HOA XƯƠNG RÒNG Ta nhỏ bé giữa chợ đời muôn ngã Gánh ân tình lây lất tháng ngày qua Trót sinh ra mang số kiếp phong ba Đời nghiệt ngã cưu mang vì nhân quã Ta chẵng biết lấy gì ra chấp vá Vết thương lòng đang làm đục đời ta Rượu tình kia ta uống đã say ngà Trong lồng ngực chất độc giờ bung phá Ta muôn đời làm loài cây không lá Sống khô cằn trên mãnh đất phù sa Một loài hoa giữa bão tố phong ba Vẫn sừng sững đâm chồi non trỗ lá Đó là loài Hoa Xương Rồng hoang dã Chỉ chút nắng thôi đời sẽ trỗ hoa Cùng với chút mưa sẽ đẹp hiền hoà Se đôi lứa vui niềm vui sỏi đá !
CÕI VÔ THƯỜNG Mây bay trên đỉnh núi cao Ðôi bàn tay nhỏ đón sầu vào tim Mưa về trên đỉnh bình yên Dường như có chút muộn phiền đâu đây Vãi Sô ấp ủ thân gầy Trái tim đi mượn hình hài khói sương Trần gian là cõii vô thường Ðời là cõi tạm vấn vương làm gì Kìa kìa đám cỏ xanh rì Ðời ai cũng một lần đi về ngàn Buồn vui trả lại trần gian Mi buồn khép kín áo quan đưa về Ðêm đêm khóc dưới trăng thề Có con dế nhỏ tìm về khóc chung Ðâu đây vẵng tiếng côn trùng Trong quan tài lạnh máu ngừng về Tim Trả đời món nợ Kim Tiền Trả anh món nợ tình duyên lỡ làng Em đi nến đỏ hai hàng Thiên thu bia mộ nghĩa trang tìm về !
MỘNG BÌNH THƯỜNG Em chợt thèm một cơn mưa xối xả Cuốn phăng đi cái nắng hạ nồng oi Để lau khô cho em giọt mồ hôi Để cho lá hoa thôi màu xơ xác Em chợt thèm lang thang trên biển cát Nghe sóng cười gió mát thổi vào tim Để nghe mây về trên đỉnh bình yên Nơi đó có đôi chim tìm về tổ Em chợt mơ mình có đôi cánh nhỏ Để bay về nơi đó .... chỗ yêu thương Để cùng anh mình xây mộng bình thường Màu hoa đỏ trải đường cô dâu mới Em chợt mơ mặc áo màu hoa cưới Em chợt thèm nghe anh nói "yêu em" Và thiệp hồng hai đứa sẽ chung tên Hoa Xương Rồng sẽ nở trên đất Hứa .
ƯỚC GÌ Ước gì anh trở về đây Cho em tìm lại tháng ngày bình yên Ước gì anh còn yêu em Yêu thương dù gánh muộn phiền cũng cam Chỉ xin góc nhỏ tim chàng Cho em ngự trị dẫu bằng lệ rơi Để em tìm lại tiếng cười Để em tìm lại khoãng trời bình yên Từ khi anh phụ tình em Bơ vơ bến lạ em tìm vào thơ Thơ em không đẹp như mơ Thơ em là khoãng trời mờ mờ sương Thơ em là khúc tình buồn Lạc vào ai cũng vấn vuơng lệ sầu Người ơi ! từ độ tình đau Thơ em từ đó giăng sầu vào tim Ước gì anh đừng phụ em Ước gì máu chảy về tim một lần !
