Tìm kiếm bài viết theo id

Chuyện Tâm Linh...

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi Tin-Tin, 14/6/15.

ID Topic : 8089727
Ngày đăng:
14/6/15 lúc 23:03
  1. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    7/9/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    1,597
    Những câu chuyện có thật...
    CHUYỆN THỨ 1 : OAN HỒN VEN SÔNG...
    Đối diện nhà bác mình là 1 con sông khá to, con sông này hàng năm có không biết bao nhiêu người bị chết đuối, mà lạ thay dù người chết đuối chết ở đâu đi nữa thì xác cũng toàn dặt về phía trước trước cửa nhà bác mình. Năm 1997, vì hoàn cảnh khó khăn nên bác đánh chuyển nhà ra khu bờ sông, ông bà nội mình không cho mua vì ông bảo chỗ đó gần sông, nhiều người chết nên lắm ma. Nhưng mà bác không có nhiều tiền nên chỉ mua được ở chỗ đó. Bác mình lại không tin ma quỷ gì, nhà ở chỗ đó lại rẻ nên bác quyết mua và khi về nhà mới bác cũng không mời thầy đến cũng bái mà chỉ tự làm mâm cơm mời các quan thổ công và gia tiên. 3 ngày đầu khi ngủ ở nhà mới thì không có vấn đề gì vì lúc đó mới dọn nhà xong nên cũng mệt. Đến ngày thứ 4 thì bắt đầu có chuyện xảy ra. Đêm đó đang ngủ thì bác giật mình khi nghe thấy tiêng gọi “N ơi…” rối rít. Lúc đàu bác nghĩ chắc có khách gọi mua hàng (vì nhà bác mình có cửa hàng bán lặt vặt nhỏ) nhưng nghĩ lại thì thấy mình mới chuyển về đây có mấy hôm, đâu phải ai cũng biết bán hàng, có khi là trộm nên không ra mở cửa mà nằm xuống ngủ tiếp. Nhưng bác chẳng ngủ được vì đó đâu phải tiếng gọi của 1 người mà bác cảm thấy có nhiều người gọi lắm. Đêm hôm sau bác đang ngủ thì thấy bàn chân buồn buồn như có ai đang cù chân, bác tỉnh dậy thì thấy ở cuối giường có 1 đứa bé trai độ 5 tuổi đang cù vào chân bác. Lúc này bác á khẩu không nói được gì, chỉ biết ú ớ gọi các con xuống. Sáng dậy, bác ra chùa gần nhà để xin 1 lúa bùa vào dán trong nhà, từ đêm đó bác không thấy đứa bé ấy nữa, những tiếng gọi ban đê, cũng it dần.
    Tuy nhiên có anh hàng xóm hay làm ca đêm kể với bác là mấy lần đi làm muộn về đều thấy có nhiều người đứng ở trước cửa nhà bác mình lắm. Ban đầu anh ấy nghĩ chắc là họ hàng nhà bác mình ở trong miền Nam ra chơi, đi tàu đêm, nhưng nhiều lần gặp như thế khiến anh ấy thấy lạ và tò mò. Rồi một hôm anh đó cãi nhau với vợ, tức quá anh bỏ ra khỏi nhà, vừa ra đến nơi thì nhìn thấy 1 tốp người mặc áo trắng toát đang đi từ dưới đê sang nhà bác mình (nhà bác gần sông nên họ xây đê đất để ngăn nước lũ), lúc này anh ấy chắc chắn là ma chứ không phải người nữa, sợ quá anh chạy về nhà luôn, ốm mất mấy ngày. Mấy hôm sau anh đó đem chuyện này kể lại cho bác mình nghe, bác mình sợ lắm vì đã dán bùa rồi mà ma vẫn muốn vào. Thế là bác phải mời pháp sư đến lễ, cúng mất mấy hôm mới được yên. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có người nói với bác là họ nhìn thầy có mấy người mặc áo trắng cứ đứng trước cửa nhà bác mình, muốn vào lắm mà không vào được.
    Hàng xóm nhà bác mình có 1 ông nghiện lô đề nên phải bán hết nhà cửa để trả nợ, vợ con chán quá cũng bỏ đi luôn. Không có nhà ở và cũng chẳng có tiền nên ông này đành lên đê, dựng tạm 1 cái chòi để ở. Ông ấy kể là đêm hay có người đến xin ngủ nhờ, ban đầu là mấy thằng nghiện nhưng có 1 hôm ông đang ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa xin ngủ nhờ, ông ý nghĩ chắc lại là mấy đứa nghiện thôi nên ra mở cửa. Nhưng lần này không phải nghiện mà ông nhìn thấy có 2 mẹ con dắt tay nhau xin ngủ nhờ, 2 mẹ con này mặt xanh xao và ướt từ đầu đến chân. Ông này cũng hoảng lắng vì biết chắc chắn đây là ma bởi 1 tuần trước ở đây có 2 mẹ con ôm nhau tự tử. Tuy rất sợ nhưng ông phải cố gắng bình tĩnh vì ông biết với ma quỷ nếu làm phật ý họ thì hậu quả không biết sẽ như thế nào. Ông coi như không và vẫn đồng ý cho 2 mẹ con vào. Đến giữ đêm ông tỉnh dậy thì không thấy hai mẹ con kia đâu nữa. Nhưng lạ thay từ cái hôm ông này cho 2 mẹ con người kia ngủ nhờ, ông chơi lô đề đánh con nào trúng con đấy mà toàn là trúng to, cũng vì thế mà ông dần mua lại được nhà, có tí tiền mở của hàng tu tỉnh làm ăn, vợ con sau đó cũng đồng ý quay lại. Sau chuyện này ông thờ cúng 2 mẹ con đó rất chu đáo, coi như để trả ơn họ đã phù hộ cho ông. Ông này còn kể 1 chuyện nữa là cái hồi còn sống ở trên đê, đêm nào ông hay nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa bơi lội trên sông, ban đầu ông nghĩ mấy đứa trẻ nghịch ngợm trốn nhà ra đây chơi nên cầm đèn pin ra đuổi chúng nó về vì sợ nhỡ chúng nó bị chết đuối thì khổ. Nhưng khi ra đến nơi thì chẳng có ai cả, mà cứ vào nhà thì lại nghe thấy, thế là ông này biết đó là ma rồi chứ trẻ con gì mà lại ra sông giờ này, mà có ra thì làm sao mà chạy nhanh thế. Có đêm đang nằm ngủ thì ông giật mình nghe thấy tiếng nói văng vẳng của ai ở ngoài sông. Cố gắng nghe thì ông thấy nói là 2h chiều mai có người chết đuối ở đây. Hôm sau ông ra sông rất sớm và ngăn không cho mọi người ra sông nhưng vô ích, đúng 2h chiều có người chết đuối thật....
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/6/15
  2. ThịnhHói Áo Phong Sương Hành Trình

