NGƯỜI NÀY VÀ NGƯỜI ĐÓ (I) Tại sao ta chọn người này mà không là người đó cũng như giữa nước chanh và tắc đá vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ để rồi ta trượt dài xuống vực sâu... Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ một điều gì đó không thể gọi tên... Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên... có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác rồi cứ thế bước đi... Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ cho tất cả thương nhớ này... Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...) ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...) Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm Giữa người đó và người này... tại sao ta không chọn người đó dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay! _______________________________ "Nếu đó đúng là định mệnh thì những người yêu nhau sẽ về lại bên nhau." - Lời Nguyễn Phong Việt. (ST)
NGƯỜI NÀY VÀ NGƯỜI ĐÓ (II) Ta chọn người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu ta chọn người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới ta chọn người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi những-người-sống-giùm-cuộc-đời-ta... Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi mùi hương ấy đến từ đâu? Ta không chọn người đó bởi không tin vào những gì bền lâu những giấc mơ nửa đêm về sáng thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia Ta không chọn người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về... ngày xưa những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao! Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác miễn sao lòng mình đủ thanh thản cho những lần đối mặt ở ngày sau Không cần biết người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết đi và cố tin vào một tình yêu bất biến không chút nghi ngờ lẫn nhau! Không cần biết người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi... Khi ta chọn người này và trả lại người đó về trong ý nghĩ hoài nghi... (và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!) _______________________________ "Nếu đó đúng là định mệnh thì những người yêu nhau sẽ về lại bên nhau." - Lời Nguyễn Phong Việt. (ST)
NGƯỜI NÀY VÀ NGƯỜI ĐÓ (III) Khi ta không chọn người này và cũng không chọn luôn người đó ta chọn người kia - người mà chưa bao giờ hiểu rõ về cuộc đời ta... Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước dù bão dông vẫn là người bạn đồng hành... Khi lòng người đổi thay mới hiểu hết giá trị của mong manh ta thật sự sợ hãi nếu phải nghe những câu nói: - tại sao ngày đó chúng ta lại đến với nhau được nhỉ? - tại sao ngày đó chúng ta không dừng lại dù chỉ một giây phút để tự hỏi? - tại sao ngày đó chúng ta không ngăn lại yêu thương kia khi biết mình đang tập nói dối? - tại sao ngày đó chúng ta cứ nghĩ tình yêu có thể làm thế giới thay đổi? mà không hề biết rằng đó chỉ là những ngây ngô... Ta chấp nhận trả giá nhưng làm ơn đừng bắt những người khác trả giá dùm ta ta không chọn người này nên hãy để người này đừng ray rứt đừng sống trong chịu đựng để bàn tay chết lạnh đi từng ngón đừng thanh minh với cuộc đời rằng tình yêu đó bao dung là cần thiết đừng mỉm cười khi lòng không muốn mỉm cười chút nào hết có được không? Một lần thôi ta nên (dối lòng) phủ định tất cả những ước mong để người đó biết đợi chờ là vô nghĩa để người đó tự học cách đứng lên dù trái tim đã tan vỡ để biết nhận ra ta không phải là người duy nhất tốt với người đó để thoa son mà bàn tay đừng run lên trong lặng lẽ những nghiệt ngã của khóc thầm! Ta chọn người kia là ta trân trọng một đời sống bình thường sẻ chia những bình yên đầy háo hức nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được không cho phép ai chạm vào những tổn thương đã cạn khô nước mắt cần phải khóc cho điều gì nữa đây? Những lựa chọn trong cuộc đời luôn nghiêng về hướng đắng cay ta đủ hiểu biết nhưng chẳng bao giờ chấp nhận sao không uống cạn một ly nước rồi nhìn vào đáy ly để tìm một giọt nước có thật sự dễ dàng không? Có thật sự tìm thấy được giọt nước hay chỉ là hình dáng của giọt nước mắt ta vay từ yêu thương? _______________________________ "Nếu đó đúng là định mệnh thì những người yêu nhau sẽ về lại bên nhau." - Lời Nguyễn Phong Việt. (ST)
Bạn hỏi HAMI hay hỏi Hanni vậy bạn? Mình đọc hết thơ của Nguyễn Phong Việt rồi, hay và đồng cảm. Nhất là 3 bài này, mong chia sẻ cùng mọi người.
