Chị Cũng Đã Từng Yêu Anh Ấy Như Em Chị cũng từng yêu anh ấy như em. Chỉ có khác chị là người đến trước Khóc làm chi em cho má hồng thắm ướt Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu Có một thời chị cũng thích giận nhau Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi Để một lần chị vô tình mắc lỗi Một lần thôi, thế rồi mãi mãi xa. Biết nói gì về tất cả đã qua Chị là quá khứ hôm qua - Em hôm nay là hiện tại Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại Nhưng chị vẫn xót lòng khi đối diện tình em . Em đã có cái bấy lâu chị khát thèm Tuổi trẻ hồn nhiên, gót chân hồng mới lạ Rồi có một chiều đông cây thay lá Voan áo cô dâu bay ngợp trước hiên nhà Rồi vô tình chị giả bộ bước qua Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể Em đứng quay ngang rồi cau mày như thế Chị ấy kia kìa....chị ấy cũng đến xem........ phố cũ.....cơn mưa cũ ướt mềm...... thơ sưu tầm. Copy từ: http://forum.buonchuyen.info
Mẹ Suốt (Tố Hữu, Việt Nam) Lặng nghe mẹ kể ngày xưa Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình Mẹ rằng: Quê mẹ Bảo Ninh Mênh mông sóng biển lênh đênh mạn thuyền Sớm chiều nước xuống triều lên Cực thân từ thuở mới lên chín mười Lớn đi ở bốn kẻ người Mười hai năm lẻ, một thời xuân qua Lấy chồng cũng khổ con ra Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình! Nghĩ mà thương mẹ cha sinh Thương chồng con laị thương mình xót xa... Bây chừ sông nước về ta Đi khơi đi lộng, thuyền ra thuyền vào Bây chừ biển rộng trời cao Cá tôm cũng sướng, lòng nào chẳng xuân! Ông nhà theo bạn "xuất quân" Tui may cũng được vô chân "sẵn sàng" Một tay lái chiếc đò ngang Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày Sợ chi sóng nước tàu bay Tây kia ta đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua! Kể chi tuổi tác già nua Chống chèo xin cứ thi đua đến cùng! Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung Gió lay như sóng biển tung trắng bờ... Gan chi, gan rứa, mẹ nờ? Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai? Chẳng bằng con gái, con trai Sáu mươi còn một chút tài đò đưa Tàu bay hắn bắn sớm trưa Thì tui cứ việc nắng mưa đưa đò... Ghé tai mẹ, tôi tò mò: Cớ răng ông cũng ưng cho mẹ chèo? Mẹ cười: Nói cứng, phải xiêu Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều bằng ông! Nghe ra, ông cũng vui lòng Tui đi, còn chạy ra sông dặn dò: "Coi chừng sóng lớn, gió to Màn xanh đây mụ, đắp cho kín mình!" Vui sao câu chuyện ơn tình Nắng trưa cồn cát Quảng Bình cũng say... (4-11-1965) RẤT THÍCH ĐỌC BÀI THƠ NÀY
Bài thơ " Quê hương" của Giang Nam Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: "Ai bảo chăn trâu là khổ ?" Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao Nhớ những ngày trốn học Đuổi bướm cầu ao Mẹ bắt được... Chưa đánh roi nào đã khóc Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khích... Cách mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy bóng giặc Từ biệt mẹ tôi đi Cô bé nhà bên (có ai ngờ)! Cũng vào du kích Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi) Giữa cuộc hành quân không nói được một lời... Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi Hòa bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ - Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)! Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn Em để yên trong tay tôi nóng bỏng Hôm nay nhận được tin em Không tin được dù đó là sự thật Giặc bắn em rồi quăng mất xác Chỉ vì em là du kích em ơi! Đau xé lòng anh chết nửa con người! Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm Có những ngày trốn học bị đòn roi Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất Có một phần xương thịt của em tôi. 1960 RẤT THÍCH ĐỌC BÀI THƠ NÀY
Hai chi em Nín đi em, bố mẹ bận ra toà Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi Thằng bé khóc, bụng chưa quen chịu đói Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm. Bố mẹ đi, sáng sớm khác mọi hôm Không nấu nướng và không hề trò chuyện Hai cái bóng và hai đầu com hẻm Cùng một đuờng, sao chẳng thể chờ nhau? Biết lấy gì dỗ cho em nín đây Ngoài hai tiếng " RA TOÀ " vừa nghe nói Chắc nó nghĩ như ra đồng ra bãi Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về. Mẹ bế em - âu yếm vuốt ve, Bố xách nước chờ mẹ vừa nhóm bếp, Nó sung sướng vào ra tíu tít Rồi quây quần - nồi cơm mở bung ra. Nó biết đâu bố mẹ nó ra toà Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký Chẳng phải lời dịu ngọt nắng ngày xa Nó biết đâu bố mẹ nó ra toà Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ Đứa có mẹ ... thì thôi mất bố Hai chị em rồi cũng sẽ mất nhau. Nín đi em ... Em khản giọng khóc gào Chị mếu máo đầm đìa nước mắt Những bố mẹ bên bờ chia cắt, Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình. VƯƠNG TRỌNG
Những phút sao lòng Thi sĩ: Thuận Hữu Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn Và cảm thấy mình như người có lỗi (Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn) Mà có trách chi những phút xao lòng Ai cũng có một thời đề yêuvà một thời dể nhớ Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ Đừng có trách chi những phút xao lòng!
