Tìm kiếm bài viết theo id

Chưa giúp được mẹ và em đã phải nhận "hồ sơ chờ chết"

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi XiaoSinKFC, 17/10/11.

ID Topic : 3998040
Ngày đăng:
17/10/11 lúc 01:14
  1. XiaoSinKFC Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    8/11/10
    Tuổi tham gia:
    15
    Bài viết:
    2,230
    Thành quả của mười mấy năm trời miệt mại đèn sách vừa mới đơm hoa kết trái thì cũng là lúc em nhận được tin như sét đánh ngang tai: mắc bệnh u tủy dạng hiếm gặp và khó có thể sống được bao lâu nữa...

    Chưa giúp được mẹ và em đã phải nhận hồ sơ chờ chết
    Tốt nghiệp bằng đại học loại ưu, Bình những tưởng có thể tìm việc làm giúp mẹ và em, nhưng bạo bệnh đến quá đỗi bất ngờ

    Nhìn em Trần Thanh Bình, 22 tuổi, nằm thiêm thiếp trên giường bệnh tại viện huyết học truyền máu Trung ương, nước da chuyển sang vàng tái, khiến không ai cầm được nước mắt. Gần một tháng qua, trong lo âu và nước mắt mẹ và em gái luôn túc trực bên Bình. Chị Nguyễn Thị Vinh bất lực nhìn đứa con trai của mình đang tuổi thanh niên, vừa tốt nghiệp loại ưu Đại học kinh tế, với biết bao ước mơ, dự định, nay bỗng trở nên dở dang và vô vọng.

    Sinh ra ở vùng quê nghèo Văn Lộc - Hậu Lộc - Thanh Hóa, khi Bình chỉ mới vừa 9 tuổi, em đã phải gánh nỗi đau lớn, mất cha. Bố em ra đi bởi căn bệnh ung thư ruột quái ác năm ông vừa tròn 37 tuổi. Gánh nặng gia đình chất chứa lên đôi vai người mẹ ốm yếu, gia đình em rau cháo lần hồi chỉ nhờ vào nghề làm nông và làm thuê mướn kiếm thêm của mẹ.
    Thương mẹ, thấu hiểu hoàn cảnh gia đình quá vất vả khốn khó, niềm tin và nghị lực trong Bình lại càng lớn hơn bao giờ hết, em quyết tâm học giỏi, mong thoát nghèo bằng chính con đường học hành, lập nghiệp của bản thân.

    Chưa giúp được mẹ và em đã phải nhận hồ sơ chờ chết - 1
    Bác sĩ bảo căn bệnh u Lympho tủy của Bình rất hiếm gặp và nguy nan

    9 năm học cấp hai ở Hậu Lộc Thanh Hóa, năm nào em cũng đạt học sinh giỏi. Năm 2007, tin em đỗ đại học Kinh tế Quốc dân đã mang đến niềm vui không gì sánh nổi đối với mẹ và em gái Bình, nhưng đằng sau niềm vui, là nỗi lo tiền chi phí để nuôi Bình học đại học.

    Rất may em được họ hàng và một người cô ruột đã cưu mang em học đại học. Những ngày miệt mài, chí thú bên đèn sách với quyết tâm và nghị lực lớn đã mang lại kết quả tốt đẹp, Bình vừa tốt nghiệp bằng giỏi trường đại học Kinh tế vào tháng 6/2011 vừa qua, em còn đạt danh hiệu sinh viên ưu tú toàn khối.

    Những tưởng sau bao ngày gian khó đã đến lúc em có thể báo hiếu mẹ thì căn bệnh lạ đến với em. Sau những ngày sốt cao triền miên, gây co giật, cấp cứu tại bệnh viện Bạch Mai, sau khi xét nghiệm máu, tủy sống, các bác sỹ kết luận, Bình mắc một căn bệnh hy hữu rất hiếm gặp, đó là em mang trong người loại virut EPV và căn bệnh u Lympho tủy, rất khó có thể qua khỏi…

    Nỗi đau quá lớn một lần nữa đổ xuống gia đình em, khiến người mẹ gầy yếu của Bình suy sụp….. Tương lai thật vô vọng khi gia đình em không có đến tiền triệu để chữa trị. Cả nhà Bình dường như không còn lối thoát. Người mẹ của em hằng ngày vẫn lầm lũi tại bệnh viện chăm sóc cho con, đôi mắt thâm quầng, thất thần ngơ ngác vì bao đêm thức trắng lo toan: “Bây giờ biết lấy đâu ra tiền để tiếp tục chữa bệnh cho con. Xót xa lắm, cháu Bình nói với tôi, nếu bệnh không thể chữa được thì mẹ cho con về để khỏi tốn kém. Đau đớn quá, tôi biết làm sao bây giờ?...”
    Hiện nay, sức khỏe của Bình ngày càng tiến triển xấu, em đã bị suy gan, bạch cầu giảm nghiêm trọng, bác sỹ chỉ định cần lọc huyết tương, truyền hóa chất…. Nắm tay tôi, Bình nói trong hơi thở yếu ớt: “mong ước duy nhất lúc này của em là được mạnh khỏe trở lại để cùng đỡ đần mẹ nuôi em gái ăn học, liệu có vô vọng quá không chị ơi?…”

    http://dantri.com.vn/c167/s167-527401/chua-giup-duoc-me-va-em-da-phai-nhan-ho-so-cho-chet.htm
     
  2. XiaoSinKFC Thành Viên Cấp 5

    Mọi sự đóng góp hảo tâm của các bạn xin hãy vào link nguồn của bài viết, xin thay mặt gia đình Chị Vinh gửi lời tri ân đến toàn thể ACE đã giúp đỡ cũng như xem bài viết này
     
  3. Mar_heaven Thành Viên Cấp 5

    “mong ước duy nhất lúc này của em là được mạnh khỏe trở lại để cùng đỡ đần mẹ nuôi em gái ăn học, liệu có vô vọng quá không chị ơi?
    NGHE CÂU NÀY MÀ XÓT QUÁ!!NGAY BÂY GIỜ AI LÀM ĐƯỢC GÌ THÌ LÀM ĐI!!HUHU TẠI SAO ÔNG TRỜI LẠI KHÔNG CHO MỘT LỐI THOÁT GIÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI NHƯ THẾ CHỨ!!ĐAU!!
     
  4. tytyshop Thành Viên Kim Cương

    đọc bài này nghe xót lòng quá,nuôi con ăn học bao nhiêu năm rồi phải tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh!