SAO CHẲNG PHẢI LÀ ANH Một chút thôi là sẽ đến bờ Gần thế đấy mà với em xa quá Em vắt kiệt mình trong mọi điều nghiệt ngã Sao chẳng phải là anh Em hy vọng mong manh Lòng sẽ bình yên ở một bờ bến khác Chạm tay rồi mà trái tim ngơ ngác Sao chẳng phải là anh Khâu vá niềm đau bằng nỗi nhớ chưa lành Ngu ngơ quá suốt một đời vụng dại Cứ bước đi trên đường dài khắc khoải Sao chẳng phải là anh.. Thì đành thôi quay mặt cũng đành Cố níu lấy trái tim mình niềm khát vọng Nhủ với lòng không là duyên là phận Mà nửa chừng giọt nước mắt rưng rưng ST
Một Thời, Một Đời -Nguyễn Đăng Tâm- Một thời để nhớ thương nhau Một đời để lại những câu thơ buồn. Năm mù sương, tháng mù sương Bóng anh ở cuối con đường mùa xuân Hàng cây xưa đã phong trần Anh phong sương với nợ nần nhân gian Một thời như gió sương tan Một đời như nắng võ vàng ngoài hiên. Anh là ai giữa vô biên Một câu hỏi lạnh nỗi phiền muộn ...aị Đi tìm sợi nắng ban mai Gặp anh e lúc xuân phai mất rồi.
Đọc trên báo Tuổi Trẻ chỉ đôi dòng thôi, cũng lâu rồi, cứ thắc thỏm sao mà hay quá... Thì ra là của Nguyễn Bính! Khâm phục thiệt! Cám ơn đ/c nghe, tới giờ mới biết được nguyên bản đó! "Dẫu rằng một cánh cũng hoa Dẫu rằng một nửa cũng là trái tim" Không đúng như nguyên văn, nhưng hình như giữa 2 từ "Dù" và "Dẫu", thì có lẽ từ thứ hai nghe "đậm đà" hơn một chút!
Không đề Một ngày người bỏ ta đi Buồn ta tắt lịm không vì sao lên Nâng ly uống giọt lãng quên Hụt chân trượt ngã bên thềm nhớ mong Tình yêu nổi trận bão dông Tim ta ra biển mà ko hẹn về (st)
Thì thầm trong nỗi nhớ Những giấc ngủ hình như cô đơn hơn Khi lòng nhớ một người nơi xa ấy Như dòng sông vẫn ngàn năm nước chảy Như cổ tích muôn đời vẫn có những bà tiên Đêm khuya buồn ,theo gió thả niềm riêng Cho nỗi nhớ bật lên thành tiếng nấc Cố nhân xưa giờ này đang hạnh phúc Có còn nhớ một thời , hai đứa đã yêu nhau (?!) Nỗi nhớ ơi ,sao cứ mãi dâng cao Để lồng ngực lại thêm nhiều quặn thắt Giữa đêm vắng ,giam mình trong nước mắt Nghe nỗi nhớ thì thầm : Yêu anh lắm - dẫu xa ! Phạm Thanh Hà
Nỗi buồn hoa cải (st) Xa lắm rồi , thuở ấy ...nhà bên Có cô gái bến sông làng lấy nước Đêm xối bạc. Bóng khăn vàng gió muớt Bỗng mơ hồ theo hút bóng trăng rơi Một sớm kia Vằng vặc duới trời Hoa cải nở Hoa cải vàng ngăn ngắt Hạt nắng li ti.... hạt buồn chiu chắt... Hắt vàng lên hiu hắt bức tranh đông. Ngày tôi đi Dằng dặc triền sông Hoa cải tiễn, hoa cải cuời, hoa cải khóc Nghe đắng ngọt thấm hồn tang tóc Tuổi thơ xưa trinh trắng mãi xa rồi... Da diết bao năm bằn bặt xứ nguời Ám ảnh mãi sắc tuơi vàng năm ấy Nơi xa hút, đông nào cũng vậy Hồn vẫn về Xao xác những mùa hoa....
