TÌNH TRẺ… Nhớ ngày đó thương thầm cô bạn cùng lớp… suốt 5 năm cấp 2 không dám nói câu nào. Rồi lúc chia tay, lên cấp 3, bẽn lẽn viết thư kẹp ngay dưới ngăn bàn của nhỏ, bị cả lớp phát hiện, ngại gần chết. Qua cấp 3 rồi, ngày nào đến trường cũng đi thật sớm, lại có tật hay đi ra đi vào trước cửa lớp chờ cô bé đi qua đi lại, nhìn cho khỏi nhớ… … Vài lần bắt gặp ánh mắt ấy, khẽ nhìn tôi như trách móc… Mãi đến năm lớp 11 khi bạn bè phát hiện vẫn còn “khoái” nhỏ này, 14 tháng 2 tụi nó mua hoa sẵn bắt mình cầm qua đó tặng người ta… Mới đó đã hơn chục năm, ngày rời xa mái trường trung học yêu dấu. Tụi bạn vẫn hay hỏi về mối tình dấu yêu ngày xưa. Chỉ xòa cười cho qua. - Còn đâu mày ơi… 14 tháng 2 ấy, hoa bị bỏ lại ngăn bàn không đem về… (… errors… disconnected…)[video=youtube;ssIjAo73Csk]http://www.youtube.com/watch?v=ssIjAo73Csk[/video] :tire:
Cao nhân đã kg hiểu vậy Hạ nhân có thể hiểu ?! Nếu Hạ nhân kg hiểu thì chắc chắn chỉ TIỆN NHÂN mới hiểu
Cái tôi mình gọi là cái tui đc kg a ???? Há há há Sẵn đây hỏi thêm ae thích giọng cười nào của e Há há há Ặc ặc ặc Sặc sặc sặc Hô hô hô Hi gi hi Á Á Á
Nhớ hồi đó lớp 9 cũng thích nhở lớp 8, đừng gần run gần chết, không dám nói gì, rồi lên lớp 10, nhỏ đi mỹ, vẫn nhớ như in lần đầu chở nhỏ đi chơi..... H nhìn ảnh fb của nhỏ xinh quá, hồi xưa mình chọn đúng đối tượng rồi, nhưng xa mặt cách lòng rồi thì........ P/s: bác tịnh cười xàm lông quá
bác nhắc mới nhớ, còn mình hồi đó thương thầm 3 năm phổ thông , đến năm cuối tốt nghiệp, nó hẹn mình ra quán cà phê, tượng hp trong mơ đến rồi mình sẻ tỏ tình với nàng, ai ngờ ra đến nơi một anh chàng ngồi đó , nàng nói đây là người yêu của nàng , thôi rồi lượm ơi... rút kinh nghiệm nha mấy bác .yêu là phải nói , có cơ hội là thịt luôn