Chiều để gió cuốn đi Sống trên đời cần có một tấm lòng Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi Gió cuốn đi của em Mà chắc gì đã mang đến cho em một tấm lòng ai khác... Sống trên đời cần có một trái tim Để làm gì em biết không? Để mai ngừng đập Khi ấy đời sẽ tắt Mà chắc gì cuộc đời kia từng có phút bắt đầu... Sống trên dời cần có một tình yêu Để làm gì em biết không? Để rồi tan vỡ Vết thương để lại thật sâu Mà chắc gì đã có ngày lành lại... Sống trên đời cần nhiều lắm em ơi Có những điều chẳng bao giờ là đủ Đừng khóc nữa em Mai tôi về sống với em trong đời...
Nếu Nếu bây giờ em yêu anh thì sao Yêu một người vẫn đang yêu người khác Yêu một người bằng trái tim ngơ ngác Một trái tim chưa sai nhịp lần nào Nếu bây giờ em yêu anh thì sao Dù anh đến rồi đi không dấu vết Dù không ít lần em vô cùng mỏi mết Lo nghĩ nhiều...mà anh quá vô tâm Nếu bây giờ em yêu anh thì sao vẫn biết rằng chẳng bao giờ anh nói Nhưng thao thức cùng em câu hỏi Nếu bây giờ em yêu anh thì sao?...
Tìm Em đã tìm anh rất lâu...rất lâu... Những con ngõ hun hút đầy bóng tối Những đại lộ. Những con đường lầy lội Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em? Em đã đi rất nhiều...rất nhiều... Những ngày nắng rang người trên phố Những ngày mưa. Những ngày đầy gió Lá vàng rơi chẳng dắt lối đi tìm. Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em Có phải bước chân vô tình nào đó Lướt qua em - một người xa lạ Đường một chièu có quay lại được đâu Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em Có phải ánh mắt vô tình nào đó Bắt gặp nhau chơi vơi ngoài cửa sổ Rồi quay đi. Khung cửa ngẩn ngơ Chỉ có em vẫn mải miết đi tìm Nỗi đau bình thường ngày đêm quặn thắt Nỗi nhớ bình thường còn cào không dứt Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em...
Thanh thản Thỉnh thoảng đi cùng người yêu Tôi vẫn xao lòng vì một cái nhìn sau gáy Ánh mắt xa xôi không còn bỏng cháy Tôi biết Là của em Tôi đã đến và nghĩ mình yêu em Rồi nhận ra: nhiều điêu không như tôi nghĩ Tôi đã bỏ đi như một thằng ích kỉ Tôi biết Chắc em buồn Vẫn biết thế nên tôi là kẻ ác Gieo cho em nhiều hi vọng mong manh Tặng cho em nhiều lời hứa không thành Rồi thản nhiên yêu người con gái khác Tôi sẽ bằng lòng nếu em oán trách Nhưng để làm gì với một kẻ như tôi Em hãy cất đi, cất hết , thế thôi Đừng day dứt, hận thù hay hờn dỗi Tôi tin em, qua những ngày nông nổi Đã biết rằng : em không phải của tôi Thỉnh thoảng một ánh mắt xa xôi Của em Tôi biết... *** Hạnh phúc có bao giờ trọn vẹn đâu anh Tình yêu đẹp là tình yêu tan vỡ Em giữ lại cho mình chút gì để nhớ Phải không anh, một 17 ngây ngô...
Bài thơ Valentine (Tặng những ai có người yêu ở xa và tặng những trái tim yêu) Em viết tặng anh bài thơ Valentine đầu tiên của người con gái Bài thơ valentine có ước nguyện dâng trào Bài thơ Valentine có nụ hôn ướt đẫm màu cổ tích Cho nụ hôn đầu người con gái đã trao. Em viết tặng anh bài thơ Valentine thật ngọt ngào Valentine có kẹo anphelibê và khế ngọt Valentine có những điều rất ngọt Valentine chỉ có em và bạn gái của em. Em viết tặng anh bài thơ Valentine chuyếnh choáng hơi men. Có hai người đã uống một thứ rượu không say mà không bao giờ tỉnh được Valentine em không hề ước Anh, và bông hồng thắp rực đỏ một trái tim. Em viết tăng anh bài thơ Valentine lặng im Căn phòng lặng im màu vàng im lặng Chiếc bút ghi lên giấy những lời im lặng Em cũng cười im lặng rất tươi… Em viết tặng anh bài thơ Valentine tràn ngập nụ cười Nụ cười của em với bạn bè em đó Chiều ngọt quá. Và lòng người cũng vậy. Đại lộ về, nhịp nhịp những vòng xe. Em viết tặng anh bài thơ của một tình yêu biết lắng nghe Trái tim biết hiểu những điều chưa thể nói Biết trao đi mà không hề đòi hỏi. “Hạnh phúc là tấm chăn mỏng, người ta phải biết giữ gìn…” Em có làm được điều đó không anh? Em sẽ ở bên anh những khi nào anh thấy lạnh một trái tim Và sẽ rời xa anh nếu khi nào anh không còn tìm thấy ở anh một nơi ấm Dạ khúc tình yêu_bài thơ Valentine với những điều thầm lặng. “Cho em những lá thư phập phồng hi vọng Biết trao đi một tấm lòng và nhận lại một trái tim…”
Ta đã vào tình yêu không đối chất Tuyệt vọng nào ta trót lỡ trao em Một lần đi có bao lời chân thật Ta vẫn từ trong ánh mắt xa xăm Chính rằng ta một người chưa buông ý Chôn cuộc tình vào đáy biển mênh mông Có lần qua trong một chiều suy nghĩ Tình yêu nàng tựa gió mát thênh thang Nhưng giờ đây bao làn hương đã tắt Như trăng tàn, nguyệt lạnh, vỡ hình trăng Bước chân đi; mắt nàng trông hiu hắt Lời ngọt mềm, thuở ấy, hỏi ai mang? Em có thương một chút gì dường mất? Chớ mang sầu chất ngất tuổi xuân em Hãy xem ta: chiếc đèn khuya đã tắt Ánh lửa mờ chẳng ngự trái tim em?
Ai đã qua con đường xưa, rất vội Với nụ cười và tiếng bước xa xa Những thanh âm ngày xưa là tiếng nói Người trở về trong khát vọng bao la Đã hết rồi, ôi tình xưa yên giấc Mộ thiên thu: kí ức ai hình thành Hơi khói lạnh, điếu thuốc tàn, phai sắc Tình thuở đầu ngỡ ánh mắt long lanh Kỷ niệm thương tuôn trào trong tâm trí Linh hồn mòn theo nhịp đập con tim Người vụt mất chiếc xe chiều cũ kĩ: Tương lai buồn, từ đó, đã lặng im Trong bình yên, dư âm còn dậy sóng Quá khứ sờn, nhàu nát đã bao lâu? Người chẳng xem thời gian là vô vọng Nuối tiếc rồi sẽ mãi mãi in sâu!
Ta xa rồi một vùng thơ vụng dại Mãi muôn đời không khỏi lắm bâng khuâng Em về đâu sau nhiều năm xa cách? Biển bây giờ đã mặn hơn ngày xưa! Ta hay đứng trông chiều thu đổ lá Gió năm nào em vẫn nhớ hay chưa? Ta gom lại, từng chuyện xưa rất cũ Như người đi nhặt lại lá vàng thưa Để dịu lại những tàn phai ngày đó Em có còn dang dở điều gì chưa?
Sao chưa về giữa rừng thơ chớm nở Hay xe-hồn đổ nát tự bao giờ? Mùa xuân trôi, hoa buồn như nín thở Đàn én bay, tung cánh vỗ không đều Chân trời xa, tuyệt vọng là đâu đó Ráp lại chưa những xúc cảm ít nhiều? Ai bước như kẻ mộng du quờ quạng Chạm sương tàn, thảng thốt ngỡ trăng tan Phôi pha quá, từ ngày sang xứ lạ Linh hồn mòn, già truớc tuổi trăm năm...
