Tìm kiếm bài viết theo id

Kinh Doanh là phải gian dối ?

Discussion in 'Chuyện trò' started by zelda_business, Oct 29, 2010.

ID Topic : 2440908
Ngày đăng:
Oct 29, 2010 at 11:29 PM
  1. chin57 Thành Viên Cấp 6

    mình đồng ý với bạn này
     
  2. kecodon1990 Thành Viên Cấp 4

    thử kinh doanh giống mô hình của KFC đi là biết nó " thật " tới cỡ nào Kinh Doanh là phải gian dối ?
    rất Việt Nam Kinh Doanh là phải gian dối ? - 1
     
  3. Toiyeuvn2 Thành Viên Cấp 1

    Mình cũng biết call 113 hôm nay thì hôm sau nó mới đến . Nhưng cũng thời gian đó ,Tư Bản đã làm xong việc " ghi biên bản" " mở phiên tòa" và thực thi "tống giam nhà kinh doanh láu cá" rồi.
     
  4. Ruồi Vô ngã, vô ưu.

    Kinh doanh cần sự trung thực, nhưng đừng trung thực đến mức ngu dốt.
    Gian dối thì không bền.
     
  5. undead1000 Thành Viên Cấp 2

    Bạn này ngây thơ quá trời !!
    Bên mỹ người ta ăn toàn thức ăn nhanh !! KFC cũng là 1 trong những sản phẩm này !! Bạn cũng thấy bên đó bị tình trạng béo phì vì do sử dụng những loại thức ăn nhanh như vậy !! Hay nói cách khác KFC cũng gián tiếp giết chết người ta nhưng mà nó giết người theo kiểu ném đá dấu tay !! Những ai bị béo phì + tim mạch khi khám bác sĩ thì sẽ được khuyên là ăn đồ ít Cholesterol và gà chiên + hamburger là có nhiều Cholesterol !! Vậy theo bạn là nó lợi hay hại ?? Cholesterol có hại cho sức khỏe nhưng nó vẫn bán mà ?? Dầu chiên gà quay cho bạn toàn dùng dầu phế phẩm tái chế !! Chẳng qua bộ y tế nó yếm lại thôi !! Bộ y tế VN thì chúng ta đã quá rõ rồi còn gì !! Bao nhiêu là vụ mà tụi nó ăn tiền rồi yếm luôn rồi mà bạn vẫn còn ngây thơ quá !!

    Chắc ai cũng nhớ có 1 quảng cáo mì ăn liền nó bảo là dùng dầu chiên đi chiên lại nhiều lần không có lợi cho sức khỏe chứ !! Bạn thử nhìn vào gà quay KFC xem nó chiên đi chiên lại cái chảo dầu đó hoài à !!

    Kinh doanh thực tế gồm 2 loại :
    -Kinh doanh theo thương hiệu (Lấy chất lượng sản phẩm làm đầu)
    -Kinh doanh theo lợi nhuận (Gian trá nằm tại đây)
    Nhưng mà nhà nghèo như chúng ta thì phải chấp nhận nó gian trá vì nó rẻ tiền phù hợp với dân nghèo !! Hàng chất lượng thì giá cao nhà nghèo sao mà mua nổi !!

    Nếu bạn nhìn đi nhìn lại thì thực tế bạn móc túi mọi người (bao gồm giàu, nghèo) rồi cho vào túi bạn !! Cho dù bạn có làm từ thiện thì thất chất bạn dùng tiền của những người kia mà thôi !! Sản phẩm có thể là do bạn tạo ra nhưng mà thật chất nguyên liệu là từ tự nhiên !! Phần còn lại là bạn nghĩ cách tạo ra nó hoặc bán nó đi để móc túi người khác cho vào túi bạn !!

    Nếu nói kinh doanh là tốt thì bạn chỉ có thể kinh doanh theo kiểu không lợi nhuận !! Tuy nhiên ai sẽ bù vào thiệt thòi của tự nhiên đây ?? Vì tự nhiên cung cấp nguyên liệu cho sản xuất sản phẩm ?? Bạn lấy 1 cục sắt dưới đất tạo thành sản phẩm rồi bán lấy tiền. Nhưng bạn làm sao biến nó thành cục sắt cũ rồi trả lại đất đây ??

    Kinh doanh vốn là xấu rồi nhưng mà xấu nhiều hay ít còn tùy vào người kinh doanh !!
     
  6. mingminh Thành Viên Cấp 4

    Hô hô, mắc cười.
     