NGƯỜI ẤY ! Gió ơi cho gửi đôi lời Nhắn dùm người ấy rằng tôi nhớ nhiều Nhớ người từ sáng tới chiều Từ trưa tới tối từ nhiều ngày qua Nhớ từ ngay buổi hôm qua Hôm nay cũng nhớ chắc là hữu duyên Từ khi Người Ấy làm quen Đêm về mất ngủ đi tìm vần Thơ Đem tên người ấy vào mơ Từ khi có ngọn Gió lùa vào tim Trên trang web nhỏ hằng đêm Tôi và Người Ấy bỏ quên đất trời Vui buồn hai đứa xẽ đôi Trắng đêm hai đứa gửi lời thương yêu Mấy hôm nay chắc bận nhiều Cho nên chẵng thấy Gió chiều thổi qua Gió ơi ! Có hiểu lòng ta Dành cho Người Ấy thiết tha thế nào Sài Gòn nắng đổ trên cao Đi trong nắng vẫn nhớ sao Gió chiều ! _________________
Gửi Người Đã Nói Yêu Tôi Có thật không... tình anh là bất diệt ? Có thật là anh tha thiết yêu em ? Hay chỉ là nông nỗi của con tim Phút bồng bột lỡ quên nên nói vội Có thật không tình anh cao như núi ? Sẽ huy hoàng hay sẽ tới thương đau Anh có biết nếu chấp nhận yêu nhau Là ta sẽ bước sâu vào sầu khổ Em còn nhớ khi xưa yêu lầm lỡ Nên bây giờ nức nở chỉ riêng em Nhủ với lòng thôi nhé hãy cố quên Đừng để trái tim thêm triền miên khổ Mây ngày xưa đam mê về cánh gió Nhưng hững hờ gió chối bỏ tình mây Vết thương xưa làm nhức nhối tháng ngày Đừng anh nhé đừng đọa đày em nữa Em vẫn biết anh sẽ yêu như hứa Nhưng được gì khi mỗi đứa một nơi Mình cảm nhau qua từng áng thơ thôi Thơ thôi nhé ...đừng yêu người ..khổ lắm !
Mưa Xuân (Nguyễn Bính) Em là con gái trong khung cửi Dệt lụa quanh năm với mẹ già Lòng trẻ còn như cây lụa trắng Mẹ già chưa bán chợ làng xa. Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay". Lòng thấy giăng tơ một mối tình Em ngừng thoi lại giữa tay xinh Hình như hai má em bừng đỏ Có lẽ là em nghĩ đến anh. Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em ngửa bàn tay trước mái hiên Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh Thế nào anh ấy chả sang xem! Em xin phép mẹ, vội vàng đi Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe. Mưa bụi nên em không ướt áo Thôn Đoài cách có một thôi đê. Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm Em mải tìm anh chả thiết xem Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em. Chờ mãi anh sang anh chẳng sang Thế mà hôm nọ hát bên làng Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng! Mình em lầm lũi trên đường về Có ngắn gì đâu một dải đê! áo mỏng che đầu mưa nặng hạt Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay Hoa xoan đã nát dưới chân giày Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày". Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày Bao giờ em mới gặp anh đây? Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ Để mẹ em rằng hát tối nay?
Khi em đến mang mùa xuân con gái Anh thẩn thờ chẵng định nghĩa vì đâu Ngàn xuyến xao cũng trở giấc mộng đầu Bao cánh én theo bước em thật nhẹ Anh mơ hồ nghe tiếng ngân rất khẽ Thoãng hương yêu theo gió buỗi ban sơ Dường như tim hoài vọng tự bao giờ Hay ước hẹn vào một tiền kiếp trước ? Khi em đến trời hồng nhung tóc mượt Có nhu mì bủa tơ vướng bao quanh Anh vô tư tình nguyện thiết tha tình Làm một kẻ vấn vương đời thầm lặng Em, hình bóng của mùa trăng thề hẹn Anh ngước nhìn, hồn Lý Bạch đề thơ Những câu thơ rộn rã nỗi mong chờ Mượn môi mắt giai nhân là chất liệu Khi em đến thục nữ đầy yểu điệu Anh hiếu cầu như quân tử thời xưa Lòng của anh là nắng hạn đợi mưa Mây em chở từng giọt tươi xanh mát ...Chẵng bao giờ anh nghĩ tình bát ngát Đã yêu em như chưa lúc nào yêu....
