Tìm kiếm bài viết theo id

Vài nét về khám Chí Hòa

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi tran_phuong, 20/4/09.

ID Topic : 869470
Ngày đăng:
20/4/09 lúc 18:20
  1. bhminh Thành Viên Cấp 4

    Bát quái trận này chỉ ghê gớm khi ở bên trong thôi, còn Phước 8 Ngón này nó tẩu đc lên mái nhà mà+bóng đèn hư-may mắn ở chỗ đó, từ đó dễ quan sát để trốn hơn, với lại nó cũng đâu trốn hẳn đc, đã bị Tru Tiên Kiếm ấn rồi nên đã bị bắt lại đấy thôi, vì 1 lý do hết sức đơn giản: đi ăn cướp ko bị công an bắt mà bị dân bắt!

    Chuyện hắn bị bắt lại cũng hấp dẫn và ko ngờ đc:

    Sau khi trốn khỏi trại giam Chí Hòa, tử tù Phước “tám ngón” phiêu bạt lên Đăk Lăk. Phước chuẩn bị một bữa tiệc để ra mắt đại ca Cu Lu theo “luật” rừng nào cọp đó của giới giang hồ. Cu Lu lúc đó đang thời hưng thịnh: đẹp trai, có đông đàn em, nhiều tiền và... gái đẹp; là đệ tử ruột của Tin Pales - trùm xã hội đen Khánh Hòa. Sau khi “nắn gân” kẻ nhập cư, Cu Lu đã cho Phước một lời khuyên: “Cả ông và tôi không ở Đăk Lăk được đâu...”.

    Một năm sau Phước lãnh án tử hình, Cu Lu chết vì tai nạn giao thông. Để che giấu mình, Phước “tám ngón” trong thời gian lẩn trốn ở Đăk Lăk đã băng che bàn tay bị cụt hai ngón, giả bị thương. Đây là những chuyện về Phước mà chúng tôi thu thập được từ các trinh sát CA tỉnh Đăk Lăk và những tay giang hồ đã “gác kiếm”.

    Trong thời gian trốn truy nã, Phước đưa vợ con từ TP. Buôn Ma Thuột trở về Thủ Đức và mua súng AK, chiêu mộ đệ tử lập lại băng nhóm, tiếp tục gây án. Chúng đã gây ra nhiều vụ cướp, bắn chết thêm một người; bắn bị thương vợ của nạn nhân. Để tránh sự truy lùng gắt gao của lực lượng CATPHCM, Phước bàn với đàn em rời Thủ Đức đến các tỉnh miền Trung Tây Nguyên.

    Sẵn râu tóc để dài, Phước đóng giả là một ông già. Một tên đàn em đã mua cho Phước vé xe đi Nha Trang, nhưng lúc đó Phước đang ngủ. Vợ Phước cầm vé lòng rất buồn rầu, cất vào túi quần... mình, định khi Phước tỉnh dậy sẽ đưa. Cô vợ đã quên đưa chồng vé xe. Chính tờ vé này đã dẫn Ban chuyên án đến Nha Trang tầm nã Phước.

    Đêm ấy, Phước “tám ngón” và ba tên đệ tử đến Nha Trang. Chúng tranh thủ nghiên cứu một tiệm vàng trên đường Hùng Vương rồi kéo nhau đột nhập lúc trời tờ mờ sáng. Nhưng Phước đã gặp xui. Thời gian này, lực lượng CSHS CA tỉnh Khánh Hòa và CATP Nha trang cùng các đơn vị nghiệp vụ của Tổng cục Cảnh sát - Bộ CA đang tấn công quyết liệt vào băng nhóm xã hội đen của Phạm Chí Tin (tức Tin Pales, SN 1958).

    Công tác tuần tra, giữ gìn ANTT ở thành phố này rất nghiêm ngặt. Vì thế Phước và đàn em không thực hiện được vụ cướp. Nhìn ra ngày tàn của Phước, đám đàn em rẽ lối mất tăm. Phước chờ rất lâu ở điểm hẹn rồi đành một mình leo lên xe đò theo đường QL26 lên Buôn Ma Thuột. Mới đặt chân vào bến xe, Phước đã bị Chín Mường - một tên giang hồ - tóm cổ hỏi: “Mày là thằng nào? Ở đâu đến? Biết luật chơi chưa?”.

    Trong hành trang của Phước có khẩu súng AK cưa báng; lại là kẻ giết người không ghê tay, Phước đã muốn “quất” tên nhóc hỗn láo này. Song thân phận của hắn hôm nay đã khác. Hắn đành nhẫn nhục: “Em đang gặp nạn, nhưng có ít tiền đây, xin cho em được làm luật”. Một bữa tiệc được tổ chức ở một nhà hàng sang trọng tại TP. Buôn Ma Thuột. Trong thâm tâm Phước coi đám đông giang hồ ăn uống lau nhau bằng tiền của hắn là bọn “chưa có số má”. Nhưng Phước phải chú ý đến tên đàn anh mà Chín Mường luôn tỏ ra khúm núm.

    Tên đó đẹp trai, cầm ly bia đến trước mặt Phước buông một câu lạnh lẽo: “Mày là thằng nào?”... Phước bình thản đáp: “Tôi là Tâm, buôn bán “xế đá” (xe trộm cắp) ở Nha Trang trốn lên đây nhờ các huynh giúp đỡ”. Cu Lu chẳng nói nửa lời, rút con dao đâm phập xuống bàn, nhìn Phước trừng trừng, gằn từng tiếng: “Mày đã coi thường tao vì không nói thật. Lẽ ra tao xử mày, nhưng tao thông cảm vì hôm nay có đông đàn em, mày sợ lộ. Tao là Cu Lu, nghe tên này chưa Phước “tám ngón””?

