Tìm kiếm bài viết theo id

Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi impossible0205, 27/3/13.

ID Topic : 6540956
Ngày đăng:
27/3/13 lúc 11:11
  1. impossible0205 Banned

    Tham gia ngày:
    13/12/11
    Tuổi tham gia:
    14
    Bài viết:
    518
    Lập Topic này để kể về một số câu chuyện, thật có, giả cũng có, mà Thật hay Giả thì cũng khó mà phân biệt, chỉ là viết lên cho các bác đọc cho vui, cho màu mè vậy thôi Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
    Tham khảo thêm tại facebook: Vật Phẩm Tâm Linh

    Quả Nữ Linh Tinh


    Hơn 30.000 năm trước, Hoàng tử Vessandara là một trong những tiền kiếp của Đức Phật. Theo truyền thuyết cổ xưa của Thái Lan thì Thượng Đế - Vua Trời Indra đã tạo ra 1 khu rừng ma thuật bao quanh nơi ở của Hoàng tử và gia đình để bảo vệ họ. Khu rừng nầy có tên gọi là Himmapan .Trong khu rừng nầy, đức Indra trồng 16 cây kỳ diệu có tên gọi là Naripon.Có hai lí do để giải thích vì sao Indra tạo ra những cây nầy. Lí do đầu tiên là nhằm vào những vị Thiên thần sa ngã trước những cám dỗ tình dục,họ sẽ bị thu hút để giao hợp với những nữ tinh linh của các cây thiêng nầy. Ngay lập tức sau đó những vị thiên Thần nầy sẽ rơi vào tình trạng hôn mê và khi thức dậy họ sẽ thấy rằng quyền năng của họ đã bị mất đi hoàn toàn! Lý do thứ hai là cũng nhằm để bảo vệ người vợ của Hoàng tử không bị sự quấy nhiễu tình dục của những vị thần sa ngã nầy.

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 1


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 2


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 3


    Trái của những cây thiêng nầy có tên gọi là Nakalipon, là những quả có hình dạng như người nữ với đầy đủ cơ quan trên thân thể. Đó là chuần mực của một người phụ nữ được thu nhỏ.

    Sau khi hoa của cây Naripon nở, nó sẻ kết thành nhửng chùm trái nữ quả. Những quả hình người nầy lơ lửng trên cây và có thể múa hát, nói chuyện cười đùa! Nhưng sau 7 ngày họ sẽ chết và teo quắt lại bằng kích thước nằm gọn trong bàn tay con người. Huyền thoại kể rằng những cây Naripon sẽ thực sự biến mất khi trên thế gian nầy chẳng còn một ai tin vào giáo lí của Đức Phật nữa.


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 4


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 5


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 6

    Một số nhà sư thì nói rằng cây Naripon đến từ 1 thế giới khác!
    Nhưng có lẽ hai quả Nữ (Nakalipon) nổi tiếng nhất là của sư trụ trì Jarun ở chùa Ampawan Singburi. Qua nhửng thữ nghiệm của khoa học cho thấy chúng có tim, phổi và các cơ quan nội tạng khác …nhưng không có xương.Trong hai quả nữ nầy có 1 một quả có hình dạng như người bán nữ (Lady boy).

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 7


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 8


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 9

    Hình trên là 1 cặp trái Quả Nữ khô với chiều cao 6,5inch, có hình dạng 1 nam 1 nữ..của sư trụ trì chùa Thep sinhan. Trên lưng những quả nầy là các chữ bùa do chính tay ông viết. Ông được mọi người cho là 1 tu sĩ sống trong rừng phía Đông Bắc Thái và đã đạt đến trạng thái thần thông trong thiền giới của ông. Trong 1 chuyến đi du phương ông đã dùng thần thông lực của mình để triệu tập các Quả Nữ dưới một gốc cây thiêng Naripon nằm sâu trong rừng già.Những Quả Nữ nầy có thể hiện thực các yêu cầu như thu hút của cải trong kinh doanh và bảo vệ nhà -xưởng-cửa hàng.Nhưng cần phải cúng thí gạo,trái cây và nuớc uống thường xuyên cho các quả nữ.

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 10

    Một trong những người khách đã thỉnh Quả Nữ về nhà thuật lại rằng, sau khi đem những về đến khách sạn và chúng còn nằm trong vali, họ đi tắm nhưng nghe tiếng Ti vi trong phòng khách đã được bật lên. Họ ra kiểm tra và không thấy 1 ai cả! Sau đó vị khách nầy về nhà tại Singapore ,lấy Quả Nũ ra khỏi vali thì đột nhiên Tivi được mở lên ngay trước mắt họ ! Họ rất là sốc nhưng cũng nhanh chóng hiểu là báo hiệu của Quả nử cho biết là chúng hiện đang có mặt tại đây!
    Để tìm hiểu rõ ràng hơn về cây thiêng Naripon-tiếng Pali là Makkaliphala-và những Quả Nữ tinh linh từ có xuất xứ từ đâu, chúng ta phải lần về câu chuyện tiền kiếp của Đức Phật.Vessantara Jataka là tựa đề về chuyển kiếp Bồ tát, thân cuối cùng của Đức Phật.vCâu chuyện nầy kể rằng trong kiếp quá khứ rất lâu về trước,vào thời kì hiện pháp của Đức Phật Vipassi,có một phụ nữ đức hạnh tên là Phussati chuyên cung cấp lõi cây gỗ thơm đàn hương cho đức Phật. Sau 1 lần cúng dường cô đã phát nguyện được làm mẹ của 1 vị Phật trong tương lai,lời phát nguyện nầy đã được đức phật Vipassi thọ ký cho cô để thành sự thật trong tương lai.

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 11

    Sau khi đã nhận phúc lành nầy, về sau cô từ trần và được hiện thân trên cõi trời Tavatimsa, là Hoàng hậu của Vua trời Indra.Vua trời Indra biết được phát nguyện của cô trong tiền kiếp nên khi tuổi thọ của cô trên cõi trời sắp kết thúc…Indra lại ban cho cô mười điều phúc lành khác trong tương lai.Vì vậy nên Phussati từ cõi trời đầu thai xuống trần gian lúc nào cũng ở trong danh phận người phụ nử dòng dõi cao quí và luôn có chung cái tên là Phussati. Cuối cùng cô trở thành hoàng hậu của Vua Sanjaya, hoàng hậu không có con cái, nên lúc đó trời Indra mời Đức Bồ Tát hiện thai trong bụng của hoàng hậu. Điều nầy nhằm đáp ứng đúng với nguyện vọng tiền kiếp xa xưa của bà. Bà sanh ra 1 hoàng tử và người nầy chính là Vessandara. Đây sẽ là kiếp cuối cùng của Đức Bồ Tát tái sinh để hoàn thiện thiền định Ba la mật của ngài.
    Sau đó khi hoàng tử cùng gia quyến (vợ là Madri, con trai là Chali ,con gái là Ganha) bị lưu đày, Indra đã sử dụng sức mạnh tâm linh của mình để tạo ra khu rừng ma thuật Himavana…là 1 địa danh cách không xa dãy Himalaya. Hơn vậy nữa, trời Indra tạo ra 16 cây thiêng Makalipon ẩn dật quanh đó.Việc đầu tiên giống như là tạo ra 1 câu đố về giáo pháp, nhắm vào các thiền sinh là chư Thiên Càn -thát -bà và những chư Thần khác định cư trong khu rừng nầy. Nếu họ không vượt qua được những cám dỗ của dục vọng , họ sẽ làm tình với những Quả nữ Makalipon xinh đẹp! Nếu họ làm vậy thì họ sẽ bị chìm vào hôn mê 4 tháng…sau đó tỉnh lại và không thể thi triển những thần thông của mình như trước! Việc thứ hai là để bảo vệ gia đình Hoàng gia của Hoàng tử, Madri là người vợ của hoàng tử sẽ tha hồ thong thả chọn hái những trái cây trong rừng mà không bị những vị thần quấy rối tình dục. Bởi vì tất cả ham muốn của các vị thần ấy đã bị các Quả nữ từ những cây thiêng thu hút !
    Quả nữ Makalipon không nở theo mùa như những cây khác, nhưng nó chỉ đơm hoa khi nào nàng Madri vào rừng hái trái cây. Khi hoa đã nở sẽ kết thành những chùm 5 trái trong 1 khúm.Trong 3 ngày thì Quả Nữ Makalipon sẽ có dấu hiệu hành kinh của 1 cô gái đã trưởng thành. Sau đó họ sẽ hát và múa cả ngày trên cây để thu hút những vị khách có tính dục về phía mình, những thiền sinh đã mất thần thông không thể bay để hái quả nhưng họ có thể chờ đến ngày thứ tư, Quả Nữ sẽ chín và rụng xuống gốc cho họ nhặt. Chu kỳ từ trổ hoa cho đến kết quả chín rơi kết thúc trong 7 ngày. Người ta cho rằng hiện nay những cây thiêng nầy vẩn còn diện diện tại khu rừng Himavana,nhưng chỉ nhửng thiền sinh với mức độ nhập vào các tầng thiền mới có thể khám phá ra chúng,và họ sẻ tiếp tục có mặt tại nơi đó đến khi nào lời dạy của đức phật hoàn toàn không còn trên thế gian.Bên cạnh đó nhửng nhà sư trong nhửng chuyến hành thiền trong rừng xác nhận rằng củng đả từng thấy nhửng cây nầy.
    Chúng ta có thể thấy hai Quả Nữ Makalipon của sư trụ trì Jarun, 2 quả khô tóp nầy là của con trai 1 vị sư trụ trì chùa Lopburi ở vùng Himavana tặng cho ông. Đây là món quà từ tay của 1vị tu sĩ hành thiền lang thang trong rừng mà nay đã qua đời. Bên cạnh đó thì 1 du tăng khác đã từng thấy 1 quả còn tươi mà ông giữ được trong 1 hang động trong vùng đồi Sigiriya thuộc Miến Điện. Ông nói rằng tại thời điểm đó Quả Nữ đã lớn lên trông như 1 cô gái 16 tuổi hoàn toàn khoả thân rất xinh đẹp! Nó có mái tóc vàng hoe và đôi mắt xanh nhạt …nhưng không phải là trông như người phương Tây. Nó có một cái nụ cuống trên đỉnh đầu tựa như trái măng cụt. Dường như nó bắt đầu phân huỷ và teo lại ngay từ lúc nó rời khỏi thân cây và khô lại.Cho chỉ còn đến bằng hình dạng bàn tay. Điều kì lạ là qua sự phát hiện của 1 bác sĩ (với sự đồng ý của sư Jarun) người ta thấy Quả Nữ vẫn có đầy đủ nội tạng như 1con người! Những Quả Nữ Makalipon nầy hiện nay còn đang được lưu giữ tại ngôi chùa Prangmuni.
    Ở Bangkok - Thái Lan, người ta cho rằng Makalipon là 1 thể loại nửa động vật và thực vật. Tên gọi Nakali hay Nari có nghĩa là hoa trái và Pon là phụ nữ. Từ Naripon cũng có thể hiểu là người phụ nữ trong bông hoa.Những nàng tiên sống trong những bông hoa.
    Truyền thống khác lại nói rằng nhửng Quả Nữ nầy được sinh ra từ xung quanh cội cây mà hoá thân thứ 10 của Đức Phật đã ngồi thiền định. Họ đã cố gắng cám dỗ Ngài trong khi Ngài ngồi dưới những tán của cây nầy mà không hề quan tâm đến thế giới bên ngoài. Đến ban đêm thì họ leo lên cây để ngủ. Về sau nầy khi ngài đã thành đạo thì họ biến thành một loại sống kí sinh vào cội cây nầy. Họ là những tinh ba của thần rừng, được tạo ra để bảo vệ những giống dược thảo quí. Nhưng họ đã nhanh chóng lớn lên và xinh đẹp để đánh lạc hướng những người đi đến quả vị thánh. Quả Nữ sẽ xuất ra 1 mùi hương thu hút những nhà tu khổ hạnh, những vị thần Càn thát bà , làm cho họ phải tìm đến và giao hợp cùng Quả Nữ.
    Một mô típ khác có xuất xứ từ Inđônêxia , nó có tên gọi là Tuyul. Đây là ảnh chụp tại In đô nê xi a,người ta ví nó như là 1 dạng bóng ma của rừng ( Hantu):

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 12

    Tại Thái Lan, In đô nê xi a và cả Mê xi cô đều có những truyền thuyết gần giống nhau và thậm chí ở cả Châu Âu. Ví dụ như ở Mê xi cô, người ta có thể tạo ra những phỏng dạng gần giống như trên nhưng nó làm phương pháp tiểu thủ công với lau, sậy và lá ngô.
    Huyền thoại Mahalipon nầy có khá nhiều người tin là có thật. Một số người đã dùng Quả Nữ Maripon để thờ ,các Pháp sư lại dùng nó để điều khiển tâm linh tác động lên các ngoại vật và sự kiện để tạo ra hiện tượng.

