Cháu là một cô gái mới chập chững bước vào đời, giờ cháu không biết nên chia sẻ những suy nghĩ ngây ngô trẻ con của một con nhóc 18 tuổi với ai khi mà ba mẹ cháu đã không còn chấp nhận cháu là con nữa. Dù cháu vẫn kính trọng ba mẹ, nhưng gia đình hiện giờ với một cô gái lang bạt khắp nơi như cháu chẳng khác gì địa ngục. Cháu mong sẽ có một người lắng nghe và thông cảm cho những giọt nước mắt của cháu. Ngồi viết bài này hôm nay cháu đã khóc, khóc nhiều lắm vì cháu hoang mang với những gì sắp xảy ra với cháu. Cháu là một đứa trẻ sống trong tình yêu thương từ bé, đã quen có một mái ấm, đã từng có một gia đình hạnh phúc. Nhưng ở đời ai học được chữ ngờ, cháu chỉ nghĩ rằng gia đình nhỏ bé đầm ấm của cháu sẽ tồn tại mãi nhưng nó lại chợt vỡ tan. Thiếu sự quan tâm từ gia đình, cháu cảm thấy rất lẻ loi, Cháu đã phát hiện ra một sự thật đau lòng mà cháu không bao giờ nên biết. Mẹ cháu lén quan hệ với tình nhân bên ngoài. Trong mắt một cô bé mới lớn như cháu lúc đó, mẹ cháu chẳng khác gì một ả điếm đã đánh đổi hạnh phúc gia đình đi tìm khoái lạc. Ba cháu vì rất yêu mẹ nên ông dần chìm đắm trong những cơn say triền miên. Từ một người cha mẫu mực, ông trở nên hay cáu gắt và liên tục hành hạ con cái để trút giận. Và khi cháu không còn chịu được cái cảm giác bị tra tấn mỗi ngày, cháu tỏ ra bất cần hơn, từ một đứa trẻ ngoan, gương mẫu trong học tập, cháu đã buông thả mình theo những cuộc ăn chơi, có lẽ điều duy nhất mà cháu mong mỏi lúc đó là ba mẹ cháu một ngày nào đó sẽ gặp báo ứng ra đi để cháu có được cuộc sống tự do. Cháu bỏ cả tương lai mình vào cái thế giới ảo, cháu bỏ nhà đi theo những người mà cháu cho là yêu thương cháu ngoài xã hội nhiều hơn ba mẹ cháu rất nhiều, cháu nghĩ đến cái cảnh ba mẹ cháu sẽ hối lỗi mà lo lắng đi tìm cô tiểu thư yêu quí của mình. Nhưng sự đời không như cháu mong muốn. Cuộc sống thiếu vắng cháu vẫn cứ bình thường diễn ra, cháu quá nhỏ bé để ba mẹ có thể cảm thấy mất mát một thứ gì đó quá lớn khi cháu đã đi rồi. Tổn thương trước sự hờ hững của ba mẹ, cháu lao theo những công việc mà xã hội cho là nhơ nhớp. Cháu mặc kệ, những người đàn ông cho là cháu nhơ nhớp cũng không khác gì cháu, họ chỉ hưởng lạc thú trên thân xác và nỗi đau của những cô gái như cháu. Như mọi người vẫn nói là cháu đi làm "đĩ", khi cháu chạy theo công việc bán thân xác cho những cuộc vui của khách làng chơi, dùng thủ đoạn lừa tiền và tài sản của họ. Khách có tiền, có quyền không ai không sụp đổ trước sắc đẹp của cháu, để rồi một ngày cháu nhận ra sắc đẹp của cháu là loại sắc đẹp ma quỷ có thể xóa đi lương tri, và xóa cả lớp mặt nạ che giấu bộ mặt thật của một người. Công việc bán dâm đồng theo đó giúp cháu xóa sạch những ký ức đau khổ về gia đình, mang lại cho cháu rất nhiều tiền và danh tiếng của một "hot girl". Rồi một ngày kia cháu gặp chú. Chỉ là tâm sự, tiếp rượu như mọi lần, cháu nghĩ đơn giản tàn tiệc là chẳng còn gì và cháu không hề quan tâm đến một lão già chán ngắt hơn cháu đến 17 tuổi, một lão già quá mờ nhạt nếu so với một hot girl như cháu. Nhưng đó là những suy nghĩ ban đầu khi cháu gặp chú. Lúc rụt rè ngồi bên chú, lắng nghe chú tâm sự chuyện đời, nhìn những vệt nước mắt chảy dài trên má chú, cháu chợt khóc. Chú có một người vợ và một đứa con trai lên 6, nhưng chú và vợ chú đã li dị được hơn ba năm rồi, rồi chú khoe ảnh con trai chú ấy với cháu, bé ấy dễ thương lắm. Vợ chú đã lừa dối chú đi theo người đàn ông khác cùng đứa con. Vợ thì thôi rồi, nhưng đến đứa con chú cũng không còn được ở bên cạnh, không được dạy cho con những điều mà con chưa bao giờ biết như những ông bố khác. Với cháu, ban đầu chú chỉ là một lão già nhỏ nhoi tầm thường, nhưng chú đã cho cháu thấy lại hình ảnh của người bố ngày xưa, như một cuốn phim quay chậm. Cháu ngẫm nghĩ tự trách