Tìm kiếm bài viết theo id

Truyện hài - Lớp học thú vị

Discussion in 'Chuyện trò' started by so_sick, Oct 2, 2010.

ID Topic : 2344208
Ngày đăng:
Oct 2, 2010 at 7:36 AM
  1. so_sick Thành Viên Cấp 3

    Joined:
    Nov 22, 2008
    Tuổi tham gia:
    17
    Messages:
    700
    Chủ Nhật. Uyên quyết định theo nhóm bạn của Chuyên đi picnic Suối Tiên. Đoàn xe đạp trai có gái có, quần áo đầy màu sắc và lỉnh kỉnh những thứ đeo theo cho một ngày ở ngoài trời. Các cô cậu gọi nhau í ới, chờ nhau, đua nhau, cười nói và cãi nhau um sùm cả một đoạn đường. Đạp theo sau cùng Uyên cảm thấy mình thật lạc lõng. Khi không lại cuốn theo đám lóc nhóc gì đâu. Chẳng lẽ quay trở về. Nhưng ra đến xa lộ Uyên thấy mình nhẹ nhõm và có lý không để giam mình mãi trong thành phố. Gió. Uyên bung mái tóc để hứng lấy cái mát rượi của ban mai giữa trời rộng.

    Một nỗi nôn nao, rộn rã nào đang đợi Uyên, có phải?