Khi em đến trời hiền ngoan tóc lộng Những nụ cười cho dậy sóng hồn thơ Anh giật mình yêu vội vã bao giờ Buâng khuâng lắm, người tình si trọn kiếp Vì cớ sao em má hồng mắt liếc Cho lòng anh tê điếng trái tim rơi Con bướm bay cánh bỗng rụng rời Té xuống cạnh một loài hoa hương ngát
Lẽ dĩ nhiên anh mơ Cầm tay em êm ấm Nhìn vào trong mắt đẹp Còn nói lời yêu em Có liễu rũ tơ mềm Vì trên mi cong vút Anh thấy lòng ngơ ngẩn Xóng xoài trên môi nho Lẽ dĩ nhiên anh mơ Nên ngại ngùng bỏ ngõ Con tim quên khốn khó Chỉ em và đắm mê Tóc lộng gió theo về Anh tình si một nỗi Em là niên vạn khởi Tình tứ đời mai sau
Hãy Cố Mà Quên Quên đi chuyện của một thời Vùng trời kỷ niệm chôn vùi em ơi Nhớ chi tình nghĩa cạn vơi Thương chi một khúc lẻ loi tình sầu Vỗ lòng giấc ngủ đến lâu Cho đêm khuya lạnh tình sầu gọi tên Bao nhiêu hình ảnh êm đềm Chạy theo tiềm thức qua thềm nhớ nhung Khóc thêm tình cũng lạnh lùng Cười lên khuây khoả cõi lòng tái tê Quên đi con gió hẹn thề Phố chiều hò hẹn não nề ngủ yên Chiều nay con gió ngoài hiên Chợt nhiên gọi lại xuyến xao tình buồn Bất thần mắt lệ trào tuôn Gọi tên người cũ bằng muôn giọt sầu
Em ye^u anh kho^ng mo^t. lo*`i gian do^i' ... Em ye^u anh ba(ng` ca? trai' tim minh` .... Trai' tim em ha(ng` ngay` va^n~ thu*o*ng` noi' ..... Chi? danh` tron. mo^t. bong' hinh` anh tho^i ..... Em ye^u anh kho^ng mo^t. la^n` nga^n` ngai. ... Nho*' anh nhie^u` ..va` chi? nho*' anh thui .... Tinh` ma(n. ma` la` tinh` o*? dda^u` mo^i .... Em ye^u anh ....kho^ng the^? nao` hie^u? no^i? ..... Em ye^u anh ba(ng` tra'i tim nho nho? ... Trai' tim kho*` ..chi? danh` tron. cho anh .... Mo^t. mo^i' tinh` .....dda~ nha^n. dde^n' tu*` anh .... Dda^y` hanh. phuc' .......suo^t' ddo*i` em nho*' mai~ .... Tra'i tim nho? be' dda^y` hanh phuc' ... Dda~ kha('c te^n anh ye^u o*? trong long`..... Va` o^m tron. bong' hinh` cua? anh mai~ .... Chi? mo^t. ngu*o*i` ....ngu*o*i` ddo' la` anh tho^i ..... Em thu*o*ng` nghi~ co' phai ? la` su*. tha^t. ?? Em dda~ ye^u ..va` anh dda~ ye^u em ???? Anh co' ye^u.... nhu* anh dda~ tu*ng` noi' ...??? Noi' ra ro^i` .....anh ho^i' ha^n. kho^ng anh????
Đành thôi quên hết tình hư ảo Mốt thoáng u buồn sao khó quên Tất cả anh ơi là định mệnh Đã khéo an bài nên cách xa Đành thôi yêu dấu giờ tất cả Để gió bay vào mưa cuốn trôi Giọt sầu đắng chát trên môi tím Nhìn người quay bước tim rã rời.