tại sao các gia đình đang hạnh phúc lại cứ tan vỡ mà không nghĩ đến con cái họ sẽ chịu tổn thương như thế nào ? Lòng cháu bỗng dưng nảy sinh một sự đồng cảm lớn lao với đứa bé con chú, nếu có con nhất định cháu sẽ không bao giờ để nó phải chịu đau khổ. Chú đã ôm cháu vào long khi thấy cháu tư lự, cháu cảm nhận được hơi ấm của tình thương đã làm tan chảy lớp băng lạnh lẽo phủ dày trong tim sau bao nhiêu năm, và cháu đã gọi chú là anh. Từ đó, những lúc cháu buồn hay vui đều có chú để chia sẻ, cháu cũng viết nhật ký gởi cho chú để an ủi chú. Cháu và chú lúc nào cũng ở bên cạnh nhau. Lúc đầu cháu và chú đều rất vui vẻ, nhưng sau đó nhiều lúc cãi nhau cháu cảm giác chú đã không còn yêu cháu nữa. Do sự cách biệt về tuổi tác nên suy nghĩ không hợp nhau hay do chú và cháu thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Thế giới của chú là thế giới của sự mẫu mực và kính trọng mà cháu không bao giờ đặt chân vào được vì thế giới của cháu quá nhỏ bé, thế giới của sự nghèo hèn và nhơ nhớp của một quá khứ không tốt đẹp. Những lúc bên chú mà chú không còn những cái nắm tay thật chặt, chú cũng không còn an ủi cháu khi những tổn thương chú dành cho cháu quá nhiều. Khi nhìn chú chơi đùa với đứa bé trong quán cafe, ngồi trong xe mà cháu đã rơi nước mắt, những giọt nước mắt đầu tiên của một cô gái tâm tính đầy giả dối và ích kỷ. Cháu sờ lên bụng mình liệu sau này con mình ra đời anh có chơi đùa với nó như vậy không anh yêu hay anh sẽ bỏ em và con ra đi mãi mãi. Lúc đó gần đến sinh nhật con chú ấy 14/2 nên cháu giữ im lặng, im lặng về một mầm sống mới vừa hình thành trong bụng cháu, có quá sớm để cháu làm mẹ không khi cháu chỉ là một thiếu nữ mới lớn, dù đã già hơn rất nhiều so với lứa tuổi của cháu. Và khi cháu đề cập đến vấn đề cháu đã mang thai với chú. Chú nói giờ chú chỉ có một đứa con với vợ của chú ấy, chú yêu vợ chú và trọn đời này sẽ không lấy them ai khác nữa, những lời đó làm con tim vốn đã xơ xác của cháu như bị xuyên thêm ngàn nhát dao. Cháu không đòi hỏi chú sẽ cưới cháu hay việc chia tài sản với con trước của chú, nhưng chú chỉ thản nhiên nói: “Chắc gì nó đã là con chú”, tại sao cháu phải nghe một lời nhẫn tâm đến như vậy, tâm trí cháu như bị ai đó bóp nghẹt đến không thở được, cháu chỉ muốn quị xuống và mắt cháu mờ đục như bị bao phủ bởi một màn mưa lạnh đến tê tái. Ngày anh cất bước đi, em đã buông tay. Có lúc trong cơn mơ tay em như lại vươn ra giữ lấy hình bóng anh, như đã từng cố níu giữ hình bóng của ba mẹ em, để rồi nhận ra trước mắt chỉ là làn sương trắng nhòa. Đối với anh từ trước đến nay em là gì, hay chỉ là một “con điếm” ? Bạn bè cháu khuyên cháu hãy bỏ đứa con này đi, tìm một người khác yêu và quên ông ấy đi. Nhưng sao cháu làm được bây giờ, cháu thấy mình thật có lỗi với con, nhiều lúc nghĩ hay hai mẹ con cùng chết, nhưng cháu không làm được. Cháu chỉ muốn con cháu được sinh ra, dù có thể cháu không cho nó đầy đủ được mọi thứ, được một gia đình trọn vẹn nhưng giờ bảo cháu nhẫn tâm bỏ nó đi cháu lại không làm được. Vì đứa bé này là món quà cuối cùng mà chú ấy để lại cho cháu. Tình yêu của một con đĩ liệu chú có hiểu chăng ? Chú có yêu cháu nhiều hơn cháu yêu chú không? Cháu vẫn đang sống và cố gắng sửa chữa tất cả lỗi lầm vì giờ cháu còn có con cháu ở bên cạnh, cháu không còn đi một mình nữa. Có bao giờ trên đường đời, chú đã từng tự hỏi liệu trong một phút giây nào đó, một con đĩ lại có thể khóc không. Em xin lỗi vì em đã yêu anh, em xin lỗi vì em chỉ là con “đĩ”. Giọt nước mắt cuối cùng của một cô gái mại dâm dành tặng anh là chúc anh sống tốt, vui vẻ và hạnh phúc bên một người con gái khác. Còn em chưa bao giờ hết yêu anh, chưa bao giờ quên được anh. Em vẫn là em như cái tên hoang dại ngày ấy để sau này khi gặp lại anh em có thể mỉm cười.