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 13


    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 14
    Những Quả Nữ được thờ trong các lọ dầu thơm đặc biệt

    Nhiều người tin rằng nó là thực tế vì họ đã từng trông thấy nó khi du hành xuyên qua nhiều địa phận đến Ấn độ .Mặt khác lại có người cho rằng Quả Nữ ấy thực chất chỉ là 1 giống khoai lang mọc duy nhất tại đất Lào,nó có tên là Kling kang Dong, nó được khắc tạo cho giống như hình dạng 1 phụ nữ khoả thân để nhằm làm đẹp cho truyền thuyết về văn học!
    Tóm lại,câu chuyện Quả Nữ Makalipon có thể là có thật đối với một số người,hoặc là nó chỉ là huyền thoại không hơn kém !Ta nên xem nó như 1 câu chuyện đạo đức dành cho những ai muốn thực hành thiền định. Nó chỉ ra cho ta thấy rằng vì đam mê cơ thể người phụ nữ mà hành giả có thể mất đi công phu thiền sau 1 thời gian dài huân tập.
    Và Himavana chính là tên của khu rừng thiêng vô hình có tên gần giống như Himalaya (nơi ở của tuyết)…nó vô hình với mắt của con người và không thể nào tiếp cận khám phá nó! Truyền thuyết tôn giáo Á Châu nói khu vực nầy có 84.000 đỉnh và 7 ao lớn! Đây là khu vực dưới tầng trời ,tập trung tất cả linh thú huyền thoại như Kỳ lân (Rajasri)-Kim xí điểu (Garuda) - Hồng hạc (Hongsa) và cả Naripon (Quả Nữ)……Trong thực tế, những Linh vật nầy được cho là đến từ trí tưởng tượng của các nhà Văn, học giả, nghệ sĩ với cái nhìn theo bản thảo cổ xưa mô tả. Tất cả đã kết lại thành 1 huyền thoại văn học tôn giáo sâu xa và không kém phần lãng mạn.


    Sưu Tầm​
     
  2. [h=3]Núi Cấm - P1
    Núi Cấm – một địa danh đi vào lịch sử.
    Núi Cấm – nơi chứa đựng bao huyền sử dân gian qua những câu sấm Trạng Trình, những bài sấm giảng, mật ngôn của Phật Trùm, của Sư Vãi bán khoai, của đức Bổn sư Ngô Lợi….
    Những nhà nghiên cứu lịch sử bắt gặp ở đây một chặng hành trình mở đất gắn liền với những cuộc khởi nghĩa oanh liệt chống Pháp của các vị anh hùng dân tộc.
    Những nhà nghiên cứu văn hóa bắt gặp tại nơi đây sự giao thoa của những nền văn hóa tâm linh khác nhau: văn hóa Kh’mer Nam Bộ, văn hóa Ấn Độ, văn hóa Java hòa trộn với nền văn hóa bản địa tạo nên một bản sắc đặc trưng không lẫn vào đâu được.
    Còn những bậc phong thủy sư nhìn ra được núi Cấm (Thiên Cẩm sơn) có vị trí quan trọng nhất ở vùng Bảy Núi, là linh địa ẩn tàng nguyên khí của vùng đất phía Nam này…[/h]Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh


    Thời gian trước, tôi là người tu huyền môn, cho nên sự quan tâm thiết yếu nhất vẫn là những huyền tích kì lạ đang bao phủ ngọn núi thiêng này như một màn sương mờ ảo. Đã bao lần tôi ước mơ được về Bảy Núi, niềm mong ước ấp ủ từ những ngày đầu theo học huyền thuật với thầy tôi… Mỗi lần đọc bài phụng thỉnh “ Trà Lơn ,Thất Sơn, Ông Cấm, Ông Két, Núi Sam, Núi Sập…” là một cảm giác hoài niệm mênh mang không rõ căn nguyên từ đâu ập tới choán ngợp cả tâm hồn đứa trẻ 15 tuổi. Niềm mơ ước được về núi chất chứa theo thời gian dần dần trở thành sự khát khao vô bờ bến.
    Nhưng, tôi biết điều đó là vô vọng. Bởi tuổi đi học lại nhà nghèo như tôi làm gì có tiền để về. Mà dù có tiền đi nữa cũng không thể nào đi được. Ba tôi làm cán bộ nên rất dị ứng với chuyện chùa miễu núi non… Tôi chỉ biết nén thở dài, đêm đêm trèo lên nóc nhà luyện sao rồi hướng về phía Tây Nam mà vọng bái…
    Rồi có lúc cơ duyên cũng đến.
    Nhờ đi chữa bệnh mà tôi quen được cậu Sáu, người chuyên tổ chức hành hương cho bổn đạo. Biết tôi chưa từng đi núi, cậu ngỏ lời mời tôi cùng tháp tùng một chuyến nhân dịp mùa hè. Tôi vừa mừng vừa lo lắng. Làm sao đi được! Từ trước đến giờ tôi chưa từng đi cắm trại quá hai ngày. Bây giờ đi biệt tích ba ngày ròng rã sức mấy mà ba tôi đồng ý.
    Tôi băn khoăn đem chuyện này trình với sư phụ. Thầy tôi khẽ cười:
    - Duyên con tới rồi, thầy cho con câu chú như ý này về đọc một đêm rồi nói chuyện với nội, con sẽ được đi. Nhưng, nhớ một điều, con chỉ sử dụng lần này thôi nghe. Không được lạm dụng …
    Nói xong thầy tôi kề tai tôi đọc nhỏ như vầy… như vầy…
    Tôi lẩm bẩm vài lần là thuộc lòng. Đêm đó tôi về luyện chăm bẳm có câu chú thầy tôi chỉ.
    Sáng dậy làm bánh, tôi trịnh trọng xin nội tôi. Nghe xong, bà nội tôi gật đầu cái rụp không hỏi han thêm. Má tôi nhăn nhó:
    - Nó có đi đâu nhiều ngày như vậy, rủi có chuyện gì…
    - Chuyện gì là chuyện gì? – Bà nội nạt ngang
    – Nó lớn rồi, cũng có dịp cho đi ra ngoài một chút chứ. Dạy con như vợ chồng bây làm sao nó nên người.
    Má tôi im re không dám nói thêm tiếng nào.
    Trời ơi, tôi mừng như bắt được vàng, trong bụng cứ ca vọng cổ. Bữa hôm đó ngồi làm bánh hoài đến trưa không biết mệt là gì…
    Ba đêm trước khi về núi, tôi nằm mơ thấy một chuyện kì lạ…
    Tôi đi lang thang giữa cánh đồng mênh mông nước nổi… Còn ngơ ngác chưa biết sẽ làm gì thì một ông già trạc ngoài năm mươi tuổi, tóc dài búi cao , râu ba chòm lốm đốm bạc, mặc bộ bà ba màu nâu đất bơi xuồng lại gần. Cụ nhìn tôi cười đôn hậu, ra dấu chỉ xuống chiếc xuồng. Không hiểu sao tôi riu ríu làm theo …
    Chiếc xuồng nhỏ xíu, nhẹ tâng lướt trên mặt nước không có chút gợn sóng. Nước trong veo. Bất chợt nhìn xuống, tôi giật bắn người vì có rất nhiều con vật lạ bơi nhởn nhơ. Những con vật này hình dáng kì dị chưa hề có trong sách sinh vật mà tôi được biết, không phải cá, cũng chẳng phải rắn, chẳng phải rùa. Tôi định quay sang hỏi ông già thì trước mặt tôi đổi khác – một con đường mòn đi lên núi…
    Buổi sáng thức dậy, hình ảnh trong mơ vẫn như in. Tôi nhún vai rồi lắc mạnh đầu tự nhủ: ngày tưởng – đêm mơ.
     
  3. Núi Cấm - P2 Viếng Miếu Bà Chúa Xứ

    Ngày đi núi, tôi có mặt rất sớm. Háo hức quá mà! Cậu Sáu xếp cho tôi chiếc ghế súp ngồi gần tài xế, cậu nói nhờ tôi ngồi trên sẵn chú nguyện cho chiếc xe thượng lộ bình an. Tôi biết là cậu nói khéo đấy thôi. Một chiếc ghế đi núi cũng mấy chục ngàn, tôi đi ké thì làm gì có phước mà ngồi ghế dựa. Chẳng quan trọng. Được về núi là vui rồi.
    Ngồi trước mặt tôi là một chị độ ngoài ba mươi, nghe mọi người gọi là Út Hà. Chị là bà con xa với cậu Sáu. Sau lưng tôi là anh Huỳnh, lớn hơn tôi vài tuổi, cũng thuộc dạng linh căn đang thời kì bị hành xác. Nhìn cái mặt đen thui và đôi mắt tán thần của anh là tôi biết anh không làm chủ được mình. Anh cũng lần đầu đi núi và cũng được cậu Sáu cho một chiếc ghế súp như tôi. Anh Huỳnh lầm lì ít nói, tôi vốn cũng ít giao tiếp nên cũng chẳng hỏi han bắt chuyện làm chi.
    Chặng hành trình từ Sài Gòn đến Châu Đốc kéo dài tới chiều tối mới đến. Bởi trên đường đi, bác tài xế vô tình quẹt trúng đuôi xe của một người đang chạy cùng chiều khiến anh ta loạng choạng tay lái. Thế là tức tốc, anh ta hô hoán lên rồi cùng bạn bè đuổi theo chặn đầu xe, leo lên hành hung bác tài.
    Thấy có vẻ không êm, tôi cúi đầu tụng chú xả tai.
    Quái! Hổng hiểu sao chú tụng không linh. Tôi càng đọc, cuộc thư hùng lại càng dữ dội, có người còn nổi điên xách cây lớn đập vào thùng xe rầm rầm làm mấy bà già trên xe sợ khiếp vía. Cuối cùng, cậu Sáu phải chạy xuống xin lỗi và bồi thường một số tiền không nhỏ họ mới cho xe đi.
    Đến chỗ dừng chân châm nước xe, tôi thấy bác tài nói nhỏ gì đó với cậu Sáu. Cậu vội vã gọi anh Huỳnh tới và chỉ vào xe chỗ tôi ngồi. Anh Huỳnh lập tức chạy lên xách chiếc ghế chị Út Hà ngồi đem đi rửa. Nhìn theo chiếc ghế gỗ nhỏ bị ướt, tôi liền vỡ lẽ - chị Út Hà đang tới tháng.
    Người đi xe đò liên tỉnh rất tin chuyện tâm linh, cho nên phía đầu xe họ thường đặt tượng Phật Quan Âm đã tơm phép để thờ phượng, đốt nhang. Bây giờ chỗ thờ phượng bị uế tạp, việc xui kéo đến cũng là điều dễ hiểu. Lúc này tôi mới hiểu tại sao mấy câu chú xả tai của tôi chẳng phát huy được chút gì…
    Mặc dù trời đã chạng vạng, khu vực miếu Bà vẫn đông đúc nhộn nhịp như chợ Tết. Miếu Bà trang nghiêm sừng sững với hàng đèn sáng trưng, nhìn lên trên nóc miếu, khói nhang và khói vàng mã bay lên mờ ảo.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh


