40 năm qua, những người từ tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh, nghiên cứu quỹ đạo phi thuyền, đến hàng trăm chuyên gia Việt các thế hệ tiếp sau đã ghi dấu ấn trong thành tựu của cơ quan Hàng không và không gian Mỹ (NASA). Nếu có dịp viếng thăm phòng trưng bày thành tựu chinh phục không gian của NASA ở Trung tâm điều khiển bay (Flight Control Center) của NASA ở Houston, bang Texas, bạn sẽ thấy tên của một người Việt được trang trọng tôn vinh: Giáo sư - tiến sĩ toán học Nguyễn Xuân Vinh. Thời mà đại đa số dân Việt còn đi xe đạp thì những nghiên cứu của Nguyễn Xuân Vinh bằng các lý thuyết toán học đã vạch đường bay cho phi thuyền lên mặt trăng. Chính NASA đã bảo trợ cho Nguyễn Xuân Vinh nghiên cứu thành công việc tính toán quỹ đạo tối ưu cho phi thuyền để làm luận án tiến sĩ. Ông là người Việt Nam đầu tiên và cũng là người đầu tiên ở Đại học Colorado được cấp bằng tiến sĩ khoa học không gian vào năm 1962 với công trình này. Những lý thuyết của Nguyễn Xuân Vinh đã góp phần quan trọng đưa các phi thuyền Apollo lên được mặt trăng thành công và sau này được ứng dụng vào việc thu hồi các phi thuyền con thoi trở về trái đất. Hiện chưa thống kê được tổng số người Việt làm ở các cơ quan NASA là bao nhiêu, nhưng chỉ riêng cơ quan Ames Research Center của NASA ở Moffett Field, bang California đã có hơn 100 chuyên gia Việt. Tiến sĩ vật lý thiên văn Eugene H. Trinh (Trịnh Hữu Châu) làm việc ở NASA-JPL. Cùng làm việc ở NASA-JPL, tiến sĩ Nguyễn Thành Tiến đã được NASA trao huy chương ngoại hạng vì những đóng góp quan trọng trong chương trình Galileo đưa phi thuyền thám hiểm sao Mộc. Trong hội đồng tư vấn quốc tế về hệ thống dữ liệu không gian của NASA-JPL có tên tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tiến. Jonathan Lee (Điền Lê) ở Marshall Space Flight Center, bang Alabama. Đó chỉ là vài dấu ấn Việt ở NASA của thế hệ người Việt sinh ra trong thập niên 1950 - thế hệ thứ hai sau thế hệ Nguyễn Xuân Vinh. Eugene H. Trịnh (Trịnh Hữu Châu), sinh 1950 tại Sài Gòn, Tiến sĩ vật lý ứng dụng Đại học Yale 1977, phi hành gia trên chuyến tàu con thoi Columbia 12 số hiệu STS-50 năm 1992, bay lên trạm không gian Skylab trong chuyến bay dài 13 ngày - dài nhất trong toàn bộ chương trình tàu con thoi. Jonathan Lee (Điền Lê), sinh năm 1959, nhà vật lý bán dẫn và kỹ sư vật liệu kết cấu. Làm việc cho NASA từ 1989, là người phát minh ra hợp kim nhôm - silion cho NASA, là vật liệu có độ chịu lực cao nhưng lại rất nhẹ và giá thành thấp. Diệp và Hữu Trịnh, hai vợ chồng cùng quê Bạc Liêu. Diệp sinh 1963, hiện là kỹ sư chất liệu kết cấu còn Hữu là kỹ sư hàng không cùng làm việc tại NASA Marshall Space Flight Center. Diệp tham gia nhiều dự án, trong đó có cả dự án phân tích hóa học và bề mặt của gương kính viễn vọng dùng tia X. Còn Hữu chuyên về công nghệ an toàn cho phi thuyền. Bruce Vu (Thanh Vũ), tiến sĩ ngành kỹ sư hàng không Đại học Mississippi. Chính thức làm việc cho NASA Marshall Center từ 1988, anh chuyên chế tạo các hệ thống giả lập trên máy tính để nghiên cứu động học chất lỏng - những chuyển động của khí và chất lỏng có thể tác động đến các phương tiện lưu giữ, lắp ráp và phóng phi