Tìm kiếm bài viết theo id

Huyền thoại về loài hổ.

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi dodocdao, 20/7/08.

ID Topic : 347483
Ngày đăng:
20/7/08 lúc 22:17
  1. dodocdao Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    13/5/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    1,666
    Huyền thoại về Mãnh Hổ Trường sơn.

    Huyền thoại về loài hổ.


    Đặt Hùng nằm cạnh bếp lưả,bố tôi và các bạn chăm chú nghe kể về con cọp thọt sứt tai. Vốn con cọp này không bị dị tật gì cả. Nó khoẻ mạnh,to lớn lạ thường. Vì thế nó lại càng ngông nghênh,đàng hoàng vào bản bắt gia súc . Nhưng chỉ một dạo,nó lại bỏ đi.
    Lãnh điạ cuả Chuá Sơn lâm thật rộng lớn. Nó kéo dài từ Lao bảo,đuờng số 9 tới tận Tiên an,Vĩnh linh,dài hàng chục cây số. Vua rừng thong dong đi khắp,không tàn sát hết gia súc người nuôi. Nó chỉ vồ dăm ba con trâu,lợn rồi đi chỗ khác. Người ta tưởng có đến mấy con hổ,song thực ra chỉ có con cọp lớn đó chạy đi chạy lại trên một vùng rộng lớn.
    Tai hại là khi Mỹ dội bom vào các tuyến đường ra trận. Muông thú lớp chết,lớp bỏ đi vì không sống nổi trong rừng chết,trơ trụi thân cây vì thuốc khai quang. Hổ ta đói ăn,thấy người chết vì bom.nó xơi tạm. Dần dà,thành quen thành nghiện,nó ăn thịt người thường xuyên hơn. Tuy vậy, chuá cọp vẫn thích đổi món. Nó ra tận nông trường ngoài Vĩnh linh bắt bò. Bộ đội ở đó dùng thuốc nổ loại mạnh làm nó dính đòn. Tuy thế,cọp không chết. Nó thọt chân và bị mất một mảnh tai trái .Khả năng bắt mồi kém đi,cọp càng hung tợn.
    ''''Vậy là đúng con cọp đó rồi'''' Thường lên tiếng. Huyền thoại ma quái cuả con vật này lâu nay đã truyền khắp mặt trận.Con vật dũng mãnh này không sợ bom. Dứt tiếng nổ,nó phóng tới chén những mảnh thịt người còn tươi. Con cọp này đã hoá thành Con Tinh.
    15. Con Tinh đi bẫy người
    Có người thấy nó mang sọ người ra suối vờn giỡn. Không gian sáng trăng tuy gió lao xao,song anh ta nghe rõ tiếng nói,tiếng khóc than nức nở cuả oan hồn đầu lâu,xin cọp đừng hành tội.
    Cũng có người bảo,hồn người bị hổ ăn thịt dứt khoát phải tìm người khác thế chỗ để được siêu thoát. Nếu không cứ luẩn quẩn ở chỗ bị giết mà không đi đàu thai được. Vì thế ,có anh lính thấy tiếng con gái khóc thét,tách ra khỏi đoàn quân,vào cách đó có 30 m để cứu. Anh này không trông thấy ai cả,nhưng một con cọp to lớn đã nhảy xổ ra vồ. May có mấy người chạy theo,bắn ầm ầm,mới lôi được xác bạn về.Tịnh không thấy tiếng phụ nữ khóc nưã.
    Con hổ là loại thú tinh khôn nhất . Nó cũng biết bẫy người. Có lần hổ nằm phủ tăng cuả bộ đội. Lính ta đến gần,nó nhảy lên vồ.
    Thời trước,vùng Khánh hoà,cọp còn lộng hành tợn nưã. Nó dám rời rừng mà vào vườn mía,lấy nón đội để rình người. Nó biết vơ lá miá thành đống to,ẩn người trong đó thò mỗi cái nón ra. Có lúc,cọp xuống suối,bắt cá mà không ăn. Nó quăng lên bờ rồi ngồi rình.
    Đám lông vằn vện cuả hổ khó mà giấu đi được. Tuy sáng chế ra vô số phương thức ngụy trang như đã kể trên,nhưng con cọp có cái khó là hơi cuả chúng quá hôi và có một mùi gây nồng khó chịu. Biết thế,chúng cũng cố làm bạt hơi đi để săn mồi. Biện pháp làm bạt hơi hay nhất là lăn bùn. Khác với bầy mèo sợ nước,hổ có thể lăn lấm lem như con trâu để bớt mùi . Có con hổ biết ẩn trong những cây có nhiều tinh dầu để khử bớt mùi. Thật chẳng khác một anh chàng lực lưỡng,hai nách hôi như tổ cú,luôn luôn phải dùng adecohone xịt vào nách cho thơm
    Chuyện ma quái,cọp trấn hồn người-hồn làm nô lệ cho cọp,đồng loã với nó để bẫy người thế chỗ càng ngày càng nhiều khi đó. Nhiều khi hồn không muốn làm chuyện thất đức thì cọp tra tấn. Nó lấy đuôi thò vào ngoáy hộp sọ,tung sọ lên rồi hất văng đi chỗ khác,lăn lông lốc. Con cọp dường như hiểu hồn người. Chẳng ai nghe thấy nó nói gì,chỉ thấy chốc chốc nó huồm ra vẻ không hài lòng. Chỉ nghe trong gió thoảng tiếng não nùng đau đớn cuả người xấu số thề thốt đưa cọp đi săn đồng loại.Thế rồi hồn biến hoá ,gây ảo ảnh để thực hiện tội ác mà khi trước nó là nạn nhân. Cũng có khi hổ đòi ăn lợn chứ không phải người. Có đơn vị,anh chàng gác rõ ràng thấy rõ có người mặc quân phục giơ bao thuốc Quân tiếp Vụ ra mời. Anh ta rời nhà bếp độ chừng mấy chục bước chân thì người đó biến mất. Chợt thấy mùi hôi nồng nặc còn thoảng thốt .Quay lại nhà bếp,con heo nuôi trong chuồng vưà bị hổ tha đi. Định thần lại,mới nhớ ra người lúc nãy mặc quần chẽn và đi giầy lính VNCH. Thôi đúng là có anh lính nào phiá bên kia bị cọp vồ. Thảo nào trông mắt trắng dã,không có lòng đen ! Cái bao thuốc cũng rõ ràng kỳ lạ,như thể đuợc nhìn qua kính lúp phóng đại,rõ tới từng hàng chữ :
    Huynh đệ chi binh
    Quyết tâm chiến thắng
    Khi anh lính tội nghiệp đó bóc thuốc mời,còn thấy rõ người cầm súng,chân co chân duỗi,đội mũ sắt Mỹ có sơn cờ Vàng ba sọc in ở bao thuốc.