    Nhắc đến truyền thuyết về ngôi miếu nổi tiếng này, truyện xưa kể lại rằng: Những năm 1820 - 1825, Quân Xiêm thường sang nước ta quấy nhiễu, cướp bóc. Mỗi khi giặc đến, người dân quanh vùng lại phải bồng bế nhau chốn chạy lên núi lánh nạn. Có lần quân giặc đuổi theo lên đến đỉnh núi Sam thì gặp tượng Bà. Chúng hì hục cậy ra, lấy dây buộc lại dùng đòn khiêng xuống núi để mang về xứ. Nhưng khi bọn chúng mới khiêng đi được một đoạn đường ngắn, lạ thay tượng Bà bỗng dưng nặng trĩu không thể nào nhấc lên được nữa. Khi đó, một tên trong bọn tức giận đập vào cốt tượng làm gãy một phần cánh tay bên trái và ngay tức khắc hắn bị Bà vật té sùi bọt mép giãy dụa như heo bị chọc tiết. Bọn còn lại hoảng hốt lạy như tế sao rồi kéo nhau chạy mất.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 1


    Thời gian sau, Bà thường hiện về xưng là Bà Chúa Xứ, dạy dân làng khiêng xuống núi lập miếu thờ cúng. Bà sẽ phù hộ cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, tránh được giặc cướp quấy phá, thoát khỏi dịch bệnh hoành hành. Thấy vậy, dân làng họp nhau lên núi khiêng tượng về thờ cúng. Nhưng lạ thay, dù mấy chục thanh niên trai tráng hò nhau gắng sức vẫn không lay chuyến nổi tượng Bà. Trong lúc mọi người đang rất thất vọng, có ý định bỏ dở thì một cô gái trong làng bỗng dưng lên đồng cho biết : "Bà chỉ cần 9 cô gái đồng trinh lên khiêng". Dân làng làm theo lời dạy ấy và qủa đúng thật 9 cô gái đồng trinh khiêng tượng Bà đi xuống một cách nhẹ nhàng.


    Bỗng nhiên khi đi đến chân núi thì tượng Bà trở nên nặng, không thể khiêng nổi thêm một bước nào nữa. Khi đó mọi người đã hiểu rằng, Bà đã chọn nơi đây để an vị nên đã không cố gắng di chuyển đi nữa mà lập miếu thờ cúng chỗ đó…


    …Mặc dù đã trễ, đoàn chúng tôi cũng xin phép được Ban Trị sự vào hành lễ. Cậu Sáu vốn có năng khiếu ngoại giao. Mọi chuyện qua tay cậu là êm thắm vô cùng. Lúc này đang mùa vía Bà, người ta chen nhau bái tế, đến giờ đoàn tôi làm lễ mà vẫn còn nhiều người ôm heo vào cúng. Thiệt tình, nhìn cái cảnh người ta ùn ùn chen chúc nhau vào lễ bà trông chẳng khác gì cảnh mua vé xe ngày Tết. Từng con heo quay đỏ khé được đội vào làm lễ thật trang trọng. Trong khoảng một giờ, tôi đếm có trên mười con được bưng vào. Nghe nói, những người cúng heo đa phần đều là dân làm ăn, buôn chuyến hoặc dân đánh đề. Họ đến lễ bà cầu xin bà phù hộ cho những chuyến buôn của họ trót lọt, qua mặt được quản lí thị trường. Cũng có người đến vay lộc làm ăn, bây giờ đến lúc trả nợ và vay thêm lộc khác. Có người trúng số đề nên thuê hẳn một chiếc xe với dàn đồ lễ trang trọng đến tạ ơn. Lễ xong, họ đi về ngay trong đêm đó.Cứ như thế mà người ta nối đuôi nhau rồng rắn chờ đến lượt mình vào dâng lễ. Mấy con heo quay vừa đặt xuống, nhang chỉ vừa cắm vào chiếc lư khổng lồ phía trước điện thờ, người chưa kịp khấn xong thì bị xua đi cho kẻ khác vào dâng tiếp.
    Tôi quay sang hỏi một dì thường đi núi chung đoàn:
    - Dì nè! Họ cúng cả con heo bự chảng như vậy, lấy gì mà ăn hết ?
    - Ít người ăn lắm con ơi.
    - Vậy là sao vậy dì?
    - Họ đem ra ngoài trước bán lại cho lò heo. Rồi lò heo đem vô hôm sau làm nóng lại đem bán tiếp cho mấy người khác.
    - Trời đất! Một con heo đem cúng bà mấy bận luôn hả?
    - Chứ sao! Bởi vậy, dì không bao giờ mua heo ở đây cúng. Muốn gì, mua sẵn rồi chở từ Sài Gòn xuống luôn.
    Tôi bỗng chạnh lòng: “Tội thay, người ta vì tiền mà sẵn sàng lừa gạt lòng tin của kẻ khác. Họ lừa con người chứ làm sao mà lừa thần thánh cho được. Tại sao Bà Chúa Xứ linh hiển đến thế mà không trừng trị mấy tên lường gạt bất nhân ấy vậy kìa!”
    Điều này cứ là tôi trăn trở mãi không đáp án. Về sau được gặp sư ông, tôi mạnh dạn bày tỏ:
    - Thưa thầy (tôi vẫn thường gọi sư ông là thầy), bà Chúa Xứ là địa linh một cõi. Vậy tại sao bà không thưởng thiện phạt ác mà lại đi độ cho kẻ buôn lậu, làm ăn phi pháp hoặc những người cờ bạc, đánh đề là sao ạ? Còn mấy tên lừa gạt sống quanh đó nữa, sao bà không vật hết cho rồi để không còn kẻ nào dám buôn thần bán thánh nữa.
    - Sao con biết do bà Chúa Xứ độ? – Sư ông cười hỏi lại.
    - Dạ, con thấy họ đi tạ ơn đông ken luôn. Nếu không độ lấy gì họ giàu có mà mua heo cúng trả lễ chứ!


    Sư ông nhìn tôi lắc đầu:
    - Con nói trật lất rồi. Tất cả là do nhân quả hết.
    - Nhân quả gì kì vậy thầy. Kẻ giàu làm ác tiếp tục giàu, người nghèo làm việc thiện càng gặp nhiều xui xẻo.
    - Đó là do cái nhân đời trước còn lại họ chưa hưởng hết, còn cái quả đời này chưa đến lúc chín muồi. Nhân quả thường hằng, chẳng qua là sự chưa tới đó thôi.
    - Thiệt tình là con rối quá thầy ơi!
    - Tại con không tin nhân quả.
    Bài học của sư ông đến già tôi mới hiểu phần nào.
    Xin trở lại câu chuyện dang dở...
    Một đêm ngủ lại ở miếu bà Chúa Xứ, tôi trằn trọc không ngủ được.
    Cậu Sáu liên hệ cho đoàn chúng tôi ở trong một phòng lớn phía trái chánh điện. Thật tình là tôi không có cảm nhận được chút ân điển nào của bà Chúa Xứ. Từ lúc hành lễ cho đến lúc nghỉ ngơi, tôi chỉ thấy tràn ngập nhiều luồng điển tạp từ những người đi trong đoàn và các đoàn khác chung phòng. Khoảng mười giờ đêm, họ bắt đầu quây nhóm lại với nhau. Chỗ thì nói thơ, nói kệ. Chỗ thì xem bói, soi căn. Người khác thì ợ ngáp rồi nhảy múa ngả nghiêng quay cuồng trong tiếng vỗ tay cổ vũ của những người cùng hội.
    Tôi cũng cố kéo chân ngồi tịnh. Nhưng ngột ngạt quá khiến tôi ngồi không yên, đành ngả lưng chợp mắt một chút. Văng vẳng nghe bên kia một giọng nữ cất lên lảnh lót như hát tuồng: “ Ta là Diêu Trì Kim Mẫu đây, các con có nghe không?”. Một người phụ nữ trạc sáu mươi nghe vậy liền cười ngất:
    - Diêu Trì Kim mẫu hả? Hổng biết phải mẫu thiệt hôn. Để tui xin keo cái coi.
    Nói xong, bà ta quay sang lấy đôi dép lào dấu dưới chiếu chắp lại rồi tung lên như người ta đang xin keo. Đôi dép lật ngửa.
    - Rồi, xin keo hổng phải. Mẫu này chắc là đồ giả - Bà ta la to.
    Nhiều người cất tiếng cười phụ họa. Vài tiếng chửi bóng gió từ phía vòng tròn của người đàn bà xưng mẫu vang lên.
    Chán ngắt. Tôi nằm quay mặt vào trong vách cố niệm Phật cho đến khi vào giấc ngủ chập chờn...
    Sáng sớm, đoàn người vội vã ăn sáng rồi nhanh chóng lên đường. Tôi chỉ kịp mua một ổ bánh mì không đem lên gặm đỡ trên xe. Xe lăn bánh đưa đoàn hành hương chúng tôi thẳng tiến vào núi Cấm. Càng rời xa miếu Bà, cảnh vật càng hoang vắng, quạnh hiu. Nhưng, trong lòng tôi lại cảm thấy một niềm vui vô căn phát khởi. Cứ như là mình sắp được về nhà vậy...
    Xe dừng lại ở bên ngoài. Đoàn chúng tôi phải đi bộ thêm một quãng vào chân núi. Đến nơi, tôi ngỡ ngàng đến lặng người... Con đường mòn lên núi giống y chang con đường tôi thấy trong mơ.
     
  4. xTrance Thành Viên Cấp 5

    Típ đi bác chủ :smile:
     
  5. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Đọc cũng hay, còn thì post thêm nha bác ^_^.
     
