Tìm kiếm bài viết theo id

[Nét Bút Tri Ân] Người lái đò thầm lặng...

Discussion in 'Chuyện trò' started by viona, Jan 5, 2011.

ID Topic : 2685555
Ngày đăng:
Jan 5, 2011 at 11:51 AM
  1. viona Thành Viên Cấp 1

    Joined:
    Nov 2, 2009
    Tuổi tham gia:
    16
    Messages:
    67
    Chẳng biết giờ Thầy thế nào? Cũng chẳng biết Thầy bị làm sao? Chiều nay, con nhận được điện thoại của bạn là Thầy vào viện rồi. Lúc đó, tự nhiên, con thấy run quá. Con bật khóc… Con sợ… Lâu nay, Thầy có vẻ yếu đi nhiều, nhưng con biết Thầy chịu đựng rất tốt. Vậy mà giờ… Thầy phải vào viện cấp cứu. Điều đó đồng nghĩa với việc Thầy đã không chịu đựng được nữa… Có thể bệnh nặng hơn rồi chăng? Thầy ơi, con sợ lắm…Giờ con không biết làm thế nào để hỏi về tình hình của Thầy cả. Không ai biết, con thì đang ngoài Hà Nội. Hôm chủ nhật về nhà, đến lớp học, cảm thấy vui vì sắp được gặp Thầy, nhưng… Thầy ốm, và…Thầy không lên lớp. Con cũng thất vọng một phần nào đó… và cũng lo nữa, vì… Thầy lại ốm…”…

    … Đó là những dòng nhật kí ngày con nghe tin Thầy vào viện…

    Có thể với nhiều bạn, Thầy chỉ như bao người Thầy khác, nhưng với con, Thầy rất quan trọng. Bởi nếu không gặp được Thầy, có lẽ con đã không thể đứng lên như ngày hôm nay.

    Khác với số đông học trò của Thầy, con đến với Thầy bằng sự tò mò của một cô bé mười bốn tuổi, bằng sự ngưỡng mộ trước một người Thầy với cái tên “cuốn từ điển sống”. Và dường như, từ ngày đầu tiên bước chân vào nhà Thầy, từ ngày đầu tiên đứng trước Thầy, con chưa hề có một cảm giác sợ hãi hay một sự nghiêm túc đến ngột ngạt. Trái lại, đó là một cảm giác rất gần gũi, thân quen..

    Cha con là một người tàn tật. Người không thể làm những điều mà bao người cha khác làm cho con gái mình. Con gặp Thầy. Và Thầy đã đến bên con, tiếp thêm cho con sức mạnh. Thầy đã thay Cha con làm những việc mà Người không thể làm, nói những điều mà Người không thể nói…

    Con mãi không quên những lời Thầy mắng mỏ khi con cứ thút thít vì không đỗ kì thi vào chuyên Anh, hay mỗi lần con ỉu xìu vì điểm kém, mỗi lần con yếu đuối khi vấp ngã…

    Và rồi… cái ngày Thầy gọi con bằng hai tiếng “con gái”, con đã sung sướng đến nhường nào Thầy biết không? Với con, hai tiếng ấy thật thiêng liêng bởi chưa một lần, con được nghe từ một người Cha. Thầy từng nói trước lớp rằng Thầy vừa là Thầy giáo, vừa là Cha của con. Con đã hạnh phúc lắm. Con muốn khoe với tất cả mọi người rằng con đã có thêm một người Cha nữa. Con có hai người Cha thật tuyệt vời!



    ĐỌC TIẾP
    *******************************
     
  2. mongthuytinh22 Thành Viên Cấp 1

    TT - Cuộc thi “Nét bút tri ân” lần 2-2010 đã bước sang tháng thứ ba. Trong tháng thứ hai (từ 26-12-2010 đến 25-1- 2011), ban giám khảo đã chọn được 10 bài hay nhất và bài “Người gieo mầm cuộc sống cho tôi” của tác giả Huỳnh Thanh Thảo (Củ Chi, TP.HCM) là tác phẩm đạt điểm cao nhất. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.


    [Nét Bút Tri Ân] Người lái đò thầm lặng...

    Trong cuộc đời của mỗi con người, ắt hẳn ai cũng từng có một tuổi thơ đầy hoa mộng bên trường lớp, thầy cô, bè bạn. Nhưng tôi lại không được may mắn như bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa.

    Tuổi thơ của tôi không có những buổi chạy rong trên cánh đồng thơm mùi lúa mới, không có được kiến thức qua từng bài giảng ở nơi mà người ta vẫn hay bảo là “ngôi trường, lớp học”...

    Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày nằm bất động trên chiếc giường tre - chiếc giường được đặt cạnh ngay cửa sổ để mỗi lúc buồn tôi có thể thả những ước mơ nhỏ bé của mình lên bầu trời cao cao kia.

    Tôi sinh ra với một cơ thể không lành lặn. Tôi cao 0,65cm, nặng 23kg - không đi, không đứng được, tay và chân ngắn ngủn gắn vào cơ thể như chỉ để trang trí. Tôi lại mắc thêm chứng bệnh “xương thủy tinh” (tự gãy nhưng lại tự lành) và bị nhiễm chất độc da cam. Trái trời, trở gió là tôi lại phải chịu những cơn đau hành hạ.