    Thần oai ông Ba Mươi và ông Vuốt Cọp

    Huyền thoại về loài hổ. - 1

    Rừng có cọp thì ma người,ma trâu,voi phải sợ hổ sống,chứ nó không sợ ai hết. Có lẽ con cọp có giác quan thứ 6 hay thứ 7 mà am hiểu và giao du với chiều thứ 4 cuả không gian- chiều Âm. Nó gầm ghè,trấn áp đuợc tất thảy.Do ma quỷ có lợi thế là người trần không thấy chúng,song chúng biết rõ họ. Thế là chúng tinh tướng,tấn công người nhiều lúc. Còn hổ duờng như thấy rõ,nên ma quỷ phải khúm núm.
    Bởi vậy,bất cứ cái gì trên thân thể con hổ đều dùng để trừ tà. Đắt nhất là những cái vuốt hay răng nanh hổ. Ngay từ lúc lọt lòng,trẻ con đã được đeo cái buà hộ mệnh ấy . Dường như đưá bé lớn lên chẳng ốm đau gì,tính nết ngang ngạnh,coi Trời bằng vung. Đến lúc nó nhập ngũ,người Tiểu đội trưởng cứ bắt anh chàng cởi bỏ cái vuốt hổ đi,trông cho đỡ anh chị Xã hội Đen. Nhưng bảo nó cắt tóc trọc thì được,bảo rời bảo bối đó đi thì không đời nào. Người Tiểu đội trưởng đó không chịu hiểu rằng : Nếu bỏ vuốt đi thì thằng lính đó ốm nặng. Hồi nhỏ,thấy vướng,nó tháo ra. Nhưng rồi ốm đau liên miên. Sau đó đeo lại thì mới khoẻ được.
    Bố tôi luôn tin ở chuyện không có ma,nhưng có cái hay là ông cũng không chống đối những người cẩn thận thờ cúng. Và nhờ cụ kể trung thực,tôi mới viết những dòng này để tả cái nhận thức một thời cuả một số người ở thâm sơn cùng cốc.
    Vưà rồi biết bố tôi về Việt nam,anh em mời đến họp cựu chiến binh F 316 cũ. Thật kỳ lạ ,cái ông có vuốt hổ xịn kia vẫn quá trẻ,trông chỉ độ ngoài 40 tuổi,tóc đen nhánh. Giải thích làm sao đuợc,khi anh chàng không chăm thể dục đó không bị một trận sốt rét nào,chẳng bị thằng Đau dạ dày hành hạ ? Lạ một nỗi,chân tay ông lành lặn,chẳng bị một vết thương nào ? Ông Vuốt Cọp kể,nếu tháo ra mà đưa cho người khác,không biết cúng kiếng cẩn thận,hồn hổ không chấp nhận,cái vuốt đó chẳng có tác dụng gì ! Hơn nưã,hổ có con trọng chữ Tín lắm.Nó đã đồng ý bảo hộ cho một người thì nó theo đến lúc chết. Trong chiến trường,nhiều lúc ông này tháo vuốt cho đồng đội đeo,nhưng vẫn không làm cho sốt rét lui.