  6. diehard82 Thành Viên Bạch Kim

    Dài quá,oánh dấu từ từ đọc
     
  7. thegioinhot*com Thành Viên Kim Cương

    dài quá ngán đọc, ai đọc tóm tắt dùm e đi Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
     
  8. nickydance Thành Viên Cấp 4

    Tiếp đi bạn rất thích những truyện tâm linh
     
  9. tunguyen0147 Thành Viên Cấp 4

    chưa đọc hết hii. đánh dấu để đó. thank chủ top đã có lòng pos bài, ae ngồi đọc còn than mệt hiz. chủ top ngồi bấm từng chử hiz...... thank chủ top
     
  10. Núi Cấm - P3 Vồ Thiên Tuế

    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
    Trèo lên được đến Vồ Thiên Tuế là ai nấy mệt lả người. Tội nghiệp mấy bà già, đi thở hồng hộc mà miệng vẫn tự động viên mình: “Mô Phật, Khỏe quá! Mô Phật, Khỏe quá!”. Tôi vốn thanh niên, sức khỏe dồi dào, vậy mà leo từ gộp đá này sang gộp đá khác một hơi hai bắp đùi tôi cứng đơ, mỏi nhừ. Hồi xưa, nghe thầy tôi kể các vị tiền bối tu trên này, muốn lấy nước phải đi gần nửa quảng đường núi. Khó khăn đến kinh dị. Nghĩ vậy thôi, tôi đã lắc đầu le lưỡi thán phục công hạnh của những bậc tiền bối ở đây... Ngôi am lá do hai sư cô cất trên vồ đón chúng tôi bằng mùi nhang trầm thoang thoảng với tiếng chuông thanh thoát giữa núi rừng. Nhìn ngôi thảo am đơn sơ với pho tượng đức Phật Thích Ca ngồi thiền định, tôi nghe lòng thanh thản lâng lâng. “Giá mà được ở đây lâu thì hay biết mấy” – Tôi thầm mơ ước.
    Vồ Thiên Tuế, một trong năm non của hệ thống núi Cấm khi tôi lên vẫn còn xanh um những bụi thiên tuế cao khỏi đầu người. Nghe nói có cây đã già hơn trăm tuổi. Khi nghe tôi hỏi về sự tích cái tên vồ Thiên Tuế, sư cô lớn tuổi giải thích: “Có hai giả thuyết giải thích về sự ra đời của địa danh này lận cậu à. Giả thuyết thứ nhất cho rằng do nơi đây này từng được vua Gia Long đặt đại bản doanh trong những lần lẫn tránh sự truy đuổi của quân Tây Sơn. Vì vậy, để đảm bảo an toàn cho nhà vua, lúc đó người ta gọi “trại” là vồ thiên tuế ở, về sau nói gọn lại thành vồ Thiên Tuế. Giả thuyết thứ hai cho rằng do nơi đây ngày xưa mọc toàn cây thiên tuế, từ đó mà thành tên”.
    - Giả thiết nào đúng hơn vậy cô?
    - Tui thấy cái nào cũng đúng. Ở trên đây còn lưu lại dấu tích chiếc ghế đá ngày xưa vua Gia Long ngồi và giếng nước được tạo nên từ lưỡi kiếm của vua.
    Nói đoạn, cô dẫn tôi ra phía ngoài xem giếng nước. Nhiều người trong đoàn khách hành hương tò mò cũng vội đi theo. Đến một gò đá cao, cô chỉ:
    - Đó, giếng nước của vua.
    Gọi là giếng chứ thật ra chỉ là một khe nước chiều dài khoảng hơn 1 mét nằm giữa hai tảng đá lớn. Miệng khe nước có hình thoi, bén hai đầu. Nhìn giống như dạng một lưỡi gươm khổng lồ cắm xuống mà tạo thành. Sư cô kể tiếp:
    - Ngày trước, vua Gia Long bị Tây Sơn rượt đuổi phải rút lên đây lẩn trốn. Không có nước uống, binh sĩ mệt lả. Nhà vua cầu khấn với trời, nếu ngài có chân mệnh thiên tử thì xin trời ban cho nước uống. Khấn xong nhà vua cắm mạnh lưỡi gươm xuống khe đá, khi rút lên thì bất ngờ một mạch nước trào ra. Nhờ vậy mà quân lính mới qua cơn nguy hiểm...
    Mấy bà già đi chung xuýt xoa tán thưởng:
    - Trời đất! Ngộ quá hén. Vậy mà đó giờ mình đi núi cứ đi, có biết gì đâu.
    Nhiều người thành tâm cúi xuống vốc nước rửa mặt rồi trầm trồ khen nước mát. Tôi cũng bắt chước làm theo. Quả thật, nước giếng trời ban vừa mát lạnh vừa ngọt đến lạ lùng.


     
  11. Núi Cấm - P4 Vồ Ong Bướm
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
    Tiếp tục lên đường, trèo qua mấy dải rừng, chúng tôi đến được Vồ Ong Bướm. Nhìn vồ đá nhô ra, ở đó đặt một bệ thờ khói nhang nghi ngút. Tôi tò mò hỏi cậu Sáu:
    - Hồi xưa ở đây chắc ong bướm tụ về nhiều lắm sao mà người ta gọi là vồ Ong Bướm vậy cậu?
    Cậu Sáu lắc đầu. Lúc ngồi nghỉ, cậu tranh thủ lấy trong túi đeo ra một bình thủy nhỏ, vừa rót nước trà nóng trong bình ra chiếc tách nhỏ mang theo, cậu vừa kể cho chúng tôi nghe sự tích vồ Ong Bướm.
    Vào năm Quý Mão (1843), do sự xúi giục và hỗ trợ của Xiêm La, một đạo quân Chân Lạp do hai tướng là Vôi và Bướm chỉ huy sang cướp phá vùng Láng Cháy (An Giang) giết hại, cướp phá lương dân. Được tin cấp báo, lúc bấy giờ quản cơ Trần Văn Thành đang đóng quân ở phía nam núi Cô Tô lập tức mang quân đến dẹp.
    Hôm ấy, trời đổ mưa như thác, nên từ Cô Tô đến Xà Tôn (Tri Tôn) đường trơn như đổ mỡ, thỉnh thoảng gồ ghề, binh sĩ phải trèo qua rất vất vả. Lúc đến Cây mè, thỉnh lình quân Chân Lạp ào ra chặn đánh rất dữ. Trong cơn nguy cấp, Trần Văn Thành tuyền lịnh thoái binh để xoay thế trận. Quân Chân Lạp tưởng thắng trận rượt nà theo liền bị một toán phục binh của ta bất ngờ chặn đánh. Không đường rút, quân Chân Lạp nhảy bừa xuống hào mà chạy, thừa thắng, quân ta hai mặt áp lại đánh rất hăng.
    Xong quản cơ Thành thâu binh, rồi ra lịnh tiến gấp. Được tin phục binh mình bị phá tan, hai tướng Bướm, Vôi huy động toàn lực chờ nghinh chiến. Chiều hôm đó, hai bên đụng độ, trận chiến đụng độ suốt hai ngày đêm. Quân ta vì phần vì đường xa mệt mỏi, phần vì thức đêm, nên người nào cũng mệt và đói, mà tứ bề quân Chân Lạp vây chặt, không ngả nào rút lui.
    Trước tình thế nguy kịch, Đức Quản cơ Trần Văn Thành liền chia quân ra làm ba đạo quyết phá vòng vây. Quân Chân Lạp la ó suốt hai ngày đêm. Qua sáng hôm thứ ba không thấy quân ta động tịnh, chúng tưởng đã bị tiêu diệt hết, nên tụ năm tụ bảy chè chén vui say, không màng đề phòng chi hết.
    Bất thần quân ta phản công, quân Chân Lạp trở tay không kịp, lớp chết, lớp chạy tán loạn. Duy chỉ có cánh quân phía nam do hai thướng Bướm và Vôi trực tiếp chỉ huy còn chống cự, nhưng rất yếu ớt.
    Quân ta vừa đánh mạnh, vừa bao vây, rồi cho một người biết tiếng Chân Lạp lên đồi cao dùng lời giải thích điều lợi hại mà khuyên dụ hai tướng Bướm và Vôi về hàng.
    Trong thế cùng lực kiệt, lại nghe lời chiêu dụ hữu lý, nên Bướm và Vôi truyền cho binh sĩ vứt bỏ vũ khí, rồi đích thân đến trước mặt Đức Quản cơ xin thọ tội. Xong trận này, quân Chân Lạp ở các vùng lân cận cũng xin hàng. Riêng Bướm và Vôi thì xin quản cơ Thành cho về ẩn dật.
    Sau đó, hai người lên tụ trên núi Cấm, chọn chỗ có vồ đá nhô ra làm nơi trú ngụ. Ít năm sau, hai người đắc đạo, có nhiều phép thần thông và thường hay chữa trị giúp người. Cả hai được những người Kh’mer trong vùng coi như hai vị Phật sống.
    Và đây chính là nơi tu luyện của hai ông.
    Nghe kể, trong lòng cảm khái. Người tu Phật có câu: "Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật", việc này chẳng phải là ứng dụng vào trường hợp của Ông Bướm, Ông Vôi sao. Người ta làm tướng giết người như rạ, vậy mà còn có thể tu hành đắc pháp. Còn mình, bao giờ mới đắc đây?
    Tôi bước ra ghềnh đá, lặng lẽ thắp ba cây nhang thành tâm khấn vái. Một cảm giác bình an lan tỏa trong tâm hồn như làn khói nhang lan tỏa trong không gian se lạnh của núi rừng.
     
  12. Núi Cấm - P5 Động Thuỷ Liêm
    Chặng hành trình lên chùa Phật Lớn gần kết thúc. Cậu Sáu chỉ cho cả đoàn một cái hõm đá lớn bên thành núi. Ở đó nước từ đỉnh núi Cấm chảy xuống thành dòng thác nhỏ và tụ lại thành vũng lớn trong veo trông thật hữu tình.
    - Thủy Liêm động đó bà con. Ai muốn đi tiếp thì cứ đi, ai thích tắm thì vô gột rửa cho thanh tịnh.
    Đa số chỉ rửa mặt rồi đi tiếp. Chỉ có vài người trẻ ở lại, trong đó có tôi, anh Huỳnh và cậu Sáu. Thế rồi, một chuyện xảy ra…
    Vừa tắm suối lên, chưa kịp mặc áo thì anh Huỳnh ré lên một tiếng rồi bắt đầu nghiêng ngả như say rượu. Tôi đoán anh đang bị điển nhập. Chưa kịp có phản ứng gì thì anh ta bắt đầu bung quyền. Nhìn đôi mắt nhắm nghiền và tư thế đánh võ của anh, tôi biết anh đang xuất quyền Tề. Động tác của anh nhanh nhẹn, hai bàn tay bẻ gập xuống như khỉ, vừa đánh anh vừa khẹc từng hồi. Tôi đã từng thử quyền với Minh Tịnh rồi, huynh ấy thường đánh quyền Lục, tôi lại chọn Hổ quyền. Trong khi tôi vừa đánh vừa gầm thì huynh ấy vừa đánh vừa đọc hàng tràng tiếng lạ. Lúc trước tôi cứ nghĩ đó là thần chú đánh quyền. Tuy nhiên, huynh ấy đánh có bài bản và chủ động được bản thân. Khi nào cần thôi là điển xuất ngay, không để bị khống chế.
    Còn trường hợp anh Huỳnh thì khác hẳn.
    Anh đánh như ngây như dại, bộ pháp nhanh nhẹn đến bất ngờ. Hai tay anh vừa đánh vừa đỡ vòng kín quanh thân. Có những động tác vô cùng phức tạp, phóng lên gộp đá cao bên cạnh thác rồi nhảy lộn đầu xuống, lăn mấy vòng. Những chiêu thức này, tôi nghĩ chỉ có trong phim Tàu do Lí Tiểu Long hoặc Vương Vũ đánh ngày xưa mới có mà thôi.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh

    Lúc đầu, mấy bạn trẻ còn đang tắm thấy lạ chạy lên coi. Sau thấy anh Huỳnh có vẻ điên dại và dữ tợn quá nên hoảng hốt chạy đến núp sau lưng cậu Sáu. Thấy tình hình có vẻ không êm, anh Huỳnh không có biểu hiện nào ngưng đánh, cậu Sáu quay sang tôi hỏi: “Cậu xem có cách nào giúp nó! Nếu không, tôi sợ xác nó chịu không nổi”
    Thú thật, lúc đó tôi còn quá trẻ để biết cách xử lí tình huống. Nếu bây giờ tôi cũng bung quyền nhảy vô thì không những không giúp được anh mà còn biến động Thủy Liêm thành sàn đấu thần quyền nhằm so tài cao thấp! Cũng không thể dùng Ngũ Lôi mà đánh vào anh như đánh tà, việc này không chừng phạm vào chư vị phần điển e không có tốt cho tôi...Thật là rối trí!
    Trong lúc đang lúng túng, bỗng tôi nghe vẳng vẳng lúc gần lúc xa tiếng ai niệm bài kinh Tam Giáo Phật:

    “Thiên địa huyền tôn
    Vạn khí bổn căn
    Quảng tu vạn kiếp
    Chứng ngộ thần thông….”.
    Bài kinh này trước đây sư phụ dạy cho tôi nhằm mục đích trị điên. Trì tụng bài kinh này và vẽ chữ phù Tam Giáo Phật vào trái dừa xiêm cho uống mỗi ngày. Nhẹ thì uống 21 trái, trung thì 49 trái, nặng thì 108 trái. Tôi trì tụng nhưng chưa bao giờ áp dụng cả. Giờ đây, tiếng đọc tụng vang lên như tiếng chư thần nhắc nhở hay là tiếng vọng từ trong tiềm thức của tôi cất lên. Tôi cúi đầu chắp tay đọc theo bài kinh huyền diệu...
    Lúc đầu còn đọc nhỏ, sau giọng tôi cứ lớn dần, lớn dần thành sang sảng. Rồi bất chợt, trong một hành động vô ý thức, tôi chạy nhanh về phía tảng đá nơi tôi để bình nước uống. Chụp lấy cái bình, tôi dùng lưỡi họa hai chữ bùa Tam Giáo Phật và A Di Đà Phật định tâm phù vào trong rồi mang đến chỗ anh Huỳnh đang bị nhập. Rót tràn nước vào lòng bàn tay, tôi đọc hàng tràng tiếng lạ nghe như tiếng Kh’mer (sau này tôi mới biết đó là tiếng âm). Đang đánh ào ạt, nghe tiếng đọc của tôi, anh Huỳnh xuất chiêu chậm lại. Bất ngờ, anh quay nhanh về phía tôi và khẹc lớn một tiếng, anh ta lao thẳng đến, đôi mắt anh đỏ khé. Đợi lúc anh Huỳnh vừa đến, bàn bay chứa đầy nước của tôi hất thẳng vốc nước vào mặt anh. Chỉ thấy anh ta ré lên một tiếng nữa rồi bật ngửa ra đất nằm chết giấc.
    Tiến đến cạnh thân thể đầy mồ hôi, bụi đất của anh Huỳnh, tôi tiếp tục rải nước lên người anh và đọc hàng tràng tiếng lạ. Đến khi rải hết nước, tôi thấy khí lực của mình dường như cũng hết theo.
    Lúc ấy, anh Huỳnh tỉnh dậy mở mắt nhìn quanh. Cậu Sáu và mấy người khác chạy đến đỡ anh ngồi dậy. Tôi lững thững bước lại tảng đá bên động ngồi thừ ra. Từ trước đến nay, chuyện này chưa từng có với tôi. Sự việc này là sao? Tất cả xảy ra ngoài sự tính toán bình thường. Nếu thầy tôi biết được thì sẽ ra sao? Tôi có bị trách phạt hay không? …Hàng loạt câu hỏi ập đến mà không có câu nào được giải đáp.
    Tôi cứ thẩn thờ như thế mà lên chùa Phật Lớn, không mấy quan tâm đến những ánh mắt xung quanh nhìn tôi vừa thán phục vừa sợ hãi.
     
  13. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Ủng hộ bạn lần 2. Post tiếp đi bạn ^^
     
  14. usb3gmobi Thành Viên Vàng

    quả đó có bán ko.
     
  15. Núi Cấm - P6 Cấm Sơn Huyền Bí

    Trở về nhà cậu Ba ( lúc này tôi mới biết ba của thằng Phi Kiếm thứ ba), tôi vẫn còn bàng hoàng chưa tỉnh hồn. Chỉ đến khi uống chén trà thanh tâm, bí quyết riêng của gia chủ, tôi mới định thần kể lại toàn bộ câu chuyện. Cậu Ba vừa nghe vừa cười tủm tỉm.
    - Tại chú mới đến lần đầu nên thấy lạ. Tui ở đây từ khi chưa có sắp nhỏ này, có chuyện gì mà tui không trải qua.
    - Vậy là sao cậu ?
    - Mấy hang núi đó ban ngày coi bình thường vậy chứ về đêm thì sợ hết biết. Chư vị ban ngày ẩn hình, ban đêm mới thị hiện ra. Dạo trước, có vị đạo hữu đang luyện phép, cảm động mấy ông hay sao mà họ thò đầu xuống xem, đang bắt ấn niệm chú, cảm thấy ghê ghê, vị đạo huynh ấy mở mắt ra thấy cái đầu của ông dài nằm gác trên gộp đá to bằng cái thúng, hai con mắt bự như miệng chén đỏ rực giống hai ngọn đèn. Huynh ấy hết hồn hét lên rồi ngã bật ra sau bất tỉnh. Mấy đạo hữu khác nghe hét bò sang thì huỷnh lạnh ngắt rồi. Phải khiêng trầy trật lắm mới ra khỏi hang, cứu chữa mấy ngày trời mới tỉnh hồn. Tỉnh dậy, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho đồng đạo xong, huỷnh dọn đồ xuống núi luôn…

    Nghe kể, tôi nghe sống lưng lạnh toát. “Gặp mình chắc cũng không hơn gì vị đạo hữu kia” – Tôi thầm nghĩ. Giọng cậu Ba cắt ngang suy nghĩ của tôi:
    - Thiệt ra, chư vị ở đây hiển lộ chút chút để thử định lực người tu luyện thôi mà. Ai yếu cơ thì rớt đài, ai trụ được thì đắc pháp.
    - Vậy là trong hang chủ yếu là chư vị thần xà hả cậu?
    - Đâu có! Còn có thần hổ nữa.
    - Trời! Ở núi mình còn cọp nữa sao?
    - Suỵt! Không được nói phạm. Ở đây, phải gọi là ông dài và thần hổ. Chư vị mang hình thú nhưng tu luyện lâu năm được thông linh rồi. Chẳng qua là vẫn còn mang nghiệp thú thôi.
    - Sao con nghe kể trên núi vẫn còn rắn hổ mây khổng lồ nuốt cả heo rừng với người luôn mà cậu?
    - Những ông dài thọ trên 150 năm đều đặng linh thông, trở thành chư vị của thần vương ở đây. Mấy ông nhỏ vài mươi năm, tuy thân xác to nhưng còn thú tánh nên đói bụng thấy gì nuốt đó. Bởi vậy, mấy vị tiền bối mới ra tay trừ diệt. Âu cũng là kiếp nghiệp…Ngay cả tôi cũng một lần bắt gặp một con…
    - Rồi sao cậu?
    - Bữa đó tôi đi rẫy về muộn, trời cũng chạng vạng như vầy. Đi qua truông cỏ tranh tôi nghe tiếng sột soạt. Tưởng có con heo rừng nào đó đang ủi đất, tôi rút cây mác xuống cầm tay rồi lần dò lại chỗ tiếng động. Nhưng trong lúc tiến đến, tôi có linh tính kì lạ nên ngửa mặt nhìn lên cái cây trước mặt. Chu cha ơi! Một con rắn hổ mây bự tản thần đang gác cái đầu trên chạc ba nhìn xuống. Cái đuôi nó dài dọc theo thân cây rồi khuất trong đám cỏ tranh. Lúc đó tôi mới biết tiếng sột soạt là do cái đuôi con rắn khua qua lại. Tôi bủn rủn cả người, đi lùi dần, lùi dần đến một quãng rồi co giò chạy thục mạng. Cũng may là con rắn không đuổi theo.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
    Ảnh chỉ mang tính minh họa

    Nghe cậu Ba kể mà tôi cũng hồi hộp nín thở như đang trong câu chuyện. Tôi háo hức hỏi thêm:
    - Cậu Ba nè, con nghe thầy con kể, trên này còn có rít khổng lồ với lại rắn có mồng biết gáy nữa phải hôn cậu?
    - Ừa, có hết. Lúc trước bên điện Huỳnh Long có một đạo hữu ghé mấy hôm để luyện đạo. Buổi tối đang ngồi tịnh, ổng thấy nhồn nhột ở chân, mở mắt ra nhìn thì … ôi, một con rít chúa dài cả thước đang bò trên chân ổng. Thấy vậy ổng hoảng hồn nhắm mắt chết trân. Một hồi mở mắt ra chẳng thấy gì cả. Đó, mấy ổng thường hay bò ra nắn gân mấy ông đạo bằng cách đó đó.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 1
    Ảnh chỉ mang tính minh họa



    - Vậy chứ cậu Ba có thấy vị nào chưa? – Tôi hỏi dồn.
    - Có. Dạo trước, hồi mới lên núi một thời gian, tui ngồi cúng ngoài bàn thiên, một con rít núi bự chà bá bò lại ngay chân bàn thiên. Thân nó mập bằng cổ tay, dài gần nửa sải tay, mình có đủ màu xanh đỏ. Tôi đang quỳ mà sợ cứng cả người, cứ chắp tay niệm danh thầy liên tục, một hồi nó quay đầu về phía tôi, múa râu như chào hỏi rồi bò xuống triền núi mất dạng.
    Nhìn gương mặt tôi chắc thú vị lắm hay sao mà cậu Ba lại cao hứng nói tiếp:
    - Còn rắn có mồng là chư vị sứ giả của sơn thần. Các vị thường đi một cặp, một đực một cái. Rắn đực nhỏ hơn nhưng màu sắc sặc sỡ hơn. Cái mồng của chư vị đỏ chót nhưng nhỏ như mồng gà tre. Nơi nào chư vị đó ngụ, nơi đó là nơi linh huyệt của núi. Sư phụ tôi kể hiện giờ trong lòng núi có rất nhiều vị địa tiên đang tu luyện chờ hội Long Hoa, cặp rắn thần ấy thường canh giữ ngoài cửa không cho người trần đến khuấy phá sự thanh tu của họ. Hồi trào Pháp, ông Bác vật Lang đã từng được vào núi và được cho thấy thiên cơ. Nhưng ổng phải lập lời thề nên không được phép tiết lộ. Trở về, ổng giả khờ luôn .…
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 2
    Cặp rắn được tạo tác và thờ phụng ở núi Két



