Có ai định nghĩa được chữ yêu... Câu chuyện của mình rất khó xử. Mình và T trên lý thuyết là Cậu-Cháu (mẹ của T là con ruột của cậu ruột mình, là anh của Mẹ mình), tính từ đời ông bà ngoại (1), xuống đời Cậu và mẹ mình (2), xuống tới đời của Mẹ T và Mình (3), và T (4), như vậy có đến với nhau được không ? Cho dù là nằm ngoài cái 3 đời của luật pháp thì định kiến xã hội, dư luận và cha mẹ T (anh chị 2 của mình), và gia đình của mình, chắc chắn là không thể chấp nhận. T hiện tại đang là sức lao động của cả gia đình, trụ cột, khi còn 2 đứa em còn nhỏ chưa đi làm, và cha mẹ T thì cũng không làm ra được nhìu tiền. Còn mình, vừa tốt nghiệp DH (liên thông từ CD-DH), cũng đã 28t rồi, cũng là niềm tự hào của cả 2 gia đình khi là người kĩ sư đầu tiên của cả nội ngoại, là chỗ dựa sau này của ba mẹ khi trăm tuổi già. Nói như vậy để các bạn thấy rằng không thể đánh đổi những thứ mình và T đang và sẽ đối mặt, nếu cả 2 cùng đến với nhau, 1 rào cản quá lớn. Đã mấy hôm rồi, T điện thoại, nhắn tin, mình biết T yêu mình nhìu lắm, và miệng cứ nói rằng quên nhưng mình biết sẽ rất khó khăn cho T để quên mình. Từng tin nhắn (dài 6-7 pages), từng cuộc DT, mình ngồi đó, nhưng ko thể bắt máy, mình muốn T quên mình đi...hôm nay T nhờ tổng đài gửi cho mình bài hát "không còn nước mắt", có lẽ T đã cạn kiệt sức lực và nước mắt dành cho mình, nhưng đành phải như thế, nếu muốn tốt cho cả 2, bây giờ mình quay lại, có thể tui mình sẽ có được những phút giây hạnh phúc bên nhau, nhưng rồi sau đó..... @T : Anh biết em yêu anh nhiều lắm, nhưng anh không đủ can đảm để nói với em điều này, vì anh biết nghe giọng anh em sẽ khóc, và tình yêu và niềm tin trong em sẽ lớn dần, anh biết điều đó ko tốt cho em và cho cả anh nữa. Hãy tập dần cảm giác không có anh, hãy mạnh mẽ như em đã từng. Hãy xem anh như 1 kỉ niệm đẹp...hãy cho anh được gọi em là em và mãi sau này...
Ko đc,ko đc.Đến cả con của bro cưới T cũng là quá gần. Hậu quả của việc này sẽ như sau: 1.Ko biết cách xưng hô như thế nào,tai hại hơn đến đời con của bro. 2.Rất dễ dẫn đến đột biến khi sinh con. 3.Điều tiếng. Là người đã tốt nghiệp ĐH,bro nên sáng suốt.
dù biết chủ top buồn nhưng phải nói sự thật rằng bro này nói rất đúng.Chia buồn cùng chủ top. Thiếu 1 điều nữa là ng` ngoài dị nghị, ng` trong gia đình ko nhìn mặt nhau nữa.Thôi thì :too_sad::too_sad::too_sad:...