    Phước giật thót mình. Cu Lu vỗ vai Phước đổi giọng nhẹ hơn: “Ông cứ ở tạm đây, nhưng đất này không hợp với ông và cả với tôi đâu!”. Cu Lu quay sang phía đám đàn em: “Nào chúc thằng Tâm mới ở Nha Trang lên một ly đi tụi bay”! Phước có phần kính nể cách xử sự của Cu Lu. Nhưng hắn không sống dựa vào băng này.

    Rồi Phước gặp tên Hòa “xì ke”, chuyên móc túi ở các chợ TPBMT (đã bị chết vì nhiễm HIV). Hòa cho Phước về ở chung trong một căn phòng trọ thuê tại phường Tân Tiến. Suốt gần hai tháng, mấy lần Phước tính chuyện đi “làm” một vài vụ trộm vặt kiếm sống qua ngày, nhưng đều không thành. Có lần, Phước lẻn vào một quầy thuốc Tây vắng chủ, vơ vội một ít bông băng để ngụy trang, giả cánh tay bị thương hòng giấu tung tích. Sau đó, Phước đã gây ra hàng loạt vụ trộm và bị quần chúng nhân dân bắt giữ tại đường Thăng Long, phường Tự An, TPBMT.

    12 năm sau, chúng tôi tìm gặp lại những người năm xưa đã bắt giữ được Phước giao CA. Họ gồm bốn người. Hai vợ chồng anh Hóa Công Hoàng (SN 1964), Lê Thị Diễm Huyền; anh Nguyễn Văn Hào (Tổ trưởng tổ dân phố) và ông Lâm Trần Thắng - thượng tá công an đã nghỉ hưu. Đích thân đ/c Hoàng Tân Việt - Cục phó Cục CSHS phía Nam - Bộ CA và đ/c Võ Thanh Duy - Phó giám đốc CATPHCM đã lên Đăk Lăk trực tiếp trao tặng tiền thưởng và bằng khen “Gương quần chúng dũng cảm truy bắt tội phạm đặc biệt nguy hiểm” cho họ.

    Anh Hoàng không thuộc loại “đô con” và không có võ. Anh làm nghề trang trí nội thất, chị bán vải ở chợ, có ba đứa con, hiện sống tại đường Lê Anh Xuân (TPBMT). Anh Hoàng lúc đó 32 tuổi, Phước 24 tuổi.

    Khoảng 19 giờ tối 1-10-1995, anh Hoàng chở vợ và hai con trai là cháu Phi (5 tuổi) và Phong (2 tuổi) trên chiếc Honda 67 đi lễ nhà thờ về. Căn nhà (gỗ) của họ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Vừa bước đến cửa nhà, vợ chồng anh Hoàng giật mình khi thấy cánh cửa mở toang. Lúc cả gia đình cùng đi lễ, họ đã khóa cẩn thận bằng một ổ khóa Trung Quốc. Anh Hoàng dắt chiếc xe vô hẳn trong nhà. Họ giật bắn mình khi cùng nhìn thấy trước cánh cửa buồng một thanh niên trẻ mặc áo thun màu đen cầm khẩu súng chĩa thẳng về phía mình, hắn gằn giọng: “Lùi lại không tao bắn chết!”.

    Chị Huyền tái mặt. Hai đứa con anh Hoàng khiếp vía nép sát vào người bố mẹ. Trong một giây trấn tĩnh, nhìn kỹ ánh mắt sắc lạnh và khuôn mặt của kẻ đối diện, anh Hoàng nhận ra đây không phải trò đùa. Trong tình huống này, cả vợ chồng anh Hoàng đều hiểu rằng, họ kêu cứu là vô ích...

    Anh Hoàng rời tay khỏi chiếc xe định bước tới, nói: “Có chuyện gì... từ từ tính...”. “Lùi xe lại không tao bắn chết vợ con mày!”. Tên cướp nói rồi tiến tới bên anh Hoàng ra lệnh: “Mày quay xe chở tao đi”. Biết nếu chở hắn đi là sẽ bị giết và cướp mất xe, những năm này ở đây đường rất vắng vẻ, dân cư thưa thớt. Anh Hoàng chần chừ. Tên cướp gí khẩu súng vào đầu anh. Sợ đến toát mồ hôi, nhưng anh Hoàng vẫn cảm nhận được hơi lạnh rợn người của khẩu súng AK cưa nòng sẵn sàng nhả đạn vào người vợ trẻ và những đứa con bé bỏng của anh.

    Anh Hoàng trấn tĩnh: “Mày bỏ súng ra, tao sẽ chở mày đi”. Chiếc Honda 67 tả tơi thường ngày anh Hoàng phải đạp đến cả chục cái mới chịu nổ máy, vậy mà lúc này lại nổ ngon lành. Tên cướp ngồi sau xe kề súng vô mạng sườn anh Hoàng, hất hàm bảo anh chạy ngược lên dốc để ra đường lộ chính. Đường đất ổ gà rất khó đi, xe vừa chạy được khoảng 3m, ngay trước cửa nhà ông Thắng, anh Hoàng nhìn thấy ông Thắng đứng dõi theo gật gật đầu ra hiệu trấn an anh. Chỉ trong tích tắc, anh Hoàng quyết định sống chết với tên cướp. “Ông bỏ súng ra đi, ông cứ kè kè mạng sườn tôi, sao chạy?”.