    Ngồi nghe cậu Ba kể chuyện mà tôi say sưa hơn cả chuyện Liêu Trai của ông Bồ Tùng Linh người Trung Quốc. Những câu chuyện nửa hư nửa thật ấy hòa quyện trong làn khói sương mờ ảo của Cấm Sơn buổi chiều tà khiến tôi có cảm giác như chìm trong một thế giới huyền thoại. Ở vùng đất linh thiêng này, con người hầu như tách xa thế giới phồn hoa để hòa vào cuộc sống thiên nhiên thì những chuyện ông dài, thần hổ, rắn có mồng, rít ngũ sắc đều trở nên tự nhiên như cơm bữa…
    Hoàng hôn buông xuống thật nhanh. Tôi vẫn còn thòm thèm mấy câu chuyện của cậu Ba nhưng đành phải chia tay. Cậu Sáu đã về chùa Phật Lớn từ hồi sớm, lúc tôi viếng Điện Mười Ba. Cậu còn trách nhiệm với đoàn hành hương, đâu thể nào rảnh rỗi ngồi tán chuyện được. Lúc chia tay, cậu Ba còn tặng tôi hai món quà thật quý: phép cắt lễ chận cử rét và phép cắt tuyệt căn bệnh rét kinh niên. Lòng hoan hỉ chia tay cậu mà không biết bao giờ mới gặp lại… Cho đến khi tôi viết những dòng này, gần ba mươi năm đã trôi qua. Có lẽ bây giờ cậu cũng theo cậu Sáu về trong núi mất rồi.
    Con đường trở về chùa chìm trong màn đêm đen kịt, một chút ánh sáng nhờ nhờ trên trời không đủ để tôi nhìn thấy đường đi. Tôi đi một mình trong đêm không có một cây đèn mà ruột gan hình như teo tóp mất tiêu. Trời! Làm thầy chữa bệnh trừ ma không sợ mà bây giờ đi một mình giữa đêm tối lại run dữ vậy nè! Tôi đi vội đi vàng qua truông cỏ tranh, mỗi tiếng sột soạt của cỏ đủ làm tôi lạnh gáy. Biết đâu một ông dài đang ngoe nguẩy đuôi nhìn tôi đang di chuyển. Không dám nghĩ ngợi nhiều, tôi cắm cúi đi nhanh, vừa đi vừa niệm chú hộ thân liên tu bất tận. Cho đến khi nhìn thấy ánh sáng le lói từ chính điện của ngôi chùa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm…
     
  16. Núi Cấm - P7 Cấm Sơn Mầu Nhiệm

    Tôi lặng lẽ dùng cơm trong ánh đèn dầu tù mù phía sau chùa. Mọi người ăn cơm từ sớm rồi. Cậu Sáu chừa lại cho tôi tô cơm và ít đồ ăn. Bữa cơm tối cũng đạm bạc như buổi trưa vậy: cơm nguội, cải mặn, canh chua rau rừng. Nhưng đối với tôi, nó ngon hơn bất kì sơn hào hải vị nào từng được thưởng trước đây. Có lẽ phần vì đói, phần vì vận động nhiều cả ngày nên cơ thể thanh niên như tôi sẵn sàng dung nạp mọi dưỡng chất. Cái không khí lành lạnh của buổi đêm cũng làm cho những chén cơm nóng trở nên ngon hơn.

    Tiếng chuông mõ tụng kinh của một số Phật tử trong đoàn vang lên. Tôi vội vàng đem chén đũa đi rửa rồi đi nhanh ra chánh điện. Trong cái lạnh của núi rừng, trong làn khói nhang mơ ảo cùng sương núi, trong ánh đèn cầy lung linh tỏa sáng, tiếng tụng niệm ngân nga thâm trầm mà thanh thoát làm tôi cứ gai người. Một cảm giác thiêng liêng khó tả ngập tràn trong tâm trí. Tôi chắp tay hướng về Phật Tổ, hòa điệu cùng tiếng mõ:

    “ Vô thượng thậm thâm vi diệu pháp

    Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ

    Ngã kim kiên văn đắc thọ trì

    Nguyện giải Như Lai chơn thiệt nghĩa…”

    Xong thời kinh, ai nấy sửa soạn chỗ ngủ. Lúc này tôi mới nghe phía ngoài gộp đá lớn những tiếng ngâm nga thi phú văng vẳng. Thì ra, trong khi ở trong đang tụng kinh thì một số người thuộc dạng phần căn cô căn cậu lại kéo nhau ra ngoài ngồi hát hò thi phú với nhau. Một dì Phật tử lắc đầu nói:

    - Lúc mọi người mặc áo tràng chuẩn bị tụng kinh, họ ngồi tán chuyện với nhau. Tui nghe một bà nói lớn: “ Mấy người tụng kinh, công quả chỉ là bậc hạ căn. Còn bậc thượng căn là công phu bên trong, không cần phải tỏ vẻ cho mọi người biết. Vì là thượng căn cho nên được bề trên về dạy đạo, không phải vô minh tụng kinh, làm công quả ở đợ cho mấy ông thầy chùa”, nghe mà tui tức ở trong lòng.

    - Ừ, tui cũng không biết họ thượng căn ở chỗ nào – một dì khác tiếp lời – ai nấy lên núi ăn chay, họ mang theo heo quay, chả lụa, xôi mặn để dùng. Vậy mà họ còn nói: “Phật tại tâm, chay lòng hơn chay miệng. Không nên tu hình thức mà phải tu trong lòng”.

    Một bà già phụ họa:

    - Mấy người đó còn lấy chuyện Lục Tổ Huệ Năng ăn mặn với chuyện Tế Điên hòa thượng ăn thịt chó ra để làm bằng chứng tu hành nữa kia.

    Cậu Sáu nghe vậy khuyên can:

    - Thôi, chuyện của người, mấy cô đừng để vào lòng. Ai có con đường mấy mà. Ngày hội Long Hoa đến, con của Phật thì Phật rước, con của ma thì ma rước. Nói làm chi cho mang nghiệp miệng.

    Nghe phải, mấy dì Phật tử im lặng thu dọn chỗ nghỉ đêm. Tôi cũng lựa một chỗ sát góc tường để nằm. Anh Huỳnh thấy vậy cũng xách chiếc chiếu lại nằm kế bên tôi. Từ hồi trưa đến giờ, sau vụ ở động Thủy Liêm, anh Huỳnh luôn tỏ thái độ nể phục tôi. Tôi làm gì anh cũng làm theo. Hồi nãy tụng kinh, mặc dù hổng thấy ảnh tụng tiếng nào, nhưng cũng riu ríu ngồi sau tôi xếp bằng chắp tay lim dim nghe kinh. Thấy anh như vậy tôi cũng bắt tức cười. Thôi, ảnh làm theo mình cũng tốt, có gì đâu mà lo nghĩ.

    Trước khi nghỉ, tôi ngồi tréo chân tịnh một chút. Trước khi đi, thầy tôi dặn đi dặn lại là không được tác pháp hay luyện bất cứ phép gì trên núi. Chỉ được phép ngồi tịnh hoặc tụng kinh mà thôi. Lúc đầu tôi cũng thắc mắc nhiều lắm, người ta cầu được về núi để luyện, còn mình bây giờ có cơ hội về lại không được phép luyện, vậy là sao? Mãi đến khi gặp cậu Ba và nghe chuyện mấy vị đạo hữu bị “thử lửa” tôi mới hiểu thầy tôi kĩ lưỡng vô cùng.

    Thấy tôi tịnh, anh Huỳnh cũng ngồi dậy tịnh theo. Chúng tôi ngồi thật lâu, tôi như chìm vào trong khoảng không an lạc gần như quên hẳn bên ngoài. Đến khi xả tịnh thì đôi chân tôi hầu như tê dại hoàn toàn. Phải xoa bóp, làm nóng một hồi lâu mới thấy đỡ. Anh Huỳnh cũng xả tịnh, không biết anh có cảm giác như tôi không mà ngồi cũng lâu dữ. Vừ ngả lưng xuống chiếu, tôi lập tức chìm ngay vào giấc ngủ…

    … Có ai đó chạm khẽ vào chân, tôi giật mình mở mắt. Một ông đạo trạc tuổi tôi, gương mặt tròn, da rám nắng, mắt trong veo, miệng không cười mà nét mặt như cười. Anh ta mặc chiếc áo dài màu nâu đỏ, tóc cắt ngắn, đi chân không. Đang đứng ngay dưới chân tôi. Thấy tôi nhìn, huynh ấy ra dấu bảo tôi đi theo rồi quay lưng đi trước. Tôi chồm dậy chạy theo bóng ông đạo nhỏ khuất ngoài cửa.

    Khung cảnh không gian ngoài chùa sáng nhờ nhợ giống buổi hoàng hôn tắt nắng. Cảnh vật cũng vậy nhưng tôi vẫn thấy là lạ. Ông đạo nhỏ đi chậm thôi, vậy mà tôi phải chạy hết tốc lực mới không bị mất dấu huynh ấy. Đi mãi không biết bao xa, chỉ nhớ là tôi đã vượt qua mấy con đường mòn, nhảy qua nhiều mỏm đá lớn mà không thấy mệt nhọc hay nặng nề gì cả, lúc ấy mới đến một vách núi dựng đứng không có lối đi. Không dừng lại, ông đạo xăm xăm thẳng tới rồi mất dạng. Tôi hoảng hốt chạy theo… vừa chạm vách núi, cảnh vật trước mắt liền thay đổi.

    Tôi đang đứng trong một hang động khổng lồ. Đường hang dẫn vào xa tít tắp. Ngơ ngác, tôi đưa mắt nhìn quanh. Trần hang cao, hai bên vách hang có nhiều mỏm đá nhô ra. Trên mõm đã hình như là một cái động nhỏ. Tôi còn trân người đứng đó thì ông đạo nhỏ lại xuất hiện, huynh ấy ra dấu bảo tôi đi điếp. Theo chân ông đạo, tôi đi sâu vào trong, ánh sáng trong hang không biết từ đâu rọi tới mà cũng nhờ nhợ như ánh sáng bên ngoài núi, có điều ảm đạm hơn một chút… Tôi nhớ là hang động có nhiều tầng, mỗi tầng tôi phải leo lên chín bậc thang bằng đá cao vòi vọi. Thật tình lúc đó tôi không hiểu tại sao mình lại có thể leo lên được bậc đá cao như vách tường như thế. Chỉ biết vừa nhấc chân định bước là tôi đã thấy bậc đá trên năm ngay dưới bàn chân mình, chỉ cần đặt chân xuống rồi bước tiếp thôi.