    Lúc truoc có 1 xác chết trôi ngay bờ kè Thị Nghè, lúc kéo xác lên đã trương sình căn tròn , lúc đội dọn dẹp tới thì kéo thi thể lên , thì mọi người bung bồ bỏ chạy tán loạn , mình đứng ngoài quan sát thấy các bác bên dịch vụ dọn dẹp làm rất chuyên nghiệp, và đặc biệt là mình luôn ngửi thấy mùi Clo át luôn mùi tử khí, chắc là đem xác về cho pháp y tìm nguyên nhân cái chết. Rồi bên pháp y tiến hành phẩu thuật xem trong phổi có nước ko ? Nếu ko có ắt là chết trên cạn rồi đem quăng xuống nước , ôi cả một quá trình công phu và tâm huyết.
     
  3. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Những trường hợp chết đó đa phần là chết oan ( kể cả chết do đuối nước ) nên oán khí rất nặng, và khi vớt lên thì máu từ mắt, mũi, miệng sẽ tuôn ra ( chết oan mà ) , nếu không cúng kiếng và siêu độ cho họ thì lâu ngày sẽ thành tinh , càng ngày càng mạnh và bắt đầu bắt người chết thay để thế mạng ... Nhiều người không biết, hay đi bơi đi tắm sông tắm hồ vào giờ xấu, đêm khuya...thường bị kéo chân hay nhấn nước cho chết ngạt mà nhiều người không tin, hay không biết, cứ đổ thừa do chuột rút... Có nhiều trường hợp 1 vong chết nhưng kéo theo mấy chục mạng người đi theo ( như trường hợp vong hồn ông Vũ Xuân Hải ,xưa bị chết đuối , sau đó thành ma, đã kéo theo 34 vong oan khác ở sông Tam Bạc, Hải Phòng - đã được giải siêu )
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/6/15
  4. 7800II Thành Viên Kim Cương

    em mình làm trong BV chợ rẫy kể lại là rất nhiều trường hợp bệnh nhân sắp chết kể lại rằng thấy rất nhiều người lạ mặt xung quanh và rủ đi với họ, và thường thì những người đó sẽ ra đi ngay trong ngày hôm đó, cho dù trước đó có những người mà tình trạng bệnh tiến triển đang rất khả quan, bác sỹ dự kiến vài ngày là về, nhưng tự dưng thấy như vậy rồi thì chiều bữa đó là lên cơn mệt rồi đi luôn
     
    HiepSiSiTinh and Tin-Tin like this.
  5. tuthanden03 Thành Viên Cấp 4

    ngay cái sông gần nhà em, một năm chết đuối ít nhất 1 người...năm nào cũng có người chết đuối, vậy mà cứ ra bơi...ra sông sợ nhất bị mắc thằng dưới.
     