    Đoàn xe đạp rẽ vào con đường đất hẹp, qua những lùm cây và những bãi cỏ rộng. Đây đó đã có từng tốp lớn nhỏ từ phương nào đến chia nhau chiếm lãnh, dựng xe, trải khăn và bày các trò chơi hoặc ca hát tập thể.
    Lẫn trong đám đông này ư? Uyên chỉ ngồi với đám bạn của nhỏ em một lát rồi đứng lên. Những trò chơi thật buồn tẻ. Những bài hát đều nhịp vỗ chẳng có gì hào hứng. Uyên tách rời đám đông men theo khe nước cạn với những ý nghĩ vụn vặt, lộn xộn. Tiên cảnh gì ở đây với những gò mối đùn cao và một dòng suối trơ cát với sỏi.Hay có Tiên ông Tiên nữ nào đã đến tắm nơi đây? Tiên nào thì tiên hẳn cũng nghèo nàn quyền phép để chốn này chẳng bao giờ có thể được gọi là cảnh. Uyên cúi xuống gỡ một ngọn cỏ từ những kẽ chân rồi ném xuống dòng nước. Giờ này những bạn bè mình ở thành phố đang làm gì nhỉ? Dạo phố, chọn vải hay chen chúc ở một rạp nào đó có lẽ. Còn chuyện gì đang chiếm lấy những cái đầu họ? Mốt nào mới nhất, kỳ thi tới, tình yêu và những mơ mộng không đâu. Có thể tất cả.
    Cúi xuống bờ thấp, Uyên vớt nước đong lên bàn tay và bỗng giật mình quay lại.
    - Uyên còn nhớ tôi?
    Văn hiện ra bất ngờ quá đỗi. Ngỡ ngàng, cuống quýt, Uyên bỏ chỗ đứng dậy.
    - Tôi không làm phiền Uyên chứ?
    Dựa lưng vào một thân cây ven bờ, Uyên đã lấy lại được bình tĩnh:
    - Ai cho phép Văn đến đây vậy?
    - Tình cờ thôi.
    Văn đáp lại nụ cười nhỏ của Uyên và cảm thấy bạo dạn hơn.
    - Uyên không thích chơi với các bạn cùng lớp à?
    - Bạn của nhỏ em đấy chứ. Uyên đi cho vui vậy thôi. Lớp Văn chắc hay tổ chức picnic lắm nhỉ?
    - Chưa bao giờ.
    - Bây giờ bao giờ rồi.
    - À, tôi cũng chỉ đi cho vui vậy thôi.
    Có tiếng reo khẽ trong đầu Uyên. Như thế không phải là tình cờ chốn này. Đã có cả một đoạn đường dài từ nhà tới đây. Một lời thú tội diễu cợt khó xử. Công bình mà xét thì Văn cũng biết chế ngự để tự ái vừa phải, để có lần "tình cờ" này. Dù sao cũng trên vai Uyên một lớp, Văn đâu còn mãi... ngu ngơ trên đồng cỏ non.
    - Uyên nè, chắc Uyên nhiều bạn lắm nhỉ.
    - Nhiều. Nhưng Uyên muốn còn nhiều hơn nữa.
    Im lặng. Văn ngập ngừng.
    - Tôi muốn nói tới bạn trai cơ.
    Hươ tay trên những ngọn cỏ thấp, Uyên lơ đãng nhìn xuống mặt nước:
    - Bạn là bạn. Bạn trai hay bạn gái Uyên cũng muốn có một quan hệ thật trong sáng. Uyên chán bạn bè cứ phải nhìn nhau vướng vít, tình bạn hạn hẹp dễ bị vỡ lắm.
    Bứt một cọng cỏ, Uyên đưa lên môi cọ nhẹ:
    - Người ta bảo bạn bè tốt như một cuốn sách hay, nó làm cho mình giá trị thêm. Phải thế không, Văn?
    - Hẳn nhiên rồi.
    Văn đáp và không biết mình đang nghĩ gì. Uyên vừa mở ra trước mặt mình một trang sách, có điều gì đó phải đọc lại ở Uyên mà mình không ngờ.
    - Văn xem này, Uyên đã vén ống quần lội xuống nước và đứng trên một gò đất nổi giữa dòng, lòng suối mùa này trơ cát, thế mà chỉ ít tháng nữa mưa xuống nước cuồn cuộn như lũ, thấy mà sợ.
    - Đến lúc ấy thì tôi đã rời trường rồi.
    Bắt chước Uyên, Văn cũng vén ống quần lội xuống. Họ lũi chân đi chậm trong nước, cách nhau ngoài dăm bước.
    Uyên không quay lại:
    - Các ông con trai rời trường cũ là quên luôn.
    - Tại vì họ không có gì để nhớ.
    - Chắc Văn cũng vậy.
    Uyên nói rồi quay lại nhìn người con trai ở sau mình một cái rất nhanh. Thật nhanh, Văn cũng đáp luôn:
    - Nếu trường tôi học không có Uyên.
    Uyên quay hẳn người lại làm một cái bĩu môi thật dài, thật cường điệu, rõ nét chê bai một điều tán tỉnh thường tình của các ông con trai mà Uyên đã lường để biết trước được.