thuyền con thoi. Hiện đang làm việc ở NASA Kennedy Space Center ở Florida nghiên cứu cách ứng dụng công nghệ nano để chế tạo những máy tính có kích thước nhỏ như tế bào. Thế hệ sinh trong thập niên 1960 trở về sau chiếm đa số trong cộng đồng chuyên gia Việt ở NASA. Tiến sĩ Bùi Trí Trọng hiện đang làm việc ở trung tâm nghiên cứu Dryden Flight Research Center ở Edwards, bang California, chuyên nghiên cứu và thử nghiệm các loại tên lửa. Bùi Trí Trọng, sinh 1965 tại Sài Gòn. Tiến sĩ hàng không và không gian Đại học Stanford, làm việc cho Glenn Research Center của NASA từ 1997 với công việc khởi đầu là kỹ sư hàng không, hiện đang làm việc ở Dryden Flight Research Center, chuyên nghiên cứu và thử nghiệm các loại tên lửa. Tiến sĩ Nguyễn Quang Việt làm việc cho Glenn Research Center ở Cleveland, bang Ohio thiết kế và kiểm tra các thiết bị chẩn đoán cho các buồng đốt hydrô cao áp của động cơ tên lửa. Tiến sĩ Peter Ve Tran (Trần Vệ) hiện là giám đốc chương trình áp suất phi thuyền (Pressure Vessel Program) của Stennis Space Center ở Bay St. Louis, bang Missouri... Năm 2004, Đinh Bá Tiến lúc đó chỉ mới 25 tuổi đang theo chương trình nghiên cứu sinh tiến sĩ về tin học tại Đại học Huddersfield ở Anh, đã chiến thắng hàng trăm ứng viên khác trên toàn cầu và được tuyển dụng vào chương trình nghiên cứu trí thông minh nhân tạo của NASA để chế tạo các phần mềm điều khiển robot, phi thuyền tự hành. Trước khi sang Anh, Đinh Bá Tiến là giảng viên của Đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM. Dấu ấn Việt ở NASA từ nay bắt đầu có nguồn chất xám Việt được đào tạo ngay trên nước Việt.
Người ở Mỹ thì thích ở VN, người VN thì lại thích qua Mĩ. Khuyên các Bác là nên ở VN. Chả có nước nào làm việc sinh hoạt thoải mái như ở VN mình đâu.
thích của lạ ! Mỹ qua đây hưởng thụ ! Việt qua bễn học hỏi :byebye: VN mình giao thông "rất ghê" , không khí ô nhiễm quá , .... và còn rất nhiều khuyết điểm Ở vn phù hợp với ng thích "bình yên" , nhịp sống tà tà , nhưng lại ít phù hợp với ng "thích bay cao"
tui thích qua mỹ vì nền y học bên đó tiên tiến ung thư may ra còn có cơ hội chữa được, đồ ăn ko độc hại như bên mình,xã hội dân chủ.còn ai nói bên đó an ninh ko tốt mình thấy Vn dạo này cũng có an tòan gì đâu cũng như nhau thôi à
Nó qua đây chơi gái giá rẻ thì có, hỏi nó nhập tịch + ở VN luôn coi nó chịu không. Vài tháng nữa phắn, bye bye VN sống khổ như quỷ. Lương thấp mà mua cái éo gì cũng mắc hơn dân Mẽo gấp 2,3 lần. -Toàn VK gửi $ về nuôi gia đình, lâu lâu về cho thêm kẹo sô cô la, quần áo. Cảnh này rất thường gặp ở VN. *Bao cấp khổ 10 giờ mở cửa khổ 3,4 nên nhiều người thấy như vậy là sướng rồi. Sai lầm. Ai có đk nên đi. Trừ khi ở VN làm đại gia.
Cậu tui cũng học bác sỹ nhưng được hai năm rồi ổng nghĩ, chuyển sang học và làm nha. Hỏi ổng tại sao vậy ? Ông trả lời: bác sỹ học tốn nhiều thời gian lại khó trong khi đi làm không nhiều tiền bằng nha sĩ. Hiện giờ ổng có 2 phòng nha, mỗi ngày bỏ túi 2k cash (ai trả tiền mặt sẽ lấy rẻ hơn ---> trốn thuế, chuyên đi mua thẻ tín dụng của wal-mart để ---> trốn thuế). Cái này quan trọng nè: Tui hỏi ổng có nhận con nuôi không ? Ổng trả lời: Không . Làm tui buồn ơi là buồn .
