Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc: "Em còn yêu anh không?" Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!" Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi. Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh. Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước. Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng nề. Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau. Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông... Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên. "Em còn yêu anh không?" Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình... Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn. "Không còn yêu!" Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply. Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô... Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ. Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen. "Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội..." Trang Hạ dịch Tác giả Đài Loan: http://tw.myblog.yahoo.com/jw!z7oDXZ.V...ticle?mid=34042 Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laae...q=1&p=19505
- Anh còn nhớ những bức thư em gửi cho anh ko ? Và em sẽ gửi nó lại 1 lần nữa... Ngay lúc này.. em nhớ anh quá.. Mọi thứ có thể lại bắt đầu ? - [ im lặng ] - Anh ơi... - Đừng để mọi thứ quá muộn.. Nhưng rồi công việc lại cuốn cô đi.. quên cả lời nói hôm nào.. - Mày à, tao thấy nó có người yêu khác rồi.. - Ai ? - Thì bạn trai mày đó.. - [ Lặng ] .. [ Thất thần ]... Chợt nhớ... Giá như quay lại 9 tháng trước...
"Số phận là số phận, nếu yêu hãy cố gắng" Suốt 9 năm trời có thể đã vì anh để bước tiếp, nhưng................................................. tới giờ thì ko có can đảm để bước tiếp nữa...............Muộn quá rồi.................tổn thương quá rồi.............chưa lành sẹo......................chưa có lòng tin lại.................HẾT rồi.
ơ sao ai cũng trách cô gái thế !người có lỗi là chàng trai trc mà!nếu lúc trc anh ta ko bất ngờ ra đi ko lời từ biệt ko 1 câu chia tay!anh ta bỏ rơi cô gái!rồi đột ngột trở về với 1 tn :em còn yêu anh ko? cô gái ấy là cũng là con người cũng có lòng tự tôn của mình mà!tn reply "ko" cũng là 1 fần dồn nén những nổi buồn,những hờn giận vì bị chàng trai bỏ rơi!nhưng cô vẫn hi vọng anh sẽ chứng tỏ thành ý của mình với cô!sẽ làm cho cô tin tưởng mà quay về nhưng chàng trai lại ko hành động gì và anh ta im lặng khi nhận đc tn đó của cô.cái cách anh ta nt cho cô gái trc khi đến bên người con gái kia jống như để thanh thản mà đến với người kia ko cảm thấy lỗi của mình fụ bạc cô gái ấy vậy!thật sự người con trai như thế cô gái đánh mất cũng ko gì hối tiếc.
trách người con gái ? mình thì trách người con trai , ra đi không lí do là lỗi lấm thứ nhất , không gọi điện mà nt để thăm dò >>> tình yêu không đủ lớn , không đủ niềm tin vào mình và gf của mình là lỗi lầm thứ hai , nhận 1 tn mà buông suôi không nổ lực vì mình và tình yêu của mình lỗi lầm thứ ba , chấp nhận lấy một người con gái không yêu >>>> bó tay toàn tập , hơi lan man tí mấy bác đừng chửi em nhoa
thật là bùn và đáng tiếc nhỉ, cả 1 năm chờ đợi cơ mà chỉ vì 1 chút lòng tự tôn mà đánh mất người mình yêu,mình chờ. Đôi khi trong cuộc sống chúng ta cũng hay bỏ wa 1 cơ hội nào đó
Mình đồng tình với chủ topic đó.Câu hỏi:"em còn yêu anh không" cũng là để anh tìm sự thanh thản trong mối tình mới.Như vậy mà gọi là tình yêu sao...có gì thì cũng nói một lời tại sao lại bỏ đi trong im lặng...con trai mà..không can đảm đối mặt với sự thật...hay là tham lam không muốn mất cả cô gái chứ??
truyện ngắn mà súc tích hay quá Đọc xong,nhận ra được nhiều vấn đề mà mình ko để ý Phải giữ,giữ tình yêu của mình thật chặt,vì nếu ko sẽ hối hận cả đời vì điều đó.
thật sự tiếc cho cả 2.Ko ai chịu nhượng bộ ai hết,lòng ích kỷ chẳn bao giờ đem lại hạnh phúc.Đôi khi phải biết lắng nghe và thông cảm và nhường bước thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn
Có lẽ mình là cô gái chăng...không liên lạc...mình nhớ...mình way về...nhận được 1 chữ "chờ". Chẳng mún iu nữa...