    - Uyên không tin à?
    - Tin chứ. Uyên tin cả sự chung thủy của những trái tim... làm bằng cát.
    - Uyên làm như mình lớn lắm vậy.
    Cả hai cười nhỏ. Họ vẫn tiếp tục đi trước sau trong dòng nước chỗ cạn chỗ sâu.
    - Uyên vẫn có tiếng là kém thông minh đấy Văn ạ.
    - Đủ rồi Uyên. Thông minh quá chỉ làm mình khổ thêm.
    - Cám ơn bậc tiền bối đã cho muội một lời khuyên bổ ích.
    Uyên dấu nụ cười ranh mãnh rồi cúi xuống lượm một viên đá cuội tròn trĩnh dưới chân mình, đưa lên ngắm nghía.
    - Thưởng cho Văn đấy, Uyên nói và trao vội vàng viên cuội cho Văn, dòng suối thưởng chứ không phải Uyên đâu nhé.
    Nhận viên cuội giữa lòng tay, Văn tung lên cao rồi hứng lấy thích thú:
    - Trông nó đẹp như một viên ngọc.
    Nghiêng mái tóc Uyên nhìn Văn:
    - Cứ coi như nó là một viên ngọc ước đi, thì Văn ước gì nào?
    Văn nhìn sâu trong vùng mắt Uyên:
    - Văn sẽ ước mình có một Tình Yêu.
    Tình Yêu. Uyên hơi chao người, cúi xuống bối rối.
    - Có thể là hơi sớm với tuổi của Văn đấy. Nói nhanh rồi Uyên quay đi tiếp tục những bước chân quấn nước và cát, cố nén những xúc động. Văn vừa bước theo vừa đưa tay bứt những cọng hoa cỏ ven suối:
    - Tình yêu làm gì có tuổi bao giờ.
    - Có đấy. Người đàn ông thường nói tới sự nghiệp trước, ở đâu đó người ta đã chép như vậy mà.
    Văn vẫn tiếp tục bứt những cọng hoa cỏ ở trong tầm tay.
    - Cũ rồi. Bây giờ người ta không còn tích lũy những điều tương tự trong bộ nhớ của máy vi tính nữa.
    - Kệ cái máy vi tính của Văn. Làm ơn bấm nút cho nó nhảy qua đi. Nhảy lung tung hình vuông, hình tròn, đa giác lục giác gì cũng được. Miễn là đừng... Văn ạ, hãy giữ một khoảng cách để nâng niu những gì chúng ta đang có, để còn dám nghĩ những gì chúng ta có thể có ở ngày mai.
    Im lặng. Chân Uyên vẫn bước.
    - Uyên đang nhĩ gì vậy?
    - À, Uyên chẳng nghĩ gì cả.
    - Còn điều ước của tôi?
    Uyên bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Văn:
    - Điều đó quá tải đối với một viên cuội tầm thường. Văn cho Uyên mượn lại viên ngọc của Văn đi.
    Uyên nhận lại viên cuội trong tay Văn rồi tung lân cao, rơi chùm xuống lòng suối, lẫn vào với trăm ngàn những viên cuội khác chìm trong dòng nước.
    - Một tỷ năm sau hãy tìm lại nó Văn ạ. Khi đó nó có thể trở thành viên ngọc ước thực sự đấy.
    Uyên cười thành tiếng và đùa mạnh nước dưới chân, như không cần biết đến cái nhìn trách móc của Văn. Uyên vô tình lắm Uyên biết không.
    - Văn đang nghĩ gì vậy?
    - Tôi đang nghĩ nếu mình cứ lội mãi ở dưới suối thế này thì sao nhỉ?
    - Thì sẽ hết ngày Chủ nhật.
    - Thế thôi à?
    - Nếu thích thì mình sẽ có đầy một túi cua và ốc.
    - Vui nhỉ.
    - Vui chứ, nếu mình quên được cả bài học và những kỳ thi sắp tới.
    - Tặng Uyên này.
    Nãy giờ Văn đã gom được một bó nhỏ những cọng hoa cỏ ven suối và trao cho Uyên.
    - Cái gì thế?
    - Đây là "sự nghiệp" của tôi nãy giờ.
    - Cám ơn Văn.
    Uyên cuối xuống và để những bông cỏ lí tí mơn man trên má mình thích thú. Trông Uyên thật dễ thương.
    - Uyên này... Văn ngập ngừng khẽ chạm vào tay Uyên, từ lâu tôi muốn nói...
    Ngước nhìn lên rồi hốt hoảng buông rớt những cọng hoa cỏ, Uyên vùng bỏ chạy.
    Đừng bao giờ nói những lời ấy, Văn. Hãy giữ cho chúng ta một khoảng cách. Hãy nâng niu những gì chúng ta đang có để nghĩ rằng nó sẽ mãi đẹp. Chân Uyên dẫm bừa trên bùn cát, sỏi đá và rẽ nước bắn tung toé. Cứ thế Uyên chạy.