    Anh Hoàng nói vậy rồi vặn vẹo người cho đối phương hiểu khẩu súng làm anh mất tinh thần, sợ không thể lái xe chở hắn thoát đi được. Tên cướp chuyển khẩu súng gí vào ót anh. Đúng lúc, anh Hoàng buông tay lái quay người lại thật nhanh, lấy hết sức bình sinh ôm chặt cứng tên cướp. Không ngần ngại, hắn nổ súng “đoàng!”. Viên đạn sượt qua gáy làm cháy sém tóc và một mảng cổ áo anh Hoàng khiến gáy anh bỏng rát.

    Rất may viên đạn chỉ sượt qua lớp da cổ. Chiếc xe đổ xuống đường kéo theo hai người, cả anh Hoàng và tên cướp té nhào xuống đất, lăn luôn mấy vòng xuống con mương cạnh bên. Nghe tiếng nổ, chị Huyền chạy vội ra kêu lên: “Bác Thắng ơi, nó bắn chết chồng con rồi!”. Đúng lúc ông Thắng cũng đạp cánh cổng nhà chạy đến. Quả là có chút may mắn, ở dưới mương anh Hoàng lợi thế nằm đè lên tên cướp, ghì chặt hắn xuống. Hai tay tên cướp và khẩu súng ép chặt vào người anh.

    Đã đuối sức, nhưng anh Hoàng vẫn ôm chặt cứng tên cướp mặc hắn cố sức vùng vẫy và trừng mắt quát: “Mày buông ra không tao bắn chết!”. Không nghĩ suy gì, cả chị Huyền và ông Thắng thấy vậy nhảy vội xuống mương cùng đè tên cướp sát mặt đất mương khô cạn khiến hắn không thể nhúc nhích. Nghe tiếng kêu: “Có cướp bà con ơi, giúp chúng tôi”, các anh Thao (con trai ông Thắng), Hào, Long vội cùng nhào đến tước súng tên cướp. Bốn người dưới mương được đưa lên mặt đường.

    Mọi người giữ chặt tên cướp rồi kiếm được cuộn dây băng y tế cột chặt tay hắn lại. Tên cướp gồng tay bứt tung sợi dây vùng bỏ chạy, nhưng đã bị anh Hào chụp áo kéo lại. Chiếc áo của tên cướp do giằng co đã bị rách, bị giật luôn ra dùng trói tay hắn lại. Chiếc áo vừa bật ra, số người bắt được hắn và bà con kéo đến xem nãy giờ sững người vì sau lưng hắn có một hình xăm con đại bàng tung cánh bay qua dãy núi màu xanh. Tên cướp chính là Phước “tám ngón”, nhưng số người bắt giữ được hắn lúc này chẳng hề biết, cứ ngỡ đó chỉ là tên trộm vặt.

    Anh Long thốt lên: “Hình xăm thế này đúng là “thứ thiệt” rồi, phải trói hắn cẩn thận”. Họ dùng dây điện trói chân tay Phước lại rồi điện thoại cho Công an phường Tự An. Tại đây, hắn khai tên là Nguyễn Văn Tâm, ở Nha Trang mới lên. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh và vẻ mặt bình thản, không hề tỏ vẻ sợ hãi. Hắn giả vờ không biết chữ, ký một chữ thập (+) vào biên bản lấy lời khai.

    Nhận được tin người dân phường Tự An bắt được tên cướp có súng, Ban Giám đốc CA tỉnh Đăk Lăk và lãnh đạo CATP BMT rất lưu tâm. Phòng CSHS liên lạc ngay với CATP Nha Trang xác minh thông tin về tên cướp. Lúc này đúng 0 giờ. 10 phút sau đó, từ đầu dây bên kia trung tá Thân Thành Huyện - nguyên Trưởng phòng CSHS CATPHCM, Trưởng ban chuyên án truy bắt tử tù trốn trại Phước “tám ngón”, điện thoại từ Nha Trang lên.

    Thông tin về tên cướp có khẩu súng AK, sau lưng có hình xăm con đại bàng màu xanh và đặc biệt là hai bàn tay chỉ còn 8 ngón đã làm trung tá Thân Thành Huyện theo dấu chân trinh sát vừa đến Nha Trang truy bắt Phước “tám ngón” quá đỗi vui mừng, chắc đến 90% hắn chính là Phước “tám ngón”. Ngay trong đêm đó, trung tá Thân Thành Huyện dẫn quân lên Đăk Lăk xem mặt tên cướp và thở phào nhẹ nhõm, gọi điện báo tin vui cho cấp trên và đồng đội.

    Phước đã dùng một mẩu thép nhỏ làm “chìa khóa vạn năng” đường hoàng mở cửa nhà anh Hoàng khiến có người hàng xóm trông thấy cứ tưởng người nhà anh Hoàng. Chiếc đầu máy quay đĩa đã được Phước dời khỏi vị trí để tính lấy đi, nhưng không kịp...
     
  2. nana2340 Thành Viên Cấp 4

    thiệt là hấp dẫn hơn XHĐ HK!
     
  3. usauusau Thành Viên Cấp 5

    hehehe .. đang ngóng chờ xem tiếp
     
  4. nhokoha123 Thành Viên Cấp 5

    hấp dẫn quá đi ^^
     
  5. bhminh Thành Viên Cấp 4

    Lật lại hồ sơ Phước “tám ngón”

    Ngày 8-6-2007, CA huyện Tân Biên - Tây Ninh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam đối với Lê Văn Dũng (SN 1977) về tội “mua bán trái phép vũ khí quân dụng”. Dũng vừa chấp hành xong án phạt 13 năm tù, đã vội vàng ôm hơn 43 triệu đồng lên biên giới mua nhiều súng đạn. Điều này làm chúng ta liên tưởng đến một băng tội phạm cực kỳ nguy hiểm đang chuẩn bị “hàng nóng” cho những vụ thanh toán đẫm máu hoặc cướp của giết người tàn bạo mà đàn anh của Dũng - Phước “tám ngón” đã thực hiện hơn 10 năm trước.