    Uống bia tươi, kể điều kỳ bí về bộ lốt Cọp

    Huyền thoại về loài hổ. - 2

    Vuà uống bia,mấy ông già vưà trêu ông Vuốt Cọp về việc ông tốt sống quá,thì hại mái. Thảo nào bà Vuốt trước kia phốp pháp thế mà bây giờ gầy bé như mèo hen. Chắc chắn ông Vuốt Cọp phải có nhiều bồ bịch,lòng thòng. Trông ông săn chắc thế cơ mà !
    Hất mái tóc đen dày rất điệu,ông ta hỏi :
    - Thế các vị có biết ngày xưa những ông tướng Tàu thường trưng những bộ da hổ trong trướng làm gì không ?
    Mấy ông già nhao nhao :
    - Để cho oai chứ gì ?
    - Để trừ tà ,ai mà chẳng biết.
    ........
    Ông Vuốt cọp khề khà :
    -Các anh nói đúng cả. Nhưng cái lốt hổ ấy cũng không phải chỉ bày ra cho oai phong thôi đâu. Cái ít người nói đến,là bộ da cọp đó giúp người ta rất tự tin mà minh mẫn. Nhờ đó nguyên soái điều binh khiển tướng sáng suốt hơn. Và cái thần cuả con cọp thường nhập vào người tướng,võ nghệ ngày càng cao siêu hơn ! Ông tướng Tầu khi hàng phục ai không quên bày gươm giáo sáng quắc. Bản thân ông ngồi trên ghế giưã bộ da hổ,có cái đầu cọp to đùng,ngóc lên rất dữ tợn nhe nanh. Tướng giặc bị bắt trói,trông thấy cái đầu hổ đã chán,tuy vẫn chửi mắng ầm ầm mà tâm thần chấn động;chỉ còn nước quyết giơ đầu chịu chém mà thôi. Lúc đó vị nguyên soái mới quát cởi trói cho tù nhân và thân chinh rót rượu hổ cốt quý rồi dắt tay tướng giặc cho cùng ngồi ghế cao như mình,ngất ngưởng trong trướng. Được uống rượu áp kinh,viên bại tướng kia cảm thấy yên tâm mà sụp lạy. Nguyên soái cũng bái lại và bộ tướng dưới trướng nhất tề quỳ xuống lạy tạ mà coi như đã kết bái thành anh em. Đó cái lốt hổ kia đã thành một thứ văn minh quân sự rồi,chứ đâu chỉ là bộ da vằn vện.

    Truyện đường rừng.(st)
     
  2. dodocdao Thành Viên Cấp 4

    Không dám, không dám tuổi nào mình vui tuổi đó thôi bro ơi.......
     