MẤT MẸ Thơ XUÂN TÂM Năm xưa tôi còn nhỏ Mẹ tôi đã qua đời! Lần đầu tiên tôi hiểu Thân phận trẻ mồ côi. Quanh tôi ai cũng khóc Im lặng tôi sầu thôi Để dòng nước mắt chảy Là bớt khổ đi rồi... Hoàng hôn phủ trên mộ Chuông chùa nhẹ rơi rơi Tôi thấy tôi mất mẹ Mất cả một bầu trời
NÚI ĐÔI Bảy năm về trước em mười bảy Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa Bữa thì anh tới bữa em sang. Lối ta đi giữa hai sườn núi Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi Em vẫn đùa anh sao khéo thế Núi chồng, núi vợ đứng song đôi. Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn Ai ngờ từ đó mất tin nhau. Anh vào bộ đội lên Đông Bắc Chiến đấu quên mình năm lại năm Mỗi bận dân công về lại hỏi Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng. Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi Mỗi tin súng nổ vùng đai địch Sương trắng người đi lại nhớ người. Đồng đội có nhau thường nhắc nhở Trung du làng nước vẫn chờ trông Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm Em vẫn đi về những bến sông. Náo nức bao nhiêu ngày trở lại Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi Hành quân qua tắt đường sang huyện Anh nhớ thăm nhà thăm Núi Đôi. Mới đến đầu ao tin sét đánh Giặc giết em rồi, dưới gốc thông Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa Em sống trung thành chết thuỷ chung. Anh ngước nhìn lên hai dốc núi Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói Núi vẫn Đôi mà anh mất em. Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo Em còn trẻ lắm, nhất làng trong Mấy năm cô ấy làm du kích Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng. Từ núi qua thôn đường nghẽn lối Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy Sân biến thành ao nhà đổ chái Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay. Cha mẹ dìu nhau về nhận đất Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau Nứa gianh nửa mái lều che tạm Sương trắng khuấy dần chuyện xót đau. Anh nghe có tiếng người qua chợ Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu. Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ Oán thù còn đó anh còn đây Ở đâu cô gái làng Xuân Dục Đã chết vì dân giữa đất này? Ai viết tên em thành liệt sĩ Bên những hàng bia trắng giữa đồng Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí Một tấm lòng trong vạn tấm lòng. Anh đi bộ đội sao trên mũ Mãi mãi là sao sáng dẫn đường Em sẽ là hoa trên đỉnh núi Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm. VŨ CAO
Đúng vậy, đây là cảm nhận của "lang thang chieu tim" về bài thơ này "Huyền thoại thi ca tiền chiến Việt Nam những năm 1937-38 bỗng nổi cơn ba đào với bốn bài thơ ký tên T.T.Kh rồi sau đó lặng lẽ tan vào cõi hư không mặc cho dư luận ồn ào xôn xao. Chất hưng phấn làm hoa ti gôn nở rộ một thời được khai hoa nở nhụy bằng một câu chuyện "Hoa ti gôn" của ký giả Thanh Châu đăng trên báo "Tiểu Thuyết Thứ Bảy" xuất bản tại Hà Nội. Là một truyện ngắn không có gì đặc sắc nhưng nhẹ nhàng và bay bổng, “Hoa ti gôn” kể về một chuyện tình buồn giữa một chàng họa sĩ và một thiếu nữ gia đình thượng lưu. Sau đó không lâu, tòa soạn nhận được một bài thơ "Hai sắc hoa ti gôn", ký tên T.T.Kh do một người thiếu phụ trạc hai mươi, dáng bé nhỏ thùy mị, nét mặt u buồn mang đến. Đó là lần đầu và cũng là lần cuối người thiếu phụ nầy xuất hiện. Câu chuyện "Hoa ti gôn" đã khơi lại