CÔ ĐƠN (Hiền Phương) Một mình Dỗi với hoàng hôn Cớ sao chiều xuống Bồn chồn lòng nhau Chân trời Đổi sắc lấy màu Vẫn nguyên màu nhớ Vò nhàu đám mây Trách mình Hay trách ai đây Chiều rồi Vẫn cứ vơi đầy Mình ta
Vì ai... (Tú Yên) Vì ai... Em mới làm thơ Vì ai em trải nỗi chờ, nỗi mong Gió dịu dàng, Gió mênh mông... Không gian thăm thẳm... và dòng sông trôi. Vì ai em tỏ khúc nôi Tình xa vạn dặm, nên thôi... cũng đành! Câu thơ nào ở bên anh? Câu nào còn lại để dành cho em ? Ngày xa... rồi lại đến đêm Và em vẫn mãi đầy thêm đợi chờ. Vì ai... Em mới làm thơ.
Thầm lặng Nếu ai hỏi sao em lại yêu anh!? Em chẳng biết trả lời sao nữa Bởi tình yêu giống như ngọn lửa Cháy bùng lên khi gặp ngọn gió nồng Tình yêu lớn như biển cả mênh mông Nhưng lặng lẽ, bình yên và sâu lắng Như trái tim em yêu người thầm lặng Sâu thẳm lòng mình chẳng dám nói ra Biết bây giờ anh đang ở rất xa Nhưng trái tim em mãi hướng về nơi ấy Dẫu cho anh cứ vô tình mãi vậy Mà trọn một đời em vẫn mãi yêu anh. (ST)
"Em giấu mình vào giọt nắng cuối hoàng hôn Giấu yêu thương vào hoang mang tóc rối Em giấu anh vào tim em (chật chội) Có phải vì thế mà anh chẳng bao giờ chịu là của riêng em ?"
Em – Tôi đang đi trên những bụi gai hồng Nghe rướm máu con tim Một thời rực đỏ, Tô son đường em đi. Em – Tôi đang say khúc nhạc yêu đời, Chôn nỗi đau mừng em, Vui tình duyên mới, Mĩm cười dẫm nát một trời thơ. Em – Tôi đang sống giữa chút tia hy vọng, Giấc mơ có em Để thôi thấy cô đơn, Thôi thắp thỏm khi bóng chiều vụt tắt. Em – Vẫn bóng hình, một thời xa lắc, Để tôi mãi tìm, Quên mất cả thời gian.
Thuyền đi Huy Cận Trăng lên trong lúc đang chiều, Gió về trong lúc ngọn triều mới lên. Thuyền đi, sông nước ưu phiền; Buồm treo ráng đỏ giong miền viễn khơi. Sang đêm thuyền đã xa vời; Người ra cửa biển nghe hơi lạnh buồn. Canh khuya tạnh vắng bên cồn, Trăng phơi đầu bãi, nước dồn mênh mang. Thuyền người đi một tuần trăng, Sầu ta theo nước, tràng giang lững lờ. Tiễn đưa đôi nuối đợi chờ - Trông nhau bữa ấy; bây giờ nhớ nhau.
Buồn Đêm Mưa Tác Giả:Huy Cận Đêm đêm làm nhớ không gian Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la Tai nương nước giọt mái nhà Nghe trời nặng nặng nghe ta buồn buồn Nghe đi rời rạc trong hồn Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi Rơi rơi dìu dịu rơi rơi Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ Tương tư hướng lạc phương mờ Trở nghiêng gối mộng hững hờ nằm nghe Gió về lòng rộng không che Hơi mây hiu hắt bốn bề tâm tư
NHỚ MÙA HOA CẢI Nhớ mùa đông ấy đã xa Cũng mùa cây cải nở hoa khắp đồng Em ngồi giặt áo bên sông Mây bay soi bóng, nước trong in hình Ai qua bắc nhịp cầu tình Sợi tơ duyên phận nối mình với ta Lời yêu rạo rực màu hoa Trăm năm thề chẳng phôi pha sắc vàng Tình em gửi trọn cho chàng Dù cho xuống biển, lên ngàn quản chi Kể từ cái buổi chia ly Sầu đong thương nhớ, hoen mi ngậm ngùi… Chàng đi thăm thẳm phương trời Bến xưa em vẫn đợi người trong mơ Ủ hương vào những vần thơ Nụ hoa khép lại ngẩn ngơ nhói lòng Chàng đi trả nợ tang bồng Biết còn giữ trái tim hồng em trao? Cải vàng trong nắng nao nao Chiều nay có kẻ nghẹn ngào nhớ ai… Trần Nguyễn Dạ Lan