  3. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Hay quá kiếm thêm mấy bài như thế này post nha bác
     
  4. dodocdao Thành Viên Cấp 4

    Tôi đi "săn" cọp
    Huyền thoại về loài hổ.
    Từ thông tin phát hiện xác cọp ướp lạnh cùng những huyền thoại về cao hổ cốt được rao bán với giá trên trời, phóng viên trong vai một đại gia đã thâm nhập vào đường dây mua bán cọp. Gần một tháng trời lặn lội trên những ngóc ngách khu vực biên giới Tây Ninh, chúng tôi phát hiện không chỉ một mà có ít nhất năm đường dây mua bán cọp...

    Vào cuộc

    Qua một "đại gia" có sở thích dùng hàng "độc" để ngâm rượu, tôi liên lạc với Long - "nhà cung cấp" tay gấu, nhung hươu rừng, cao hổ cốt. Sắm vai là thư ký giám đốc một doanh nghiệp lớn cần mua cho sếp một con cọp sống để nấu cao, tôi hẹn gặp Long. Đúng hẹn, tôi đến quán bánh canh ở ngã ba Tràng Bàng (Tây Ninh). Dù biết tôi là bạn của khách hàng sộp, Long vẫn thận trọng hỏi xin tôi tấm danh thiếp. Sau một hồi xem xét tấm danh thiếp giả mà tôi đã chuẩn bị từ trước, Long hẹn tôi hai hôm sau sẽ đưa tôi đi gặp người cung cấp cọp từ Campuchia sang.

    Đến hẹn, tôi và Long dong xe về hướng núi Bà Đen. Qua khỏi cổng vào khu du lịch hồ Dầu Tiếng, Long dừng lại trước một quán nhỏ, đưa chìa khoá xe của tôi và anh ta cho chủ quán. Sau đó, chúng tôi xuống đò qua xã Tân Thành thuộc huyện Tân Châu (Tây Ninh), cách biên giới Campuchia chừng 30 cây số, Long ghé vào một quán nước. Tại quán đã có một người đàn ông lái xe chờ sẵn đưa chúng tôi đến quán nước khác cạnh ngã ba Suối Ngô (huyện Tân Châu, Tây Ninh). Tại đây, Long giới thiệu tôi với Keo Thây, người cung cấp cọp và Kim Kiry, người chuyên săn cọp. Ngoài ra còn có ông Sầm Bót, người có khả năng đặc biệt chuyên "đánh hơi" những khu rừng có cọp.

    Muốn mấy "ông" cũng có

    Keo Thây đậm người, bề ngoài khá phúc hậu, sống ở tỉnh Svay Riêng, giáp biên giới Tây Ninh. Anh ta nói tiếng Việt chậm nhưng khá rõ: "Long nói ông cần khla (cọp - tiếng Campuchia) mà mấy con? Sống hay chết?". Tôi đẩy đưa: "Mình với vài ông bạn định mua một con nấu cao biếu sếp và chia nhau xài". "Mấy "ông" cũng có, thằng Kiry sẽ lo".

    Dừng một lúc, Keo Thây gợi ý: "Nấu cao ông có "xài" xương không? Xương dễ chở, giá cũng được mà có sẵn". "Cái này tôi phải hỏi lại mấy ông bạn" - tôi nói, cố tỏ ra phân vân - "Xương thì giá bao nhiêu, mà có chắc là xương thiệt không?". Keo Thây nhìn thẳng vào tôi: "Bảo đảm xương thiệt, có đủ bộ hẳn hoi. Tôi xếp thành bộ cho xem". Nói xong , Keo Thây quay sang Kim Kiry tuôn ra một tràng tiếng Campuchia. Kim Kiry nổ máy xe chạy đi.



    Một lúc sau, Kim Kiry trở lại, lôi trong ba lô "quân đội" ra ba khúc xương cọp Keo Thâychỉ cho tôi xem đặc điểm xương chân trước cọp có vòng xoắn, đầu xương chân sau có điểm khuyết hình trái tim, đầu trong xương sườn bẹt ra như hai lá cây chụm cuốn vào đầu xương và vết xoắn giữa xương sườn... Anh ta giải thích: "Xương sườn thú rừng xếp xuôi nhưng cọp thì xương sườn ngang nên đầu xương sườn bẹt ra gắn gần như vuông vào xương sống".

    Keo Thây nói: "Đây là xương đã sấy khô. Nếu giao tại đây thì 2.000 đô/kg, giao ở Dương Minh Châu hay Tràng Bàng thì 2.200đô. Không mắc đâu. Cọp 100 kg lấy được 17 kg xương, sấy khô mất bốn phần, còn hơn 10 kg".