mối tình xưa của người thiếu phụ (T.T.Kh.) với một chàng nghệ sĩ, cả hai đã qua một thời yêu thương hẹn hò dưới giàn hoa ti gôn. Rồi chàng ra đi biền biệt không hẹn ngày về. Nàng ở lại vâng lời mẹ cha gạt nước mắt nên duyên cùng người khác - một người chồng luống tuổi - để rồi tan nát tâm tư mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm êm đềm của thời quá khứ. Bài thơ Hai sắc hoa ti gôn đã gây nên xúc động lớn trong lòng người yêu thơ bởi những câu thơ quá da diết. Sau bài thơ nầy, toà soạn Tiểu Thuyết Thứ Bẩy lại nhận được bằng đường bưu điện ba tác phẩm khác cũng mang tên T.T.Kh. Đó là các bài "Bài thơ thứ nhất", "Bài thơ đan áo" (riêng đăng ở Phụ nữ thời đàm) và "Bài thơ cuối cùng". Từ đó về sau, người ta không còn gặp thơ của T.T.Kh nữa. Không ai hiểu tại sao bài "Hai sắc hoa ti gôn" lại xuất hiện trước "Bài thơ thứ nhất" và cũng không hiểu tại sao tác giả lại lặng lẽ rời bỏ văn đàn không lời từ biệt để lại trong lòng người yêu thơ bao nỗi niềm thương nhớ luyến tiếc. ******************************** Bảy mươi năm trôi qua, nhân gian tốn bao giấy mực để tìm hiểu T.T.Kh là ai. Người thì đoán Trần Thị Khánh, một nữ sinh Hà nội, người yêu của Thâm Tâm, một nhà thơ Việt Nam nổi tiếng với bài Tống Biệt Hành. Kẻ lại bảo là Nguyễn Bính, rồi em gái họ nhà thơ Tế Hanh. Người khác đoan chắc đó là Trần Thị Vân Chung, người yêu nhà văn Thanh Châu, tác giả truyện ngắn Hoa ti gôn. Ai đúng ai sai, làm sao biết được khi tác giả tiếp tục thinh lặng “sống hờ hết kiếp, trong duyên trái đời”. Làm sao có thể dệt nên chuyện tình buồn nếu chỉ có một người? Thế là dư luận đổ xô đi tìm “người ấy” củaT.T.Kh để hỏi xem “người ấy có buồn không? Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ”. Kẻ xầm xì nói đó là nhà thơ Thâm Tâm, người lại bảo là nhà văn Thanh Châu. Nguyễn Bính, J. Leiba và bao nhiêu anh hùng thiên hạ khác nữa cũng nhận T.T.Kh. là người yêu của mình! Ai đúng ai sai, làm sao biết được khi loài hoa ti gôn chỉ nở một lần, hoa rụng mang theo niềm bí mật của người yêu hoa. Làm sao có thể dệt nên chuyện tình ngang trái nếu không có người thứ ba, là kẻ có nợ nhưng không duyên, có nghĩa nhưng không tình? Thế mà thiên hạ chẳng ai buồn tìm hiểu người chồng “nghiêm luống tuổi” là ai? Báo chí chẳng tốn một giọt mực, không một lời phân ưu. Chẳng ai buồn thắc mắc đến danh tính của kẻ chiến thắng nhưng lại là chiến bại, kẻ “được” nhưng là “mất”. Cũng như vợ mình, chân dung của ông vẫn là một ẩn số phụ bé nhỏ không lối đáp trong nghi án văn học T.T.Kh. Bài thơ tình lãng mạn thời tiền chiến này đã đi sâu vào lòng tôi một thời. Ngắm hoa ti gôn “sắc hồng tựa trái tim tan vỡ, và đỏ như màu máu thắm pha”, tôi ngậm ngùi xót thương người con gái bạc phận ôm mối tình dang dở lên xe hoa, theo lời mẹ cha nhắm mắt đưa chân sống “quang cảnh lạ, tháng năm dài. Đêm đêm nằm tưởng ngày mai giật mình.” Tôi cảm thông tâm tình cay đắng người thiếu phụ buồn ngồi bên song cửa sổ miễn cưỡng “đan đi đan lại áo len cho chồng” mà mắt cứ dõi nhìn phương xa. Tôi thầm trách “người ấy” đã làm tan nát thêm cõi lòng người yêu khi mang “bài thơ đan áo nay rao bán, cho khắp người đời thóc mách xem”. Xót xa, tiếc nuối.… là những tình cảm lưu luyến dành cho hai nhân vật trai thanh gái tú có duyên gặp gỡ nhưng không phận phu thê đã dệt nên những áng thơ tình bất hủ cho nền văn chương Việt Nam! ........"