Tình yêu mãi phải là trái đắng Chưa nếm mùi đã thấy đắng môi Người yêu ơi đừng nói tiếng chia phôi Em sẽ chết lịm dần trong hoang vắng Em không khóc nhưng lòng em tan nát Môi tuy cười nhưng nói chẳng thành câu Phút ưu tư không nói được nên lời Vì ai đó đã làm em đau khổ
Tình Yêu Phương Xa Sao ta lại quá dại khờ Yêu chi ngươi ấy phương trời cách xa Ngày đêm thương nhớ ngươì ta Ôm hình với bóng thiết tha mong chờ Yêu người lên mới thấn thờ Cách xa ngàn dặm biết mờ dần đi Tình xa biết được những gì Mà sao ta cữ đau vì chữ yêu Tình ngươi sao quá cô liêu Mơ mơ mộng mộng làm siêu cõi lòng Bây giờ ngồi nhớ đơn phương Nhìn qua bên đó vấn vương tơ lòng
Tiếng mưa rơi ngoài sân tí tách Gió lộng về làm lạnh tím bờ môi Cơn gió nào mà hây hất hồn tôi Ngồi chợt nhớ những hồi niệm cũ. Tôi nhớ đến những đêm buồn ũ rũ Ướt cả mấy đầu nhưng lạnh tận con tim Tôi một mình, với nỗ niềm riêng Lòng đau khổ như trời đang đổ lệ
Trách nhau chi những lời cay đắng Người đi rồi đau xót chỉ riêng ta Đêm cô quạnh dẫu cõi lòng tan nát Xót xa thôi cũng chỉ bấy nhiêu thôi Người đi rồi ta tiếc nữa mà chi Đau chỉ để tâm hồn tan nát Nát con tim ta chết cả linh hồn Hồn ai đó đã bao giờ hoá đá Trái tim ai đã giá lạnh bao giờ Vẫn một nỗi mong chờ mòn mỏi Vẫn một đời ôm trọn mối tình si
Thu đã qua rồi, đông sang chưa ? Sương đọng trên mành khóc cuối mùa Cây khô nhớ lá không về cội Ve sầu im bặt tiếng đêm khuya Vén tóc Còn đâu mùi hương cũ Buồn vẫn theo về một lối xưa Ta đứng chờ ai ngoài sương phủ Mắt hoen sầu, che đậy những giọt mưa Em đã đi rồi, em đã xa Ta mượn trần gian tạm gọi nhà Trần gian khép lại đôi song cửa Linh hồn này chật vật tháng ngày qua Em chớ quay về đây nhé em Xa lạ quá rồi cảnh êm đềm Hãy để màn đêm bừng cháy trụi Kỷ niệm buồn Ta trở lại Với đêm...
Mùa Thu đi vội quá Chiếc lá hết vàng rồi Nơi cuối đường hôm ấy Chỉ còn mưa rơi thôi Bóng em chìm trong phố Ta chìm trong bóng ta Vội vã đi, cho nhớ Về rơi khắp sân nhà Ta mãi là cái bóng Đi tìm mùa Thu Và Tìm em nơi góc phố Trong cơn mưa nhạt nhoà Thu hãy về đi nhé Cho lá vàng rơi rơi Tiếng chân em, hay bóng Mà hương khắp một trời ? Ta mãi là cái bóng Vội vã theo chân người Nên suốt đời chơi vơi...
Em trao anh - trái tim không mặc cả Nhận được gì - tơi tả những lời yêu Gọi tên anh trong sâu thẳm muộn chiều Anh có nghe bao điều em muốn nói Em - ngôi sao cô đơn buồn le lói Hướng về anh chắp nối mảnh thời gian Tình yêu đầu em chẳng tiếc xé tan Rồi vô tâm chẳng một lần nhìn lại Gọi tên anh trong tiếng lòng ngây dại Cháy bập bùng ngọn lửa nhớ trong anh Chút tình xưa em hất đổ sao đành Em nuối tiếc nhặt gom từng mảnh vỡ Biết lần yêu là có lần lầm lỡ Gọi tên anh rồi mãi mãi mình xa