    Hỏi về giá cọp sống, Keo Thây nói chắc như đinh đóng cột: "Cọp dưới 50 kg thì ba triệu đồng Việt Nam 1 kg, trên 50 kg thì 3,5 triệu đồng, giao tại Tây Ninh, chỗ nào do anh chọn, cân rồi tính tiền. Keo Thây khoe ba ngày nữa sẽ đưa qua Tây Ninh một "ông" cọp 69 kg. Thây nhấn mạnh chữ "ông" một cách trân trọng. Khi tôi ngỏ ý muốn xem "ông" cọp mà Thây vừa nói, anh ta từ chối nhưng lại nói: "Bốn ngày nữa tôi cho người đem tới anh ảnh "ông" cọp này. Nếu anh chịu, tôi sẽ giao cho anh luôn. Tôi tìm "ông" khác cho khách của tôi".

    Tôi cò kè và gút lại mức giá 2,9 triệu đồng/kg, giao tại Tràng Bàng, địa điểm hai bên sẽ báo nhau sau. Long sẽ được huê hồng 15% số tiền mà tôi trả cho Keo Thây. Khi chia tay, Thây nói thêm: "Long sẽ chịu trách nhiệm. Cân xong anh mới phải trả tiền. Không cần đặt tiền trước".

    Bốn ngày sau, quả nhiên Keo Thây điện thoại hẹn tôi tại Tây Ninh và cho người giao cho tôi những bức ảnh chụp "ông khla" 69 kg vừa từ Campuchia chuyển sang. Tôi kiếm cớ chê "ông khla" này còn nhỏ so với yêu câu của tôi, Keo Thây hứa với tôi sẽ tìm "ông khla" khác!

    Mùa nào cũng có!

    Qua Long, tôi tiếp xúc với khá nhiều đường dây mua bán thú rừng ở Tây Ninh, đầu mối nào cũng có mối bán cọp từ Campuchia. Có điều một số đầu mối không đủ tiền và không thường xuyên có khách hàng "mua đứt bán đoạn". Có ít nhất năm đường dây có đủ vốn, đủ hàng. Những đầu mối này hoạt động độc lập nhưng hỗ trợ nhau rất hiệu quả.

    Khi có khách hàng, các đầu mối điện thoại cho nhau. Từ Tây Ninh, các nhóm mua bán đặt hàng với các thợ săn người Campuchia ở tỉnh Svay Riêng hoặc Kom Bông Chàm (hai tỉnh Campuchia giáp Việt Nam). Từ đây điện thoại lại được nối đến tận tỉnh biên giới U đôn Miên Chay (của Campuchia giáp Thái Lan), hoặc tỉnh Mon Đun Kiry (giáp với Lào). Đây là hai vùng còn nhiều rừng rậm có khá nhiều cọp. Sau đó người có khả năng "đánh hơi" những khu rừng có cọp như Sầm Bót, những người chuyên bắt cọp như Kim Kiry cùng xuất phát mở những cuộc săn.

    Khi phía Campuchia có "hàng" cũng sẽ thông báo cho các đường dây tiêu thụ ở Tây Ninh để tìm khách hàng. Người tìm được khách được hưởng 15% giá mua, người bán được hàng được hưởng 15% giá bán của các thợ săn Campuchia. Cứ như vậy, họ bọc lót, giữ bí mật cho nhau, địa điểm giao hàng và chuyển hàng thay đổi linh hoạt với mắt xích kẻ làm "tiền trạm", người "giữ điểm", kẻ làm liên lạc một cách an toàn.

    Và chỉ sau một đêm, những "chúa sơn lâm" từng hùng cứ một vùng bị sụp bẫy hoặc bị trúng đạn từ bên kia biên giới sẽ được ướp đá trong thùng nhựa, vượt hàng trăm cây số đưa về Dương Minh Châu, Tràng Bàng...


    Nài nỉ thống thiết, tôi được hai thợ săn chuyên nghiệp cho tham gia một chuyến săn trên vùng rừng ven biên giới. Nhưng thật không may, suốt ba đêm luồn rừng, Sam Bôth vẫn cứ lắc đầu vì không tìm thấy dấu vết của khla. Giữa rừng già, tôi ngồi nghe câu chuyện về những chuyến săn của họ.