    Tin-Tin thích bài này.
  6. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    CHUYỆN THỨ 2 : NGÔI MỘ 2 XÁC.
    Ở xã em lúc trước có con V và thằng N,hai đứa nó yêu nhau,nhưng gia đình con V thì cấm cản,do nhà thằng N nó quá nghèo.Con V lúc đó hơn 18t còn thằng N thì mới 20,có lẽ do quá yêu nhau nên cho dù bị cấm,và nhiều lần thằng N bị đánh nhưng hai đứa vẫn cứ lén lúc qua lại.Theo em được biết thì gia đình con V bắt ép nó đi qua Đài Loan với dì nó để sau này lấy ck luôn bên đó,không biết hai đứa bàn tính thế nào mà chiều hôm đó khoảng 17h ,anh L là người chuyên đi đặt bẩy chuột thấy hai đứa ngồi ôm và nói chuyện với nhau trên trạm bơm nước gần bờ sông,”trạm bơm nước dùng để bơm nước từ dưới sông lên kênh ra ruộng cho nông dân tưới lúa,vvv”
    Thấy anh L hai đứa còn chào hỏi ,nhưng khoảng 25 phút sau tầm 17h25 anh L quay lại chỗ cũ thì chả thấy hai đứa đâu,chỉ thấy chiếc xe wave tàn của thằng N dựng cập bờ kênh,nhìn lại chỗ hai đứa ngồi lúc nảy thì chỉ còn lại hai đôi dép và mảnh giấy trắng có cục đá đè lên,linh tính có chuyện chẳng lành nên anh L lại lấy miếng giấy và xem thử,anh L hốt hoảng khi thấy đó là lá thư tuỵệt mệnh mà hai đứa đã để lại,ở đoạn cuối có ghi rõ là nếu tìm được xác thì phải chôn chung hai đứa với nhau,hoặc là cứ bỏ xác hai đứa lại con sông.Đọc đến đó thì anh L thấy bủn rủn cả tay chân, anh vội chạy ra đường lộ hô hoán và nhờ người liên lạc với gia đình hai đứa.Nghe hô hoán mọi người xúm lại rất đông,con nít và người lớn trên 20 người mang đèn và lưới quét đi vào trạm bơm để tìm kiếm hai đứa.Người thì hô hoán gọi tên hai đứa, người thì nhảy xuốg trạm bơm để mò tìm,rồi đến thả lưới quét nhưng chả có gì,đến khi gia đình của thằng N và con V ra tới thì mọi người kêu họ đi mua nhang ra cúng vái,em nhớ lúc đó là ba của thằng N đứng ra để khấn,còn hai bà mẹ thì khóc sướt mướt,quả thật sau khi ba của thằng N khấn xong thì nhóm người kéo lưới kéo được hai xác của hai đứa lên,điều đáng nói là hai xác ôm cứng lấy nhau,mang lên bờ gỡ ra cũng không được,bà mẹ của con V tuy dữ nhưng lúc đó thì xỉu luôn tại chỗ.Mọi người quyết định sẽ đưa xác hai đứa về nhà thằng N rồi từ từ tìm cách để gỡ.Về phần tách rời hai đứa ra thì hàng xóm không ai dám làm,chỉ có người nhà, họ hàng của hai đứa nó làm,những người lực lưỡng xúm lại nắm tay hai đứa kéo rồi gỡ ra,cứ nhứ thế tầm 15phút thì xác hai đứa được tách rời ra,ai nấy mồ hôi nhễ nhãi,khi gia đình con V đem xác nó ra xe để chở về nhà lo việc mai táng thì xe đề máy không nổ,cùng lúc xác của thằng N trong nhà cứ trào máu từ trong họng ra rất nhiều,ai có mặt cũng điều hốt hoảng,bọn con nít thì theo bám víu người lớn,xác con V được chuyển qua xe khác đề máy cũng không nổ,nên mọi người khiêng ngược vào nhà.Cho dù anh L có đưa tờ giấy mà trước khi tự tử hai đứa đã viết để lại cho hai bên gia đình xem,nhưng gia đình con V không đồng ý chôn nó chung với thằng N,họ nhất quyết đưa xác con V về nhà bằng mọi cách.Lần thứ ba khiên xác con V đi thì hai cây đèn dầu đặt gần hai cái xác tự nhiên phụt tắt,đặt xác lên xe thì tiếp tục đề không nổ máy,cho dù chiếc xe còn rất mới và chạy rất bình thường,cùng lúc đó thì máu lại trào ra rất nhiều từ miệng của hai cái xác,mọi người có mặt lúc đó thấy vậy mới xúm lại khuyên can gia đình con V nên để cho hai đứa được chôn chung với nhau cho hai đứa được an tâm mà yên nghỉ nơi chín suối. Sau một lúc đắn đo thì gia đình con V cũng đồng ý để xác nó lại theo lời khuyên nhủ của bà con và tờ giấy hai đứa nó viết để lại.Hai bên gia đình bàn với nhau là sẽ đặt một quan tài to hơn bình thường để đặt hai đứa chung với nhau,quần áo thì họ không thay đồ trắng như tục lệ,mà cho con V và thằng N mặc đồ cô dâu và chú rể để tẩn liệm. Một “đám cưới” khác thường nhưng lại diển ra rất êm xuôi dưới sự tiếc nuối của hai bên gia đình và hàng xóm.Nếu họ không cấm cản thì hai đứa nó đâu có ra đi quá sớm như vậy, Đáng nói là gia đình con V,nếu không ham giàu phụ nghèo thì “đám cưới” của hai đứa được tổ chức ở ngoài chứ ko phải trong quan tài như thế.
    Sau khi chôn cất xong do ngôi mộ được đắp cao và to hơn những ngôi mộ xung quanh rất nhiều,nên những người sống xung quanh đó gọi là mộ hai xác.Cũng trong thời gian đó do gia đình hai bên chưa kịp trục hồn hai đứa về nên những người đi ngang trạm bơm nước vào lúc chiều tối liên tục thấy hai đứa nó hiện về.Điển hình là ông ba R,chuyên đi cắm câu để bắt cá lóc dưới sông.Hôm đó khoảng 22h,ông ba R đi thăm mẻ câu đầu tiên,khi đi đến gần trạm bơm nước thì ông nghe có tiếng đập nước ầm ầm rất to,giống như có người dùng chân đập vậy,nếu dính cá cũng đâu đập to như thế, thấy lạ nên ông ngồi xuống để rình xem chuyện gì đang xảy ra,vừa ngồi xuống thì ông thấy có hai cục lửa xanh to đùng đang bay là đà trên sông bay thẳng vào nhà điều hành của trạm bơm và không thấy bay quanh ra nữa.Ông ba R biết ngay là bị nhát nên cố tình chưởi lên rất to cho đỡ sợ,nào là: “tao không chọc ghẹo mày,mày chọc tao là coi chừng..vv…” Vừa chưởi ông vừa ra vẻ không sợ rồi đi tới phía trước để thăm các cần câu tiếp theo.Theo ông ba R thì đi đến gần ngay chỗ vớt được xác của hai đứa ông thấy có một cây cần câu dính được một con cá lóc rất to,ông vừa chồm người ra phía mặt nước để nhổ cây cần câu thì từ dưới nước có cái đầu nhô thẳng lên trước mặt ông,dưới ánh đèn lúp ông thấy khuôn mặt trắng bệch,môi tím tái,tóc xõa qua mắt,giốg như xác chết đag trong thời kì phân hủy,chưa kịp hoàn hồn thì từ dưới nước thò lên một cánh tay dính đầy rong và chất nhờn chụp lấy tay ông rất nhanh và giống như muốn kéo ông xuống, trong lúc sống chết ông R không dám chưởi nữa mà dùng hết sức bình sinh vung mạnh cái tay ra rồi ngồi bật dậy,bỏ cả cần câu tay xách cây đèn lúp và chạy thục mạng về nhà,vừa chạy ông vừa nghe tiếng cười khúc khích phía sau.Về đến nhà ông rửa tay hết vài cục xà bông mà vẫn chưa hết chất nhờn và mùi hôi khó chịu trên tay ông,cũng từ đó về sau đi câu ở đâu thì đi chứ khu vực đó có cho tiền ông ta cũng không đi ,kể cả bây giờ gia đình đã đi trục hai cái vong đi rồi....
    ( st ) .
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/6/15
    ThịnhHói and HiepSiSiTinh like this.
  7. thinhhocmon Thành Viên Cấp 6

    Thôi.....the end câu chuyện lại đi chủ thớt .
     
  8. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

    Hồi trước lúc kênh Nhiêu Lộc chưa cải tạo, ma da khu gần cầu Công Lý nhiều lắm. Nhà thằng bạn gần đó nói ban đêm còn thấy bơi dưới sông.
     
    ThịnhHói and Tin-Tin like this.
  9. snowflakes89 Thành Viên Kim Cương

    sáng nào cũng đi bơi mà mấy bác nói ghê quá Chuyện Tâm Linh...
     
    Tin-Tin thích bài này.
  10. trantung89 Thành Viên Cấp 5

    tiếp đi bác ơi
     
    Tin-Tin thích bài này.
  11. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Bác chủ post bài chịu khó tách dòng ra giúp nhé, tui khoái đọc mấy bài này mà nhìn mỏi mắt quá. Lại thêm chưa quen với cái giao diện mới này.
     
    Tin-Tin thích bài này.
  12. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

    Thật là bí ẩn khi nhiều người chọn dòng sông để làm nơi tự tử.
     
