Đó là một căn nhà vắng vẻ nằm trên đồi thông của thành phố Đà Lạt nổi tiếng thơ mộng của Việt Nam. Một ngôi nhà tồi tàn khá cổ kính, mang đậm nét quý tộc cuả thế kỉ 19, xung quanh ngôi nhà là rừng thông cổ thụ âm u và ghê rợn, nhưng cánh cửa kính cuả ngôi nhà trông mờ nhạt bởi bụi cuả thời gian. Ngôi nhà có một cái gác, còn bên dưới là chổ trú ngụ cuả ông bà chủ. Ông bà chủ của ngôi nhà này không được bình thường cho lắm, họ có một cô con gái bị điên, nói cho đúng hơn thì cả gia đình này đều bị điên. Chiều chiều bà chủ của ngôi nhà thường ra nghĩa địa chơi, bà ta cho rằng đó là cái thú của một. người đang còn sống phaỉ đi ra đó mà trêu chọc những người chết. Còn ông chồng của bà ta thì đặt một cái quan tài trong nhà và thường nằm trong đó nghêu ngao hát môt. mình.Hai ông bà thường chơi đánh baì , nếu ai thắng thì được cốc đầu ngươì bị thua, và mỗi khi có một người bị cốc đầu thì người kia cất một giọng cười của một kẻ chiến thăng nghe âm thanh đó mà rợn tóc gáy, vì đó là tiếng cười của một người bị điên. Hai ông bà có cho một đôi vợ chồng trẻ thuê cái căn gác trên lầu, ông chồng là một người buôn lậu khét tiếng còn cô vợ là một hoa khôi thành phố, hai người thương nhau nhưng cha mẹ của họ không chấp nhận cho đứa con gái yêu quí cuả mình lấy một tên không ra gì, bí đường hai người bỏ trốn và thuê ngôi nhà của hai ông bà già điên. Ông chồng thường để người vợ ở nhà, để đi buôn và anh ta thường trở về sau một tháng. cô vợ lúc đầu thấy gia đình điên này cũng sợ lắm nhưng vì thương chồng nên cô cố gắng, sống riết rôì cũng quen. Cô ta thấy caí điên cuả gia đình này là bình thương, là một cô gái đẹp nên cô đã lọt ngay vào mắt cuả ông chủ từ cái nhìn đầu tiên khi cô bước chân vào thuê nhà. Ông ta thường rình mò trước phòng của cô vào mỗi tối, tuy là bị điên nhưng vợ ông ta củng ghen dữ dằn.Vì sợ vợ nên ông ta không dám làm gì bậy ba.. Nhưng vào một buổi tối...... Đó có thể nói là một buôỉ tối mà thần chết len lỏi vào ngôi nhà âm u giữa rừng thông, ông chồng đi buôn về, mừng vui phấn khởi vì gặp được người vợ yêu quý của mình, cô vợ cũng không kém phần háo hức, cô ta vuốt ve chồng, cởi giầy cho anh ta. Caí cử chỉ nhẹ nhàng đó làm cho gương mặt ngươì chồng rạng lên niềm hạnh phúc mảnh liệt. Nhưng chuyện gì đến rồi nó sẽ đến. Ngươì vợ lấy trong giỏ sách của chồng chị ta ra từng món đồ, chị ta nâng niu nắn nón từng thứ một nhưng khi bắt gặp chiếc quần lót cuả phụ nữ thì chị ta la hét lên ai aỉ: - Trơì ơi! anh đã ngủ vơí con nào, tôi ở nhà chờ đợi anh, dị mà.... trơì ơi!!! Ông chồng hốt hoảng thều thào: - Không phải như dị đâu, hãy nghe anh giải thích. - Không giải thích gi cả, tôi biết cả rồi. Chị vợ nhào tơí giựt ngay cây súng nơi thắt lưng của chồng, vì là tay buôn lậu nên anh ta phải mang súng theo bên người. Người chồng lớn tiếng : - Súng không có đạn đâu !! Và cô vợ bóp cò, viên đạn bay thẳng vào tim, người chồng lăn ra chết ngay tại chổ. Cô vợ hét lên kinh hoàng, chạy ngay đến ôm xác chồng khóc nức nở: - Không....không....không em không muốn giết anh, tại sao lại nói với em la súng không có đạn, tại sao Cô vợ như hóa điên, chị ta không còn biết phải làm gì bây giờ nữa, chị ta cứ để xác ông chồng trong phòng từ ngày này sang ngày khác, cứ ôm xác chồng khóc từ sáng cho đến tối. Nhưng rồi bạn bè cuả chồng chị đến thăm, sẳn để gọi anh ta đi buôn chuyến hàng mới. Lúc bấy giờ chị không còn biết làm sao nửa, quýnh quáng và quờ quạng, chị nói với người bạn của chồng mình: - Anh ấy chưa về. Rôì đến đôi vợ chồng điên dưới nhà, cứ thỉnh thoảng laị lên gọi cửa xin cho gặp chồng chị để trò chuyện chơi. Cơn hoảng sợ dâng lên tột cùng chị nghỉ ngay đến ý