Run ... Mưa vẫn to như trút nước và anh không đến . Em mỉm cười bước đi . 12 giờ , những hạt mưa nặng trĩu vẫn rơi , nhìn đống hành lý đã thu xếp gọn gàng , ngày mai em đi rồi . Sân bay vào sáng sớm , đất vẫn còn ẩm ướt vì trận mưa đêm qua . Nhìn ra ngoài kính xe mà em nghĩ về anh . Tại sao anh không đến , anh thật là xấu xa , đáng ghét , em ghét anh , em ghét anh . Sân bay Adelaide, Úc . Em kéo lê chiếc vali nặng trĩu , em vẫy taxi và đi đến căn hộ của mẹ em . Quên anh đi , quên anh đi , quên anh đi ... 3 từ đó cứ mãi lặp đi lặp lại trong đầu em . 1 tuần sau đó , sau khi đã ổn định tất cả , em mới đụng đến cái máy vi tính ... màn hình desktop là gương mặt anh . Ừ , 1 chút nữa em sẽ đổi . Em log in vào yahoo , một đống offline và buzz hiện lên . - Con quỷ , sao bây giờ mới thấy mày hả ? - Trà My , bạn thân của em và anh . - Xin lỗi tao vừa sắp xếp mọi thứ xong , giờ mới có 1 chút thời gian . - Cái đêm trước ngày mày đi mày có biết chuyện gì đã xảy ra không ? - Không , chuyện gì cơ ??? - Anh Khoa ... anh ấy đã .... chết rồi . - Tại sao ? Tại sao bây giờ mày mới nói tao biết ? - Anh ấy đi mua hoa Tulip , loại hoa mà mày thích nhất ấy , anh ấy định tặng cho mày , nhưng đi mấy cửa hàng mà không có , đến cửa hàng kia , khi mua xong hoa thì anh ấy chạy vội đến chỗ mày , lúc đó mày đã không còn ở đó . - Vậy tại sao , tại sao anh ấy không đến nhà tao ? Không gọi cho tao ? - Đến nhà à , anh ấy đang bị sốt rất cao , anh ấy dầm mưa cả tiếng đồng hồ , đến nơi anh ấy gọi mày mà không được nên anh ấy gọi tao , chưa dứt câu thì anh ấy ngất , may là tao nhớ nơi tụi bây hẹn nhau , nhưng không kịp , anh ấy đã chuyển sang viêm phổi và mất ngay đêm hôm đó . Em chợt giật mình , phải rồi , hôm đó , em đứng dưới mưa quá lâu , nên điện thoại em đã bị ướt và nó bị hỏng . Phải rồi , trời ơi , sao em không chịu chờ anh thêm 1 chút nữa , tại sao ? Em khóc nấc lên , những giọt nước mắt mặn chát , một mình em đau khổ và cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo . Ngoài trời mưa lại rơi tầm tã ...
[youtube]jCSe66pWNmc[/youtube] Mưa thật đẹp mà cũng thật buồn. Nghe bài này cho hợp tâm trạng... [Bài thứ 888]
Mình cũng vậy.Mỗi lần mưa là nghe bài này hoặc bài Mưa của m4u với Thùy Chi. Link nè: http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Mua-M4U-Band-ft-Thuy-Chi.IW6WF6ZU.html Dù buồn nhưng khá tâm trạng.:sad:
Mới nghe xong bài này,đúng là buồn thiệt.:sad: Mình rất thích tiếng violin,nghe réo rắt,da diết thế nào á.
có khi chợt dừng lại và phát hiện mọi việc đã quá muộn có khi tỉnh giấc và nhận ra anh đã đến 1 nơi rất xa có khi quay lại chỉ thấy 1 mình đối diện với quá khứ
có trách thì trách làm người mà sao quá hững hờ , vô tình , chỉ biết trách móc mà không biết nhìn lại mình ...
e.. có 1 thời đã rất yêu mưa u buồn và cũng trôi qua .... xa mãi để e trở thành cơn gió vô hình và gió cũng ra đi h đây e chợt biết gió luôn có trong cơn mưa nhưng mưa lại vài lần đến cùng gió e vẫn luôn yêu mưa và vẫn mãi là cơn gió luôn vô tình
cùng với biển và sao đêm, mưa là 1 thứ mình rất thích...ngắm mưa rơi...lạnh...và buồn...
[youtube]http://www.youtube.com/watch?v=E1FFlO7BbZs[/youtube]Bonus cho mí bạn bài Đêm nghe tiếng mưa của Hồ Ngọc Hà , đọc kèm bài này là ... nhức nhối
mưa lun mang lại một cảm xúc khó tả... đọc bài này nhớ lại thời thơ ấu, trời mưa đi học về quần kéo tới gối, cặp đội lên đầu... sao cứ bồi hồi thế nhỉ