    Tin-Tin thích bài này.
  13. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    CHUYỆN THỨ 3 : CÁI GIẾNG CỔ TRONG NHÀ...
    ( st )

    Chuyện xảy ra khi mình còn chưa có mặt trên đời cơ. Mình nghe mẹ kể lại. Nhưng mình chắc chắn nó có thật 100%. Vì mẹ mình sợ ma lắm, khoá cửa bếp phải có người đi cùng vì mẹ hay bị ma trêu

    Ngày ấy mẹ mình mới lấy bố, gia đình còn khó khăn nên bố mình hay đi làm về khuya, có hôm còn không về. Mẹ mình mới về làm dâu, chưa có nhà cửa gì nên vẫn ở cùng nhà với ông bà nội. Nhà ông bà mình hồi đó đc xây đúng kiểu truyền thống luôn, ở giữa nhà là ban thờ, hai bên kê 2 giường và mẹ mình ngủ ở đó. Đợt ấy ông nội mình còn làm kế toán ở xã nên cũng hay vắng nhà, chỉ có bà với mẹ mình là hay ở nhà.
    Đêm đó, mẹ mình đang ngủ thì mơ thấy có 1 người con gái tóc dài lắm, mặc bộ quần áo trắng toát cứ ngồi đu trên cái kèo nhà. Bác nào ở nhà ngói thì biết rồi, cái kèo gỗ vắt ngang 2 bên tường nhà í. Nó ngồi vắt vẻo chán chê thì quay xuống nhìn mẹ mình, 2 con mắt xanh lè cứ đảo qua đảo lại, rồi nó cười nhe răng, mẹ mình sợ lắm, chỉ muốn hét lên nhưng cổ họng nặng trịch như bị bóp.
    Nó cười chán rồi bỗng dưng thè lưỡi ra liếm vào không trung, lưỡi nó dài kinh khủng, dài đến nỗi liếm gần vào mặt mẹ mình. Mẹ mình sợ quá lăn người để tránh, cứ mỗi lần nó thè cái lưỡi xuống định cuốn vào người mẹ thì mẹ mình lại lăn một vòng đến khi va uỵch phát vào tường thì bừng tỉnh. Mẹ vội vàng bật đèn rồi gọi bà nội mình. Bà mình sau khi nghe mẹ kể lại thì xuống dưới bếp lấy con dao bầu lên để đầu giường rồi nói : ” để đêm nay mẹ ngủ với mày xem nó còn dám đến nữa không ! ”
    Bà nội mình đã gặp con ma này nhiều lần rồi, nhưng bà không sợ nó. Bà kể có lần mơ thấy nó đứng ngoài sân chải tóc, tóc nó dài lắm. Rồi nó cứ lừ lừ đi vào nhà, nhìn bà cười. Lúc đầu bà cũng hoảng nhưng bị trêu nhiều quá đâm bực, bà mình phi luôn cái dép vào mặt nó. Sáng hôm sau tỉnh dậy tìn mãi ko thấy cái dép đâu, lúc bà ra ngoài sân thì thấy chiếc dép nằm chỏng chơ ở đó.
    Trong nhà có ma, mẹ mình là người sợ nhất, đêm nào bố mình ở nhà thì không sao, chứ bố mà đi làm thì mẹ mình cứ gọi là khiếp xanh mắt. Bố mình hồi đó chạy xe ôm nên giờ giấc ko cố định, đi sớm về khuya rất thất thường. Có hôm 3 giờ sáng mới mò về ngủ.
    Lần khác, mẹ mình đang nửa tỉnh nửa mê thì thấy có bóng đàn ông chui vào trong màn, mẹ mình nằm lùi vào nhường chỗ vì nghĩ bố mình đi làm về rồi. Không giống mọi ngày, mẹ thấy bố cứ nằm quay ra ngoài, im thin thít không thở, không ngáy tí nào. Bình thưởng lúc ngủ bố mình ngáy khá to, cho nên mẹ sinh nghi, lấy tay sờ vào tấm lưng to như cánh cửa ấy thì lạnh toát luôn, cái lạnh khi chạm vào thinh không khiến mẹ sợ hãi hét ầm lên. Đêm ấy bà nội lại sang ngủ cùng.
    Mẹ mình sau khi gặp 2 cái vong ấy thì sợ hãi tột độ, ko dám ngủ 1 mình nữa, bắt bố mình về sớm. Mẹ hỏi bà sao không mời thầy về đuổi nó đi thì bà bảo: ” mày tưởng mẹ muốn thế à ? Từ hồi tao về đây đã thấy chúng nó rồi, sau đó có đi xem bói thì vừa vào người ta đã bảo nhà mình có 3 vong. Hai nam, 1 nữ chết ở cái giếng trước sân. Giếng này thời xưa là giêng của làng, 3 vong ấy do bị giết và ném xuống nên oán khí rất nặng, mấy trăm năm rồi mà chưa xiêu thoát được. Mẹ muốn làm lễ cầu siêu, hoặc trấn yểm nhưng bố mày không cho”.
    Sở dĩ ông nội minh ko cho phép là vì ông sợ mang tiếng, ông là Đảng viên gương mẫu, không muốn vướng vào mấy trò kiểu mê tín dị đoan. Bà nội mình đi xem bói mà ông đã chửi té tát rồi.
    Chưa có nhà riêng, cũng ko thể làm lễ trừ ma nên mẹ mình chỉ còn cách sống chung với lũ cho đến một ngày gia đình mình xảy ra 1 chuyện khủng khiếp khiến đích thân ông nội phải mời thầy về làm lễ trấn yểm. Khi đó thì mình đã có mặt trên đời rồi nên vẫn nhớ...