NHƯ NGÀY NÀO_NGUYỄN PHONG VIỆT Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm là ngày ở lại vì một mùi hương! ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường đưa đón nhau về lòng vui như câu hát chăm chút từng yêu thương để không yêu thương nào là phai nhạt và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp những vết dấu tổn thương… Chúng ta có khi tìm thấy ước mơ trong cái nhìn giản đơn một bữa cơm đong đầy những lần liếc mắt bao lần đi qua là bao lần trái tim được thấu suốt để những niềm vui phủ kín lên mặt người mà không hề báo trước đến bao giờ mới cạn niềm tin Sẽ có xót xa đến vào những lúc yên bình sẽ có những tội tình vì một đôi lần câm nín sẽ có thêm những cơn đau trong một ngày ngã bệnh sẽ có hoang mang chen vào cơn ác mộng sẽ có những ngày chán ghét nhiêu khê! nhưng cuộc đời nào rồi cũng như cơn mưa thấy lạnh run trước khi lòng tạnh ráo sống cả cuộc đời đâu thể chỉ đứng hoài trong tâm bão đứng im lìm và nằm khô héo và chết thản nhiên Có chông chênh để biết chúng ta còn cần như nắm tay nhau đi trong lòng phố xá như che lên chiếc dù cho ngày mưa bớt xa lạ như ngồi lặng yên mỉm cười với vội vã như đầy bao dung… Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé co từng ngón chân vào yêu thương riêng lẻ mà xâu chuỗi những quãng đường… Chúng ta sẽ sống như ngày nào cũng là ngày vừa bỏ mặc cô đơn!
Không có một thiên đường Tôi để dành tiền mua một thiên đường từ ngày người con gái nói muốn sống một cuộc đời hạnh phúc Tôi gom lại những lon nước đã uống những tờ báo cũ rồi vẫn chẳng dám cho ai kiệm cả bịch ni lông sũng nước chờ một buổi sáng gặp bà ve chai Đêm tôi nằm nghe gió ngoài trời bớt xài quạt máy vệt kem đánh răng dùng một nữa cũng đủ vậy cuộc đời con bao kẻ khó khăn! Thỉnh thoảng người con gái hỏi thăm tôi có hạnh phúc ? đừng để ý làm gì Có lần thèm thứ cảm giác ăn chơi tôi vục mặt vào bồn nước sặc gần chết... nhưng không sao tôi cần một thiên đường Khi người con gái nhắn tin thiên đường làm gì có làm ơn đừng để dành tiền nữa người con gái phải đi... Tôi không biết làm sao vào lúc này một thiên đường không có người con gái Chẳng ai có để bán cho tôi một thiên đường như vậy ?
Nếu không muốn đi hết con đường Nếu không muốn đi hết con đường… Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn Không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến Làm ơn đi mà… Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta? Khi ta cười không cần ai chia sẻ? Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả Hãy thử cắn chặt môi… Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn Một đốm lửa trong tim người Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước Đi khỏi cuộc đời của mình… Nếu không muốn đi hết con đường…. Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin Đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác Làm ơn đi mà!... Làm ơn đi… Vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta Chờ tìm thấy một người trong đời thật Vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc Mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc Nghiệt ngã đến tận cùng… Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh Đời người mình yêu thương Cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát Nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng… Sao không thử một lần đặt cược với trái tim? Làm ơn đi mà… Vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sang trời đêm
Cứ ngồi lặng im thế, và khóc ... Giữa những ngập tràn của bóng đêm giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc… Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau… Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng… rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười… Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai bỏ mặc cho gương mặt người câm nín như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác để oán ghét chính bản thân mình! Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác đã phải quên mất mình… Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên lúc trong lòng không còn gợn sóng ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt ta từ chối cuộc đời ta… Từ muôn trùng kí ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra nhưng rồi biết đã như người đuối sức không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường… Được ngồi lặng im thế, và khóc… cho tất cả những yêu thương!