Còn lại gì đâu sau cơn mưa chiều ấy. Lối em đi xác pháo đã vươn đầy. Cơn mưa vô tình cuốn theo mùa hạ, chiếc lá vô tình rụng xuống giữa vòng tay. Áo trắng xưa trong lãng đãng cơn say, bỗng hóa thành ánh sao băng vụt lóe. Tóc thề xưa ôi sao xanh mượt thế, để phố dài ngơ ngẫn gió heo may. Ngọn đèn nhỏ trên phố tím chiều nay. Bỗng trăn trở theo chân người bước vội. Tìm đâu thấy lời hẹn đầu bối rối, mảnh trăng vàng vụn vỡ buổi chia ly. Em ra đi khi mùa thu vừa đến. Trên phố xưa chợt mưa lá rơi vàng. Tìm đâu thấy phiến lá hồng thuở ấy? Ép vội vàng trong trang sổ thời gian. Em đi xa nhưng mùa thu còn nhớ. Tình khúc buồn ai hát giữa chiều mưa, con phố nhỏ gọi thầm thưong biết mấy, đôi mắt buồn mây đọng buổi chiều xưa. Em đi về miền ấy nắng hay mưa, còn nhớ gì về một chiều phố nhỏ, có hàng cây mãi trầm tư vắng gió, ngàn lá rơi trên kỷ niệm ngày xưa. Em đi về miền ấy, nắng hay mưa?! (Sưu tầm).
Câu hay nhất của bài thơ...Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã từng ít nhất mộtl lần thầm nhủ khi nghĩ đến "người xưa"...
quên hết trơn rùi,chỉ còn nhớ 6-6 là ngày sinh nhật của em nó thui....em nó lấy chồng rùi,hình như người nước ngoài(đạo hồi),hy vọng em nó không bị vùi dập như đa số phụ nữ đạo hồi.....hic hic...ai mướn em nó dốt,việt nam không lấy đi lấy thằng hồi... người xưa đã mât21 nay còn đâu
chính xác ! nhớ ~~> chẳng có tác dụng gì wên ~~> lại càng nhớ thôi Vậy thôi ! ko wên cũng ko nhớ cứ trơ trơ với nó coi làm gì đc nhau