    Nài nỉ thống thiết, tôi được hai thợ săn chuyên nghiệp cho tham gia một chuyến săn trên vùng rừng ven biên giới. Nhưng thật không may, suốt ba đêm luồn rừng, Sam Bôth vẫn cứ lắc đầu vì không tìm thấy dấu vết của khla. Giữa rừng già, tôi ngồi nghe câu chuyện về những chuyến săn của họ.

    Sam (Sầm Bót) là một ông già trầm lặng, sinh ra và lớn lên ở tỉnh Munđôn Kiry phía bắc Campuchia. Ông có gương mặt xương xẩu trông đến khắc khổ. Mấy lần tôi gợi chuyện với Sầm Bót nhưng ông tỏ ra xa cách. Kim Kiry, một tay săn cọp chuyên nghiệp cùng đi với Sầm Bót, nói Ta Bôth (ông Bót) là angka ("ông lớn") trong lính Pôn Pốt đấy! Nhưng pr'o pun coat Bôth (vợ của ông Bót -PV) bị một angka giết chết. Ta Bót giết ông ấy rồi bỏ vô rừng.

    Người "bắt mùi" cọp

    Mặc cho Kiry kể lể, Sầm Bót cứ lặng lẽ rót rượu và uống từng ngụm lớn. Khi rượu đã ngấm, Sầm Bót tỏ ra thân thiện: "Từ biên giới Lào xuống biên giới Thái Lan, tao đi cả... Tao giết nhiều, trời bắt đi nhiều". "Nhưng làm sao Ta Bót biết rừng nào có cọp?" "Tao đi, tao biết. Khla (ông cọp) có mùi mà!" - Sầm Bót nói. "Khla có mùi thật mà! Đêm, khla không ngủ, khla đi. Mùi khla vướng lại lá cây, mùi khla đọng lại trong sương. Sáng ra, rừng có khla nặng mùi lắm. Nghe là biết". Kim Kiry nói: Ta Bôth chàng những có thể "đánh hơi" được khu rừng nào có cọp mà còn có thể biết được khu rừng đó có cọp già hay trẻ, cọp đực hay cọp cái".

    Huyền thoại về loài hổ. - 1
    Nanh của một con cọp Đông dương

    Nhờ rượu, tôi và Bót trở thành thân thiết. Ông kể tôi nghe bao nhiêu chuyện về khla. Ông nói, kha trẻ có "mùi thơm", nghe... hơi sương là biết! Khla cái có mùi rất khác lạ và tiếng kêu như "mèo động đực" để "dụ" khla đực. Khi cọp cái có mang thì không cho cọp đực ở gần. Nên cánh rừng nào chỉ có cọp cái mà không "nghe mùi" cọp đực là biết cọp cái đang có mang, không được bắn.

    Mỗi lần cọp cái đẻ từ một đến năm con. Cọp con sau nửa năm thì rời ổ theo mẹ kiếm mồi. Chừng ba tuổi thì cọp mẹ không cho theo, cọp con bắt đầu kiếm ăn riêng. Cọp con được bốn tuổi thì bắt đầu "động đực"... Sầm Bót còn cho biết khla già ăn thịt ươn (thối), còn khla trẻ thì ăn thịt tươi, đói lắm khla già mới ăn mồi tươi. Đó là do khla già nhường mồi tươi cho khla trẻ. Vì vậy khu rừng có khla già thì phải nhử bằng thịt ươn. Ông nói thêm: Khla trẻ được "huấn luyện" ăn thịt tươi từ bé. Cọp mẹ đi săn được mồi lập tức mang về cho con, sau đó cọp mẹ mới tự đi kiếm ăn. Khi cọp mẹ đủ mồi mà còn bắt được mồi thì cọp mẹ không làm chết con mồi mà đem về cho cọp con tập săn mồi...

    Từ điển sống về khla

    Sầm Bót nói, nanh khla rất khỏe, ngoạm một cái là làm gãy xương chân một con nai già, vồ một cái là làm chết một con mễnh, một khla già nặng tới 250 ký. Nhưng khla không bao giờ giết voi hay heo rừng... Đừng coi thường đuôi khla, đuôi khla rất khỏe, cứng như sắt, chẳng khác gì cây roi. Một lần ông nhìn thấy một khla quật đuôi giết chết ngay một con sao la chừng 50 ký.