    Để lại mình Văn đứng ngu ngơ giữa dòng.
    Trước khi xảy ra chuyện ồn ào giữa sân trường, có tiếng cười và nước mắt, Thọ đã kín đáo chuyển tới Uyên một bức thự Một bức thư tỏ tình đúng nghĩa, đầy những lời lẽ xưng tụng và khao khát, kết hợp cả cải lương lẫn nhạc rock. Bức thư dài kín bốn trang giấy. Có đoạn trích thơ, có đoạn trích diễn văn. Dù giận lắm nhưng Uyên vẫn không khỏi phì cười khi biết "kẻ tình si" ký tên Thọ. Định bụng Uyên tính giữ bức thư tuyệt tác này đưa cho An để nhờ hắn công bố rộng rãi trong đoàn kịch nói, trước toàn khán giả mộ điệu trong lớp. Cam đoan đề tài này ăn khách không dưới một tuần lễ liên tục. Nghĩ đi nghĩ lại, Uyên xé vụn ra. Làm nhục được Thọ ư? Chỉ khiến hắn thêm thù hằn và thô lỗ hơn. Vả lại những lời lẽ trong thư, nhớ tới mà xấu hổ, mình đã bị xúc phạm quá nhiều. Làm sao có thể chịu đựng nổi nếu nó được đọc to lên giữa đám đông, gián tiếp mình đã bị làm nhục. Và một cách nào đó, biết đâu chẳng làm Thọ thỏa mãn. Uyên sẽ trình bày với cô chủ nhiệm và có dịp Uyên cũng nói cả cho Khôi biết.
    Nhưng Uyên chưa kịp cho ai hay cả thì sự việc đả xảy ra tiếp theo đó, tủi hổ và buốt xót.
    Giờ chơi, Thọ cùng mấy tay dãy bàn cuối lớp rủ nhau đi theo Uyên xuống sân. Một sự rình rập nào đó đã được sắp sẵn mà Uyên không hề biết.
    - Đã ba ngày, im lặng tức là chịu đèn rồi. Tao dám cá mười ăn một là con bé chịu đèn rồi.
    Thọ hí hửng, một tên khác a dua:
    - Đầy góc cạnh như con Uyên mà mày tán tỉnh được là số 1 đó, Thọ.
    - Còn phải nói, nếu mày đọc được thư tao gửi cho con bé mày mới thấy quả là một kỳ công. Tao đã đụng tới trái tim nó rồi.
    - Đừng văn chương rỗng tuếch, phải cụ thể chứ.
    - Hẳn nhiên. Mày sẽ thấy tao pha đèn là bắn, bắn trúng phóc.
    - Hứa hẹn nghe coi.
    - Tao sẽ rủ được con bé đi chơi, ngồi sau xe Honda ôm co ếch chạy vù qua mặt tụi bây.
    - Ngon lắm.
    - Ngon quá đi ấy chứ. Tụi bây thấy không, trong trường này thiếu gì tụi con gái, tao chỉ cần chìa tay ra là có ba bốn đứa bám ngay nhưng tao đâu thèm. Trái chín đầy rẫy không ngon bằng một trái cấm. Tao sẽ cắn ngập răng cho tụi bây thèm nhỏ rãi chơi.
    - Được. Được lắm. Cả bọn cười tán thưởng điệu bộ của Thọ. Một đứa ra hiệu, đẩy vai Thọ.
    - Đó, mục tiêu di chuyển một mình trên sân kìa, còn chờ dịp nào tốt hơn nữa. Ra quân đi.
    Thọ nháy mắt ra hiệu các bạn đứng đó chờ xem. Hai tay thọc túi quần, thừa dáng ngang tàng sành điệu. Thọ hơi ưỡn người để khoe bộ ngực đã từng tập tạ lộ ra dưới cổ áo luôn luôn trễ cúc, hắn sấn tới chắn trước mặt Uyên.
    - Uyên có thể trả lời mình được rồi chứ?
    Uyên cau mặt lùi lại để tránh cái nhìn sỗ sàng của Thọ. Thọ vẫn sáp tới:
    - Uyên đọc kỹ thư của mình rồi đấy. Mình rất thích mẫu người như Uyên. Chúng mình sẽ có những cuộc đi chơi xa đầy thú vị. Uyên nghĩ sao?
    Cắn môi, giận cứng họng không nói gì, Uyên ném một cái nhìn đầy khinh bỉ rồi xoay người đợm bước đi.
    - Khoan đã, Thọ dềnh dàng đứng chắn lối, em hãy nói thật lòng mình đi, ở đây chỉ có hai ta thôi mà.
    - Chướng vừa vừa thôi nhé, tôi đi méc cô cho đấy.
    Uyên giận run lên, tay xoắn lấy vạt áo trước, cố kìm hãm để khỏi phun ra những lời kinh tởm. Nhưng Thọ lấy thế làm thích thú hơn:
    - Hề hề, cứ giận đi em. Em giận trông mới dễ "sương" làm sao!
    Uyên lùi lại, dữ dằn hất bàn tay thô bỉ của Thọ định đưa lên cằm nựng. Thọ lại càng nhăn nhở tiến sát như muốn vồ lấy, hắn dồn Uyên tới bên gốc cây phượng, cố tình để kéo dài cuộc hội ngộ lý thú trước mặt bạn bè.