    Ngày mà Năm Cam cùng 4 đàn em ra “dựa cột” ở pháp trường Thủ Đức - TPHCM, có hàng trăm người hiếu kỳ đến xem. Nhiều người đã chỉ cho nhau một nấm mồ đất có đặt tấm bia xi măng, chôn xiêu vẹo, trên ghi vài thông tin đơn giản: “Nguyễn Văn Thành (SN 1971), mất ngày 22-10-1996”. Đó chính là nơi Phước “tám ngón” đã “trả nợ đời” sau bao nhiêu tội ác, tội lỗi y đã gây ra. Có thể nói Phước “tám ngón” tập trung tất cả sự hung ác mà tạo hóa có thể tạo ra nơi một con người. Quê quán của Phước ở xã Bình Đường, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương.

    Ngay từ nhỏ, Phước đã bộc lộ bản chất nguy hiểm, coi thường mạng sống của chính mình và của người khác. Phước không chịu học hành, luôn cãi lời cha mẹ, nhập băng cùng đám bạn quậy phá; thô lỗ, hung hăng với bất kỳ ai làm trái ý y. Năm Phước 16 tuổi, một lần ăn nhậu với bạn bè, y đã bị mẹ la mắng. Phước gầm gừ, để “dằn mặt” mẹ, y xách dao tự chặt đứt ngón út và ngón trỏ của bàn tay trái. Từ đó cả nhà đều khiếp sợ thằng con ngỗ ngược và dưới mắt đám bạn lêu lổng, quậy phá, Phước đã trở thành một “đại ca”. Một lần khác, do bị cha phiền trách vì không làm tròn bổn phận người con, Phước cùng một người anh trói ông bố thả xuống giếng. Khi thấy ông ngất đi, y mới cho kéo lên. Ông bố sau đó đổ bệnh và qua đời vì đứa nghịch tử này. Phước bỏ nhà đi bụi, lập băng trộm cướp.

    Tháng 4-1988, Phước bị TAND quận Gò Vấp tuyên phạt 36 tháng tù giam về tội trộm cắp. Đang thụ án tù Phước đã trốn trại về Vũng Tàu hoạt động đâm thuê chém mướn. Với bàn tay bị cụt hai ngón và bản chất hung ác, liều lĩnh; Phước nhanh chóng nổi tiếng trong giới giang hồ. Y còn dùng bạo lực, thủ đoạn để cướp vợ người khác và biến cô gái này thành một người đàn bà chịu rất nhiều khổ nhục, là kẻ đồng lõa với y. Đó là T.T (SN 1973), ngụ Phước Long, Thủ Đức.

    Cô T. vừa lớn đã yêu và chuẩn bị kết hôn với một chàng trai. Phước cũng say mê người đẹp này nên rắp tâm chiếm đoạt. Mười ngày trước đám cưới của T., Phước đi xe máy đến năn nỉ xin được gặp T. lần cuối để nói lời chia tay. Nếu T. từ chối, đàn em của Phước bức xúc có làm gì đó thì... gia đình phải ráng chịu! Biết không thể làm trái ý tên côn đồ hung hãn này, mẹ T. khuyên con nên đề phòng. T. đồng ý đi cùng Phước để giải tỏa căng thẳng cho gia đình. T. đã bị Phước lừa cho uống thuốc mê rồi chở vào phòng trọ.

    Thế là không còn đám cưới, không còn những ngày xanh đối với cô gái vừa trở thành đàn bà này. Vừa dụ dỗ, vừa đe dọa sẽ hại cả nhà T., Phước đã buộc T. phải sống kiếp giang hồ, sống ngoài vòng pháp luật cùng y. Trong một hoàn cảnh như thế, từ một cô gái chất phác, hiền lành; T. đã dần bị Phước “đào tạo”, ràng buộc thành một kẻ trung thành. Sau lần Phước trốn khỏi trại giam Chí Hòa, T. đã góp sức, góp tiền để Phước trốn về Tiền Giang trị các vết thương. Sau đó cùng đào tẩu lên Tây Nguyên với Phước. Tháng 7-1990, Phước bị CATPHCM bắt giữ, sau đó di lý giao cho CATP Vũng Tàu xử lý. Phước đã bị đưa đi cưỡng bức lao động, sau đó bỏ trốn, mua súng lập băng cướp. Đầu năm 1991, tại khu vực thủy điện Trị An, Đồng Nai, Phước cùng đàn em chặn cướp xe máy của một người đi đường. Khi nạn nhân chống cự, chúng đã bắn anh này trọng thương.

    Trong hai ngày 5 và 17-4-1991, băng cướp của Phước gây ra liên tiếp 2 vụ cướp, một vụ trộm và bắn chết một người tên Nguyễn Hùng Tráng tại Thủ Đức, TPHCM. Ngày 19-4-1991, Phước bị CA tỉnh Sông Bé bắt giam và di lý giao CATPHCM. Vào ngày 24-6-1994, Phước đã được đưa ra xét xử tại TAND TPHCM với các tội danh: “giết người, cướp tài sản, sử dụng vũ khí quân dụng trái phép...”, bị tuyên án tử hình.