Thương thay cô chú Việt kiều Tha phương cầu thực chịu nhiều gian truân. Sang đây tuổi ngoại tứ tuần Cô thì bưng phở chú khuân vác đồ. Trước hết, xin cảm ơn VnExpress đã cho chúng tôi cơ hội chia sẻ những trải nghiệm cuộc sống ở nước ngoài và xin trân trọng kính chào bạn đọc trong và ngoài nước. Từ lâu tôi rất muồn viết một bài nói về đề tài này nhưng vì khả năng viết rất hạn chế và cuộc sống ở xứ người quá bận rộn nên tôi không thể. Hôm nay tôi cố gắng viết lên một đôi lời, với hy vọng bạn đọc trong và ngoài nước có một cái nhìn xác thực với cuộc sống người Việt định cư ở nước ngoài. Bài viết sẽ có nhiều sai sót, rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc. Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ. Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu. Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần. Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái... thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế. Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự. Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra. Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi cày. Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn. Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ. Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm. Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống? Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân. Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu... Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về. Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền , bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được... Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ đỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn... Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe... Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho "tiền môi giới", mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở. VD: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm... Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 - 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD. Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới "lệnh bài " mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh... Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa. Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ... tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập. Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách "xẻo dần", người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn. Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống. Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu. Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn. Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình. Và cuối cùng, dù cuộc sống luôn phải làm việc nhưng tôi cũng vẽ vời làm thơ. Xin chia sẻ cùng các bạn: NỖI BUỒN THA HƯƠNG Thương thay cô chú Việt kiều Tha phương cầu thực chịu nhiều gian truân. Sang đây tuổi ngoại tứ tuần Cô thì bưng phở chú khuân vác đồ. Cậu hai cắt cỏ phụ hồ Chị hai vất vả với đồ nghề nail. Tha hương thoát được kiếp nghèo? Ai hay thân phận bọt bèo mà thôi Nhưng nay cơ sự lỡ rồi Bây giờ chẳng nhẽ lại ngồi khóc than. Đường về xa cách ngút ngàn Ở lại thì chịu muôn vàn đắng cay Biết rằng đất nước giang tay Nhưng mà thể diện mặt mày còn đâu? Tóc xanh nay đã bạc màu Nếp nhăn như đã khắc sâu nỗi buồn. Âm thầm thấm lệ trào tuôn Thôi đành chấp nhận nỗi buồn tha hương. (nguồn vnexpress)
việt nam chì cần tăng lương lên và hạ chi phí cốt lõi xuống là được rồi.hãy tự hào vì mình là người Việt Nam đi các bạn,đáng trách là mấy ông cấp cao tham ô tham nhũng thui
nếu ai cho wa th2i wa ai, thà chịu cực xíu mà mốt về VN sống như tiên..chứ sống ở Vn này wài ko pít sao mua nổi căn nhà nữa
- Khi người ta nói đến làm việc, sinh hoạt thoải mái thì các bác lại nghĩ ngay đến việc sống hưởng thụ, lười biếng. - Nó ở bên kia nó cũng chơi gái chứ đâu phải về đây để nó chơi gái. Bỏ mấy ngàn USD ra mua vé máy bay chỉ để về VN chơi gái? Nó không sống được ở VN vì nó đã quen với lối sống bên kia rồi. Lối sống của người Mỹ là lối sống của nguyên tắc,có bảo hộ. Lối sống của người VN là lối sống sinh tồn, tùy cơ ứng biến. Cho nên người Mỹ bình thường khó sống được ở VN, nó phải bye bye thôi. - Có sướng thì sướng người ở lại còn người khổ là người ra đi. Qua bên đó làm lụng vất vả nghèo khổ đến cỡ nào cũng phải gửi vài trăm. Về VN thì phải có quà socola, quần áo đồ đạt gom góp “cũ người mới ta”. Tại sao phải làm vậy? Tại vì đã lỡ mang tiếng là Người Mỹ mà, VKiều mà. Người ở lại thì cứ chờ thời, chờ tiền gửi về. Chính lối sống không đề cao nguyên tắc này sinh ra con người sống ỷ lại như vậy. - Ai có người thân bên đó đã ổn định thì nên đi. Có kiến thức có sự thích nghi tốt sẽ sống tốt. Nhưng ở VN vẫn nhất, cứ đi đi rồi sẽ biết.