  7. knowdienow Thành Viên Cấp 4

    Lần đầu tiên trong cuộc đòi em moi nghe dc bản chất kinh doanh là xấu =)) =)).

    Đề nghị bác đọc lại 10 bài học cơ bản kinh tế học của Mr. N.Gregory Mankiw rùi hãy nói chuyện típ =))
    Bài hoc thứ 5: Trade can make everyone better off
     
  8. Voica Thành Viên Cấp 2

    - Lợi nhuận của kiểu kinh điển là chất lựong sản phẩm, tuy ít nhưng về lâu nó sẽ khổng lồ.
    - Lợi nhuận của kiểu gian trá là "thông tin" mà khách hàng ko biết. Khi họ biết đc "thông tin" đó thì tàn.

    DrGúgồ còn bị Lý Thông ... "gạt giò" chứ nói chi ng mua!
     
  9. Voica Thành Viên Cấp 2

    - Lợi nhuận của kiểu kinh điển là chất lựong sản phẩm, tuy ít nhưng về lâu nó sẽ khổng lồ.
    - Lợi nhuận của kiểu gian trá là "thông tin" mà khách hàng ko biết. Khi họ biết đc "thông tin" đó thì tàn.

    DrGúgồ còn bị Lý Thông ... "gạt giò" chứ nói chi ng mua!
     
  10. honda_yamaha Thành Viên Cấp 2

    Bạn cho một ví dụ về kinh doanh là tốt được ko?
     
  11. tuananh81 Thành Viên Vàng

    giàu 1 người vạn người đều khổ. miền trung lũ lụt do ai , hay tại thiên nhiên Kinh Doanh là phải gian dối ?
     
  12. zelda_business Thành Viên Bạch Kim

    Kinh doanh là tốt , nếu không bây giờ loài người vẫn còn ngồi trong hóc đá .
     
  13. tandung46 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Bạn nói đúng, tuy nhiên hiện tại chúng ta đang đối mặt với gian dối và gian ác.

    Các đại cty như chúng ta biết là giàu có nhất vietnam hiện nay, tiền ở đâu họ có nhiều vậy? thực chất là hàng trăm, hàng triệu ha rừng đã bị chặt trụi, hàng triệu m2 đất đã được thu hồi với giá rẻ mạt....đã tạo dựng nên những đại gia như thế đó.

    Lũ lụt miền trung, nhiều người mất ruộng mất nhà mất đất...để làm giàu cho một số người. Đó là ÁC.
     
  14. tuananh81 Thành Viên Vàng


    ngụ ý mình muốn nói như thế, rừng vàng biển bạc là chung của toàn dân, cớ sao lại làm giàu cho 1 số người hoặc cá nhân đoàn thể nào đó, còn hậu quả thì người dân mình gánh chịu hàng năm , nhìn thấy chua xót chứ không làm được gì. Mà cũng không ai dám lên tiếng, chỉ biết nhìn mà lắc đầu thôi, thôi thì "sống chung với lũ vậy?"
     
  15. ĐậuĐen Vip box Apple

    Mình cũng đọc sách nhiều mà chả bao giờ hiểu rằng người làm việc lớn là người chân thật cả. Tui nghĩ chân thật mới ko làm đc việc lớn ấy chứ.
     
  16. Snoopy Ken Café Miềи Cát Trắиg

    Sã hội thực dụng đẩy chúng ta đến tất cả những suy nghĩ thực dụng, làm gì cũng đắn đo và đặt lợi ích của mình lên trên hết.
     
  17. sTyleb0y Thành Viên Cấp 2

    Kinh doanh = MẠO HIỂM !!!
     
  18. knowdienow Thành Viên Cấp 4

    =))
    Lên tiếng gơ ở đây pa
    Rừng vàng biển bạc la do chính phủ nhà nuớc quản lý.
    Doanh nghiệp kinh doanh thỉ bỏ tiền ra mua tai nguyen chê biến sản xúat đáp ứng nhu cầu cua nguoi dân (có cầu thì mới có cung).
    Mà kinh doanh thì cần lực luong lao động tạo nên ra cong ăn việc làm cho nguoi dân,tao thu nhập cho nguoi dân. Làm tăng GDP của quốc gia. Hay la bac muốn mọi nguoi thất nghiệp,chết đói xong tui no di giet nguoi cuớp của,xa hội ko ai làm việc,vì "làm sẽ gây ra lũ lụt" =)) =))