    Biết, là khó bề đối phó, Uyên xoay người định vùng chạy. Nhưng ngay lúc ấy Thọ đã nhanh tay túm được vạt áo sau của Uyên. Bị hai lực đối kháng, vạt áo tuột nút bấm để phơi ra một nửa tấm lưng trần giữa sân giờ chơi.
    Bọn Thọ khoái chí vỗ tay cười hô hố:
    - Đã hơn coi phim Hồng Kông.
    - Cho đáng cái con nhỏ kiêu kỳ.
    Tủi hổ, Uyên gục mặt rấm rứt khóc suốt giờ học cuối, không dám nhìn lên.
    Một số bạn biết chuyện, căm giận Thọ vô cùng. Còn Thọ thì vẫn khinh khỉnh nhìn mọi người, tỏ vẻ đắc chí hả hê giữa đám đàn em ađua.
    Khôi nghiến răng, mắt đổ lửa ném về phía Thọ, Thọ vẫn tỉnh như không. Giờ học trôi qua nặng nề. chuông vừa tan, Khôi ném cái cặp mình cho Việt:
    - Mang cặp giùm tao.
    Việt biết chuyện gì sẽ xảy ra. Khôi lách nhanh giữa đám bạn thoát ra khỏi lớp. Cả lớp nhốn nháo. Thọ đã xuống tới sân. Khôi gọi giật nó lại. Thọ vẫn vờ như không nghe. Khôi rẽ đám đông nhảy hai bước một xuống những bậc thang rồi nhào ra sân.
    Lúc này Thọ đã vào bãi và dắt được xe ra, hòa chung vào dòng người đang chen chúc tuôn ra cổng.
    - Thọ! Mày là thằng hèn.
    Cuộc tuyên chiến mở màn khi Khôi nhận ra Thọ trong đám đông ồn ào phía trước, nó gào lên.
    Không quay lại, Thọ ủi bừa vào mấy bạn rồi leo lên xe, nhấn pê- đan.
    Nhanh kịp thời, Khôi phóng tới chắn ngang, hai tay ghìm chắc lấy ghi- đông xe Thọ, đẩy nó vào lề. Biết không thể tránh cuộc đối mặt với Khôi, thằng Thọ nhảy xuống xe, hất hàm.
    - Mày muốn gây sự hả?
    - Mày là thằng hèn, Khôi rít lên, mày phải đi xin lỗi Uyên lập tức.
    - Á à, thằng Thọ nhổ một bãi nước bọt, việc chó gì tới mày mà mày phải xía vô chuyện người khác như thế.
    Khôi trỏ mặt Thọ, dằn từng tiếng một:
    - Tao nói cho mày biết là tao sẽ dạy cho mày một bài học thế nào là vô liêm sỉ.
    - Mày ngon đa, thằng Thọ khinh khỉnh cái mặt, tao cũng nói cho mày biết là bố tao sẽ không tha thứ cho những hành động du côn kiểu mày đâu.
    Đám đông đã quây thành vòng tròn. Các bạn trong lớp cũng vừa kịp ra tới, Ngà lo sợ nói với Việt:
    - Việt vào can Khôi đi, chuyện để ban giám hiệu xử, đâu còn có đó.
    - Đâu rồi bỏ đó thì có. Biết bao lần thằng Thọ ỷ bố lộng hành có ai dám đụng tới nó đâu.
    Việt dứt khoát, trước sau thì cũng phải xảy ra chuyện này thôi.
    - Nhưng Khôi có thể bị đuổi học.
    Khôi sấn tới:
    - Mày đừng hòng hù tao vô ích. Đuổi học hay không tao cũng cóc sợ.
    Thọ nắm cơ hội phân bua với đám đông:
    - Có các bạn làm chứng là nó coi thường cả ban giám hiệu đấy nhé.
    - Mày là thằng hèn, Khôi gầm lên, tao buộc mày phải đi xin lỗi Uyên lập tức.
    Thọ bĩu môi:
    - Hừ, tao mà phải đi xin lỗi cái con Uyên thối ấy hả, chuyện lạ đời.
    Bốp! Bốp! Bốp! Khôi giáng những cú đấm tới tấp trút hết nỗi phẫn nộ xuống mặt Thọ. Thọ lảo đảo. Khôi sấn tới túm lấy ngực áo nó xốc lên:
    - Tao nói cho mày biết, từ nay mày còn giở cái trò bỉ ổi với bọn con gái là tao sẽ không tha thứ cho mày đâu.
    Sẵn thế, Khôi đẩy mạnh một cái, Thọ ngã chúi nhủi vào bờ rào không kịp chống đỡ, ngồi xệp xuống đất.
    Chớp nhoáng bị phủ kín đòn, Thọ chỉ còn biết thúc thủ, im rẹ Ngay khi bị dúi ngã, Thọ cũng được tặng một cú "quạt" chân trái không gượng dậy nổi.
    Đưa tay áo lên quệt mặt, một vệt máu dài chảy ra ở cửa mũi, lúc này Thọ mới tỉnh cả người. Nó nghiến răng chửi rủa gỡ gạc:
    - Mày sẽ phải trả giá đắt về chuyện này con ạ.
    Khi thầy giám thị kịp ra tới thì đám đông đã giải tán.
     
