Hix nuôi con chó nhật hơn 10 năm , rất là hiền & ngoan :beauty: rồi 1 buổi sáng đang ngủ papa kêu dậy thấy nó nằm chết , tự nhiên ngồi trên cầu thang nhìn nó khóc ngon lành lun , vẫn còn nhớ là cách đó 1 - 2 ngày khi mình đi chơi về nó chạy ra đường rồi nhảy lên mừng làm dơ đồ mình còn đánh nó nghĩ lại còn thấy hối hận gê chưa kể lúc bỏ bao đem nó đj chôn vừa ra đường còn bị thằng kia tông rớt cái bao xuống, lúc đó mình chả cần coi xe bị j` ko , chỉ lo lượm bao lên và đi tiếp, sau mới bik bị bể miếng bửng , chân thì bầm tím ... còn nhớ ngày nó chết lun 30/4/2k8
hồi đó xây nhà nên thuê nhà ở đỡ bên khu gần đường ray xe lửa, chó nhà mình cũng bị bắt nhưng tìm kiếm cũng vô vọng, bên khu đó mấy quán thịt chó quá trời
mất chó khu đó thì 100% vô tiệm rầu mà cso nhiều nàh cũng lạ, xin cho về nuôi cho lớn rồi mần thịt ăn, ko hiểu luôn @dau_iu, chuottrang: có chuyện j mà lờm mất tình đoàn kết dzạ 2 chị em?
bít tạo dáng quá hen mổi lần ra đường thấy mấy cha chở chó đi bán làm thịt,mình thấy xót j` đâu.mún mở cho nó thoát ra lắm mà chỉ bít chạy theo nhìn nó nằm co trong đó à.hix Còn chó mà bị thuốc,nhà m lấy thật nhìu chanh,đè nó ra vắt liên tục cho nó uống,đến khi nào hết co giựt thì thôi,xong cho nó uống sữa là hết à.Mà phải làm liền khi nó có dấu hiệu mới được.
cũng nhìu người thích và iu chó wa' ha hiii?mình thì căm ghét nhất mấy đưa trộm chó nè.Muh có lần đi đường thấy tụi mua chó nhốt tụi nó vô trong long chật cứng thấy tội ghê lun
con nhỏ hàng xóm gì mà táo tợn mất dạy thế nhỉ? bữa nào tìm cách xử lại nó cho bõ tức, chỉ sợ nó lại canh me bé chó thì khổ. thiện tai thiện tai. sắp tới ngày giỗ đầu của mì mì nhà mình rồi. nhắc lại thấy đau lòng quá. ông hàng xóm bắt gặp bé trúng thuốc ko biết của ai, đem vứt lên xe rác, không kịp chôn cất. trước đó thì cũng nhiều bé mèo lắm rồi. có bé là do hàng xóm bắt, nấu lẩu, huhu. có 1 bé bây giờ đang ở nhà, đã từng bị trúng thuốc mà may là cứu được. cũng nhờ ba mình móc họng cho nó ói ra bớt, rồi lấy vòi nước xịt vô 1 lúc thật lâu, rồi bế luôn đi thú y chích thuốc giải đôc liên tục 2,3 ngày mới cứu được. chỉ đau lòng là hệ thần kinh đã bị tổn thương, nên giờ đâm ra khùng khùng, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đi vs lung tung. nhà ngoại cũng mất rất rất nhiều chó, nuôi lớn tướng rồi mất, buồn ghê luôn. mỗi lần đi trên đường thấy xe chở lồng chó (loại mình biết chắc là đem đi thịt) là chảy nước mắt, vì thấy thương quá. Có lần đi ra Bắc, lên Sơn Tây, có đi qua khu chuyên cung cấp chó cho HN, thấy hàng chục hàng chục chuồng gỗ, biết bao nhiu con chó trong ấy ủ rũ buồn bã, thấy đau quặn trong lòng. bất nhân làm sao!