    Trở lại với “cái bóng” của Phước - tức cô gái bị gã tướng cướp cưỡng hôn. Sau một thời gian lưu lạc giang hồ cùng Phước, T. đã mang thai. Khi Phước bị CA tỉnh Sông Bé bắt giữ (4-1991), T. ôm bụng bầu quay về Thủ Đức sống với gia đình. Mẹ T. hiểu hoàn cảnh của con nên không hắt hủi. Bà an ủi T. hãy ráng ăn uống giữ gìn sức khỏe, chờ ngày sinh con. Bà cũng tin rằng với những tội ác khủng khiếp đã gieo, gã con rể bất đắc dĩ mang tiếng xấu cho gia đình bà sớm muộn cũng bị án tử hình. Bà khuyên T. đừng buồn, vì thật ra như vậy T. mới được giải thoát khỏi sự khống chế của Phước, chờ cơ hội tìm người tử tế để “rổ rá cạp lại”. Nhưng những gì bà tính toán chưa thể thực hiện được, bởi Phước “tám ngón” vẫn chưa chịu hối cải, vẫn muốn đối đầu với pháp luật. Sau khi bị tuyên phạt tử hình, Phước đã làm đơn xin kháng án, xin được tha tội chết.

    Trong thời gian chờ ra tòa phúc thẩm, Phước “tám ngón”, tức Nguyễn Hữu Thành được đưa vào khu giam giữ tử tội tại trại giam Chí Hòa. Bằng những thủ đoạn khó ngờ, Phước chuẩn bị cho một cuộc trốn trại rất công phu và y đã thành công. Cuối tháng 3-1995, sau khi trốn khỏi vòng rào trại giam, Phước về Thủ Đức tìm đến nhà vợ. Cả nhà bàng hoàng trước sự xuất hiện của Phước lúc nửa đêm với quần áo tơi tả và nhiều vết thương còn rớm máu, dính đầy sình đất trên mặt, tay. Năm năm trước đó, Phước cũng từng đường đột đến nhà họ để gọi là “con rể ra mắt”. Thay vì mang quà lễ nghĩa cho nhạc gia, Phước chỉ có một khẩu súng ngắn giắt sau lưng. Ông bố vợ nhìn “thằng rể vũ trang” bằng ánh mắt e ngại, đề phòng. Phước lạnh lùng lôi ông vào phòng trong, kẹp cổ, kề nòng súng lạnh ngắt vào thái dương rồi thủ thỉ: “Tui không thích mấy người nhiều chuyện, ông mà đem chuyện cây súng này ra kể với hàng xóm thì... cả nhà ông phải “đi”! Hiểu chưa!”, ông già hết vía chỉ còn biết gật đầu. Kể với người ngoài thì ông không dám, nhưng than thở với vợ con về thằng rể quá dữ là chuyện ông phải làm.

    Đêm nay, Phước trở lại nhà vợ; không có súng và bộ dạng mệt mỏi tả tơi, song cả nhà vợ vẫn chết khiếp vì y. Mọi người tản đi để Phước tâm sự, dặn dò vợ chừng một giờ. Sau đó y vội vã, lén lút ra đi. Nhưng chỉ một tuần sau đó, cũng vào lúc nửa đêm, cũng tiếng gọi gấp gáp, nho nhỏ: “T. ơi! T. hỡi...”, Phước lại trở về. Vợ y cũng vừa sinh một đứa con gái...
     
  6. bhminh Thành Viên Cấp 4

    Vai trò của Lê Văn Dũng trong băng cướp Phước “tám ngón”

    Với 43 triệu đồng tiền mặt, Lê Văn Dũng - đàn em của Phước “tám ngón” vừa đi tù về, dự định sẽ mua từ 2 đến 3 khẩu súng. Khi bị bắt vào ngày 1-6-2007 tại khu vực biên giới VN - CPC (thuộc địa bàn thị xã Hiệp Hòa - Tân Biên - Tây Ninh), Dũng khai mua súng để bán lại kiếm lời và phòng thân (vì sợ các băng nhóm khác thanh toán). Cả hai lý do này đều chứng tỏ sau 12 năm tù, Dũng vẫn là tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm.

    Một đối tượng buôn bán súng bị lực lượng biên phòng Tây Ninh bắt giữ
    Trước khi trốn lên Đăk Lăk lần thứ 2 và gặp gỡ băng nhóm giang hồ của Chín Mường, Cu Lu, Phước đã thành lập một băng cướp bằng súng AK. Sau khi trốn khỏi trại giam Chí Hòa đầu tháng 7-1995, Phước đã gặp Nguyễn Kim Sơn (SN 1973), lúc đó mới đi tù vì tội trộm cắp về. Hai tên đã đột nhập vào nhà anh Q. ở Thủ Đức trộm một xe Citi và một xe Cub 89, bán được gần 2 lượng vàng.

    Với số tiền này, Phước và Sơn lên Tây Ninh mua được 2 súng AK báng xếp với đầy đủ đạn. Khi đem súng đạn về lại Thủ Đức, Phước cùng với đàn em như: Cảnh, An, Hùng hí... hì hục mài dũa, lau chùi lại. Một tháng rưỡi sau, chúng bắt đầu phi vụ đầu tiên. Phước và Sơn mỗi tên thủ một AK báng xếp chở nhau trên xe gắn máy đi “săn mồi”. Đến 21 giờ ngày 15-8-1995, tại khu vực Thuận An - Sông Bé (nay là Bình Dương), chúng chặn xe Angel của một cặp vợ chồng. Chúng bắn người chồng chết tại chỗ, bắn chị vợ trọng thương, bất tỉnh. Cướp được xe máy Angel, hai tên chạy về một căn chòi lá giữa đồng hoang Thủ Đức để lẩn trốn.