cuộc sống nhìu cái nghiệt ngã nếu 2 bạn vượt qua đc cái dư luận thì hãy tiếp tục nhé. hạnh phúc là của riêng mỗi người cố gắng giữ. @ nếu ko thể thì nên dừng lại ngay bây giờ càng đi càng xa ... good luck
Cảm ơn các bạn đã chia sẻ Dù mang tiếng Cậu-cháu nhưng mình hơn T có 6 tuổi, gia đình T vì 1 lý do đặc biệt nên bên Cậu mình (ông ngoại của T) từ, ko xem la con nữa. Bản thân T rất đáng thương, từ năm lớp 7 đã phải nghỉ học, đi làm tiệm uốn tóc để học nghề và phụ giúp phần nào gia đình. Tình cảm phát sinh khi lúc đó mình 18t, còn T 12, mặc dù 12 nhưng T cũng đã định hình 1 thiếu nữ, do ra đời sớm, cũng hiểu thế nào là tình cảm...nhưng do lúc đó còn trẻ quá, chưa định hình rõ ràng, chỉ có 1 cảm giác mơ hồ là quấn quít ko rời...rồi biến cố xảy ra, T lưu lạc phương trời nào ko rõ, chỉ mơ hồ nghe gia đình nhắc lại là T đã phải dánh đổi cái quý nhất của mình để tiếp tục sống, tồn tại, tuy nhiên T ko trượt dài, ko sa ngã, mà đó chỉ là điểm nhấn..1 thiếu nữ 17t, trình độ lớp 7, làm gì để tồn tại ở cái Tp này.. Sau hơn 5 nam gặp lại, giờ T đã là 1 thiếu nữ 21t, tràn trề nhựa sống, vô cùng xinh đẹp và bản lĩnh, 1 người con gái dày dặn sương gió, trưởng thành từ cái vòng quay ko ngừng của xã hội, 1 công việc ổn định, và T đã từ chối rất nhiều, kể cả trưởng phòng của T, chỉ vì T yêu mình, 1 ty đã định hình cách đây hơn 5 năm, và bây giờ gặp lại, nó càng cháy bỏng hơn bao giờ, bởi mình và T đều đã có thể tự quyết định số phận của mình , nhưng sao nó nghiệt ngã quá... Thú thật, mình định cùng T đến 1 nơi nào mà ko ai biết mình, với tấm bằng KS, mình đủ sức lo cho T và 2 đứa mình sẽ có 1 cuộc sống tốt. Nhưng mình ko thể bỏ gia đình vì mình là con 1, còn T càng ko thể bỏ gia đình, vì họ đang rất cần T, CV thì T có thể bỏ, vì mình. Nhưng làm vậy mình và T quá ích kỉ với người thân của mình. Mà càng tiếp tục gặp mặt, hay Dt, ntin mình và T càng đi sâu hơn mà lại ko có 1 KQ tốt đẹp Thôi thì mình cũng đã quyết định chấm dứt rồi, chỉ sợ T đau khổ quá mà nghĩ quẩn, hôm qua T có nhắn 1 tin cho mình, đại ý là ko thể quên mình được, và muốn đi thật xa để làm chuyện đó..Mình muốn cản nhưng mình ko thể nhắn tin, gọi điện được, mình phải làm sao ?? T à, anh muốn em ở lại, ko phải vì anh, mà là vì gia đình và 2 đứa em của em, rồi em sẽ quên được anh, em sẽ có người lo lắng cho em ,yêu em và hiểu em nhìu hơn mà, ko cần phải bi lụy như thế..Giá như ta đừng gặp lại, ông trời thật khắc nghiệt...Anh đau gấp trăm ngàn lần em nữa, anh ko hờ hững trước tình cảm của em đâu, 1 trong 2 ta phải có người sáng suốt, và anh đủ sức mạnh để làm chuyện đó hơn em....Forgive Me, my Darling...
Thanks chị, Với chút hỉu biết của mình, mình cho rằng điều đó ít có khả năng, nếu những đứa con (nếu có) của chúng mình lấy nhau mới có khả năng cho ra dị biến. Dù sao nói ra được những lời này cũng làm cho mình nhẹ nhàng hẳn ra, nhưng mình biết đối với T hiện tại mỗi phút giây trôi qua rất nặng nề, biết làm sao hơn... Nếu lại đến bên T an ủi, dỗ dành, che chở thì tình yêu trong T càng lớn dần, mà ko nói gì, ko nhắn tin gì thì mình cảm giác sao mình khốn nạn quá, người mình yêu đang đau khổ vì mình như vậy... Giờ mình không biết phải làm gì nữa
nếu thật sự yêu nhau thì nên làm những gì tốt cho nhau hơn là đến với nhau ... cố gắng giúp đỡ những lúc gia đình cô ấy cần ... kiếm cho cô ấy 1 anh đồng nghiệp của bác đi .. yêu là nhìn ng ta hạnh phúc chứ ... dòng họ mình cũng nhiều bé xinh lắm ... mà thôi ... hehehe
Mình đã tâm sự ở trên, T giao tiếp với nhìu người, lắm tiền nhìu của, có chức có quyền, có tài..nói chung rất nhìu, nhưng T đã từ chối hết, mình biết vì T yêu mình và chỉ muốn có mình... Sự nghiệp của T cũng tốt, gia đình cũng tương đối chứ mình cũng chưa giúp đỡ gì gia đình cô ấy, dù sao thì mình cũng chưa ra mặt, bởi đó là anh chị 2 của mình mà... Thanks bạn đã chia sẻ,