    Có thể nói Sầm Bót là một "từ điển sống" về cọp. Điều lạ là Sầm Bót tin có chuyện cọp trả thù. Ông nói, vì sợ cọp trả thù mà ông không bao giờ đặt bẫy hay bắn cọp. Nhưng Sầm Bót "chỉ điểm" cho Kim Kiry và những thợ săn. Và cũng vì vậy mà ông cũng lại là khắc tinh của chúa sơn lâm. Nếu gặp nhau từ nơi khác, chắc chắn tôi sẽ không tin Kim Kiry là tay chuyên săn cọp.

    Kim Kiry nhỏ người, có vẻ thư sinh, cha anh người Tiều, mẹ Khmer và thuộc dòng dõi hoàng tộc. Kim Kiry kể: Gia đình anh sống tận Tônglê Sáp (Biển Hồ) nhưng loạn lạc, cả gia đình chạy đến nửa đường từ Biển Hồ về Siêm Riệt thì định cư lại ở đó. Lúc đó rừng Xiêm Riệt rất nhiều cọp, anh thường theo cha vào rừng săn cọp và trở thành thợ săn.

    Kim Kiry nói, đọc viết được cả tiếng Việt và nói được cả tiếng Thái và Lào. Kim Kiry kể tôi nhiều chuyện tréo ngoe, hiểu lầm chết người do bất đồng ngôn ngữ. Một lần, người bạn anh bị ong vò vẽ đánh, anh bảo người bạn vào nhà "đồng bào" xin mật ong thoa cho khỏi sưng. Lẽ ra phải hỏi xin tức khum" là mật ong, người này lại nói "tức khmâm" là nước... con gái!...

    Mạng sống treo trên cò súng

    Kiry nói, một cánh thợ săn cọp phải có một người như Bót, bết "đánh hơi khla" để tính cách bắt. Nhưng cũng tùy yêu cầu khách hàng mà bắt cọp sống hay chết. Nếu cọp nhỏ, muốn bắt cọp sống thì phải gài bẫy vòng, còn gọi là bẫy đạp. Đó là một cần bẫy bằng cây rừng, cột một đoạn dây luồn trong ống tre để khi cọp dính vòng không cắn được dây. Trên đoạn ống tre treo mồi nhử bằng thịt tươi, bên dưới đoạn ống tre thắt vòng đặt trên một bàn bẫy. Bên cạnh bẫy được đào một cái hố có ngụy trang bằng dây rừng để khi cọp dính bẫy rớt vào hố, không thể vùng vẫy.

    Với cọp già thì phải cài bằng "bẫy miệng cọp". Đó là tám đoạn sắt, đầu mỗi đoạn có khoan lỗ, kết thành hai khung vuông để làm một chiếc hàm cọp phía ngoài hàn những thanh sắt cong vào như nanh cọp. Khi gài bẫy, một khung sắt đóng chặt xuống đất, khung sắt còn lại một đắu dính vào khung thứ nhất và có ngàm...

    Kiry kể những chuyện ghê rợn, nhiều con cọp mắc bẫy vòng đã cắn bỏ cái chân để thoát bẫy. Một lần Kiry gập xác một khla hơn200 ký nằm cạnh xác hai thợ săn. Cách đó không xa, gần một lán trại mục nát là xác một thợ săn khác bị đập vỡ sọ. Sau khi săn được khla, nhóm này cử một người về lán trại lấy cơm. Khi người lấy cơm trở lại thì bị hai người kia đập chết, hai người còn lại sau ăn cơm cũng chết theo vì trong cơm có độc. Tôi hỏi: Vậy Kiry được bộ xương khla đó! Kiry nói: Không, Kiry chôn xác ba người vào một chỗ rồi đem xác khla vào chùa!

    Sinh nghề tử nghiệp

    Là người có "chữ nghĩa" và có đời sống nội tâm, Kiry kể về tâm trạng đi săn như lời sám hối. Kiry nói, trời bắt Kiry phải mưu sinh bằng nghề "phá sơn lâm" chứ Kiry không muốn vậy. Một lần, đang đi săn ở Munđôn Miên chay, Ta Bót cho hay có khla lớn trong rừng. Kily và một người nữa vào rừng. Ban đêm soi đến, mắt khla già sáng lắm. Bạn Kiry nổ súng nhưng khla không chết mà lao tới. Đêm rừng già tối lắm, Kiry chỉ nghe một tiếng rên nghẹt giọng. Khla đã giết chết bạn Kiry trong chớp mắt. Kiry nổ súng nhưng khla vẫn không chết và lao tới chỗ Kiry. Kiry nổ phát súng thứ hai, khla ngã xuống trước mặt Kiry chỉ vài bước.