    Rồi mẹ mình có thai. Trong thời gian mẹ mang thai mình thì chả hiểu sao tuyệt nhiên không bị trêu hay làm phiền gì hết. Đó cũng là khoảng thời gian gia đình ông bà mình khá bình yên. Sau khi sinh mình được một thời gian thì bố mẹ mình cũng xây đc cái nhà ngói be bé nằm sát mặt đường nên chuyển ra ở riêng luôn. Từ đó cũng ít gawjpj ma, mặc dù vẫn ở gần nhà ông bà, cách có chục mét thôi.
    Về cái giếng làng ở trong khu đất nhà ông mình thì thế này : Nó có từ thời nhà Mạc, cách đây khoảng 500 năm, cả làng thường đến đấy xách nước về sinh hoạt, gần đó còn có 1 cây đa nữa nhưng bị chặt rồi, mình không nhìn thấy cây đa tròn méo ra sao nhưng cái giếng thì lúc mình lớn vẫn còn. Có điều nó bị rong rêu phủ đầy, không còn nước nữa mà toàn là rác vì ông bà mình toàn đổ rác sinh hoạt xuống đó
    Ba cái vong trong giếng không biết bị ném xuống vào khoảng thời gian nào, nhưng từ trước đến giờ chỉ có 2 vong là hay xuất hiện để gây sự với nhà mình thôi, còn 1 cái vong nữa tuyệt nhiên không thấy nó hoành hành. Nhưng đây lại là cái vong đáng sợ nhất trong 3 vong chết oan này..
    Từ lúc mình có mặt trên đời đến năm 3 tuổi thì mẹ mình không còn bị trêu nữa, do vía của mình khỏe quá hay sao í. , át hết được ma quỷ. Mẹ bảo lúc mình sinh ra đc hơn 3 cân nhưng khá nhiều tóc, mới 2 tuổi đã có lông tay, mà theo lời các cụ thì ma quỷ rất kị những người nhiều lông, 1 sợi lông quản 3 con quỷ mà nên mẹ lúc nào cũng ôm ấp mình cho đến 1 ngày mẹ đã được gặp vong thứ 3, đúng hơn là con quỷ thứ 3 chứ vì nó không còn là vong nữa rồi….
    Đó là năm 1996, năm đó có cơn bão số 12 đổ bộ vào miền Bắc được cảnh cáo là khá to, nhà mình nhà ngói sợ bay mất nên mẹ đưa mình và em trai ( lúc này mình đã có em vì mẹ mình sinh 2 năm 2 đứa ) sang nhà bác N hàng xóm đối diện nhà mình trú bão, nhà bác là nhà mái bằng nên không lo đổ sập giống như nhà mình. Lúc sang bên ấy vì đi vội quá nên mẹ mình không khóa cửa, mẹ để 2 chị em mình cho bác N trông rồi tranh thủ chạy về nhà khóa cửa. Lúc mẹ bước chân đến sân thì một tiếng sét đánh dọc trời, nghe chói tai vô cùng, cánh cửa bị gió lùa đập mạnh, đồ đạc trong nhà cái thì rơi xuống đất, cái thì bay từ chỗ này sang chỗ khác. Mẹ định vào nhà soi đèn đóng cưa sổ cho chắc rồi mới khóa cửa chính, lúc vừa vào nhà bỗng mẹ mình thấy nhà ấm áp 1 cách kỳ lạ, gió cũng không dữ dội như lúc ở ngoài nhìn vào. Mẹ đang tiến về phía cửa sổ thì thấy có cái gì đó vụt qua, rồi dừng lại ở giường, cái giường mà ba mẹ con vẫn hay nằm. Theo quán tính mẹ ngó sang giường thì thấy được cảnh tượng hết sức kinh khủng…. Một người đàn ông to, mặc bộ quần áo kiểu lính đanh trận ngày xưa đang ngồi lù lù trên giường, nhưng mà không có đầu, cái đầu ấy đang được nó tung lên tung xuống như bọn trẻ con chơi chuyền, chơi chắt vậy. Cái đầu có mái tóc xoăn xoăn ở mái, mẹ mình đứng trôn chân sợ đến mức không di chuyển được. Chiếc đầu thì cứ bị nó tung liên tục, rồi nó ném thẳng cái đầu về phía mẹ mình làm mẹ sợ quá ngất lịm đi…Mãi đến khi có tiếng sét nữa vang lên mẹ mới tỉnh nhưng đang nằm bên nhà bác N rồi… Vì lúc bố mình về thấy mẹ nằm đấy nên bế mẹ sang nhà bác N, lúc tỉnh dậy mẹ kể cho tất cả mọi người nghe mà ai cũng khiếp cái vong không đầu ấy. Nó là cái vong thứ 3. Đến tận bây giờ nó mới xuất hiện, và sau cái đêm bão gió ấy thì gia đình em không còn được bình yên nữa, ông nội em cũng bị nó phá nên mới tìm thầy về trấn yểm.
    Mẹ em từ ngày gặp cái vong không đầu thì sợ hãi tột độ, chuyển giường sang vị trí khác, bóc tỏi vứt quanh giường, còn sát cả vào người bọn em. Bố em thì chưa gặp nó bao giờ nên vẫn nhởn nhơ lắm, nhưng cũng tin là nó có thật vì bà em cũng gặp mà, nhưng bà em chưa gặp vong không đầu thôi. Chẳng hiểu sao từ cái đêm hôm đó mà cái vong không đầu nó để cho lần lượt mọi người trong gia đình em thấy nó, lạ một cái là chỉ ngày rằm hàng tháng nó mới xuất hiện. Cái hôm bão mà mẹ em gặp nó thì cũng đúng vào rằm tháng 7 luôn, sau đó vào rằm tháng 8 là đến lượt bà nội em….
     