THƠ TÌNH TRÊN BIỂN Anh xa em! Trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn Sóng âm thầm không nói mà sao núi phải mòn Em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay anh chẳng đến Vì sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em HỮU THỈNH [YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=wDvtULPoPXk[/YOUTUBE]
Cảm ơn bạn đã miệt mài post những vần thơ, tặng bạn 1 bài thơ đã theo mình từ những năm tiểu học, cứ thấm mãi đến tận hôm nay Trường Huyện Nguyễn Bính Học trò trường huyện ngày năm ấy Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ Những buổi học về không có nón Đội đầu chung một lá sen tơ Lá sen vương phấn hương sen ngát Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ Lũ bướm tuởng hoa cài mái tóc Theo về tận cửa mới tan mơ. Em đi phố, huyện tiêu điều quá Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi Mà đến hôm nay anh mới biết Tình ta như chuyện bướm xưa thôi. Chúc bạn sức khoẻ & tiếp tục post những bài thơ hay nhé!
Lời bình: Bài thơ kể chuyện tình trường huyện, nhưng trên tựa đề lại chỉ có hai chữ trường huyện (và tới khổ thơ cuối, trường huyện nhòa vào phố huyện) là bởi vì chuyện tình chỉ là cái nền, là trang giấy để Nguyễn Bính viết chuyện đời. Những chuyện đẹp như tranh làng Hồ vẽ bầu trời lá sen thơm trên hai mái tóc xanh. Đẹp như đàn hồ điệp từ trang kinh điển nào hiện về, băng đồng theo bước hai học trò quê. Theo đến khúc đứt đọan thực, mơ để giọng thơ đang trần tình bỗng cảm thản một câu đứt ruột, em đi phố huyện tiêu điều lắm. Em là thời chân quê xưa, em đi ngày ấy đã mất! Lấy thơ Nguyễn Du mà soi vào thơ Nguyễn Bính mới hay, cứ gì xa một người, xa cả một thời thì sen kia vẫn đa tình đến dẫu lìa ngó ý con vương tơ lòng… (Nhà văn TRẦN QUỐC TOÀN) thanh kiu vi na miu. hi .hi
thời gian thấm thoắt thoi đưa, dù chúng ta đã trưởng thành, đã đi xa, nhưng kỷ niệm một thời vẫn mãi luôn hiện hữu trong tâm hồn trong cuộc đời chúng ta vậy Có Những Điều Đốt Mãi Chẳng Thành Tro --Cát Nhu-- Có những điều đốt mãi chẳng thành tro Mối tình đầu và trái tim em đó Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề Đã biết rằng trói đời nhau không dễ Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu Có nơi nào để buồn và nương náu Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi
cảm ơn bạn vì lời bình đã cho mình thêm nhiều kiến thức! ôi bài này hay quá bạn ạ! mình thích 2 câu Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ và Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau Cảm ơn bạn hoamais nhé! À đã mấy ngày ko thấy bạn post bài lên, hy vọng sớm được đọc những bài thơ bạn post, để nhớ về những ngày xưa cũ. Chúc bạn vui!
MÙA HOA CẢI Có một mùa hoa cải Nở vàng bên bến sông Em đang thì con gái Đợi anh chưa lấy chồng. Anh rụt rè không dám Hái một bông cải ngồng Sợ làm con bướm trắng Giật mình bay sang sông. Qua bao mùa hoa cải Chỉ mình anh biết thôi Mình anh không dám hái Hoa cải bay về trời. Bâng khuâng chiều làng bãi Không còn hoa cải ngồng Ai sui anh trở lại Ngày em đi lấy chồng. Anh lại gieo hạt cải Lại âm thầm đợi mong Có một người con gái Đợi anh chưa lấy chồng. [YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=pQ8gDnPqTZc[/YOUTUBE]