    Đó là quy luật của dong tiền rùi. Doanh nghiệp bỏ tiền ra mua materials input, trả luong cho lực luong lao động để chế tạo san phẩm,Luc lkuong lao động thông qua thu nhập luong co tiền bỏ ra tiêu thụ san pham đó. DN lấy số tiền đó lại mua material,va cứ thế

    Cái vấn đề ma bác nói "lũ lụt" này nọ la điều tất yếu rùi. Nếu như bác co đọc qua 10 bai hoc cơ bản ve kinh tế hoc sẽ ko con suy nghĩ như vậy nũa

    Ngay vào bai học đầu tiên: People face trade-off. There is no such thing as a free lunch. Ko co gi la miễn phí cả, muon co dc cai này,bác phải mất đí 1 thứ khác.

    Trong truong hợp này,để co dc 1 xa hội ổn định,moi nguoi có cong ăn việc làm,cuoc sông âm no,tăng truong GDP. Thì tât nhiên phải đanh đổi lại 1 thứ gì đó,ma cụ thể là tai nguyên thiên nhiên gay hạn hán lũ lụt. Con ko muón khai thac tai nguyen thiên nhiên,thì ko có daonh nghiêp,ko co sãn xuât chế tao,gay nên ko có con an việc làm,moi nguoi ăn ở không,đanh lộn chém giết,nghèo đói,xã hội thi hỗn lọan. Còn tệ hơn là lũ lụt,thiên tai.

    Cho nên vấn đê đặt ra là làm sao sữ dung tai nguyên 1 cách hiệu quả tối ưu và sự can thiệp đúng đắn của chinh phủ để tranh gây lãng phí,thất thóat tai nguyên thiên nhiên....Cân nhắc giữa 2 sự lựa chọn đó

    Nói bản chất kinh doanh la xấu thì quả thật là ấu trĩ và thiếu hiểu biết
     
  19. zelda_business Thành Viên Bạch Kim

    LOBHA: Tham, là gì?


    Tham là muốn được của người khác về cho mình bằng cách bất hợp pháp như trộm cắp, cướp bóc, sang đoạt, gian lận, cưỡng bách v.v…


    Nếu chúng ta muốn hiểu rõ THAM là gì, thì chúng ta nên tìm biết bước đầu của lòng tham là gì. Bước đầu của lòng tham là RATIUA.
    Tôi tin chắc rằng mỗi người của chúng ta hiểu tiếng Tham khác nhau. Có vị hiểu rằng: muốn giàu sang phú quí là Tham, vì lẽ đông người ta nghĩ vậy, nên chi khi chư Đại đức thuyết pháp dạy người dứt bỏ lòng tham, người thường không thích nghe và có người phản đối rằng: Chư Đại-đức dạy người lười biếng không lo làm ăn, đó là nguyên nhân làm cho quê hương càng ngày càng đi đến chổ thoái hóa và diệt vong.


    Quan niệm về lòng tham như vậy là sai lầm.
    Theo Phật dạy sự bắt đầu của lòng tham là ưa, thích. Sự ưa, thích nầy không làm hại cho bản thân người ưa thích và người ở gần bên. Vì người ưa thích làm lụng để lấy tiền, chớ không làm gì đến kẻ khác để lấy tiền làm giàu cho bản thân mình. Như vậy chưa gọi là Tham được.
    Nếu đem lòng tham ví với các trạng thái của trái xoài chín và nếu phân tách trạng thái của trái xoài chín, thì người ta thấy có 7 giai đoạn:
    1. Hườm hườm
    2. Vừa chín
    3. Chín đều
    4. Chín mùi.
    5. Chín thâm kim
    6. Chín úng
    7. Chín rục có dòi.

    Người ăn xoài có thể ăn bốn thứ xoài từ hườm hườm cho tới xoài chín mùi thì thật là vô hại, bằng ăn ba thứ sau sẽ có hại cho sức khỏe.
    Lòng tham cũng có tuần tự tiến triển như chín mùi của trái xoài. Có thứ lòng tham cũng không hại, nhưng ta không biết ngăn đón nó, thì nó lại đem đến sự tai hại cho ta. Như tôi đã nói bắt đầu của của lòng tham là sự ưa thích, nếu ta không biết ngăn nó, nó sẽ đi lần tới ham muốn và ham muốn tội lỗi, rồi tới tham.
    Chư đại-đức thường dạy không nên tham lam và nên ngăn ngừa chứng tham lam. Ý chư Đại đức dạy rằng nên trông coi tâm ta, đừng để nó đi quá cái mức ưa thích tới nơi tham lam thái quá, rồi gây ra tội lỗi. Vì khi mà tâm người đi tới giai đoạn tham thì nó lại tìm mưu nầy kế kia để thỏa mãn, bất luận là phải làm một điều gì, dầu có trái với pháp luật chăng nữa cũng vẫn cứ làm.
    Đây tôi xin phân ra từng giai đoạn của lòng tham và xin tuần tự giải thích:
    1. RATI: Ưa.
    2. ICCHÀ: Ưa Thích.
    3. MAHICCHÀ: Ham.
    4. PÀPICCHÀ: Ham muốn tội lỗi.
    5. LOBHA: Tham.
    6. ABHIJÀ: Tham lam.
    7. ABHIJÀVISAMALOBHA: Tham lam thái quá.