Có lúc dặn lòng: "thôi hãy cố lặng im" Mà tô nốt quãng đời màu giông bão Ở phía sau những chiếc mặt nạ tô màu hồng giả tạo Là những âm thầm dìm chết một lần tôi cau nay hay
Màu Thời Gian (1) Đoàn Phú Tứ Sớm nay tiếng chim thanh Trong gió xanh Dìu vương hương (2) ấm thoảng xuân tình Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi (3) Ta lặng dâng nàng Trời mây phảng phất nhuốm thời gian (4) Màu thời gian không xanh Màu thời gian tím ngát (5) Hương thời gian không nồng Hương thời gian thanh thanh (6) Tóc mây một món chiếc dao vàng (7) Nghìn trùng e lệ phụng (8) quân vương Trăm năm tình cũ lìa không hận Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng (9) Duyên trăm năm đứt đoạn Tình muôn thuở còn hương Hương thời gian thanh thanh Màu thời gian tím ngát (10) Lời chú của Hoài Thanh và Hoài Chân (trích Thi Nhân Việt Nam): (1) Không ai ngờ một cái đầu đề có tính cách triết học như thế lại dùng để nói một câu chuyện tâm tình. (2) Hãy để ý đến cái âm điệu vấn vương của mấy chữ này. (3) Thi nhân mượn sự tích người xưa để giữ vẻ kín đáo cho câu chuyện. Xưa có ngưòi cung phi, nàng Lý phu nhân, lúc gần mất, nhất định không cho vua Hán Võ Đế xem mặt, sợ trông thấy nét mặt tiều tụy vua sẽ hết yêu. Cái tên Tần phi, thi nhân đặt ra vì một lẽ riêng. "Ngàn xưa không lạnh nữa" : Chuyện xưa đã hầu quên nay nhớ lại lòng lại thấy nôn nao. (4) Thi nhân muốn nói dâng hồn mình cho người yêu. Song nói như thế thì sẽ sỗ sàng quá. Vả người thấy mình không có quyền nói thế, vì tình yêu ở đây chưa từng được san sẻ. Nên phải mượn cái hình ảnh "trời mây phảng phất nhuốm thời gian" để chỉ hồn mình. Chữ "nhuốm" có vẻ nhẹ nhàng không nặng nề như chữ "nhuộm". Chữ "dâng" hơi kiểu cách. (5) Người Pháp thường bảo thời gian màu xanh. Nhưng thi nhân nhớ lại thời xưa, hồi người đương yêu, cứ thấy màu thời gian tím ngát vì người riêng thích một thứ hoa tím, và màu hoa lẩn với người yêu. (6) Hương thời gian là hương thứ hoa kia mà cũng là hương yêu, một thứ tình yêu qua đã lâu rồi, nên chỉ thấy thanh sạch, nhẹ nhàng. (7) Nàng Dương Quý Phi lúc mới vào cung, tính hay ghen, bị Đường Minh Hoàng đưa giam một nơi. Nhưng nhà vua nhớ quá, sai Cao Lực Sĩ ra thăm. Dương Quý Phi cắt tóc gửi vào dâng vua. Vua trông thấy tóc thương quá, lại vời nàng vào cung. Đoàn Phú Tứ hợp chuyện này và chuyện Lý phu nhân làm một và tưởng tượng một người cung phi lúc gần mất không để vua xem mặt chỉ cắt tóc dâng, gọi là đáp lại trong muôn một mối tình trìu mến của đấng quân vương. — đây không có chuyện cắt tóc nhưng có chuyện khác cũng tương tự như vậy. (8) Chữ "phụng" rất kín đáo, chữ "dâng" sẽ quá xa vời, chữ "tặng" quá suồng sã. (9) í nói: thà phụ lòng mong mỏi của chàng; còn hơn gặp chàng trong lúc dung nhan tiều tụy để di hận về sau. (10) "Tím ngát" tả đúng mối tình dìu dịu. "Tím ngắt" sẽ đau đớn quá.
60 chưa phải là già 60 là tuổi mới qua dậy thì 65 hết tuổi thiếu nhi 70 là tuổi mới đi vào đời 75 là tuổi ăn chơi 80 là tuổi yêu người yêu hoa 90 mới bắt đầu già Đêm đêm vẫn cứ mặn mà yêu đương 100 có lệnh Diêm Vương Cứ ở trên ấy yêu đương thoả lòng Bao giờ đạn hết lên nòng Từ từ nằm xuống là xong một đời