Thật sự con ko muốn phải sống trong lo sợ . Phải sống mà đếm từng ngày như vậy . Con thấy rất đau , rất xót . Tại sao lại là ung thư chứ ? Tại sao vậy ? Tại sao ko phải là bệnh nào khác Sao cứ phải cố sống giả tạo , vui vẻ từng ngày khi mà chính bản thân mình biết ko còn bao lâu nữa ?
chị Gió nên xem film: 50/50 đi Mỗi lần em đọc topic của chị, em cảm thấy bất lực với tất cả mọi thứ xung quanh :sad:
Mỗi một ngày trôi qua cũng là lúc ngày Ngoại sắp xa con lại càng gần . Thật sự có những lúc , đối diện với Ngoại nhìn Ngoại cười , Ngoại nói về tương lai ..... về thôi nôi cho bé Mèo , con lại thấy đắng cay , chua xót ở trong lòng Con luôn tự hỏi , tết năm nay con còn có Ngoại nhưng rồi tết sang năm , sang năm nữa thì sao ? Khi Ngoại nói với Mèo " ăn cho mau lớn nha con , chắc cố ko sống đến khi mày 18t được . Có khi mày 7 , 8t cố chết mất rồi " Ngoại à , Ngoại thương con . Ngoại nhớ phải cố lên nhé . Ngoại đi rồi , sau này còn ai thương con , che chở , bênh vực cho con nữa . Ngày ngày ra vào sao con còn được nhìn thấy Ngoại nữa . Ngoại phải ráng hết bệnh , phải thấy được bé Mèo lớn , rồi nó đi học Ngoại nhé Ngoại phải vì con , vì bé Mèo đấy Hứa nhé
cố lên gió ạ đúng là ko ai tránh khỏi số kiếp của mình cả...tạo hóa đã sắp đặt như thế là như thế... Cách đây 1 năm khi Mẹ a dc BS phán là bệnh tiểu đường, thì cánh cửa sự sống của Mẹ đã có thể thấy từ xa là đang dần khép lại, bởi 1 bản án tử hình mà với những người nghèo như gia đình a, để kéo dài sự sống là điều không thể, trước khi KH tìm ra thuốc trị bệnh tiểu đường...Giờ a có cắn răng lao động, thậm chí đi cướp NH để rồi ngồi tù, để Mẹ có 1 số t mà chống chọi vật lộn với CS này, giành giật từng ngày sự sống với thần Chết, như Bà Ngoại của a đã từng, thì cũng ko thể ..... Điều Mẹ muốn thấy ở a là sự vươn lên và tự lo cho bản thân a được, trước khi Mẹ...nhưng suốt cuộc đời này dù a có là ai, a có làm chức vụ gì đi nữa..thì a vẫn cần có Mẹ... Xin lỗi e vì mượn chuyện của e mà tâm tình lung tung, nhưng đó cũng là động viên e, động viên cả anh nữa...chúng ta phải cố vượt qua em à.....
Mẹ chị ra đi bất ngờ, còn ko kịp biết gì, còn chưa kịp chuẩn bị cho sự chia ly nữa nè em! Đến nỗi vẫn có lúc chị tự hỏi thật sự mẹ chị đã ra đi hay sao! Tất cả đều hụt hẫng, còn ko có thời gian để nói câu yêu thương, còn ko có thời guan để bù đắp nữa!
hjx.. nhớ ba mẹ quá hùi nôị e cũng ra đi đôt ngôt làm e kg nói đc j. thâm chí kg nhìn đc măt trươcs khi nôi mât lun
Cuộc sống là sinh lão bệnh tử Là hợp tan, là chia ly Ko có j là tồn tại mãi mãi Mai kia rồi cũng đến lúc ta nằm xuống...
Mèo à ! Sau này Mèo lớn , mẹ kể lại cho Mèo nghe hồi đó còn nhỏ bà cố cưng Mèo lắm . Cứ mỗi khi Mèo ngù gần đến giờ thức . Bà cố vội lấy nước nóng ngâm bình sữa vào để sữa ấm cho Mèo bú Sau này Mèo lớn , mẹ kể Mèo nghe hồi đó còn nhỏ bà cố dù có mệt cũng cố gắng nắm sợ dây tay kéo kéo cái võng để cho Mèo ngủ Sau này Mèo lớn , mẹ kể Mèo nghe hồi đó còn nhỏ bà cố chỉ cần " cố thương con , cố thương con " là dù Mèo khóc to cỡ nào cũng nín cũng cười với cố Sau này Mèo lớn , mẹ kể Mèo nghe hồi còn nhỏ bà cố nhớ lắm . Dù nằm viện nhưng cố vẫn trốn về nhà vài tiếng đồng hồ để ôm , để ẵm , để hôn Mèo Sau này Mèo lớn , mẹ kể Mèo nghe .... người bà thương mẹ nhất , thương Mèo nhất .... chăm lo , bảo vệ cho mẹ nhất , cho Mèo nhất là Bà Cố đấy Sau này Mèo lớn , mẹ sẽ kể hết cho mèo nghe nhiều nhiều nữa sẽ hi sinh , sự chịu khó của bà cố dành cho mẹ Bà cố một tay nuôi nấng , chăm lo , bảo vệ cho mẹ từ khi mẹ mới sinh ra dù chỉ có 1,7 kg cho đến ngày khôn lớn , có chồng có Mèo đấy . Ấy vậy mà có nhiều lúc mẹ lại làm cho bà cố buồn , bà cố khóc đấy Mèo ạ . Mẹ ko có ngoan đâu Mẹ thương bà cố nhất hơn tất cả cả những gì mẹ có . Thương hơn bất kì ai trên cõi đời này ..... Mẹ đang cố gắng ở bên để yêu thương , để chăm sóc , để bù đắp .... để ko phải khóc , để ko phải hối hận Nhưng mẹ vẫn đau lắm , vẫn khóc nhiều Vì đó là người bà mà mẹ yêu thương nhất ......