    Vài ngày sau Phước lấy chiếc xe vừa cướp được, chở tên Cảnh đi “làm ăn” thì đụng phải tổ tuần tra của CSHS CA Thủ Đức và CA tỉnh Sông Bé. Phát hiện hai đối tượng nghi vấn, tổ tuần tra đã đuổi theo. Phước lái xe một tay, một tay lôi khẩu AK giấu trong áo gió ra đưa cho tên Cảnh ngồi phía sau, ra lệnh: “Bắn đi!”.

    Tên Cảnh nghiêng người chĩa súng vào chiếc môtô pha đèn sáng quắc đang tăng tốc lao về phía chúng. Lực lượng truy đuổi hú còi, nổ súng yêu cầu xe máy phía trước phải dừng lại. Phước lại hét: “Bắn đi!”, nhưng tên Cảnh thấy lực lượng tuần tra quá mạnh, khí thế trấn áp nên sợ quá thu lại súng, ôm cứng ngắc Phước.

    Phước chửi thề rồi với kinh nghiệm và bản năng của một tên tử tù trốn trại, hắn tắt đèn xe, rời Quốc lộ 13 rẽ vào một con đường nhỏ. Dù thoát được cuộc truy đuổi nhưng Phước rất sợ, y đem thế chấp xe Angel được 7 chỉ vàng (người nhận thế chấp không biết đó là xe gian), làm lộ phí trốn về Nha Trang rồi lên Đăk Lăk, sau đó bị quần chúng nhân dân bắt giữ.

    Đối với Nguyễn Kim Sơn, sau khi thoát được cuộc truy đuổi ở khu vực Đường Sơn Quán - Thủ Đức, Sơn đã bị Phước coi là “nhát như thỏ”. Phước đã chọn hai tên đàn em khác trên đường bỏ trốn ra miền Trung mà không có Sơn. Nhưng hai tên kia nhìn ra ngày tàn của Phước nên cũng sớm rời bỏ đàn anh. Một mình Phước lén lút lên Đăk Lăk và suýt bị Chín Mường - đàn em của Cu Lu xẻo tai về tội “xâm phạm lãnh địa”.

    Khi Phước đi rồi, Nguyễn Kim Sơn cùng Lê Văn Dũng ráp lại thành cặp cướp. Sơn muốn có tiền để xài cũng như chi viện cho Phước, coi như chuộc lỗi với “đại ca” sau vụ bị Phước tức điên gọi là “thỏ đế”. Đang chấp hành án phạt 30 tháng tù treo về tội “chiếm đoạt vũ khí quân dụng trái phép”, nhưng Dũng vẫn “mê” súng, đạn và muốn lập công với Phước. Dũng đã mua một súng Colt 45 có vài viên đạn của một người nhặt ve chai. Sơn thủ theo một mã tấu. Hai tên cướp chở nhau trên một xe gắn máy rảo quanh các đường vắng trên địa bàn Thủ Đức để tìm cơ hội gây án.

    Trong một tuần lễ, chúng đã “xuất quân” 4 lần nhưng lần nào cũng thất bại. Để “xả xui”, hai tên đã rước hai gái mại dâm về căn chòi vịt giữa đồng hoang Thủ Đức. Đây cũng là “cứ địa” của Phước “tám ngón” sau khi y trốn khỏi trại giam Chí Hòa. Sau vụ y bị bắt hụt ở khu vực Đường Sơn Quán, các lực lượng chống tội phạm hình sự càng ráo riết truy tìm tên cướp cực kỳ nguy hiểm này cùng đồng bọn của hắn. “Cứ địa chòi vịt” vì thế lọt vào tầm ngắm của công an, và ngay trong đêm rước gái “xả xui” (3-9-1995) chúng đã bị CA huyện Thủ Đức bao vây bắt gọn.

    Ngoài súng Colt 45 còn có hai mã tấu, một dao lê, một hộp tiếp đạn đã được phát hiện, thu giữ ngay trong căn chòi. Đúng một tháng sau, đại ca Phước “tám ngón” của chúng cũng bị bắt tại Buôn Ma Thuột về TPHCM. Ngày 29-4-2006, TAND TPHCM đã đưa 13 bị cáo trong băng cướp Phước “tám ngón” ra xét xử. Nguyễn Kim Sơn bị phạt án tù chung thân; Nguyễn Hữu Thành, tức Phước “tám ngón” lãnh án tử hình thứ hai (án tử hình thứ nhất Phước bị tuyên trong phiên tòa ngày 24-6-1994).

    Ngày 22-10-2006, Phước đã “trả nợ đời” tại pháp trường Thủ Đức trước sự chứng kiến của hàng ngàn người dân. Trong quá trình ở phòng giam tử tù cũng như lúc bị dẫn giải ra pháp trường, Phước luôn tỏ thái độ côn đồ, hung hãn với các quản giáo cũng như với các phạm nhân khác. Thế nhưng đến lúc bị cột vào cọc xử bắn, Phước đã sợ đến “vãi cả linh hồn” làm ướt sũng chiếc quần đang mặc. Gần 10 năm sau, trùm giang hồ Năm Cam và 4 đàn em khác cũng đền tội ngay nơi Phước để lại những dấu chân cuối cùng.