    Lên được tầng hang thứ ba thì tôi đã đứng trong một khoảng không gian rộng lớn. Nhiều tảng đá khổng lồ mọc lên như thạch trụ, cái cao nhất cũng gần chục mét, cái thấp cũng ba bốn mét. Trên đỉnh mỗi thạch trụ đều có người ngồi xếp bằng. Nhìn quanh, hai bên vách đá cũng có những tảng lồi ra thành thạch bàn, trên thạch bàn đó cũng có người ngồi an vị. Có chỗ, vách đá lõm khoảng 1m tạo thành hang, bên trong cũng có ai đó đang thiền định. Những vị ngồi trên đá đa phần đều lớn tuổi, trang phục khác nhau. Có vị đắp trọc đầu đắp y theo lối Nam Tông, có vị mặc áo tràng theo kiểu đại thừa, có vị mặc đồ nâu tóc búi cao râu dài bạc trắng như Phật Thầy Tây An, có người mặc áo dài trắng của Cao Đài, tóc ngắn, tóc búi, tóc xõa dài đủ kiểu…
     
  17. charly Thành Viên Cấp 6

    ngày mới đk nào
     
  18. Núi Cấm - P8 Cấm Sơn mầu nhiệm

    Sau này về kể lại cho sư phụ và sư ông nghe, ông cười khẽ bảo:
    - Đó là các vị địa tiên. Lúc sinh thời họ luyện huyền môn nhiều hơn tu Chánh Pháp, cho nên lúc mãn phần họ đắc quả vị thụt. Các vị ấy không đạt Niết Bàn, không nhập vào tứ quả, cũng không được về cảnh trời nên tạm ở lại trong núi tiếp tục tu hành…
    - Vậy họ ở đến bao giờ hả thầy? – Tôi chen vào.
    - Không được hỏi leo! – Sư phụ tôi nạt.
    Giơ tay ngăn sư phụ tôi, sư ông cười và kể tiếp:
    - Có vị định nghiệp sâu dày, sẽ ở lại làm tổ của huyền môn linh giới. Vị nào muốn tu lên nữa thì chuyên sâu vào thiền định. Đến khi nào thành tựu các vị ấy sẽ được lên bậc trên tu tiếp. Trong động có nhiều bậc, đến bậc cuối cùng họ theo đường núi về cảnh trời. Mỗi chặng như thế cũng phải mất mấy trăm năm…
    - Trời! Lâu dữ vậy thầy?
    - Bởi họ không có thân ngũ hành để tu tập nên lâu. Vị nào muốn đắc quả mau hơn thì lập hạnh đầu thai trở về thế gian để tu tiếp. Nhưng sau khi tái sinh, họ được hưởng nhiều phước báu nhân gian, sự hưởng thụ sẽ che lấp thiên tính, đánh mất chánh niệm ban đầu rồi bị lạc hướng luôn. Bởi vậy, trước khi thác sanh, họ thường giao ước với một vị đồng đạo nào đó thị hiện xuống nhân gian để thức tỉnh mình…
    - Vậy những vị khác thì sao hả thầy?
    - Những vị còn lại không tái sinh thì tiếp tục tịnh tu trong núi. Sau đó, họ quán chiếu nhân gian, những ai có duyên với mình thì chiêu cảm về núi để tiếp điển. Người được tiếp điển sẽ có một số thần thông nhất định mà không cần phải bỏ công ngồi luyện. Những thần thông ấy được đem ra cứu độ người đời. Có người chữa bệnh, có người soi căn, xem bói, xem phong thủy…Việc cứu độ sanh nhơn sẽ làm nên công đức. Công đức ấy, người được tiếp điển hưởng một phần, còn lại sẽ quy chiếu về vị chơn linh kia.
    - Vậy họ độ đến bao giở hả thầy?
    - Họ độ đến khi nào thu thập đủ một ngàn công đức hoặc một vạn công đức thì xong. Các vị sẽ rút điển lại. Nếu người hữu duyên ấy biết tu tập, sẽ có một vị khác tiếp điển để tiếp tục lập công đức, hoặc được hướng dẫn pháp tu để được vào cảnh giới cao hơn. Ngược lại, nếu người được tiếp điển thiếu huệ căn, cứ nghĩ thần thông đó là của mình rồi dựa vào đó để tìm kiếm lợi lộc, sa đắm vào dục lạc nhân gian. Họ sẽ mất hết thần thông, phước báu tạo ra bao nhiêu đem tiêu xài hết thì chẳng bao lâu nghiệp dữ sẽ đổ xuống trên thân họ.
    - Nhưng con thấy có nhiều người đâu phải thuộc trường hợp thầy kể, họ có ai đó về dựa xác rồi vẫn chữa bệnh soi căn được vậy!
    - Những trường hợp đó là loại thứ hai. Họ có phần di nghiệp cửu huyền nên dù không muốn cũng phải làm thầy để bòn công đức cho tổ phụ. Ngoài ra còn có loại thứ ba. Đó là những người tự phá thai, con chết non trong bụng mẹ, hoặc đứa nhỏ sinh ra chẳng bao lâu thì mất, thể phách đứa bé vì có căn duyên với người mẹ nên không chịu đi đầu thai, bám theo hành xác mẹ. Cho đến khi nào đứa bé hữu duyên được một người thầy đạo hạnh dẫn dắt cho về núi tu học. Thời gian tu học từ ba đến bảy năm. Sau đó, đứa bé được gọi là Trạng, quay trở về làm đồng cô cốt cậu xem bói, cắt lễ, cạo gió, khuyến tu.... để lập một ngàn công đức.
    - Vậy… con có nằm trong những trường hợp trên hông vậy thầy? – Tôi thiệt thà hỏi.
    Sư ông và sư phụ im lặng quay nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
     
  19. Núi Cấm - P9 Cấm Sơn mầu nhiệm

    … Trở lại câu chuyện, lúc đó tôi hoàn toàn ngơ ngác trước những hình ảnh tưởng chừng chỉ có trong phim. Đứng chôn chân tại chỗ, tôi đưa mắt nhìn về thạch trụ cao nhất ở giữa. Trên đó, một ông già mặc chiếc đạo bào màu trắng ngồi xếp bằng. Tóc của ông bạc trắng búi ngược lên trên và buộc lại bằng sợi vải đỏ. Chòm râu bạc rủ dài trước ngực trông đầy vẻ tiên phong đạo cốt. Lúc tôi nhìn về phía ông, cũng là lúc ông nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt ông cũng trong veo như suối, tôi có cảm giác ông nhìn thấy hết cả tâm can tạng phủ của mình. Tôi chắp tay kết phổ lễ ấn rồi hướng về ông xá một xá.

    Thoáng thấy cụ già mỉm cười. Đoạn ông ngó sang vách đá bên phải. Một ông đạo mặc đồ nâu đứng dậy và bước xuống. Chẳng hiểu vách đá cao như thế mà ông bước xuống cạnh tôi như chẳng có độ cao ngăn ngại, những điều này thật khó diễn tả theo cái lô gích thông thường của khoa học. Chỉ có ai đã trải qua rồi mới có thể hiểu được mà thôi. Ông đạo đến đứng trước tôi và bắt đầu múa quyền. bài quyền của ông uyển chuyển nhẹ nhàng như Thái cực quyền nhưng động tác thì đơn giản hơn nhiều. Múa khoảng một lúc thì ông quay lại nhìn tôi như muốn bảo tôi làm theo. Khi tôi giơ tay lên, bất ngờ một cảm giác kì lạ lan tỏa khắp thân thể, tôi múa theo từng động tác của ông đạo mà không hề vướng ngại hay lúng túng. Càng múa, tôi càng cảm thấy cơ thể nóng dần lên. Một luồng khí nóng từ đỉnh đầu chảy xuống theo sống lưng đến tận đốt xương cùng và lan tỏa khắp cơ thể. Múa xong tất cả các động tác đó, tôi thấy cơ thể mình như bốc khỏi mặt đất, hai chân là đà tưởng chừng có thể bay lên được. Bất giác tôi nhún chân một cái, toàn thân tôi vọt lên như vừa đạp lên chiếc lò xo. Tôi bay lên cao ngang với gộp đá ông đạo áo nâu ngồi rổi từ từ hạ xuống như chiếc lá không cảm giác nặng nề. Cụ già áo trắng nhìn tôi cười. Lạ ở chỗ tôi không hề thấy cụ mở miệng mà tôi vẫn nghe mồn một tiếng nói trầm ấm, rõ ràng từng âm sắc:

    - Bài quyền này dành cho việc luyện khí, nó có tác dụng tẩy trược lưu thanh. Con tập mỗi ngày giúp con lưu thông khí huyết, thanh điển nhờ vậy mà lan tỏa nhanh đến kì kinh bát mạch, giúp con hành đạo tốt hơn.

    Tôi cúi đầu bái tạ cụ già và ông đạo. Một ông già khác lại từ trên trụ đá nhảy xuống, lần này ông đứng trước mặt tôi mà kết ấn. Lãnh thọ tâm ý nhanh hơn lúc nãy, tôi bắt chước ông kết tay thành thủ ấn. Tỏ vẻ hài lòng, ông cụ bắt đầu đảo ấn. Các ngón tay của hai bàn tay cứ giao nhau chuyển từ bộ ấn này sang bộ ấn khác. Ban đầu tôi còn nhận ra một vài bộ ấn quen thuộc đã được xem trong sách Mật Tông của thầy Thích Viên Đức, nhưng về sau ấn đảo mỗi lúc một nhanh, tôi làm theo như cái máy không còn kịp suy nghĩ. Lạ ở chỗ là tôi không cảm thấy có chút khó khăn nào trong việc tiếp nhận và kết thủ ấn. Hai tay tôi cứ bắt thoăn thoắt theo từng bộ ấn của ông già. Đến bộ ấn hao hao giống Chuẩn Đề căn bản thì ông cụ ngưng thần giữ ấn ngang ngực nhìn tôi. Tôi cũng bắt chước nhìn lại ông thì bất ngờ ông giơ ấn lên cao xả lên đầu tôi một cái. Thoáng thấy như có tia lửa nháng lên trên đầu, tôi loạng choạng té ngồi xuống.

    Tôi té mà không có cảm giác đau. Người tôi cứ bồng bềnh bồng bềnh như nằm trên chiếc phao nổi trên biển. Đợi tôi đứng thẳng lên, ông già vừa truyền thủ ấn cho tôi mới nói:

    - Những ấn quyết này con dùng trong lúc tế đàn, chữa bệnh, trị tà, hộ thân, vẽ bùa… Ấn tế đàn có nhiều bộ, mỗi bộ dùng để phụng thỉnh các vị thần tướng hoặc các đạo thần binh khác nhau về chứng lễ hoặc tác pháp. Các ấn chữa bệnh hay chúc phúc chú nguyện thì tùy theo bệnh trạng hay hoàn cảnh khác nhau mà kết ấn Kim Cương, Liên Hoa hoặc Cát Tường, lúc trị tà thì có ấn Hàng Ma và bốn bộ Phong - Vũ - Lôi - Điện cùng các thủ quyết Kềm – Tỏa – Đả - Phá. Tùy theo đối tượng nào thì con kết ấn đó.

    Tôi viết ở trong đây là nói chuyện, nhưng thực ra ông chẳng hề mở miệng. Cứ như là lời nói chạy thẳng vào đầu tôi tương tự như trường hợp ông già áo trắng lúc nãy vậy.

    Lần lượt, lần lượt các vị đang ngồi trên thạch trụ hoặc động đá trên vách cao bước xuống trước mặt tôi. Mỗi người hướng dẫn tôi một thứ, nhiều đến nỗi tôi không nhớ mình nhận được những gì. Nhiều nhất vẫn là việc học tiếng lạ. Mỗi một vị đứng trước mặt tôi mà đọc từng tràng dài như bắp rang. Thú thật là tôi có biết cái khỉ gì đâu. Cứ chép chép cái miệng ú ớ như người câm. Vậy mà đến khi lưỡi vừa động đậy được thì miệng tôi cũng tuôn ra hàng tràng liến thoắng đến bất ngờ, giọng đọc của tôi nhanh chóng hòa âm cùng giọng của vị đang đọc. Mỗi vị dạy tôi một thứ tiếng. Có tiếng ríu rít như chim, có tiếng gầm gừ trong cổ như thú, có tiếng ngân nga như hát, có tiếng xì xồ như tiếng Tàu, có tiếng cưng cứng như tiếng Lèo tiếng Thái… Tôi cứ thế mà lời của tôi tuôn theo không suy nghĩ…

    Chờ vị sư cuối cùng an vị, cụ già áo trắng phất tay như tiễn khách. Trong lúc tôi cúi đầu tạ ơn chư vị thì tiếng nói của cụ già lại vang vọng:

    - Những gì con nhận hôm nay chỉ là tạm có một thời gian thôi. Muốn giữ được lâu dài, con phải nhớ ăn chay và giữ giới nghe.