    Olympios and HiepSiSiTinh like this.
  14. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Sau bà nội em là đến lượt bố em được dịp diện kiến với nó. Lúc bố em kể lại cho mọi người nghe còn nổi hết cả da gà lên, em sờ vào tay bố em thấy sần sùi như da cóc
    Hôm đó trong xóm có cô sắp đẻ, chồng cô ấy ra nhà gọi bố em, nhờ đưa đi trạm xá. Ngày ấy bố em có cái xe máy để chạy là oai lắm , xe Simson màu xanh lá cây ý. Lúc đấy tầm 10h đêm, chú C ( chồng cái cô sắp đẻ ) và bố em vất vả lắm mới cho cô ấy ngồi yên ổn trên xe được, vì đau quá nên cô ấy cứ oằn người suýt thì đổ cả xe. Ra đến trạm xá thì tầm hơn 1 tiếng sau cô ý đẻ, bố em ngồi chơi với chú C một lúc rồi về. Trước lúc bố em về chú C gọi bố em lại bảo : ” Anh H này, hình như nhà anh có vong dữ lắm đấy, lúc em ra gọi anh thấy nó đang đứng ở cửa, mắt dòm vào trong em hãi quá nhưng nghĩ thương vợ nên vẫn nhắm mắt nhắm mũi chạy vào gọi anh. Lát nữa anh về cẩn thận đấy ! ”
    Bố em nghe xong có vẻ không tin lắm, hất hàm hỏi : ” Mày nhìn thấy ma đc à ? ”
    Chú C đáp :” Ơ anh hỏi rợ, thầy em mở điện, từ bé em đã tiếp xúc nhiều với mấy thứ ấy rồi. Tí về anh vừa đi vừa niệm phật nhá ”
    Xong xuôi chú C gửi tiền bố em rồi bố em ung dung nổ máy về nhà. Bình thường bố em không gặp ma quỷ bao giờ, nhưng nhớ lời chú C nói nên vừa vào đến sân bố em cũng niệm phật cho chắc. Lúc vừa bắt đầu niệm ” A di đà phật” thì xe đột ngột tắt máy. Bố em bình thường cứ lao vào tận hè mới dừng , thế mà hôm nay vừa chớm vào sân đã bị khựng lại, bố em lo xe bị làm sao nên quên cả niệm phật, cúi xuống xem xét rồi đẩy xe vào nhà. Nhưng mà xe nặng lắm, đẩy mãi không được, bố em nghĩ có cái gì ngáng dưới bánh nên lấy chân lùa lùa , vừa lùa vừa cúi xuống xem nhưng ko thấy. Lúc bố em ngẩng lên thì bất chợt thấy cái vong không đầu đang ngồi chễm chệ trên yên xe, tay nó cầm cái đầu rung rung, rồi nó cười man rợ. Bố em bảo ko hiểu lúc đó bị làm sao mà không cảm thấy sợ, bố lấy tay gạt nó xuống khỏi xe, không nó không rằng dắt xe đi . Vừa dắt được 2 bước chân thì nó đứng ngay ở cửa, cứ thế nhìn chằm chằm vào bố em, rồi nó lao đến trước mặt bố nhanh như cắt khiến bố em sợ quá lùi lại đổ cả xe. Lúc bố em ngã xuống tay chạm vào vũng nước, quái lạ là sao trời không mưa lại có vũng nước. Bố em vã hết cả mồ hôi, đưa tay lên quệt thì ngửi thấy mùi tanh như mùi máu. Chưa hết bàng hoàng, lúc bố đứng dậy thấy ngay chỗ gốc cây bòng trước nhà em là một cảnh tượng hết sức dã man: Một cái cột to như cây luồng dựng lên, trên đỉnh cột là cái đầu người với mái tóc xoăn xõa xuống mặt, còn dưới chân cột là cái xác không có đầu, nằm ngắc ngoải, chân tay giật giật….đang được 1 tốp lính lôi đi xềnh xệch dưới đất… Bố em khiếp lắm rồi, cả đời chưa bao giờ gặp cảnh như trong phim thế này nên hò ầm lên thì bỗng : BỐP ! Bố em nhận đc cái tát như trời giáng của bà nội. Thì ra sáng nay bà dậy sớm đi chợ thấy bố em nằm giữa sân, bị cái xe máy đè lên nên hô hoán , chạy lên nhà bác S em gọi bác em khênh bố vào nhà. Bố em cứ ngủ li bì, xong mồm miệng ú ớ, chân tay vùng vẫy tứ tung, bà nội em ngứa mắt quá mới tát cho phát. Thế là tỉnh. Chuyện đêm qua không biết là thật hay mơ nên bố em cứ ngậm tăm không nói.
    Phải 2 hôm sau bố mới đem chuyện đêm đó ra kể với ông bà và bác S. Lúc này ông em có vẻ tin rồi nhưng cố gắng gạt đi, ông bảo để hết đợt bầu cử hội đồng nhân dân khóa này mới cho bà em đi xem bói để mời thầy về lễ. Cả nhà cố đợi đi.
    Hôm bố em gặp cái vong không đầu vào đúng 15/9 âm lịch
    Người tiếp theo là ông nội em….
     
    HiepSiSiTinh and trantung89 like this.
  15. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Còn mấy chap nữa sẽ up nốt tối nay nhé Chuyện Tâm Linh...
     
  16. 7800II Thành Viên Kim Cương

    để dành đêm đọc cho dễ ngủ
     
    Tin-Tin thích bài này.
  17. PHONGVAN85 Thành Viên Kim Cương

    Giờ ở sài gòn ít rùi. Lúc trước mấy nguời cùng cty cũng gặp rồi. Thuê phòng trọ tháng ở Sóc Trăng, vì đi làm công trình nên thuê phòng có 1 tháng. Tói ngủ thì cứ bị trêu, như là tắt mở đèn , quạt và cả gọi dậy nữa. Qua hỏi mấy phòng kế bên thì kêu có người tự tử lúc trước. Ở đc vài ngày thì dọn gấp.
    Ở khu bình giã,tân bình cũng có căn nhà ma nổi tiếng, sau khi đập đi xây mới biết còn ko ?
     