    Riêng Lê Văn Dũng, bị tòa tuyên phạt 13 năm tù về các tội: “cướp, tàng trữ và sử dụng vũ khí quân dụng trái phép”. Dũng ở tù 12 năm, được giảm án một năm và ra tù vào đầu năm 2006. Dũng trở về quê ở Ba Vì - Hà Tây làm nghề thợ sắt. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc, bên trong Dũng vẫn ngấm ngầm những âm mưu phạm pháp. Vì thế, từ miền Bắc y đã ôm hơn 43 triệu đồng vào TPHCM rồi tìm đường lên biên giới VN-CPC để mua vũ khí. Dũng đã mua một súng K54 và 6 viên đạn hết 11 triệu đồng của một người CPC.

    Y còn đặt cọc 3 triệu đồng để mua tiếp một súng khác. Lời khai ban đầu của Dũng tại Cơ quan điều tra: do y tích cực trong quá trình cải tạo nên được giảm án. Chính vì thế một số đối tượng ở chung trại không thích y. Khi y ra tù, chúng đã nhiều lần gọi điện, nhắn tin đe dọa. Để phòng thân, Dũng phải mua súng. Do đường sá xa xôi, khi lên đến được biên giới y đã cố mua nhiều súng, đạn để nhân thể về bán kiếm lời.

    Từ lời khai đó, có thể đặt câu hỏi: Đây có phải là vụ mua bán súng duy nhất của Dũng sau ngày ra tù không? Ai đã đặt hàng súng đạn cho Dũng? Những vụ cướp táo bạo bằng súng ở các tiệm vàng, cướp xe chở tiền, xe gắn máy đắt tiền... diễn ra liên tục trong thời gian gần đây tại TPHCM và các tỉnh, thành khác có liên quan đến đường dây cung cấp vũ khí của Dũng? Hiện Cơ quan điều tra CA tỉnh Tây Ninh đang khẩn trương làm rõ những vấn đề này. Chúng tôi sẽ trở lại vụ việc khi có thông tin mới.
     
  7. active_girl_007 Thành Viên Mới

    Vài nét về khám Chí Hòatopic quá hấp dẫn ,từ trận pháp trong Khám Chí Hòa đến các nhân vật nổi tiếng trong đó, tiếp đi các bácVài nét về khám Chí Hòa - 1
     
  8. Wave1737 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Trại giam Chí Hòa này chuẩn bị giải tỏa rồi. Chỉ chừa lại 1 phần làm khu di tích. Các bro có biết cây Tru Tiên Kiếm bán ở đâu kg? Mình định thỉnh 1 cây về nhà để trừ tà ma, ám khí
     
  9. sieutamdodoc Thành Viên Cấp 4

    hay thiệt, thêm được kiến thức về phong thuỷ.
     
  10. D400 Thành Viên Cấp 3

    Úi trời ơi, đọc cả 18 trang, từ 12:00 tới giờ mới hết. Công nhận hay thiệt, bác Q.Chung làm trong ấy nên biết nhiều quá hen
     
  11. D400 Thành Viên Cấp 3

    ếu nói trại giam là một “xã hội tội phạm” bị quản lý, thì nơi Thắng làm quản giáo chính là một bộ phận phạm tội phức tạp nhất của cái xã hội phức tạp đó. Trong các tử tù vì tội cướp của giết người, Nguyễn Hữu Thành - tức Phước “tám ngón” - khét tiếng liều lĩnh và ngông nghênh nhất. Hắn ra pháp trường với hai án tử hình. Sinh năm 1971 (hắn bị án tử hình đầu tiên năm 1991), nhưng Phước “tám ngón” đã khét tiếng dã man khi dùng K59 bắn thẳng vào mặt nạn nhân để cướp xe.
    Trong những ngày chờ phúc thẩm án tử hình đầu tiên, hắn đã dùng hai lưỡi lam cưa đứt song sắt và đục tường trốn thoát. Những ngày trốn chạy, hắn lại tiếp tục dùng AK đi cướp của giết người một cách liều lĩnh và man rợ...
    Bị bắt lại, biết có chết mấy lần vẫn chưa hết tội, Phước “tám ngón” vẫn tỏ ra ngông nghênh không coi ai ra gì, kể cả quản giáo. Hắn hết cào cấu chân tay lại la hét đòi được chết ngay. Hắn lồng lộn chửi rủa văng mạng. Thậm chí gã còn hăm dọa nếu trốn được lần nữa sẽ vác súng “xử” sạch tất cả. Sau ngày bị bắt lại, bị tòa tuyên bản án tử hình thứ hai, hắn càng điên cuồng, lì lợm hơn.
    Đối diện với tên tử tù đã nhận hai án tử hình, các quản giáo vô cùng đau đầu, vất vả. Một mặt họ phải bảo đảm tuyệt đối không để hắn trốn thoát lần nữa. Mặt khác họ phải cố tìm cách “hạ hỏa” cái đầu, cái miệng điên cuồng của hắn để giữ sự nghỉ ngơi trong những ngày cuối cùng của các tử tù khác...
    Biết Phước “tám ngón” luôn giấu trong lòng nỗi hậm hực khó nói vì đã từng khét tiếng giang hồ, bóp cò không run tay, từng vượt ngục, nhưng cuối cùng lại bị người dân tay không ở Buôn Ma Thuột tóm gọn giao công an, một đêm Thắng quyết định “dĩ độc trị độc”: “Tôi biết anh là tướng cướp. Vậy thì phải sống sao cho ra bản lĩnh tướng cướp chứ. Tướng cướp gì mà suốt ngày mồm miệng hèn hạ, ảnh hưởng đến người khác. Chính anh còn không tôn trọng anh thì làm sao người khác tôn trọng anh được...”.
    Ngay lúc đó, hắn như càng lồng lộn hơn, nhưng về sau hình như đã nghĩ lại. Hắn trở nên lầm lì, ít la hét hẳn. Buổi sáng, làm thủ tục “xuất buồng” đưa hắn ra pháp trường, Thắng thấy nhẹ lòng. Anh đã có những buổi sáng như thế này với tâm trạng trĩu nặng.
    So với Phước “tám ngón”, Ngọc “ken” không có “số má” giang hồ lừng lẫy bằng, nhưng cũng thừa bản chất dã man khi dám kê súng giết người, rồi bóp cò thẳng vào công an. Những ngày đầu ngồi tù tử, gã vẫn ngang tàng, coi cái chết như là định mệnh. Nhưng đêm đêm gã lại thức trắng chờ đợi giây phút cuối cùng, rồi dần dần đâm ra sợ chết đến nỗi không còn đủ can đảm sống đến ngày dựa cột trên pháp trường. Hai giờ sáng, gã xé quần áo làm dây thòng lọng, cột một đầu dây vào song cửa, tự chui đầu vào thòng lọng rồi đổ vật người xuống sàn nhà cho thòng lọng siết lại. Quản giáo phát hiện, cứu kịp. Gã rên rỉ: “Sao không để tôi chết? Cứu tôi làm gì...”.
    Hiểu tâm trạng của gã, Thắng lặng im chờ hắn tự bình tâm, lát sau mới rẽ rọt từng tiếng: “Trách nhiệm của tôi ở đây là bảo đảm cho anh được sống đến ngày phải chết. Nếu anh thật sự muốn chết thì hãy can đảm nhận cái chết đáng với mình. Anh treo cổ chết như vậy làm cho tôi cũng phải “chết” theo...”.
    Trong biệt giam, Ngọc “ken” không hê biết bốn đồng nghiệp của quản giáo Thắng ở Hà Nội đã phải chịu hình phạt vì để sổng hai tử tù. Trường hợp họ tự tử, cán bộ quản giáo cũng có trách nhiệm nặng nề... Người tử tù này lúc đầu luôn hậm hực với quản giáo, sau đâm ra nể Thắng. Và người cuối cùng mà gã cảm ơn, bắt tay chào trước giờ bị thi hành án chính là anh.


