Penicillin được phát minh nhờ… quên đậy nắp lọ thí nghiệm "Nhờ có PENICILLIN, anh ấy sẽ được về nhà”, penicillin - phát minh vô tình thay đổi thế giới. Trong Thế chiến thứ I, rất nhiều binh lính đã tử trận vì vết thương nhiễm trùng quá nặng, nhưng chất sát trùng khi đó lại không đủ hiệu nghiệm để sát khuẩn vết thương, vì vậy rất nhiều binh sĩ phải nhận cái chết đau đớn, từ từ trong cái nhìn bất lực của đội quân y. Bác sĩ Alexander Fleming, một nhà vi khuẩn học khi đó gần 40 tuổi làm việc tại bệnh viện Saint Mary ở London, đã gửi một bài báo cho tạp chí y khoa Lancet, lý giải tại sao những chất sát trùng quân đội sử dụng thậm chí còn làm vết thương trở nên trầm trọng hơn. Thực tế, chúng chỉ có tác dụng sát khuẩn bề mặt, còn với những vết thương sâu, chúng hoàn toàn vô dụng. Ông khuyên quân đội nên ngừng sử dụng những chất sát khuẩn đó nhưng không được, bởi “thuốc tiên” chưa xuất hiện, những người lính bị thương vẫn phải quằn quại với cơn đau của mình. Kết thúc Thế chiến, ám ảnh với những cái chết chậm rãi mà đau đớn của binh sĩ, ông dành nhiều công sức nghiên cứu, thực hiện hàng trăm thí nghiệm mong tìm ra loại chất kháng khuẩn cực mạnh. Nhưng việc ông làm như đãi cát tìm vàng, có lẽ phải thực hiện thêm hàng nghìn thí nghiệm với hàng nghìn hợp chất khác nữa mới mong ra kết quả. Mùa hè năm 1928, sau quãng thời gian dài lâm vào bế tắc, ông quyết định trở về Scotland nghỉ ngơi ít ngày. Và đây chính là bước ngoặt của câu chuyện, khi trở lại phòng thí nghiệm, ông phát hiện ra mình đã quên đậy nắp một số đĩa nuôi cấy vi khuẩn. Chân dung bác sĩ Alexander Fleming trong phòng thí nghiệm của mình, nơi penicillin được “khai sinh”. Và ở một đĩa nuôi cấy, nơi có rất nhiều mảng nấm mốc xanh kỳ lạ. Soi dưới kính hiển vi, ông bàng hoàng lẫn vui mừng nhận ra những mảng vi khuẩn xung quanh mảng mốc đều chết hết. Ngày 7/3/1929, người ta biết tới hợp chất kỳ diệu đó với cái tên penicillin. “Khi tôi thức dậy vào ngày 28/9/1928, tôi không có ý định làm một cuộc Cách mạng y học với việc phát hiện ra chất kháng khuẩn đầu tiên trên thế giới hay một “sát thủ diệt vi khuẩn”. Nhưng có lẽ đó chính là điều tôi đã làm.” bác sĩ Alexander Fleming phát biểu. Chỉ nhờ một sơ suất nhỏ của bác sĩ, việc không đóng nắp đĩa cấy khuẩn, ông đã góp phần cứu hàng triệu người trong Thế chiến II nói riêng và triệu triệu người bị thương sau này. Năm 1945, ông nhận giải Nobel sinh lý học và y khoa cho những đóng góp to lớn của mình với nền y học thế giới. ST - BN
Đọc bài này mới nhớ lại chuyện hồi xưa công tác ở Trà Vinh,ở trọ tại nhà 1 PHS là Y sĩ, thỉnh thoảng thấy 1 ông tài sản thuộc top 5 ở xã đến chích thuốc,mà chích xong là nằm đó cả mấy tiếng mới lết về đc.Hỏi thì ông Y sĩ cười bảo:"Tay này ăn chơi ghê lắm,có em nào ở Thị xã xuống là ổng khai trương đầu tiên,dính là đến tui chích Bi 4 triệu!".May mắn là lúc ấy AIDS ko nhiều như bi giờ,vì tay này có tật chơi ko chịu mang giày!