Thấm thoát đã 6 tháng kể từ ngày em nhập ngũ, anh mới biên bức thư này cho em. Em có khỏe không? Vẫn học tập và rèn luyện tốt chứ? Anh và ba mẹ đều khỏe, ba đã cai được tật nghiện rượu, giờ 1 năm ông chỉ uống 2 lần vào các dịp quan trọng, mỗi lần 6 tháng, còn tuyệt ai mời cũng không bén 1 giọt. Mẹ cũng đã cai được thuốc lá sau lần tàn thuốc làm cháy chuồng gà chọi của em. 3 con bị thiêu chết, nhưng anh cũng kịp cứu con gà mà em cưng nhất. Con gà khỏe lắm, lúc ba cắt cổ để mừng đám cháy không ảnh hưởng nghiêm trọng tới gian nhà chính nó giãy như điên, đạp đổ cả bát tiết. Vì em đang ở xa, nên anh được 2 cái đùi mà không ai tranh giành cả. Tuy nhiên lông gà làm tắc cống ở nhà dưới, nước thải dềnh lên rồi tràn vào phòng em làm hỏng đôi loa thùng, cuốn trôi toàn bộ giấy tờ tùy thân và sổ tiết kiệm của em. Cũng may ba nhanh trí đã bê được dàn máy vi tính của em ra ngoài, sau đó kêu má ngâm nước xà bông và đánh bóng để nó đẹp đẽ như lúc em đi. Thời tiết thất thường, ba lại bị chứng thấp khớp kinh niên hành hạ. Do bác sỹ dặn không được đi bộ quá lâu nên ba phải chạy suốt, cũng mệt mỏi lắm. Còn nữa, nội vẫn nhắc em luôn, tuy nội già nhưng vẫn còn minh mẫn lắm, chỉ quên tên em đúng 1 lần lúc nội làm di chúc. Còn về phần anh, anh cũng đã tìm được công việc mới. Ngày đầu tiên đi làm anh hồi hộp tới mức ủi cháy cái quần của bộ vest mà ba cho, rồi anh chợt nhớ ra em cũng có cái quần mới i hệt như thế, nên cắt 1 miếng để vá vào quần anh, khéo đến nỗi nếu không nhìn kĩ sẽ không phát hiện ra. Suýt chút nữa anh quên, con bé Nếp bồ em vẫn qua thăm ba mẹ luôn, con bé tốt lắm. Vì yêu em nên nó quyết định cưới anh để tiện phụng dưỡng cho ba mẹ, dự định tháng 7 âm này sẽ cử hành hôn lễ, nếu em về dự được thì tốt quá. Thôi thư cũng đã dài, anh xin dừng bút ở đây, nếu không nhận được thư này thì nhớ báo cho anh biết để anh biên lại thư khác cho em. Tái bút: Tuy là anh em cùng ba cùng mẹ nhưng anh vẫn coi em như người trong gia đình. Vì vậy nếu có khó khăn gì em cứ mạnh dạn nói với anh, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp. Thương em.! h1
Quân trường, ngày...tháng...năm... Anh chai yêu quí của em! Thế mà cũng đã 6 tháng rồi anh nhỉ, nhớ ngày nào anh tiễn em lên đường, tưởng như mới hôm qua. Cuộc đời lính tuy vui nhưng cũng vất vả lắm anh à, chỉ rảnh được buổi tối để nghỉ ngơi, nên em cũng không có thời gian để viết thư hỏi thăm sức khỏe của Nội, của Ba Mẹ & của Anh. Hôm nay nhận thư của anh, em mừng lắm vì biết gia đình mình vẫn bình yên. Chuyện đất đai nhà cửa, kể cả bạn gái của em - vì tình nghĩa anh em chúng ta - em xin nhường hết cho anh. Nhưng anh à, em chỉ xin anh 1 điều: đứa con trong bụng cô ấy là con của em, nên sau này anh cho phép nó gọi em bằng ba anh nhé ! Cuối thư em xin chúc anh làm ăn khấm khá để lo cho con của em! Tái bút: Anh nên cưới sớm hơn đi, chứ để lâu bụng cô ấy to ra, hàng xóm dị nghị. Đến lúc đó, em hứa sẽ xin phép về dự đám cưới của anh! Hôn anh & bồ em. Em trai của anh: SAO VĂN CŨNG ĐƯỢC!
hé hé ông anh và ông em kể 8 lạng người nửa cân hé hé bài văn gây ấn tượng lắm điểm 10 cho chất lượng.
Thân làm phận nữ nhi nhưng mình lại có những khả năng thiên bẩm của nam nhi ngay từ khi mới sinh ra Lúc mới vừa chào đời mình đã cười haha làm y tá hoảng loạn chạy tán loạn lên 1 tuổi mình đã biết huýt sáo qua 2 tuổi mình đã biết đã biết giải toán cấp 3 khi lên 3 tuổi mình đã theo cha lên rừng đốn cây làm ruộng lúc 4 tuổi đã vào tù vì đánh chết 2 con hổ trong trong sở thú mà không có tiền đền bù lúc 6 tuổi ra tù, mình sống lang thang, bị mọi người xa lánh, đau buồn quá mình đã trốn đi thật xa, thế là mình đã nhịn đói 7 ngày 7 đêm để bơi ra đảo trường xa. Vừa bơi đến nơi thì bị hải quân trường xa đuổi đi, thế là mình là bơi chu du trên biển, rồi có 1 tàu của cướp biển vùng caribe đã nhận mình làm vào làm việc. Tại đây họ phân công cho mình công việc cầm súng tiên phong. Chán ghét việc chém giết, mình đã trở về đất liền, những vẩn bị xa lánh huhu ai sẽ làm bạn mình đây