Tội nghiệp bé cún quá...bạn còn tìm lại đc bé..chứ bé nhà mình ko tìm đc..tìm kiếm biết bao ngày lun.. Jờ ráng chăm v đưa đi bs tìm hỉu thử đi bạn.. Chúc bé cún mau mau khỏi bệnh...=] p/s: nhắc tới bọn bắt chó là mún chửi thề rồi ... chỉ biết ngồi lẩm bẩm chửi trong lòng thôi ... aaaaa:hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy::hell_boy:
kể từ khi con chó đầu tiên của nhà ngoại mình bị mất, mình dặn lòng là ko bao giờ ăn thịt chó nữa. trước đó, lúc còn nhỏ thì ăn nhìu lắm, vì lúc đó ko biết, thấy ngon thì ăn. 8t, ko ăn cho tới bây giờ. cảm thấy tội nghiệp lắm.
chê ai? chê cái gì? dùng từ chê là sai rồi. đây là nói lên sự thật chứ chê bai gì ai đã bảo 1 fút nóng giận cm như thế, biết gây flame đã xóa rồy , từ ngữ có fần là trù ẻo wá đáng dù e thấy ý kiến chẳng có gì sai cả , cũng đã xóa rồy, sao chị cứ xù lông lên thế những đứa nào ăn thì cứ cười ý kiến của e , e đây cũg đang cười vào chúng nó thế thôi nhé . chả cm thêm nữa. mất côg gây thêm flame.... chửi e tiếp thì e chịu :feel_good:
bị mất 1 kon chó từ 7-8 năm trước......nó là kon khôn nhất......bị mất nó e bùn ghê lắm.....bi h đang nui 1 kon mèo.....ai bảo mèo hok khôn.......kon mèo nhà e khôn pà cố lun nè...
Moá đã ăn cắp chó còn đòi chuộc 4triệu cái đồ quân ăn cướp >"< nghe mà nóng máu lên đầu. Mình có nuôi 2 bé chó,1 đực 1 cái,con đực mẹ mình cưng nhất,mỗi tội hơi...ngu hồi đó mẹ mình dắt nó theo đến chỗ làm,nó chạy chơi ngòai đường,tự nhiên thấy bà nào đi xe ,mập mập giống mẹ mình nên nó chạy đến ôm chân hòai ko buông Bà đó đuổi nó đi hòai ko đc,mọi người xung quanh xúm vào gỡ phụ mà nó còn gừ lại nữa.Cuối cùng bà đó chở con chó của mẹ mình về nhà lun Mẹ mình sau đó mới tất tả đi kiếm bả coi con chó như con trai bả vậy.Hên là có ông bán thuốc lá nhớ số xe bả đọc cho mẹ mình nghe.Mẹ mình định nhờ CA truy tìm địa chỉ nhà từ số xe đó nhưng hôm đó là T7 rồi CA hok làm việc đành chờ đến T2 Mẹ mình về 2 đêm liền ngủ hok được,tội nghiệp lắm.Đến sáng T2 mẹ mình nhờ ông CA kia,đút ổng ít tiền ổng mới tận tâm tìm nhà giúp.Cuối cùng tìm đc nhà bà đó,bả nói là cho con chó cho 1 người bạn rồi( tuốt dưới Bình Dương) Mẹ mình chạy xuống Bình Dương lun,vừa gõ cửa,con chó iu quý của mẹ chạy ra,"2 mẹ con" mừng lắm,ôm nhau mà nhà đó cũng giàu ơi là giàu,mẹ mình gửi lại chút tiền mà người ta hok nhận Giờ thì bé đực được 1 tuổi rưỡi rồi ko còn ham đi chơi như lúc nhỏ nữa kaka
uh mình cũng thấy mèo khô lắm cơ cuối cùng nhà bạn cũng tìm lại đc vậy là vui rùi.chỉ tội cho những người mất muh tìm hoài hok có thấy tội lắm.Muh sao VN mình hok có luật bỏ tù tụi bắt chó ha?