định cưa xác chồng mình ra thành từng khúc đựng vào cái hộp nhỏ rồi đem thả trôi sông, với mục đích là đừng cho một ai nghi ngờ là chị ta giết chồng. Vừa cầm cái cưa lên định cưa cái đầu chồng mình ra thì một luồng gió vô hình, đẩy cái cưa lệch hướng và chị ta đã tự cưa đứt bàn tay mình ra. Cô ta buông rơi cái cưa, thét lên đau đớn, nhưng sự việc đâu phải chấm dứt tại đó. Cái cưa bắt đầu bị nhấc hẳn lên mặt đất, tiến dần đến cô ta. Quá sợ hải cô ta luì về phía sau, nhưng cái cưa lao tới cắt lìa bàn tay còn lại của cô ấy. Nhìn máu của mình lai láng trên sàn nhà, cô thét lên cầu cứu, nhưng lạ thay tất cả mọi ngươì dưới nhà đều không nghe thấy gì cả. Thều thào trong tuyệt vọng cô bất lực nhìn cái cưa cắt lìa đôi chân mình và cuối cùng là cái đầu của cô ta. Trước khi đầu lìa khỏi cổ cô còn kịp nhìn thấy một gương mặt của cô bé điên, con gái của ông bà chủ đang cầm cái cưa giết chết mình. Sau sự việc đó, mọi chuyện trở lại bình thường, cả gia đình ông bà chủ cứ làm như là không có chuyện gì xảy ra. Rồi họ lại cho một gia đình nghiên cứu sinh học ở trọ. Gia đình này muốn vào rừng để biết thêm về giá trị cuả cây thông. Họ là hai vợ chồng, có hai đứa con, một trai, một gái, hào hứng và hăm hở dọn lên phòng trên gác, họ vui vẻ vì không hề biết chuyện gì đã xảy ra trước đó. Đứa con trai của họ là một tên con trai quậy nhất trường nó đang học, có tiếng tăm lừng lẩy vì đã tán dược thành công biết bao cô gái đẹp và giàu có. Khi gặp cô con gái điên của ông bà chủ nó nghĩ ra ngay một trò chơi để trêu chọc cô, chuyện tưởng là chơi ai ngờ đâu lại là thật, nó đâm ra mê mẩn cô gái không biết vì lý do gì, lúc bấy giờ nó mới biết rằng nó đã đụng nhằm ổ kiến lửa. Đêm đến nó thường thức dậy và đi vào rừng một mình, rôì một ngày kia cha mẹ cuả nó phát hiện là nó đã mất tích, họ cuống cuồng đi tìm khắp trong rừng trông và thấy một nửa thân thể cuả con trai họ bị treo ngược lên cây, còn một nữa thì bị rắn rết bu đầy, trên khuôn mặt không còn nguyên vẹn nữa, hai con mắt bị khóet đi mất và hàm răng bị đập gãy trông rất thảm thương. Quá đau xót khi nhìn thấy đứa con trai mình chết thê thảm ngươì cha quyết định trở về thành phố tìm cảnh sát đến giúp. Đưá con gái cuả họ là một con bé thông minh, nó biết chuyện anh trai nó chết là không đơn giản như vậy.Trở về gác trọ nó bắt gặp ánh mắt như biết nói của cô gái điên trong nhà, nó biết là cô gái và cả gia đình này có cái gì đó không ổn. Tối hôm đó, nó nghe có tiếng động bước từng bước lên gác, nhưng không phải tiến đi đến cái giường cuả nó mà là đi đến giường cuả ba me mình, nó ti hí mắt nhìn xem chuyện gì xảy ra thì ba cái cưa được cầm bởi ba người không có đầu, nó dám quả quyết rằng đó là gia đình ông bà chủ, nó muốn thét lên nhưng không thành tiếng nó càng cố gắng thì laị càng vô vọng. Nhìn cha mẹ mình bị giết chết trong nổi sợ hãi nó vùng chạy, nó chạy mãi, chạy mãi, chạy cho đến sáng và thoát ra khỏi khu rừng đó, nó nhờ cảnh sát đến ngôi nhà để giúp, nhưng họ không thấy ngôi nhà nào cả, chỉ thấy, ba cái mộ nằm lặng lẻ, giữa rừng thông, đó là ba cái mồ của một người đàn ông, một người đàn bà và một cô con gái, ngươì ta cho rằng cô bé bị điên, và đem cô ta vào bệnh viện, không ai biết được sự việc trước đó ngoài cô bé, nhưng họ không tin. Và tội nghiệp, cô bé suốt ngày chỉ lảm nhảm một câu: - "Họ là ma họ đã giết tất cả mọi người" --sưu tầm--
uhm,pac suu tam ma pac co doi bom them k vay,he he he,ma con gai dep chet thi hoi uong.Mai mot dung cho gai dep chet nua nha pac,hay wa hay wa!!!!!!
Cũng hay mà,đã có nguoi post lên cho các bạn đọc,dù thế nào cũng phải thanks chủ top chứ,ai ko mà chê ngta như thế,bất lịch sự......