    1.- RATI: ưa. Khi mình trông thấy một vật gì hay nghe một tiếng gì vừa lòng, thì mình thấy ưa vật ấy hay tiếng ấy. Sự ưa ấy Phạn ngữ gọi là RATI. Rati nầy có ở trong lòng của mọi người, từ giàu sang đến nghèo khó. Nhưng sự ưa ấy không gọi là tham, không gọi là ác.
    2.- ICCHÀ: thích. Thích nghĩa là muốn được vật gì mà mình đã ưa, mình cầu cho được mình mong mỏi. Lòng mong cầu nầy không có gì ác bằng chiếm đoạt sái với lẽ đạo, hay luật đời, vì khi tâm còn trong vòng tốt đẹp, như muốn học giỏi làm việc nhiều để được tiền, siêng năng làm cho ra tiền bằng cách chánh mạng và chánh nghiệp. Hạng ICCHÀ nầy không gọi là tham được. Vì nếu không thành công thì đó chẳng qua là sự hiểu lầm thôi, chưa gây ra tội lỗi.
    3.- MAHICCHÀ: Ham muốn. Giai đoạn này là giai đoạn bắt đầu đi vào tội lỗi, nếu ta không dùng trí tuệ kềm hãm hay trừ nó ngay lúc phát sanh. Nhưng đây cũng chưa hẳn là đi đến nơi phá giới hay là phạm pháp. Nó chỉ làm giảm mất phẩm hạnh thanh cao của mình thôi, vì khi người ta ham muốn, thường làm những chuyện chướng mắt, không lịch sự. Ta có thể thấy người ham muốn ấy trong nhiều trường hợp như trong bữa ăn, khi người ham muốn thấy món ăn nào ngon và hợp miệng mình, thì không còn nghĩ đến người quanh mình, ăn lấy ăn để, như thế làm giảm mất giá trị của mình. Chúng ta còn thường thấy nơi chen chúc mua đồ bằng "Bông" hay là khi gặp tuồng hát hay, kẻ đến sau mà chen lấn vào trước, không nghĩ đến người đã đứng đợi từ trước. Hạng người ham muốn nầy chỉ biết thủ lợi cho mình thôi, không nghĩ đến ai hết, nhưng họ cũng không làm hại ai. Đây là sơ khởi của lòng tham, nếu người ấy không biết giữ mình hay sửa chữa mình, thì họ sẽ đi đến chỗ tham không còn là bao xa. Người mà có lòng ham muốn nầy, ví như người thổi bong bóng, khi họ thổi bong bóng càng lúc càng lớn, thì cái bong bóng lại từ từ che tất cả các sự vật trước mặt họ: họ chỉ thấy cái bong bóng ấy thôi. Người ham muốn cũng vậy, cứ để tâm theo đà ấy mà đi mãi mãi, thì lại đi tới tham.
    Nếu có người hỏi: "Vậy người muốn làm giàu và ham nhiều, hai người nầy có giống nhau không?" Không giống nhau được. Vì người muốn làm giàu chỉ lo chăm chỉ làm việc có lợi nhiều cho giàu, không gian lận để làm giàu, thì cái giàu ấy không thể gọi là ham nhiều được. Còn ham nhiều có nghĩa là có gian lận. Làm giàu do nơi cần cù và chánh nghiệp ấy do nơi RATI (ưa) chớ không phải do nơi ham muốn. Còn ham muốn là sự làm lòng người bôn chôn nóng nảy muốn được của về cho mình, mặc dầu là không phạm luật sai pháp, nhưng không hoàn toàn trong sạch, vì bày tỏ ra bên ngoài cho người trông thấy: đó là con đường bắt đầu đi sâu vào tội lỗi là lòng tham.
    Ví dụ như hai người đi bộ cùng đi đến một nơi chỉ định là từ Sài Gòn đi Vũng Tàu.