  2. hdkhoi Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Truyện sex hả? Mod ơiiiiiiiiiiiiiiiii
     
  3. NTD Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    á đù
    cop bên liên xô wa =))
     
  4. NTD Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    e gái trong avar bác thấy wen wen nhỉ
    cho hỏi có fải e tên Tâm ko?
     
  5. The3rdtigerX Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    dc ngắm mà ko dc thực hành , lớp này chán phèo
     
  6. phongthien56 Thành Viên Cấp 5

    ơ
    bên liên xô á, hình như cô giáo thảo hây Ngân j đó quên roài
     
  7. jenny1409 Thành Viên Bạch Kim

    đã quá................
     
  8. ngaybinhyen Thành Viên Cấp 3

    Ac Bậy bạ quá mod ơi . Mod đâu rồi
     
  9. tun13121988 Thành Viên Kim Cương

    thấy cũng bình thường mà!Truyện hài - Lớp học thú vị
     
  10. RinXen Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    ủa đâu có gì bậy đâu.....
     
  11. an_kythuat Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    hjhj các bạn ko tìm hiểu thế giới truyện đọc nè
     
  12. vipbeiu RÙA LAMBADA

    hem hỉu gì hết _TT
     
  13. ngoctuyetcr Thành Viên Cấp 2

    rãnh quá mấy pac'...
     

Tình hình diễn đàn

  1. SuperF1,
  2. Quânland,
  3. 0935218356
Total: 457 (members: 6, guests: 434, robots: 17)