    Bệnh tật khiến tôi luôn trú mình trong vỏ ốc của sự tự ti. Mẹ - người bạn luôn đồng hành bên tôi - vỗ về, an ủi mỗi lúc tôi oà khóc khi nhìn thấy bọn con nít trong xóm cứ sáng sáng ríu rít ùa nhau chạy đi học, rồi trưa lại chí choé những câu chuyện ngộ nghĩnh mà tôi ước gì mình được một ngày như thế...

    Khát khao được đi học bùng cháy trong tôi mãnh liệt đến nỗi tôi đã “tuyệt thực” cả một ngày với hi vọng sẽ đồng ý đưa tôi đi học. Mẹ cũng muốn cho tôi đi học nhưng lại sợ “đến trường lỡ bị bạn bè giẫm phải thì biết làm sao!”... Nhìn giấu vội giọt nước mắt sau câu nói ấy lòng tôi thắt lại. Tôi đành nén khao khát mà cố gắng vui vẻ dù lúc ấy tôi biết cánh cửa tri thức đã khép lại với mình nhưng thật sự tôi rất thương mẹ và không nỡ làm mẹ tôi buồn lòng.

    Ít lâu sau trong một lần ra chợ mẹ tôi đã mua về một quyển sách có đề chữ Tiếng Việt tập 1. Mẹ bảo: “Có sách này tối nay mẹ sẽ dạy con ráp vần, con sẽ biết chữ”. Không cần phải nói tôi vui đến mức nào.

    Cả ngày hôm ấy tôi trông cho trời mau tối để mẹ làm xong việc và dạy tôi học. Ôi! Những con chữ đầu tiên thật kỳ lạ, nào là: chữ O tròn như... như... như gì nhỉ? À, quả trứng! Còn chữ Ô nữa có cái mũ trên đầu thật ngộ ghê. Lúc ấy tôi chưa ngồi được nên mọi việc di chuyển đều ở trên giường, ngay cả việc mẹ dạy tôi học cũng vậy. Chiếc giường tre là lớp học, nhà là trường, mẹ là cô giáo, còn tôi là học trò. Cứ như thế mỗi tối nơi góc nhà vang vang tiếng đọc của hai mẹ con...

    Chỉ trong vòng một tháng tôi đã ghép được 24 chữ cái, biết đọc, biết viết, biết làm toán: cộng, trừ, nhân, chia... Tất cả như một giấc mơ. Từ con bé một chữ bẻ đôi không biết rồi bỗng nhiên có thể đọc vanh vách cả một quyển báo khiến ai ghé thăm cũng bất ngờ. Để có được thành quả ấy mẹ đã phải rất kiên nhẫn hướng dẫn tôi.

    Mỗi lần hai mẹ con đánh vật với những con chữ là ví như đang bơi giữa cả biển kiến thức mênh mông, có lúc bơi mãi tôi cảm thấy mình đuối sức. Những lúc ấy mẹ lại nhìn tôi trìu mến, trong ánh mắt ấy tôi như đọc được lời động viên của mẹ “cố lên con gái”.

    Mẹ không những dạy tôi nét chữ đầu tiên mà còn là người khơi nguồn bao cảm xúc yêu thương trong tôi, dạy tôi cách làm người, cách yêu chính mình, tự tin vui sống.

    Hiện tại tôi cũng đang là “cô giáo” - cô giáo “trường nhà” đang dạy kèm mấy em nhỏ xung quanh xóm. Tôi vẫn chưa được xã hội trao bất kỳ bằng cấp nào (dù chỉ là một bằng cấp thấp nhất) nhưng tôi không oán trách mẹ bởi vì mẹ là người thầy đầu tiên mà tôi mãi mãi muốn tri ân. Cảm ơn mẹ đã sinh ra con và bảo bọc con trong suốt 24 năm qua. Cảm ơn mẹ đã dành tình yêu thương vô bờ bến và chính nhờ tình yêu thương của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để con có thể sống tốt hơn.

    Cảm ơn cuộc thi “Nét bút tri ân” đã tạo điều kiện cho tôi được nói lên sự tự hào về mẹ - người gieo mầm cuộc sống cho tôi!

    HUỲNH THANH THẢO

    Nguồn: Báo Tuổi Trẻ

    Xin nói thêm:
    - Huỳnh Thanh Thảo là thành viên VIP với nickname canhennho0111 trên HatGiongTamHon.Info

    - Ngày 06/03/2011 (Chủ nhật)Nhân kỷ niệm 2 năm ngày "Thư viện mini" ra đời. Vào lúc: 9h00. Thanh Thảo sẽ tồ chức chương trình " 2 năm - 1 chặng đường". Tại số nhà 19, Đường 717, Ấp Ràng, Xã Trung Lập Thượng, Huyện Củ Chi. TPHCM. Trong chương trình sẽ có phần văn nghệ, kể chuyện và cuộc thi dành cho các em học sinh. Rất mong sự tham gia, ủng hộ của tất cả mọi người.

    [Nét Bút Tri Ân] Người lái đò thầm lặng... - 1

    Nguồn http://www.hatgiongtamhon.info/diendan/showthread.php?3399-Nguoi-gieo-mam-cuoc-song-cho-toi
     

Tình hình diễn đàn

  1. vuleanh1234
Total: 759 (members: 3, guests: 747, robots: 9)