Ngày hôm nay ở Malaysia, một công dân Việt Nam đang phải đối mặt với bản án sinh tử. Trước phiên tòa ngoại quốc, cô vẫn luôn khẳng định mình vô tội. Công dân đó có tên là Đoàn Thị Hương. Cô bị buộc tội mưu sát anh trai lãnh tụ Triều Tiên, ông Kim Jong Nam. Nếu bị kết tội, cô sẽ đương nhiên chịu án tử hình. Nhưng hãy khoan nói về Hương, cô gái mà câu chuyện của cô sẽ không nhiều người biết đến. Chúng ta hãy nói về một người gốc Việt khác. Cách đây 15 năm, Nguyễn Tường Vân bị bắt ở sân bay Changi, Singapore khi đang quá cảnh để chờ về Australia. Cảnh sát Singapore tìm thấy trong hành lý của Vân chứa 396gr heroin (gấp 26 lần số heroin bị tội chết theo luật Singapore). Vân khai anh về Việt Nam và qua Cambodia, nơi anh lấy heroin để đem về Úc. Bằng một lý do diệu kỳ nào đó, hải quan Cambodia đã "bỏ sót" 2 túi thuốc phiện - 1 quấn quanh người, 1 trong vali của Vân. Phiên tòa xử Vân kéo dài 2 năm và 1 năm sau ngày anh bị tuyên án, Vân bị treo cổ. Đó là ngày 2/12/2005. Vân khác Hương điểm nào? Vân khác Hương ở chỗ anh mang quốc tịch Úc. Ngày đó, chính quyền và người dân Úc nổi lên một làn sóng xin ân giảm án tử hình cho Vân. Thủ tướng Úc bấy giờ nói thẳng với người đồng cấp Singapore - Lý Hiển Long - là ông "rất thất vọng" vì không được thông báo về ngày thi hành án Vân. Ngoại trưởng Singapore sau đó đã phải xin lỗi người đồng cấp Úc. Các nghị viên liên bang và tiểu bang Úc đồng thanh lên tiếng yêu cầu Singapore hoặc giảm nhẹ hình phạt cho Vân, hoặc dẫn độ anh ta về Úc. Chính phủ liên bang Úc cũng đã nghĩ đến chuyện kiện Singapore ra Tòa án Công lý Liên Hiệp Quốc (ICJ) vì hành quyết công dân mình mà không xem xét vấn đề thẩm quyền. Ý định này sau đó bị loại bỏ vì Singapore chắc sẽ không công nhận thẩm quyền của ICJ cho vụ án đó. Tổng chưởng lý bang Victoria, nơi Vân là công dân, cũng liên tục hối thúc Bộ trưởng Tư pháp Singapore xem lại bản án. Tất cả trở nên vô nghĩa khi ý chí trừng trị tội phạm ma túy của Singapore quá mạnh mẽ. Nhiều người nghĩ, giá như Vân bị bắt ở Cambodia, có lẽ nỗ lực của Úc đã thành công. Một ngày trước khi Vân bị thi hành án, một luật sư Úc (chưa bao giờ gặp Vân) cố gắng dùng thủ thuật pháp lý cuối cùng để cứu mạng Vân. Ông khởi kiện Vân ra một tòa án của Úc về tội danh sở hữu ma túy trái phép. Theo luật, chính phủ Úc sẽ phải dẫn độ Vân về Úc để hầu tòa. Và khi Vân đặt chân lên đất Úc, nơi không có án tử hình, anh ta xem như được cứu sống. Rất tiếc, nỗ lực này cũng thất bại. Hai tháng sau khi Vân bị treo cổ, Úc từ chối đề xuất của Singapore Airlines được khai thác đường bay thẳng Sydney - Hoa Kỳ. Nhiều người tin rằng đây là động thái trả đũa của Úc vì Singapore đã treo cổ công dân của họ, dù tội của anh ta là rành rành. Tuy vậy, những nỗ lực đó vấp phải sự chỉ trích mạnh mẽ của dư luận Úc. Vì họ tin rằng Vân đáng chết ư? Không, họ nghĩ rằng chính phủ Úc làm quá ít, không đủ để cứu Vân. Họ phẫn nộ vì chính phủ không thể bảo vệ công dân mình. Thật khó hình dung những thái độ và động thái như vậy ở Việt Nam dành cho Hương. Hương cũng giống như Vân, là một người không có tự sự. Không ai biết cô từ đâu đến, không ai biết câu chuyện của cô, không ai biết con đường nào dẫn cô sang Malaysia, không ai biết tại sao cô lại phạm tội như vậy. Câu chuyện của cô giờ đây thu gọn trong những tấm ảnh nóng bỏng, những clip thi Vietnam Idol, là câu chuyện phiếm trên bàn nhậu của đám thanh niên. Cô phạm hai tội đáng khinh nhất với người Việt và do đó cô không xứng đáng được quan tâm. Thú vị là, giữa vô vàn tờ báo Việt khai thác các khía cạnh giựt gân của phiên tòa, chỉ một nhà báo Việt lục lọi câu chuyện của Hương và hành trình, tự sự của cô