    Tin-Tin thích bài này.
  18. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    CÁI GIẾNG CỔ TRONG SÂN NHÀ ( TT ) ..
    ...
    Chuyện bố em, bà nội và mẹ em gặp cùng 1 cái vong không có đầu đã phần nào khiến ông em phải suy nghĩ. Bằng chứng là ông hay đi làm về sớm hơn thường ngày, họp gia đình liên tục. Ông cũng là người khám phá ra quy luật gặp nó vào ngày rằm mà không ai để ý đến. Biết là nó chỉ xuất hiện vào ngày rằm nên đến tháng 10 âm lịch cả gia đình nhà em hồi hộp lắm, không biết ai sẽ là người tiếp theo
    Và quả nhiên thì là ông nội, nhưng có một bất ngờ lớn là cái ngày ấy đến nhanh hơn dự kiến khiến mọi người chủ quan, không đề phòng…..
    Đó là một buổi tối mùa thu gió mát, trăng rất sáng, như thường lệ ông em đi làm về ăn cơm rồi ngồi uống nước ở sân. Ông em bị nghiện nước chè, vì uống nhiều chè nên khi ngủ ông em rất tỉnh và đẹp trai Hồi ấy mỗi lần ông uống nước ở sân là mẹ em lại nhờ ông trông bọn em để mẹ tranh thủ dọn dẹp nhà cửa. Nói là trông hộ vậy nhưng ông em cứ kệ 2 đứa chạy hoặc bò ở sân, nếu đi ra vườn thì ông mới lôi vào, còn không thì kệ, muốn cho gì vào mồm thì cho, đái dầm ông gọi mẹ lên. Chả hiểu sao hồi ấy em 4 tuổi rồi vẫn cứ tè dầm mà không chịu gọi người lớn xi
    Em với thằng cu em đang chơi bời hớn hở tự nhiên thấy ông ném cái chén ” choảng” 1 phát vào thành giếng, rồi ông đuổi 2 đứa xuống dưới nhà, đứng dậy cuộn chiếu cất vào nhà. Ông gọi mẹ em lên đón 2 đứa xuống cho đi ngủ, ông kêu mệt, nay đi ngủ sớm. Em với thằng em ngơ ngác chả hiểu gì, mới 8 giờ tối bị bắt đi ngủ nên bất mãn lắm
    Nửa đêm, cả nhà em đang ngon giấc bỗng nghe tiếng đập cửa rầm rầm, mẹ em tưởng ma nên ôm chặt 2 đứa, bọn em cũng sợ tái hết cả mặt nhưng đập 1 lúc thì có tiếng ông em gọi : ” H ơi, T ơi ra đây bố bảo ” Bố mẹ em biết ko phải ma mới mò ra mở cửa thấy ông bà nội em đứng ngoài, chân tay run rẩy, ông em bảo bố lên ông nói chuyện, ông vừa gặp “nó” xong…
    Cả nhà em lên ông ngồi, nhấp 1 ngụm trà nóng, ông bắt đầu kể….
    ” Lúc T vừa dẫn 2 đứa xuống thì bố cũng đi nằm luôn. Lúc bố đang ngồi uống chè ở sân với 2 đứa con nhà mày thì tự dưng thấy có cái bóng nhấp nhô ở thành giếng, bố tưởng do ánh sáng đèn ở đâu chiếu vào tạo thành cái bóng nên cũng không để ý. Một lúc sau nghe thấy tiếng cười the thé vọng từ ngoài vườn vào, bố nhìn ra thấy từ thành giếng từ từ nhô lên 2 con mắt trắng dã, cứ nhìn bố chằm chằm, không chớp. Bố ném luôn cái chén về phía nó nhưng nó không thèm tránh. Biết có chuyện chẳng lành, bố đi ngủ luôn…”
    Sau khi ông em đi nằm thì vẫn cứ nghe tiếng cười the thé ấy vang vọng quanh nhà, ông sang giường bà định hỏi xem bà có nghe thấy không nhưng thấy bà ngủ rồi nên lại thôi. Dần dần, ông em cũng thiếp vào giấc, rồi ông em mơ thấy có bóng người đi lên từ cái giếng, người đó mở cửa,vào nhà lấy ấm nước chè của ông em uống lấy uống để như kiểu thèm khát lắm. Ông em thấy người đó tự tiện thế bèn lấy cái gậy dưới chân giường phang nó, đuổi ra ngoài. Nó nhìn ông với ánh mắt căm phẫn rồi co giò chạy ra vườn, ông em đuổi theo thì bỗng lạc vào một khung cảnh hoàn toàn khác… Nơi đó giống kiểu trại tù của binh lính ngày xưa, các tù nhân bị tra tấn trông vô cùng đau đớn. Ông nhìn những cảnh đó sợ lắm nên bỏ chạy, càng chạy càng thấy nhiều cảnh chết chóc, cuối cùng ông vấp ngã, lúc ngẩng mặt lên thì thấy một toán lính đang khuân 1 cái xác ném xuống giếng, rất giống cái giếng làng thuộc khu đất nhà ông – chính xác hơn nó là cái giếng nhà ông em chứ không phải là giống nữa. Cái xác ấy…Nó không có đầu….
    Ông em tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy thì gần như không thể chịu được mức độ khủng khiếp của nó, ông bảo lúc ấy biết mình đang mơ, muốn thoát khỏi giấc mơ ấy nhưng người cứ mụ mị đi, không thể tỉnh táo được… Rồi bất giác ông tỉnh dậy, mồ hôi túa ra như tắm, quay sang trở mình thì thấy cái đầu với đôi mắt trắng dã nằm ngay bên cạnh, chỉ mình cái đầu thôi, không có thân. Những âm thanh the thé lại vang lên, ông em khiếp quá đạp tung màn chạy sang giường bà rồi lại xuống gọi bố mẹ em lên kể lại toàn bộ sự việc.
    Lúc đó tầm 12 giờ đêm ngày 10/10 chứ chưa đến ngày 15
    Sau cái đêm trải nghiệm kinh hoàng đó, ông nội em không uống nước chè nữa, thay cái ấm mới để tiếp khách và quyết định mời thầy cúng về sớm hơn dự định.
    Cũng từ đây mà bí mật về cái giếng làng được hé lộ…
     
