả dân tộc nên cả dân tộc phải nghèo đói. Người phước ít mới sinh vào đất nước nghèo đói, chiến tranh liên miên. Người nhiều phước sinh vào đất nước giàu có hơn nhưng chưa chắc sống ở nước giàu có thì được giàu có đâu nhé. m_80 Vậy làm thế nào cô có đủ phước báu? chieclarungroi Tôi thường hay đi vào giấc mơ người tu xin phước. Thông thường người tu có nhiều phước báu do tham thiền và tụng kinh mang lại, đồng thời tâm của họ khá sạch sẽ và không ngăn cản người khác đến xin phước. Người tu này dĩ nhiên có mối liên hệ bà con, bạn bè, đồng nghiệp hoặc người mà họ đã từng gặp tôi lúc còn sống hay từng gặp những người thân của tôi. Họ sẽ nằm mơ thấy tôi hoặc người thân của tôi. Nhờ năng lượng tu tập của họ, tôi có thể nương tựa phước báu và có cơ duyên gặp Phật Pháp hoặc tái sanh mau chóng hơn. m_80 Vậy biết đến bao giờ cô mới tái sanh? chieclarungroi Chắc còn lâu lắm. Bản thân tôi phải tu tập và trả đủ nghiệp mới nghĩ đến chuyện tái sinh lên cõi trên. Tự sát là phạm giới thứ nhất của Năm giới Cư sĩ theo đó tôi giết hại chính sinh mạng của mình. Khi còn sống tôi đã biết và thực tập điều đó nhưng có lẽ do nghiệp đã đưa đẩy tôi đến con đường tự sát. Tôi muốn thọ lại Năm giới Cư sĩ, ước gì có người chỉ dạy và hướng dẫn tôi tu tập theo. Do thiếu phước báu nên tôi hành trì giới không đúng đắn và phải bị đọa như thế này. Người tu nhiều phước báu, tôi nương nhờ vào phước báu của họ nhưng phước báu của họ không hề bị mất đi mà có khi lại tăng trưởng. m_80 Nói chuyện với cô thật thú vị nhưng chưa hẳn tôi tin những gì cô nói. Tạm biệt. (Theo sách: "Chat" với thế giới bên kia - Minh Thạnh) Xem thêm tại: http://vn.myblog.yahoo.com/sc_minhthanh
Nên có những chú thích thêm... Thế này thì rất nhiều bạn đọc ko hiểu hết ý của pro.. Mặc dù đọc thây rất ý nghĩa, thanks!
tự dưng ăn cháo gà, kiếm cái nhà có dàn thiên lý, rồi hỏi 1 chuyện 1 bà...cuối cùng kl là chat với cõi âm...giải thích đi chủ thớt
đọc thì thấy hay mà đọc câu này pó tay. Một người phụ nữ khoảng 50 tuổi trong đồ bộ cũng màu hồng ra mở cửa. Bà trông khá trẻ so với tuổi