Tôi không đam mê bài thơ gian dối, đâu em! Ta không đi chung trên đường lúc chiều êm đềm Dường như trong nắng heo may gọi về Dường như trong ta nước mắt tràn trề Tiếc thương người lỗi hẹn thề Làm sao phải nhớ trong đêm thật dài? Làm sao phải tiếc cho duyên tình này? Mắt em bây giờ thật buồn!!! Tôi không đam mê bài thơ gian dối kia đâu! Em sẽ xa ta một chiều mưa nắng in sâu Hoàng hôn đã chết nơi đây thật rồi Tình ta theo gió nương về tây trời Tiếc thương chuyện cũ xa vời Làm sao nhịp bước chung con đường đời? Làm sao quyện lấy câu ca một thời? Dáng em bây giờ chập chờn! Tôi sẽ ra đi để quên dĩ vãng thương đau Ta sẽ xa nhau một ngày chôn kín hận sầu Bước đi, tim người rã rời Bước đi, bôi xóa tình đời Người ơi !!!
Nhân sinh dường thiếu một chữ Nhân Bao kẻ hại nhau, dạ chẳng cần Lương Tâm ai chôn bờ vực thẳm Bạo Tàn sao nỡ góp trăm năm? Người đã ra đi đến chốn này Bao la biển rộng, nắng ban mai Như lòng phơi phới, tương lai đến Ánh mắt cười vui thoát đọa đày Bỗng đâu sấm chớp nổ bên tai Khói lửa bùng lên khắp mặt mày Địa Ngục từ đâu toan bung cửa Quỷ dữ tung hoành bể đắng cay Lớp lớp người như cơn nắng chiều Sóng hờn thét lớn kéo thân theo Nước mắt hòa tan dòng máu đỏ Hẹn thề muôn kiếp được Tự Do... Quê Hương ôi hỡi chứng minh cho Đứa con đất Việt mãi tôn thờ Vượt biên! vì sao em không hỏi? Giòng lệ đã nhòa nơi biển Đông! Ta vẫn ước mong nơi cuối trời Bình minh rực sáng khắp nơi nơi Ôi vẫn là mơ nơi đất Mẹ! Rơi rớt trong tim một tiếng cười
AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ Thanh Hà Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Bởi trái tim anh đã có thừa người khác Bản tình ca ở bên em anh hát Sẽ có người diễm phúc sau em Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương Ai cũng có phút yếu lòng như thế Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.
KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ Xin em đừng nặng lời trách nhau Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát Trái tim anh chỉ mình em định đoạt Chẳng thể có người diễm phúc sau em Đừng tự ti như thế nữa đi em Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật Nhưng nếu thiếu nhau còn gì để mất Lòng tốt kia làm người khác đau lòng Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi Anh yêu em và mãi là thế đấy Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy Đến bên nhau bằng phút giây dối lừa.
NGÔN NGỮ CỦA TÌNH YÊU-Kiudicti Ngôn ngữ tình yêu thì thầm trong đêm tĩnh Vọng dịu dàng , rạo rực trái tim xanh Như là cỏ chạm vào tôi khe khẽ Trên thế gian chỉ có mỗi chúng mình Sao nhấp nháy và mùi thơm cỏ dại Đâu nhớ nơi đáy ngôn ngữ ái tình Ngôn ngữ tình yêu không dối lừa phản bội Giữ chân em trên khắp ngả đường đời Tôi sẽ đi đến cùng trời không mỏi Chỉ quyết tìm bằng được em thôi
SẼ... Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên Cứ coi người như người dưng qua ngõ Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ Mà sao dạ vẫn không yên? Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ Mình sẽ thả bay đi... Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi Chiều qua cả chiều nay người không tới Người có lẽ không biết mình đã đợi Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn. Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên...
Mình thích thơ, thơ như một lời tâm sự nhẹ nhàng, xúc tích và sâu sắc, đọc vô thấy mình đang ở đâu đó trong những vần thơ, cũng đã tìm anh rất lâu ^^