    Chưa kịp trả lời thì tôi đã thấy mình đứng chơ vơ bên sườn núi.
     
  20. Núi Cấm - P.Cuối Cấm Sơn mầu nhiệm

    Tôi định ngoái lại nhìn kĩ vị trí vách núi để phòng sau này có dịp quay lại tìm. Nhưng, vừa xoay ngang thì tiếng sột soạt ở tảng đá lớn bên cạnh làm tôi chú ý. Bất ngờ, hai cái đầu rắn lớn bằng nắm tay đột ngột ngóc cao lên cả thước. Trên đầu mỗi con tôi nhìn rõ cái mồng đỏ rực. Cặp lưỡi của chúng thè ra thụt vào liên tục như đe dọa. Tôi vốn sợ rắn từ lúc nhỏ, bây giờ thấy cùng lúc hai ông mồng gà thiếu điều tôi muốn ngất đi. Tôi bước lùi dần, lùi dần một quãng rồi quay đầu chạy trối chết….
    Các bạn đã bao giờ nằm mơ thấy mình phi thân như mấy cao thủ giang hồ trong phim chưa? Tôi thì có rồi đó. Lúc này, trong lúc chạy bán sống bán chết, tôi nhận ra mình đang bay qua từng phiến đá nhẹ nhàng như bông. Mỗi bước nhún là một lần tôi bay xa gần chục thước. Cứ vậy mà tôi phóng mãi, phóng mãi lên đỉnh núi.
    Gần đến một vồ đá lớn, tôi dừng lại nhìn quanh. Từ đỉnh núi cao, trong khung cảnh mờ ảo của khói sương, tôi thấy cả không gian bao la như ở trong tầm mắt. Phía trước tôi là những cánh đồng vuông vức mạ non xanh rì trải rộng đến vô cùng. Khung cảnh thật bình yên,..
    Một cơn gió thoảng qua, đám sương mờ quanh tôi tan bớt. Nhìn xuống khoảng ruộng dưới núi, tôi bỗng giật bắn người. Sâu dưới mặt ruộng đến hàng trăm thước, tôi thấy như in hình dáng những con cá sấu khổng lồ nằm cạnh nhau im lìm. Tưởng hoa mắt, tôi dụi mắt rồi nhìn lại… Không sai chút nào, đúng là những con cá sấu. Chúng nằm như hóa đá. Có một điều tôi không thể giải thích được là lúc đó, tại sao tôi lại nhìn thấy hình dáng các vị ấy rất rõ như không có gì ngăn ngại. Tôi có thể thấy đến từng cái gai nhọn khổng lồ trên lưng mỗi vị nữa.
    - Đó là sấu thần – Một tiếng nói trầm trầm vang lên ngay bên cạnh.
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh
    Ảnh mang tính minh họa



    Tôi giật mình nhìn ngang, hai ông đạo mặc bà ba nâu xuất hiện cạnh bên tôi tự lúc nào. Nhìn sắc mặt hồng hào của hai người, thật không thể đoán được tuổi tác. Tóc râu cả hai đều lốm đốm bạc nhưng gương mặt tròn trịa, không một nếp nhăn. Đôi mắt, đặc biệt là đôi mắt các vị đều giống nhau, trong veo, tĩnh lặng, bình an…
    Tôi cúi đầu chào, cả hai cũng nghiêng đầu đáp lễ. Ông đạo có chòm râu dài cất trầm trầm nói tiếp:
    - Đó là sấu thần giữ đất. Các vị này nằm tu ở dưới đây từ lâu lắm rồi. Cứ thế, đất đai bồi đắp dần cho đến ngày nay thành đồng ruộng. Họ không dám chuyển mình, vì mỗi lần chuyển mình sẽ gây sụp lở hại người hại của…
    - Thưa …
    - Huynh đệ cứ gọi chúng tôi là đạo hữu – Ông đạo còn lại đỡ lời.
    - Thưa đạo hữu, sao các vị này phải nằm im như vậy. Chừng nào các vị mới giải thoát nghiệp thú?
    - Thiên cơ không giải thích hết được. Huynh đệ cũng không cần hỏi sâu. Chỉ biết là các vị vẫn đang nằm đó tu luyện. Sau này, khi có cơ duyên thì huynh đệ tất sẽ biết hết thôi.
    - Ồ, vậy ra chuyện thần hổ, thần xà, sấu thần đều là thật cả…
    Một số chuyện sưu tầm Tâm Linh - 1
    Ảnh chỉ mang tính minh họa



    Hai ông đạo vuốt râu cười. Ông râu ngắn tiếp lời:
    - Người đời nghe nói nửa tin nửa ngờ. Có kẻ bĩu môi chê cười cho là chuyện nhảm nhí của mấy bà già mê tín. Nhưng dù có tin hay không, vạn vật vẫn hiện hữu như vậy. Cũng như chuyện về đức Phật Tổ vậy, Ngài đã đản sinh giáo hóa từ mấy ngàn năm qua. Vậy mà đến hơn trăm năm trước người đời mới chịu tin Phật Tổ có thật trên đời…
    - Dạ, con cũng nghe sư ông con giảng, đại khái là đức tin dù bằng hạt cải cũng đủ làm đổ núi Tu Di.
    - Sau này người ta tin vào những máy móc nhiều hơn tin bản thân mình. Cho nên, họ ngày càng trở nên yếu ớt...
    Ông đạo râu dài nói thêm:
    - Ở trên núi này, các vị thần thú có nhiều không ít. Hầu hết đều tu và ẩn sâu trong lòng núi.
    - Vậy ra núi Cấm có nhiều hang động lắm ư đạo hữu?
    - Những hang người ta đi hành hương chỉ là di tích của các vị đời trước tu luyện để lại thôi. Đúng ra ngày xưa các vị cũng về ngụ tại nhưng hang lộ thiên đó. Nhưng sau này loạn quá, người ta lên núi phá rừng, phá đá làm động núi non, chư vị đã ẩn hết vào các hang sâu rồi.
    - Sao người ta không thấy vậy?
    - Phàm phu nhục nhãn làm sao nhìn thấy được. Có những ngày sóc vọng, các vị linh xà bò ra nuốt khí âm dương nằm khơi khơi bên đường vậy mà có ai thấy đâu. Các vị ấy dùng định lực ẩn hình rồi. Khi nào cao hứng hoặc sơ ý mới hiện thân mà thôi. Những ai được nhìn thấy là phước của người ấy.
    Nghe vậy tôi lè lưỡi. Phước kiểu như ông đạo trong Điện Mười Ba hoặc Điện Huỳnh Long thiệt tình tôi hổng thích chút nào. Chợt nhớ một điều, tôi vội hỏi :
    - Vậy các vị đó ăn gì để sống, thưa đạo hữu.
    - Các vị thần xà tu lâu năm chỉ uống sương, hớp ráng trời mà sống. Vị nào đạo lực chưa cao thì ngậm một cục đất sình trong miệng, rút hơi đất trong sình mà nuôi thân.
    - Trời! Ăn đất sình sao? – Tôi tròn mắt hỏi ngược lại.
    - Có nhiều thứ huynh đệ chưa biết lắm. Chư vị thần hổ cũng vậy, chủ yếu sống nhờ ráng trời, sương núi. Vị nào còn yếu thì xuống ruộng ăn lúa lép để qua bữa.
    - Ăn lúa lép? – Tôi lại ngơ ngác. Chuyện thật khó tin.
    Cả hai ông đạo cùng cười, nụ cười chân chất và thanh thoát.
    - Chuyện huynh đệ chưa biết còn nhiều lắm. Nếu còn đủ cơ duyên gặp lại, chúng tôi sẽ cho biết…
    Hai ông đạo dẫn tôi đến ngồi trên một thạch bàn to hơn chiếc chiếu. Một vị lấy từ trong túi ra gói lá chuối bé tí đặt lên mặt đá. Vừa banh gói lá ra thì nó đã to ra bằng chiếc mâm. Trên lá có một lớp cơm trắng mỏng nóng hổi tỏa mùi thơm phức. Mùi thơm của gạo mới, gạo nàng thơm Chợ Đào chắc cũng đến thế này là cùng. Bất giác, ruột tôi lại sôi lên…
    Ông đạo râu dài lấy trong túi áo ra cái bầu hồ lô nhỏ hơn nắm tay và mấy cái chung nhỏ xíu như hột mít đặt xuống cạnh tàu lá chuối. Ông rót nước trong bầu ra chung rồi chỉ tay vào mâm nhìn tôi như tỏ ý mời. Đoạn, ông với tay vón một ít cơm cho vào miệng ăn nhỏ nhẻ. Ông đạo kia cũng bắt đầu bốc cơm ăn. Dù thèm thật nhưng tôi cũng lác đầu từ chối:
    - Dạ, con mới ăn hồi nãy ở chùa rồi.
    - Vậy thì hai chúng tôi không ép.
    Nói xong, cả hai lặng lẽ ăn uống.
    Lúc đó, thấy không tiện ở lâu, tôi khẽ cúi đầu xá cả hai ông đạo rồi định quay đầu xuống núi…
    Sau này về kể cho thầy nghe, thầy tôi mừng rỡ nói:
    - Cũng may là con không ăn. Nếu ăn vào, xem như sau này con vô bộ của các vị ấy luôn rồi.
    Lời thầy nói lúc ấy khiến tôi ngơ ngác...
    … Tiếng chuông công phu khuya vang ngân nga trong đêm tối làm tôi choàng tỉnh. Thì ra chỉ là một giấc mơ. Nhưng, một giấc mơ rất thật. Thật đến nỗi tôi nhớ như in từng chi tiết, từng gương mặt của các vị trong mơ. Tôi ngồi thần người ôn lại từng sự việc cho đến khi anh Huỳnh vỗ vai gọi đi rửa mặt.
    PHẦN KẾT
    Tôi trở về thành phố sau ba ngày đi núi. Hành trang trở về của tôi chỉ có một giấc mơ kì lạ đến siêu thực. Nhưng, chuyến đi ấy đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Cũng từ giấc mơ ấy đến nay, tôi chưa bao giờ có được cơ hội mơ lại một lần nữa. Có lẽ cơ duyên của tôi chỉ có thế, giống như chặng hành trình đi mãi về phía trước, những con đường, những chuyến đò qua mình chỉ gặp được có một lần. Không có con đường để tôi quay lại phía sau, cũng như trong mơ tôi chưa bao giờ được một lần nhìn ngoái lại…
    Chiếc xe đò lần này bon bon trở về thành phố đầy thuận lợi. Nhìn ngọn núi khuất dần sau những hàng cây lòng tôi bâng khuâng như đang lưu luyến…
    “Sẽ có dịp tôi về núi lần nữa” – Tôi tự nhủ thầm như thế.


    HẾT ( Sưu tầm )


     

Tình hình diễn đàn

Tổng: 461 (Thành viên: 0, Khách: 456, Robots: 5)