Nhật Ký Của Tôi : một câu chuyện có thật 100% xảy ra trong 1 thành phố Mang tên bác - Part 1 ( Lý do Bõ Thành Phố Mang Tên Bác- ) -Môi trường làm việc ngày càng đi xuống , sự ganh gét giữa các người cùng chỗ làm ngày càng to – doanh thu đi xuống – nó đã đẩy tôi vấp ngã và tự xin nghỉ làm - tôi làm trong khu vui chơi thiếu nhi chỉ làm part time thứ 7 và chủ nhật ( 1 tháng tầm 1 chai ) đủ sài cho quãng đời sinh viên -Cái ngày tôi nghĩ làm cũng là cái ngày Hallowin – cái ngày mà nếu so sánh ở việt nam nó là ngày cô hồn , Nghĩ làm – đi học phải trả nợ anh văn – chi 2 tôi ra nước ngoài – về nhà bị ba mẹ la – đi ra đường người ta chữi vì nhiều chuyện – rãnh rỗi xía vào chuyện người khác - Bùn thất vọng –quyết định đi lên chùa trên Lâm đồng Bảo Lộc ( chùa nguyên Không ) Sáng rãnh rỗi làm việc người khác bị mẹ la – mẹ ko cho ra ngoài đường nữa – bùn bã – gom tiền đi cửa sau chạy thật nhanh ra bác xe ôm đầu ngõ – lên xe kêu bác đi bệnh viện ( kêu vậy để khỏi bị me bắt kịp ) lên xe rồi tôi kêu bác chở ra bến xe – chưa co tiền mua vé xe – tôi kêu bác chạy vòng vòng kiếm tiệm bán điện thoại ( Samsung galaxy y ) – chay 1 hồi có tiệm cầm đồ tui vào cầm dt với giá 200k mở nguồn không lên và người ta ko dám cầm ----chạy kiếm nữa không có ----------------qua nhà bạn gần đó tên Trinh thì tìm mãi không ra nhà vì quên đường ………ra bến xe điện thoại lên nguồn bán cho ông xe ôm với giá 200k ( quá ngu ) cầm trên tay 300k hỏi vé xe về đà lạt của thành bưởi – ( giá vé là 190k – mười phút nữa có xe mừng quá ) mua ngay 1 vé gế ngồi gần chót ……..Lên xe cái quên mất mình đang đi về đâu nhân viên hỏi mình mới nhớ là đi chùa mà quên tên chùa ( cái có bác nói chùa bát nhã trên bảo lộc – thế là mình đi chùa bát nhã luông ) ………..Nhờ chị trẻ trẻ xinh gái ngồi trên gọi điện cho Ba nói là Tôi đang đi bảo lộc ,ngồi trên xe rồi ba đừng lo , rồi cãm ơn chị . Có 1 cụ mún đổi ngế chót lấy ngế kế chót của tôi , tôi rất sẵn lòng , rất vui – vì mình giúp đở người già – thế là ngồi trên xe tám – cheém gió với 1 bác = tuổi mẹ tôi cho đến điểm dừng chân thứ nhất . Thì tôi nhờ bác mua giùm 2 ổ bánh mỳ : và 1 chai nước 24k ( còn 76k thôi ) xe chạy tôi bắt đầu ăn mà tôi ko ăn được thịt mỡ nên bõ hết chỉ ăn bánh mỳ Tiếp Theo http://www.5giay.vn/chuyen-tro/6052943-hanh-trinh-di-tim-uoc-mo-100-phan-1-a-2.html#post973291021
đọc chỗ hiểu chỗ ko,sinh viên gì mà viết sai chính tả tùm lum vậy,đọc bị rối quá đại loại là bi giờ bỏ nhà ra đi tìm đường cứu nước,ý lộn,cứu thân phải ko ???
Thì tôi nhờ bác mua giùm 2 ổ bánh mỳ : và 1 chai nước 24k ( còn 76k thôi ) xe chạy tôi bắt đầu ăn mà tôi ko ăn được thịt mỡ nên bõ hết chỉ ăn bánh mỳ ...............an được 1/2 ổ bánh mỳ tôi ún típ Chai Nước C2 ( Của hãng URC ) xe đang lên đoạn leo đèo đường rất sốc , hàng ngế chót tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu trong bụng ( mấy ngày không ăn gì ) xe vẫn cứ chạy lắc sốc liên tục đến 1 lúc tui đã không cầm được cơn ói ( thế là 1 2 3 ào ào phun ra nước loãn không kịp đưa bọc vào hứng ) Lúc này là giai Đoạn Yếu ĐUối nHất nhưng tôi đã cố gắng vượt qua nó bằng tất cả niềm tin - Vượt Lên 9 Mình lấy tầm rèm che cửa sổ che người tôi lại ( tôi mặc bộ đồ đá banh đức màu đen mỏng zính - ói lên nữa làm nó nhầy nhầy - khăn che nắng cửa sồ che tôi lại đến trạm dừng chân số 2 tui xuống xe mua cái j đó ăn để có sức ngồi xe đến bảo lộc ( típ tục mua 2 cái bánh giầy ko ăn - 1 bich trứng cút - 1 hủ sữa chua vinamilk - chỉ ăn 2 trái trứng cút + `1 hủ sữa chua vinamiil ) Khi lên xe lại trên xe thiếu 2 ngế không có người làm nhân viên hoang mang ko biết có ai chưa lên không ( tui thì biết được 2 vị khách đó xuống ngay trạm thứ 2 - 1 trong 2 người xuống là người đỗi chổ cho tui ) 2 cụ bà ko báo cho nhân viên biết . Tui liền lên tiếng cho anh nhân viên an tâm , Tui có đặt 1 câu hỏi vs anh nhân viên phụ trách xe thành bưởi là không biết anh có biết làm cách nào cho tấm kiếng trên xe bể nhanh nhất - anh bảo rằng cái này không thuộc về chuyên môn anh tar đang làm nên không thể biết được - 1 câu trả lời hay nhưng không thuyết phục ( kiếng bễ nhanh thì lực vừa đủ + với vật nhọn là sẽ đủ làm nó vụn hết ra = theo tôi biết là như vậy ) xuống xe tôi chào anh thanh niên và cảm ơn anh . Tôi đi lại bác xe ôm gần đó hõi vào chùa bát nhã nhiệu tiền bác nói 80k chết rồi không đủ tiền đâu ( chỉ còn 70k thôi ) một thương lương bác đã sẵng sàn chở tôi vs giá 70k cảm ơn bác nhiều lắm bác ơi .
viết cái ji mà ko đúng câu văn, chủ ngữ vị ngữ cũng ko đúng. Câu cú thì lủng củng...Thời này mà có người viết như vậy nữa...đúng là mù chữ