ấy từ vùng chiêm trũng lên Hà Nội, qua Cambodia, và đến Malaysia. Nhà báo Việt ấy đang làm cho tờ New York Times của Mỹ. Nhìn lại câu chuyện của Vân, và câu chuyện của Hương ngày hôm nay, thật không khỏi ngậm ngùi. Lịch sử bắt Vân lưu vong từ khi còn bé và từng phút vấp ngã trong đời, cũng như sự nghĩa hiệp ra tay cứu người anh tên Khoa, đã đẩy Vân vào cái án tử. Cái nghèo có lẽ cũng là nguyên nhân khiến Hương tha phương. Sự ít học và áp lực xã hội chắc đã đẩy Hương vào con đường ngày hôm nay. Ai cũng có số phận, ai cũng có tự sự của họ cả. Với chúng ta, họ là một cái tên, một dòng tin, một câu chuyện phiếm. Cả Vân và Hương họ đều cũng là người Việt cả, là những người mà ta được dạy gọi là "đồng bào". Nhưng khi Vân gặp nạn, lại chính là những người dân nước Úc đã lên tiếng giúp anh, một người nhập cư. Hương chẳng biết trông cậy vào ai cả, ngoài những đồng bào của cô. Ba mẹ cô không đủ tiền qua dự phiên xử con gái mình tội chết vì chẳng ai muốn giúp họ. Xung quanh cô chỉ có một luật sư Malaysia do tòa chỉ định và một đại diện sứ quán Việt Nam mà phát ngôn và ý kiến của người này về vụ án cho đến nay vẫn là một điều bí ẩn. Bài về Hương trên New York Times: https://www.nytimes.com/2017/02/24/world/asia/kim-jong-nam-suspect-doan-thi-huong.html Nguồn: FB (Le Nguyen Duy Hau) - BN
Việt nam mình làm gì có công lý , có biết một người đi buôn ma túy bị bắt bên trung quốc, nó xử tử hình mà còn không thông báo với gia đình nữa.Bắn xong vài tháng sau mới báo về.Cũng bị người ta dụ dỗ mà thôi , nó xách hàng đi mà có biết đâu.Công dân việt nam mình không có quyền dân chủ.
Cám ơn bạn Đông Thi và tác giả bài viết này đã nói lên quan điểm của mình mấy hôm nay. Ngay ngày đầu tiên của câu chuyện ,các tờ báo lớn của Viet Nam đã lấp liếm che giấu câu chuyện.Sau đó báo chí nước ngoài đăng quá nhiều và các tờ báo mạng đăng quá nhiều.Họ bắt đầu đăng nhưng chỉ đăng cho có,ko đi sâu. - Tiếp theo là lãnh sự quán Viet Nam yêu cầu được tiếp xúc với nghi phạm.Xong. Rồi đến động thái của Mã Lai,đem ra xét xử quá nhanh và trong thời gian quá ngắn. Vậy cuối cùng tất cả câu chuyện này là gì ??? Bí ẩn và có cái gì đó không ổn. Nhưng chẳng thấy phía Viet Nam can thiệp để làm 1 điều gì đó cho "người nhà".Chỉ là sự im lặng. Tại sao ko dùng khả năng ngoại giao để hỏi nghi phạm rõ vấn đề và nhờ sự trợ giúp của Interpol để bắt kẻ đã dụ dỗ 2 con người này ???? Từ đó có thể kéo dài thời gian sống cho nghi phạm Hương.Khi họ còn sống được 1 ngày,tức là vẫn còn cơ hội. Khi điều tra ,biết đâu chúng ta có thể phát hiện thêm vấn đề mới : thực sự có kẻ nào đang có âm mưu lớn hớn nhằm vào Việt Nam ? Thôi đành ngậm ngùi cho 1 kiếp người.
Có trách thì trách số phận đã sinh ra là người Việt trong giai đoạn này. Hy vọng là các luật sư sẽ có tiếng nói hỗ trợ cho em ấy. Haiz...
Anh Kim Jong-un tính nóng võ công lại cao, không khéo lại gây ra sự căng thẳng giữa 3 nước. Mình đồng cảm và thương xót vì đó là người cũng dòng máu Lạc Việt với mình, hi vọng Tòa Án không đến mức phải xử tội tử hình cho cô gái ấy, còn việc bị lợi dụng hay có chủ đích thì việc này mình ở ngoài cuộc không thể phán xét hoặc kết tội cho cô gái ấy được. Hi vọng mọi việc đều tốt đẹp đến với cô ấy !
Thằng mặt lợn này đé0 có cống hiến gì cho nền kinh tế thế giới nên không cần lấy lòng nó. -Cô gái VN bị lừa để làm công cụ giết người, lũ giết người đứng đằng sau đưa cô ta làm chim mồi thế thân. Hết. Sẽ cực kỳ tào lao nếu chỉ kết tội cô ta mà không truy tìm kẻ giấu mặt.
Ngắn gọn cho giải thích sự khác nhau trên là do úc là nước tu bản, việt nam mình xã hội chủ nghĩa thì phải khác chứ, và cái khác đó đang thể hiện rất rõ ràng còn j