    HiepSiSiTinh thích bài này.
  19. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Buổi trưa hôm sau, lúc đi làm ngoài hợp tác xã về, ông em tranh thủ rẽ vào nhà ông Lục. Ông Lục là thầy cúng có tiếng ở xã em, nói chung đã làm nhiều vụ trấn yểm rồi nên ông em mới tin tưởng. Sau khi trình bày sự việc, ông em vẫn khéo léo nhờ ông Lục đừng kể chuyện này với người khác, ông sợ mang tiếng và sợ mất uy tín vào lần bầu cử cán bộ sắp tới.
    Ông Lục nghe xong thì hẹn tối nay sẽ ra nhà ông bà em.
    Đúng 7h tối, ông Lục đến. Vừa bước vào cổng nhà ông bà nội em thì ông Lục ngã quỵ xuống dưới đất, ông ý phải nhanh chóng lấy lá bùa trong cái va li nhỏ đeo trên vai ra đọc vài câu gì đó rồi dán lên trán mới đứng lên đi lại bình thường được. Lúc ông bước vào nhà lá bùa dính ko chắc bay phất phơ trên mặt nhìn hài không đỡ nổi , nhưng ông vẫn rất hồn nhiên.
    Lúc ấy bà nội em vừa tắm táp cho em xong bế lên nhà ngồi hóng chuyện. Ông Lục bảo ông bà em đưa ra giếng để quan sát, thế là bà em bế em ra theo luôn. Ông Lục nhìn xuống giếng rất chăm chú, không gian im lặng như tờ, không ai nói với ai câu nào. Bỗng dưng bà nội em hét toáng lên khiến cả ông Lục lẫn ông nội em đều giật mình quay lại phía bà vì tưởng cái vong nó hiện lên Nhưng không phải. Tất cả là tại em, tại cái tật tè dầm vô tổ chức của em, chả hiểu sao lúc ý em lại cao hứng làm luôn 1 bãi lên người bà Giờ lớn rồi nghe mọi người kể lại thấy ngượng vô bờ bến các thím ạ
    Thế là bà vội vàng bế em đi thay quần, ông Lục và ông em đi cũng chậm rãi vào nhà, ông Lục bảo có nước đái trẻ con dớt ra đấy rồi, vong nó sợ nên khó mà chiêu hồn lên trong đêm nay được. Đành đợi đến mai. Sau đó ông Lục viết 1 danh sách dài đồ cúng tế, bảo nhà em chuẩn bị. Theo lời ông Lục thì ở cái giếng cũ của làng đúng là có 3 vong thật, nhưng có một cái vong mạnh hơn cả, nó chết cách đây mấy trăm năm rồi, do bị giết hết sức dã man nên không thể đầu thai kiếp khác được, nó đã thành quỷ và điều khiển 2 cái vong còn lại. Sở dĩ nhà em hay bị 2 cái vong 1 nam, 1 nữ kia trêu đều là do con quỷ ấy sai khiến hết. Nó tự cho mình là chủ 2 cái ong kia nên không ra mặt, gần đây mới lộ diện vì muốn bắt thêm người xuống hầu hạ nó.
    Ông nội em nghe nói nó muốn bắt thêm người thì sợ lắm, trách gì bà em đang đêm hôm lại bị nó kéo xuống giếng may mà được tổ tiên phù hộ nên không sao, bà em cũng chăm đi chùa nữa…
    Tối hôm sau ông Lục lại ra, lần này rút kinh nghiệm ông dán bùa lên trán từ lúc chưa vào cổng, nhìn vẫn hồn nhiên như hôm qua vậy.. Gia đình em thì bày bố đồ lễ khá muộn, đóng chặt cổng do sợ hàng xóm nhìn thấy, lại xì xào làm mất uy tín Đảng viên gương mẫu của ông . Mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng, thậm chí bà em còn dặn mẹ em hạn chế cho em uống nước vì sợ em tè dầm lại hỏng việc. Làm cả ngày hôm ấy em khát khô cả họng, chỉ mong sao lễ xong nhanh còn uống nước
    Tất cả con cháu đều tập trung ngồi xì xụp khấn vái. Đến tầm 10h đêm ông Lục rút trong túi ra 1 thanh gươm nhìn rất cũ kỹ, ông bắt đầu lễ từ ngoài sân rồi mới tiến dần vào trong nhà. Lúc ở ngoài sân, ông Lục đốt 1 lá bùa ném xuống giếng rồi dính 1 là bùa khác lên thanh gươm bắt đầu đọc những câu nghe chả hiểu gì, mà em cũng chả quan tâm vì đang khát nước.
    Ông Lục cứ thế đi dật lùi vào trong nhà, mắt ông nhìn thẳng phía trước rất tập trung, vào đến nơi ông ngồi xuống thì có cơn gió mạnh ơi là mạnh từ ngoài vườn thổi vào làm bay hết đồ lễ. Cả nhà em không hiểu chuyện gì, ông Lục kêu mọi người ra khỏi nhà, con quỷ đang nổi giận, nó không chịu hợp tác , nó muốn phá tan mọi thứ. Đúng là động đến những thứ thuộc về cõi âm phức tạp thật, đến ông em chuyên bài trừ mê tín dị đoan mà hôm ấy còn phải hoảng loạn nữa là….
    Khoảng 10 phút sau, ông Lục ngã vật ra sàn nhà, mọi người xúm vào đỡ ông dậy, hai bên má ông xám lại. Ngồi nghỉ ngơi 1 lát, ông bảo :” Con quỷ này mạnh hơn ông nghĩ, ông không thể đuổi nó khỏi đất nhà ông em được, chỉ có thể làm phép để nó không vào nhà được 1 thời gian ngắn thôi. Lúc nãy nó và ông Lục giao tranh, ông bị nó tát cho mấy cái thâm cả 2 má , nhưng nó cũng bị ông đâm trọng thương rồi nên tạm thời rất yếu. Sau đó ông bảo nhà em mai đi tìm 8 cái cọc tre để ông nhét bùa vào chôn xuống 8 vị trí quanh nhà. Tạm thời sẽ không bị quấy nhiễu nữa.
    Hôm sau bố em đi chặt tre về vót nhọn thành cọc rồi ông Lục cứ bảo chôn chỗ nào là đào chỗ ấy. Xong xuôi mọi việc thì ông ý đòi tiền công khá nhiều. Em chả nhớ là bao nhiêu nhưng nghe nói hơn 1 chỉ vàng hay sao ý.
    Ông Lục này tuy giỏi nhưng chặt chém có tiếng nên nhiều người cũng ghét, ông lại không chịu khó làm phúc nữa nên khi về già bị liệt phải nằm ở giường mấy năm, người ngợm lở loét tứ tung rồi mới chết. Con gái ông ấy dạy cùng trường với mẹ em rõ xinh gái mà lấy chồng cũng chả ra sao, khổ lắm. Em nghe mẹ em kể lại là cái đêm ông ý mất mọi người trong nhà thấy âm binh đi đầy quanh giường mà không thể làm gì được. Nhưng đấy là lúc em học cấp 3 cơ, còn khi em bé thì ông vẫn nổi tiếng lắm.
    Nhà em sau hôm yểm bùa bằng cọc tre thì mọi người yên tâm hẳn, ăn ngon ngủ kỹ, đặc biệt là em uống nước vô tư mà không lo lắng gì nữa
    Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua, nhưng cái gì đến thì vẫn sẽ đến… Và ngày con quỷ không đầu ấy quay trở lại là vào đúng rằm tháng 7/1998, ông em lại 1 lần nữa là người chứng kiến toàn bộ sự việc…
     
    Olympios and HiepSiSiTinh like this.
  20. Tin-Tin Thành Viên Cấp 4

    Còn phần cuối trước khi sang câu chuyện thứ 4 nhé Chuyện Tâm Linh...
     
    xuanhien_13 thích bài này.

Tình hình diễn đàn

  1. HONEYZ,
  2. passio,
  3. Vinaphone TPHCM,
  4. HuyBoss9001
Tổng: 823 (Thành viên: 9, Khách: 798, Robots: 16)