    Một người thì đi không hối hả hấp tấp, đi vừa phải với sức mình. Còn một người thì đi hấp tấp cho mau, vậy mà vẫn còn thấy chậm, rồi chạy lúp xúp, nhưng cũng chẳng vừa lòng, cố chạy cho mau để tới chỗ. Cách đi của người nầy không đem lại kết quả tốt đẹp mà trái lại làm cho mệt và đôi khi phải bệnh, vì sự làm quá sức. Người nầy cũng như người ham nhiều, còn người kia là người muốn làm giàu, khác với nhau cũng như RATI (thích) và MAHICCHÀ khác nhau vậy.
    4.- PÀPICCHÀ: ham muốn tội lỗi, hay ham muốn một cách sâu xa đê tiện. Không biết tội lỗi và trái với luật pháp.
    Một khi tâm người đi tới chỗ ham muốn sâu xa đê tiện thì không còn nghĩ tới sự khen chê khinh bỉ của thế nhơn. Người có tâm ấy chỉ biết làm theo khát vọng của mình thôi, không còn lo sợ gì hết. Mặc dầu chuyện làm ấy đối với pháp luật là vô tội, nhưng không khỏi miệng đời phê phán và người đời khinh bỉ, chẳng hạn như chuyện làm của nhiều người nịnh bợ bề trên để được che chở làm việc ít mà hưởng lợi nhiều.
    Chúng ta đừng nghĩ rằng: việc làm quấy, ý tưởng xấu mà ta giấu che không ai biết: tất cả những sự suy nghĩ và sự hành động mà mình cho là thật kín, cũng có ngày lộ ra, vì đó là việc làm hay là sự suy nghĩ cũng có ảnh hưởng đến đời ta, không sớm thì muộn đều lộ liễu cho người thấy.
    Tâm chúng ta xấu xa đê tiện hằng tìm kiếm những điều xấu xa tội lỗi. Tâm chúng ta có thể ví như con lằng xanh. Con lằng xanh thích những cái gì mà người đời nhờm gớm. Tâm ta cũng có khuynh hướng thích những điều nhờm gớm như vậy, nên bực tri thức nhận thấy rõ nó, như ta thấy rõ con lằng xanh.
    5.- LOBHA: tham, là ham muốn mãnh liệt trong lòng mình và muốn chiếm của kẻ khác, hoặc cưỡng bách để đem về cho mình hay trộm cắp v.v... Tóm lại là dùng phương tiện nào cũng được miễn đem vật mình đã thích về cho mình. Hạng người ham muốn nầy không màng tội lỗi đối với pháp luật và cũng không sợ quả của luân hồi.
    Lòng tham không đo lường, hoặc hình dung ra thế nầy thế nọ được. Muốn dễ nhận thức, tôi xin ví dụ như thế nầy:
    Có người muốn được một trăm ngàn đồng để làm một công nghiệp gì. Người cố hết sức làm lụng vất vả để có đủ số tiền cần dùng vào việc ấy. Người nầy không gọi là tham mà gọi là ưa-thích.
    Còn một người khác chỉ cần một ngàn đồng thôi, mà lại đi lường gạt hay làm một chuyện gì bất chánh để có số tiền thì người ấy gọi là người tham. Vậy ham muốn một cách bất hợp pháp, bất chánh, mặc dầu một xu nhỏ cũng gọi là tham.
    Tham là một Ác-pháp, một phiền não, là nguồn gốc làm cho tâm ta nhơ đục, tội lỗi; và cũng vì nó mà luân hồi.
    Lòng tham đến giai đoạn nầy là hiện thân của tội ác.
    6.- ABHIJHÀ: tham lam, tham quá sức; lòng tham quá sức nầy có thể khiến người ta làm tội ác được.
    7.- ABHIJHÀVISAMALOBHA: Tham lam thái quá, nghĩa là lòng tham đã đi tới tột độ, không còn chỗ nào cao hơn. Lòng tham nầy làm cho lòng người mờ tối, không còn nhận thấy phải trái, dám giết người cướp của miễn đoạt cho được mới nghe. Lòng tham của con người tới mức độ nầy, thì không còn phương pháp nào chặn đứng được.


    Tác Giả Maha Thongkham Medhivongs


    Trích từ cuốn Tâm Độc và Pháp Đối Trị



    Tr