    Nguồn Việt Báo
     
  12. active_girl_007 Thành Viên Mới

    :matrix:anh D400 có thể giới thiệu sơ qua về bác Thắng gì đó mà anh đề cập trong topic được hem?
     
  13. Q.Chung Thành Viên Mới

    Cách đây 5 năm thì trại đã có chủ trương chuyển địa điểm về Nhà Bè rồi. Đất ở chỗ đó đã giải phóng mặt bằng, rà phá bom mìn,lên kế hoạch chọn nhà thầu thì có một vị lãnh đạo CATP mới được thay thế. Thấy Nhà Bè là nơi đang phát triển về kinh tế trong tương lai cũng không phù hợp nên ông xin với bộ CA cho dời địa điểm về huyện Củ Chi. Hiện nay đã giải phóng xong mặt bằng và rà phá bom mìn chuẩn bị xây dựng, trong 5 năm tới có thể sẽ chuyển, cũng còn tuỳ thuộc vào tiến độ xây dựng vì xây trại giam khá phức tạp và phải đảm bảo chọn được nhà thầu đảm bảo bí mật tuyện đối. Còn trại giam cũ thì tui vẫn chưa nghe gì về kế hoạch phá bỏ hay làm khu tham quan cả.Nhưng chắc chắn ko thể phá hết vì trong đó có mộ của anh hùng liệt sỹ Nguye6n4 Văn Trỗi. Và những di tích của những năm các chiến sỹ cộng sản đấu tranh trong hai cuộc kháng chiến.
     
  14. phongPK Thành Viên Cấp 3

    Hinh dau o co thay ? Huhuhu
     
  15. bingodino Thành Viên Cấp 2

    mấy bác kể hay wa, em đọc thấy hấp dẫn hơn truyện trinh thám nữa. ko ngờ trên 5s có nhiều bác là hình sự wa
     
  16. Táo xanh Thành Viên Cấp 5

    Các bác nhà mình thích chiếm đoạt, đập phá, di dời nhỉ... hiếm có cái gì mà ở yên 1 chỗ với các bác. 1 là để mọc rêu, 2 là sơn phết lung tung và giờ thì có xu hướng đập lung tung, di dời tá lả, xây xong rồi bỏ
     
  17. deathlie_4road Thành Viên Cấp 3

    Cai Vụ này mà đạp phá bậy bạ, di dời lung tung là có ngày mấy đứa con của thằng chính quyền bị la hét sãng, đạp phá lung tung cho coi. T.T hịhcihc
     
  18. longbill Thành Viên Cấp 4

    thông tin ở đâu mà hay vậy
     
  19. BAO_NAM Thành Viên Bạch Kim

    Chủ topic có tư liệu nói zìa phước 8 ngón thì post cho mọi ng đọc lun đi !!
     
  20. GaGa1902 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    topic hay!! lời cảm ơn thật chân tới các anh
     

Tình hình diễn đàn

  1. hoale,
  2. chinhchu2258,
  3. tantrien,
  4. trucoanh2021,
  5. congty24h88,
  6. Ngocmai858,
  7. wu.mkt62,
  8. manhhoang
Tổng: 419 (Thành viên: 11, Khách: 390, Robots: 18)