    Sau lần đó, Kiry bỏ đi săn, vào chùa của một người Lào ở ven rừng Munđôn Kiry. Trước đó, Kiry tên là Kim Pich Ngan, Kiry đổi tên từ sau khi vào chùa này, định bỏ hẳn nghề săn. Nhưng rồi Ta Bót biết Kiry "sáng rừng", Ta Bót rủ Kiry lại đi săn. Cặp bài trùng này cùng nhau dẫm nát các cánh rừng từ tây nam đến đông bắc Campuchia. Thậm chí có lúc còn "săn hàng" ngay trên đất Việt. Trong một chuyến vượt rừng, Kiry mang theo xác một con cọp nặng 120 ký từ Chưbon Rây thuộc tỉnh Dăk Lăk sang Lào, về Svay Riêng của Campuchia và đưa sang Suối Ngô của Tây Ninh. Đó là một cuộc hành trình xuyên rừng, qua ba lần vượt biên giới để qua bốn nước...
    st
     
  5. Saigonian Bán Hàng Tận Tâm

    Đọc mấy bài này thấy thèm có một cái móng hay nanh Hổ để đeo... Có điều nó mắc quá!
     
  6. dodocdao Thành Viên Cấp 4

    Cũng tùy cái thôi bạn thường nanh mắc hơn móng cọp nhiều ..các tay lái thường mồm mép giỏi có thể biến nanh gấu thành cọp nếu không có người có kinh nghiệm đi chung.
    Gửi các bạn hình ảnh một số nanh cọp hàng xưa đang bán bên Thailland
    Huyền thoại về loài hổ.

    Huyền thoại về loài hổ. - 1

    Huyền thoại về loài hổ. - 2
    Hình ảnh tham khảo từ trang http://www.dallasarts.net
     
  7. buratino_do Thành Viên Cấp 3

    vậy bạn biết nanh hoặc móng hổ thật phân biệt ra sao kg?bán ở đâu giá bao nhiêu vậy?
     
  8. congacon_md Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    cái móng cọp đẹp wóa...có bro nào biết chỗ bán ko(hàng thật nhé) em cũng tủôi Cọp
     
  9. i1it29 Thành Viên Cấp 4

    Đồng chí P có bài hay mà rùng rợn gê ! Thanks alot
     
  10. takelangtu Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    hay quá đáng dấu để coi tiếp
     
  11. bocap2duoi Thành Viên Cấp 5

    Mình có cảm giác những loài vật thuộc dòn họ tứ linh "Long-Lân-Qui-Phụng", thì tốt nhất đừng đụng đến bao giờ. Mình thấy pàkon kôpác bi giờ ăn cháo rùa, cháo rắn, làm thịt hổ tùm lum. Đụng những món đó thì quả báo không lường trước được
     
  12. dodocdao Thành Viên Cấp 4

    Tặng bạn cái móng cọp của mình đang sưu tầp
    Huyền thoại về loài hổ.
    Huyền thoại về loài hổ. - 1

    Huyền thoại về loài hổ. - 2
     
  13. nguyen_huong85vn Thành Viên Cấp 3

    Hổ là loài thú mạnh mẽ và thông minh nhất, ko gì có thể cản được bước tiến của nó, vũ khí của nó chính là tấn công và phòng ngự của nó cũng là tấn công, tấn công một cách mãnh liệt, một mãnh hổ cùng đường thì sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm. Con người dù có thông minh tới đâu, trang bị súng ống tới tận răng cũng ko thể khuất phục được ông ba mươi
     
  14. daibangmientay2003 Thành Viên Bạch Kim

    Chuyện về Ông Ba Mươi hay quá. Thanks bro !!!
     
  15. quanggia Thành Viên Cấp 2

    còn nữa không vậy bạn ???? thank...
     

Tình hình diễn đàn

  1. honeyz...,
  2. mua&ban9999,
  3. thanhbdshanoi
Tổng: 741 (Thành viên: 5, Khách: 706, Robots: 30)