Lúc trước mình rất phân vân "Nên hay ko nên đi du học?" KQ mình nghĩ là ko nên đi vì ở VN ko sướng à ? RỒi mình đc trải nghiệm nền GD vĩ đại của VN , ngày này qua tháng nọ cũng trôi qua bình bình , ngủ 1 tí thì là 1 tháng qua , 2 tháng qua , 3 tháng qua , 1 năm qua..........2 3 ....... Rồi thiết nghĩ , chẳng lẽ ý nghĩa của đời mình nó sẽ là đi học ở vn==>đi làm kiếm tiền ở vn==>kết hôn ở vn ==>sinh con ở vn==> nuôi ở vn ==> ngũm ở vn :misdoubt: . Mà ước mơ từ nhỏ của mình là khám phá quanh thế giới :smile: Nếu ko dám bước ra khỏi VN mà sống thì khám phá đc cái gì nhỉ ? RỒi mà mình cũng "dám" lấy cái gan của mình ra để đi học Mục đích : để lấy kiến thức . Sau này học xong có thể vừa sống vừa làm việc ở nhiều nước , tìm hiểu văn hóa ,vui chơi này nọ ( năm nay nước này , năm sau nước khác chẳng hạn ) , tìm hiểu những cái "ngộ ngộ" của mỗi nước Kaka ! Nghĩ thì có vẻ "bong bóng" mà đó là mục tiêu của mình
Nước Mỹ không phải là thiên đường, nó cũng không phải là địa ngục. Nó là chiến trường. Nếu bạn nào có tinh thần đấu tranh sinh tồn, tự lập cao thì hãy nghĩ đến nước Mỹ, không thì ở VN cho lành.
Nước Mỹ không phải là thiên đường, nó cũng không phải là địa ngục. Nó là chiến trường. Nếu bạn nào có tinh thần đấu tranh sinh tồn, tự lập cao thì hãy nghĩ đến nước Mỹ, không thì ở VN cho lành.
- Mình không ngăn cản ai có ý định đi Mỹ. Mỹ có môi trường khắc nghiệt cho những người mới vào. Nhưng trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, người đó vượt qua được thì họ bước lên một bước mới. Họ sẽ học hỏi được rất nhiều điều từ hoàn cảnh này, cái này người ta cũng gọi là kiến thức. - Nhưng cái chính là người VN bên đây sống đã khổ rồi, họ nghĩ qua Mỹ sẽ đổi đời. Họ nghĩ Mỹ là thiên đường để họ hái ra tiền và khi không kiếm được tiền như ý thì họ bắt đầu ngồi than vãn trách móc số phận. Họ sống vật vựa giống như chuyện đã lỡ, những con người như thế này không bao giờ phát triển được bên đây. Đã bước vào môi trường này mà không đấu tranh thì qua đây để làm cái gì? - Còn bạn là một du học sinh, mục đích của bạn khác rồi. Bạn được qua đó học tập sau đó làm việc tại nước đó thì con đường của bạn rộng mở hơn những người kia rất nhiều.
Có một điều mình muốn nói, là ko phải cứ du học sinh là ngon lành đâu. Học ở đâu ko quan trọng bằng việc ứng dụng kiến thức học thế nào trong công việc. Để có 1 công việc và để cạnh tranh với ng bản xứ ko hề đơn giản. Ở Mỹ hiện tại có rất nhiều ng thất nghiệp, và có những ng đã tốt nghiệp ĐH vẫn phải làm những công việc tạm bợ lương tính bằng giờ chứ ko phải "salary", ví dụ như thu ngân, phục vụ bàn,... Nếu đã sang Mỹ du học mà cuối cùng "trụ" bằng kiểu này thì cứ hết hạn I-20 là phải về nước.