Tìm kiếm bài viết theo id

Cách nhìn cuộc sống

Discussion in 'Chuyện trò' started by huongchi2000, Apr 14, 2011.

ID Topic : 3089571
Ngày đăng:
Apr 14, 2011 at 9:35 PM
  1. huongchi2000 Thành Viên Mới

    Joined:
    May 14, 2008
    Tuổi tham gia:
    17
    Messages:
    25
    Có quyển sách viết thế này :
    “ Ai cũng tay trắng vào đời rồi lại trắng tay về với đất. Hơn thua chi, tranh giành chi…Đựơc, mất.Có nghĩa gì đâu, tất cả phù vân!
    Sống để yêu thương nhau không phải để giận hờn, không phải để làm đớn đau nhau bằng muôn lời cay độc.Sao không thể hồn nhiên như cỏ cây chim chóc. Sao không thể chia nhau những cay đắng ngọt bùi?”
    Đúng thế! Sao không thể chia nhau những cay đắng ngọt bùi? Con người ta khi thấy người mình ghét đau khổ thì chính ta lại thấy hạnh phúc, khi thấy người mình ghét rơi lệ chính ta lại thấy hân hoan vui mừng? vì sao thế? Có phải vì chúng ta đã quá ích kỉ, chỉ thích thoả mãn cơn ghen ghét của mình…Hầu hết chúng ta đều quan trọng về vật chất, thích tranh giành nhau nhưng rồi mọi thứ đều lại sẽ mất đi, đều không bền vững, có phải ta đang sống một cuộc sống tồi tệ không, khi ghét hay khi chưa tha thứ cho một ai đó, tâm hồn ta chưa bình an, hãy tập sống hết mình, yêu thương, tha thứ, cho nhiều hơn nhận lại lúc ấy, tâm trạng ta sẽ hạnh phúc và bình an hơn nhiều lắm.
    Nhà thơ Xuân Diệu-nhà thơ của tình yêu, ông đã viết bài thơ “Vội vàng”.Ông muốn nói với mọi người thời gian qua đi rất nhanh và không ngừng lại, thúc giục ta hãy sống hết mình, sống yêu đời đừng lãng phí tuổi trẻ. Chúng ta đừng nhìn thấy sự bi quan trong cuộc sống mà hãy mở rộng đôi mắt của tâm hồn để thấy những điều tốt đẹp của cuộc sống!
    Ước mong cuộc sống của chúng ta cũng giống như nhà thơ Xuân Diệu, sống hết mình, sống mãnh liệt hơn mỗi ngày!

    SƯU TẦM
     
  2. Alarm_time Thành Viên Cấp 2

    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất;
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đi.

    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
    Này đây lá của cành tơ phơ phất;
    Của yến anh này đây khúc tình si;
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
    Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

    Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
    Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi
    Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt.
    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
    Chim rộn ràng chợt tắt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

    Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa...

    Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,
    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
    Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
    - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
     

Tình hình diễn đàn

  1. dungnvi,
  2. HONEYZ,
  3. Ryn Ryn,
  4. giaiphap.hitech,
  5. 0942061367,
  6. 01256100000,
  7. phuonghoa97gn,
  8. passio
Total: 453 (members: 16, guests: 386, robots: 51)